nguyenthi@…. Dù em dặn đừng trả lời trên báo nhưng đọc xong thư em, tôi thấy chóng mặt, phải trả lời ngay để nhiều người rút kinh nghiệm. Em thứ lỗi cho vậy nhé.
Ấm ách phát bệnh thêm!
Tôi mắc nhiều thứ bịnh, định bụng đi khám bác sĩ thì sẽ kể ra hết, hỏi han cho kỹ, vây mà khi gặp mặt bác sĩ thì quên hết trơn. Về nhà ấm ách… phát bệnh thêm! Phải làm sao?
minhtran…@
“Thư trung…”
“Ở đầu thế kỷ 21 này, đĩa CDRom và máy điện toán trong công nghệ tin học thật sự là một mối đe dọa đối với sách in, và không ít người đã lo rằng một ngày gần đây sách điện tử sẽ thay thế hẳn sách in. Đối diện với nỗi lo này, chúng tôi, những người yêu sách không hề mảy may e ngại và còn dám quả quyết rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, lúc này cũng như mai sau. Lý do đơn giản là cái đĩa CD không thể có được vai trò như một cuốn sách in, là thứ có thể đến với mọi người một cách trực tiếp không cần phải qua một khâu trung gian nào: ta có thể nằm trên võng đọc sách, ra bờ hồ đọc sách, đi tàu hỏa đọc sách v.v… Trong khi để đọc được cái đĩa trên máy điện toán, người đọc trước tiên là phải có tiền mua máy, rồi lại phải có nguồn điện hoặc pin, và phải làm nhiều thao tác rắc rối, không phải bất cứ chị em bán hàng nào, hoặc em bé đánh giày nào cũng làm được, và có điều kiện để làm được.”
Trích vài ý kiến độc giả về cuốn “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”
tronghieu dovo <dovotronghieu@gmail.com>
Chào bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc – ông tiên cứu nạn trẻ con. Dạ cho con hỏi cách nay hơn 10 năm mẹ con có cuốn “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác sĩ viết .Nó đọc rất hay và hữu ích. Sau đó cuốn sách này bị mất ạ. Con đã tìm mua nhìu lần nhưng không còn, nó hết đc in rùi ạ. Cuốn sách hay như vậy bác sĩ có thể tái bản đc không ạ. Cuốn sách tuy về y khoa rất hữu ích nhưng đọc hoài vẫn mê vì nó như một câu chuyện thật hấp dẫn không hề khô khan! Chào bác sĩ, chúc bác sĩ lun mạnh khỏe vui vẻ bên gđ và….tiếp tục cứu giúp các bé nha.
Vài chuyện kể về cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”
Năm 1972, cuốn sách đầu tay của tôi (không kể tập thơ Tình người, in ronéo thời sinh viên) là cuốn Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò.khi tôi mới vừa tốt nghiệp bác sĩ y khoa được 3 năm: Người viết tựa cho cuốn sách này là học giả Nguyễn Hiến Lê. Ông viết rất trang trọng rồi kết: “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị!” . Có lẽ trong cuốn này tôi đã dùng một cách viết như… thơ, cho một lứa tuổi rất thơ là tuổi học trò, tuổi mới lớn!. Phải nói là tôi đã “vội vàng” viết cuốn sách đó ngay khi mới ra trường vì thực lòng tôi sợ để lâu thì mình sẽ… già đi mà không còn cái cảm xúc của tuổi mộng mơ đầy “khổ đau” đó nữa, và vì vậy mà xa cách với các em. Lúc đó mình dễ trở thành một ông… bác sĩ khệnh khạng, đạo mạo, lện giọng dạy dỗ nọ kia. Cuốn sách đầu tay không những được các em học sinh mà cả các bậc phụ huynh cũng nồng nhiệt đón nhận. Nhà văn Trần Phong Giao, Tổng thư ký báo Văn lúc đó bảo tôi anh đã bắt con mình học… thuộc lòng cả một chương trong sách! Nhà xuất bản Lá Bối của thầy Từ Mẫn độc quyền phát hành và chỉ vài tháng sau sách đã được tái bản. Sau 75 tôi còn thấy cuốn sách đó được chụp, in lại bên Mỹ! Điều này không làm tôi phiền lòng mà chỉ thấy vui thêm. Có ai đó trong lúc vượt biển đã không quên mang theo cuốn sách!
Tin vui cho các bà mẹ
Một nghiên cứu cho thấy số thai phụ bị nhiễm HIV tại Việt Nam tăng 20 lần từ năm 1994 đến 2003. Mỗi năm ở Việt Nam có từ 5000 đến 7000 bà mẹ bị nhiễm HIV, tính ra có khoảng 2000 trẻ sinh ra đã bị lây truyền HIV từ mẹ sang con. Số trẻ em vô tội này dĩ nhiên sẽ là những trẻ mồ côi và bị chết non. Có cách nào giảm tỷ lệ lây truyền HIV từ mẹ sang con không? Có đó. Vấn đề là vì không biết để sử dụng các dịch vụ này mà thôi. Thật đáng tiếc!
Chuyện kể trong Ngày Nhà giáo
Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.
“Những anh mít đặc…”
Tiếng Việt ta thiệt hay! “Mít đặc” là nói một anh dốt, dốt đặc; còn “mít ướt” là nói một chị khóc nhè, nhõng nhẽo, mít ướt. Cái hay ở chỗ người ta không nói chị mít đặc, anh mít ướt. Bởi theo truyền thống thì chỉ có anh mới… mít đặc, còn chị chỉ có thể mít ướt thôi! Làm như anh không biết mít ướt và chị không biết mít đặc bao giờ! Bởi cũng theo quan niệm truyền thống thì đàn ông mà mít ướt thì khó coi. Trái lại, người ta nói vũ khí mạnh nhất của nữ giới chính là… nuớc mắt.
Quân tử… “trả thù”, mười năm chưa muộn!
Nghe cứ như là chuyện kiếm hiệp! Nhưng đó chỉ là một cách nói cho vui thôi chớ ở đây mang một ý nghĩa khác! Sự “trả thù” ở đây là một sự “trả thù” … ngọt ngào, rất dễ thương, nhiều khi nằm trong vô thức không nhận ra của những bậc phụ huynh nuôi con khôn lớn, mong muốn trao truyền tất cả nguyện vọng của mình ngày xưa để con dấn thân vào chốn “giang hồ”, rửa hận cho mình! Sao có chuyện hận thù gì ở đây mà phải “rửa”? Số là do hoàn cảnh khó khăn ngày trước, cha mẹ dù hết sức tài giỏi, thông minh mà đành lở dở chuyện học hành thi cử, không có điều kiện tung hoành ngang dọc trên chốn giang hồ khoa bảng, “danh không thành, công không toại, chí lớn chưa xong mà đầu đã bạc” như lời bài thơ trong khúc Hồ Trường nên không khỏi âm thầm hận đời, hận mình.
LỮ, XA MÀ GẦN…
Một người bạn thân gởi tôi bản thảo tập truyện ngắn Chàng Tóc Đẹp của Lữ bảo đọc đi rồi viết cho cái “tựa”. Tôi hỏi Lữ là ai anh không biết, Lữ ở đâu, anh không biết. Lữ là Lữ. Vậy thôi. Một cái tên trơ trọi, lửng lơ. Mà hình như cũng chẳng phải là một cái tên. Nó ấp úng một điều gì, bên trong, không tiện nói ra chăng? Tôi thử đọc. À, hóa ra, Lữ xa mà gần, lạ mà quen.
Áo dài, một vũ khí chống béo phì!
Tống Thị Kim Đính, một bác sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, theo chồng sang Nhật từ năm 1987, trở thành chủ một shop áo dài VN nổi tiếng ở Tokyo đưa áo dài thành một mặt hàng “:thời trang” rất được phụ nữ Nhật ưa chuộng. Có những ca sĩ của Nhật như Anna Saeki, quyết định sang VN mặc áo dài chụp ảnh để làm lịch; có cô gái mù cũng đến đặt áo dài để mặc trong một cuộc thi văn nghệ; có cô tiểu thư nhất định mặc áo dài trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và lý thú, có những cô dâu chú rễ Nhật chọn áo dài VN làm trang phục cưới; nhưng đáng chú ý nhất là 50 học sinh ở tỉnh Aomori đã mặc áo dài biều diễn tại lễ hội múa hè…Bây giờ áo dài “hàng hiệu” Sivini (Shop VN) của Kim Đính đã tạo đựơc danh tiếng trên toàn nước Nhật.(Tuổi Trẻ).
Lại chuyện khám bác sĩ!
Em đi khám bác sĩ, chờ lâu lắc, bác sĩ đi ăn sáng về còn bận xỉa răng. Hỏi: bệnh gì? Em khai: mụn. Bác sĩ ghi cái toa rồi kêu người khác vào! Tức muốn chết!…
minhtinh…@yahoo.com.
Trương Thìn, một vài kỷ niệm
Cùng một lứa tuổi nhưng Trương Thìn học trước tôi một năm tại Y khoa đại học đường Saigon, 28 Trần Qúy Cáp (nay là Võ văn Tần, Q3, Tp. HCM). Anh ra trường năm 1968, còn tôi, 1969. Học chung với nhau suốt nhiều năm tháng ở trường Y, cùng sinh hoạt văn nghệ, làm báo sinh viên… chúng tôi vô cùng thân thiết. Ngay khi học năm thứ hai, tôi ra tờ báo Sóng, ronéo, thuần túy văn chương và y học cùng với Thân Trọng Minh (Lữ Kiều, Nàng Lai), Hà Ly Hải v.v… thì Trương Thìn làm tờ Hướng Mới, mang màu sắc đấu tranh chính trị. Rồi chúng tôi còn cùng làm chung với nhau ở báo Tình Thương của Sinh viên Y khoa Saigon từ lúc bắt đầu (1964) đến ngày phải đình bản (1967).
Dùng thuốc, chuyện không đơn giản!
* Em đã đọc bài “Hiểu thêm về Placebo” (PN ngày 17.10) và rất nóng lòng muốn biết là hiện nay ở Việt Nam có bệnh viện nào có chữa bệnh bằng giả dược hay không .Xin bác sĩ trả lời gấp và cảm ơn bác sĩ rất nhiều quynhanh…@yahoo.com
* Thầy ơi, em là bác sĩ trẻ mới vào nghề được vài năm thôi, em làm Nội khoa, vẫn thường dùng placebo để đánh vào tâm lý bệnh nhân của mình mà, ngay cả ba mẹ em khi bi mệt mỏi và stress em cũng cho và thấy hiệu quả vô cùng. Chỉ có một điều là, khi em mệt mỏi rã rời vì công việc và những vướng mắc trong cuộc sống thì bản thân em lại không thấy chút hiệu quả gì cả! honganh@yahoo.com
Câu chuyện tình thân
Đôi bạn bên hồ
Bùi Văn Nam Sơn và Đỗ Hồng Ngọc (ảnh: Ngân Hà)
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vốn là một nhân vật quá đỗi quen thuộc của các… bà mẹ. Đôi khi chỉ cần nhắc đến tên của ông, là cũng đem lại sự an tâm cho những mối lo lắng của các bà mẹ đến sức khỏe con thơ mỗi khi trở trời. Trong giới khoa học, ông còn là một cái tên được các nhà trí thức trân trọng về nghề nghiệp và đức độ.
