Archive for the Category ◊ Già ơi….chào bạn ◊

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Tư 20th, 2013

20.4.2013

Thư gởi bạn xa xôi,

                                                             (tặng Trần Vấn Lệ, Nguyệt Mai…)

* Hôm 12.4 được tin nhà thơ Hoài Khanh phải vào cấp cứu ở bệnh viện Đà Nẵng vì tai biến, mình đã phone ngay cho Bs Huỳnh Kim Hơn để nắm tình hình. Không ai rõ tình hình Hoài Khanh bằng bs Hơn, vì lần nào về Quảng Nam, anh đều ở chơi nhà Bs Hơn ở Hội An dài ngày. Đêm hôm trước đó, Hơn nói đi chơi khuya về, café cà pháo mãi một lúc bỗng Hoài Khanh ú ớ rồi ngã vật xuống. Bs Hơn đưa anh vào bệnh viện Hội An cấp cứu, rồi chuyển ngay về BV Hoàn Mỹ ở Đà Nẵng. Anh còn tỉnh, chỉ yếu liệt nửa người trái. Lâu nay HK vẫn bị cao huyết áp (220/110 mmHg), khi lên khi xuống, mà không dùng thuốc đều đặn. Anh bị nhũn não (chứ không phải xuất huyết não). Năm nay Hoài Khanh đã 82, sức khỏe cũng có phần yếu. Sau đó, mình cũng đã liên hệ với Lâm, con trai anh HK để biết thêm chi tiết.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Tư 03rd, 2013

Võ Hồng, và nỗi “cô đơn uy nghi”

                                                                                   Đỗ Hồng Ngọc

Võ Hồng là một nhà thơ. Dù ông viết truyện ngắn, truyện dài gì thì với tôi cũng đều là  thơ. Thơ xuôi. Đọc ông thấy lòng lành ra. Tuy nhiên ông cũng đã in hẳn một tập Thơ cho riêng mình.  Chân tình và mộc mạc. Đằm thắm những yêu thương.

Trong thư gửi tôi, kèm tập thơ năm đó, ông thổ lộ: “Đọc lại văn mình moa thấy: nếu là văn xuôi thì Ngộ, còn thơ thì Ngượng. Cái gì mà yêu thương, nhớ nhung, đợi chờ… mắc cỡ thấy mồ!”. Tôi hiểu ông. Bởi vì văn thì còn đổ thừa tại bị “hư cấu” nọ kia, tại bị tâm lý nhân vật này khác, chứ thơ thì hết phương… chối cãi!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Ba 25th, 2013

Ghi chú: Bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương nhờ tôi viết Tựa cho cuốn sách sắp in của ông, một cuốn sách mà ông nói là để “lưu niệm”… Quả thực tôi đã rất băn khoăn, nhưng làm sao có thể từ chối với một bậc tiền bối, bậc thầy, đã tin tưởng mình, khi thầy tuổi đã ngoài trăm.

Đành viết thôi. Và nay… xin được chia sẻ sớm cùng bè bạn… (ĐHN).

 

Thay lời Tựa

Đôi dòng cho Trăng Soi Bóng Nước

của Dương Cẩm Chương

 

Tôi may mắn quen biết ông, bác sĩ- họa sĩ Dương Cẩm Chương,  hơn mươi năm trước qua người bạn thiết đồng môn, đồng khóa là bác sĩ Thân Trọng Minh, cháu gọi bà Thân Thị Ngọc Quế- phu nhân ông- là cô ruột, nhưng với ông, riêng tôi còn cảm thấy có gì đó rất gần gũi, như đã thân quen từ xa xưa lắm, có lẽ do con đường y nghiệp của ông trải qua gần như con đường tôi đã và đang đi, dù khi ông tốt nghiệp bác sĩ y khoa thì tôi chưa… chào đời! Ông là bậc tiền bối, bậc thầy, đồng thời cũng là một người… bạn của chúng tôi,  vì ngoài là một thầy thuốc, ông còn là một nghệ sĩ. Mà, nghệ sĩ thì không có tuổi.

DCC (thu) Cách đây mấy hôm, ở tuổi 103 này, ông phone tôi bảo “Ngọc viết cho mình lời Tựa cho tập sách lưu niệm này nhé!”. Ối trời. Làm sao tôi dám. Ông khẩn khoản: “Ngọc viết được mà!”. Tôi ú ớ tìm lời từ chối, tìm cách hoãn binh… thì ngay tức khắc, ông kêu người cháu mang đến tôi tập bản thảo Trăng soi bóng nước và không quên gởi một bức “tâm thư” kèm bài thơ “Tống thê nhập đạo” của Lý Thiệp đời Đường.

Làm sao mà dám chẳng vâng lời.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Hai 19th, 2013

 

                                      Ngày Tình Yêu

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Hai 01st, 2013

Càng già càng dẻo…

 

… Càng dai? Nghi lắm! Chẳng qua là để an ủi cõi lòng thôi. Càng già càng xơ cứng, càng  mỏi gối chồn chân … thì có. Thế nhưng “gừng càng già càng cay” thì đúng. Cay lắm! Và đó là lý do tại sao những người có tuổi ham tập thể dục, dưỡng sinh, khí công, tài chí, thiền, yoga… trong lúc các bạn trẻ còn đang mãi mê ngồi quán café phì phà thuốc lá, hoặc dô dô 100% ở các quán nhậu đợi cho tới khi thấp khớp, sưng chân, bụng phệ, tiểu đường… rồi tập cũng chưa muộn! Một anh bạn ở Mỹ về chơi nói bên đó bây giờ người sồn sồn như mình đa số mắc bệnh “3 cao 1 thấp”!

Tôi ngạc nhiên:

- 3 cao 1 thấp là bệnh gì?

- 3 cao là cao máu (tăng huyết áp), cao đường (tiểu đường) và cao mỡ (thừa chất béo).

- Còn 1 thấp?

- 1 thấp là “Thấp khớp”!

- Thì ra là vậy!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Một 07th, 2013

 

Thư gởi bạn xa xôi,

Cuối năm tự dưng bao nhiêu là bộn bề. Không phải vì tin đồn có ngày tận thế đâu! Dẫu biết thời gian là giả tưởng, là trừu tượng, vậy mà ta vẫn hút theo với thời gian mới ngộ. Bây giờ xin tóm tắt với bạn vài nét chính thôi nhé.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Mười Hai 23rd, 2012

Chuyện kể đêm Giáng Sinh

Cô  Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh.  Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Mười Một 07th, 2012

 

Tập san văn học nghệ thuật QUÁN VĂN số 009

(nxb thanh niên)

Sáng CN 28.10.2012, tại “tòa soạn” Quán Văn rộng 10 m2 trên căn gác ọp ẹp của Nguyên Minh tại Gò Vấp đã có buổi ra mắt Tập san văn học nghệ thuật Quán Văn số 009, tháng 10 năm 2012, giới thiệu “Chân dung Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc)”.

Nói là “ra mắt” cho oai, thực ra chỉ là một buổi họp mặt ấm cúng giữa những bè bạn thân thiết ngày xưa, của thời Gió Mai, Việt, Ý Thức… mà nay người nào người nấy cũng đã  trên dưới 70 (trẻ nhất là Huỳnh Như Phương, Trương Văn Dân cũng đã ngoài 50!).

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Mười 24th, 2012

“Kỹ năng sống giữa bộn bề cuộc sống”

Đón tuổi già êm ả 

Nguyễn Vũ Tiến

(Theo báo Đại Đoàn Kết, 1.10.2012)

“Già ơi… chào bạn!”, “Gió heo may đã về…”, bác sỹ Đỗ Hồng Ngọc có những cuốn sách, bài viết, đề tựa khá hóm dành cho những ai muốn chào đón tuổi già của mình. Đối với ông, tuổi già là bạn nên phải chào đón nó! Bao nhiêu tuổi là già? Có người cho rằng trên 50 tuổi là già, có người bảo 70 tuổi mới là già vì “thất thập cổ lai hi” (người 70 tuổi xưa nay hiếm). Thế nhưng, theo bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, có người mới 20 tuổi đã “rất già” vì suốt ngày ngồi ở quán xá, rầu rĩ, buồn chán cuộc sống, nhưng có người 70, 80 tuổi vẫn “rất trẻ” vì họ giữ được cuộc sống năng động, tinh thần lạc quan.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Mười 13th, 2012

Chương trình Tuổi Vàng của O2TV nhân Ngày Người Cao Tuổi 1.10 đã trình chiếu đoạn phòng vấn này với Đỗ Hồng Ngọc. Xin chia sẻ cùng các bạn. Thân mến, DHN.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Mười 01st, 2012

Một tuổi “trẻ vĩnh viễn”

 

  Nhân Ngày quốc tế Người Cao Tuổi 1.10 năm nay, báo Saigon Tiếp Thị đã có cuộc trao đổi nhanh với BS Đỗ Hồng Ngọc (vì trang báo có hạn, nên đã cắt bỏ vài câu-  nay được ghi lại đầy đủ ở đây).

 

Ông có hụt hẫng khi phải đối diện với tuổi già?

Ủa, có cái cột mốc đó ư? Về sinh học thì người ta đã già đi từ hồi mười tám đôi mươi. Mỗi bộ phận cơ thể già mỗi cách, sớm muộn khác nhau. À, tôi cũng có về hưu. Nhưng đó là chuyện của Nhà Nước. Về hưu tôi còn nhiều việc hơn để làm.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Chín 22nd, 2012

Lời Gọi Cỏ May của Phan Bá Thụy Dương

Đỗ Hồng Ngọc

 

Phan Bá Thụy Dương, tên thật Phan Bá Dương, sinh năm 1940 tại Tuy Phong, Bình Thuận, cùng học chung lớp Đệ thất A1 trường Phan Bội Châu Phan Thiết năm 1954 với Trần Vấn Lệ, Phan Đổng Lý, Huỳnh Ngọc Hùng, Huỳnh Tấn Thời, Đỗ Hồng Ngọc…

Bọn tôi “thất lạc” nhau mấy chục năm, người góc biển kẻ chân trời, năm nay bỗng gặp lại nhau- tình cờ cũng là dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan Bội Châu, Phan Thiết – đứa nào đứa nấy ngớ ra, đầu bạc răng long, ú ú ớ ớ rồi mày mày tao tao tíu tít như những cậu học trò nhỏ nghich ngợm ngày xưa bên bờ sông Cà Ty và bãi biển Thương Chánh!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Bảy 02nd, 2012

Ghi chép lang thang

Buổi gặp gỡ của cựu học sinh “lão thành” PBC

Đỗ Hồng Ngọc

Trường Trung học Phan Bội Châu Phan Thiết được thành lập vào năm 1952, đến nay vừa tròn 60 năm. Nghe nói đến tháng 11 này, trường sẽ có một “đại lễ” kỷ niệm 60 năm, cũng là dịp thầy trò nhiều thế hệ gặp nhau ở thành Phan.
Không hẹn mà hôm 30/6/2012, tình cờ một nhóm bạn cựu học sinh “lão thành” PBC lại gặp nhau ở buổi khai mạc phòng Triển lãm tranh của một người bạn chung: Họa sĩ Cù Nguyễn, huy chương vàng 1966. Sau đó, kéo nhau ra một quán café bờ hồ, ngồi nhâm nhi biết bao chuyện cũ! xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Năm 11th, 2012

Đọc Thơ bạn… già

Thơ thì không có thơ già thơ trẻ, chỉ có thơ hay và thơ dở, nhưng bạn thì có bạn già, cho nên thử đọc:

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Tư 28th, 2012

“Từ bi bất ngờ”…

                                                                tặng Trần Tuấn Mẫn

xem tiếp…