Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Chín 14th, 2014

ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC

Một lần nữa, xin được đính chính: bsngoc không phải là bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

Gần đây, bài viết có tựa  Đại dịch PGS-TS-BS của bsngoc đã đăng ngày 22.05.2011 trên bsngoc.wordpress.com bị nhiều người nhầm lẫn với tôi, Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Có người còn ghi thêm tên tôi vào dưới bài viết như tôi là tác giả. Điều này không đúng. Trước đây tôi đã có lần đính chính và nay xin đính chính một lần nữa ở đây rằng BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC.
Xin theo link này để đọc thêm chi tiết:

http://bsngoc.wordpress.com/2011/05/22/d%E1%BA%A1i-d%E1%BB%8Bch-pgs-ts-bs/

Trân trọng,
Đỗ Hồng Ngọc.

www.dohongngoc.com

Email: dohongngocbs@gmail.com

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Chín 13th, 2014

Ghi chép lang thang

 

về Đất Mũi

 

Đi sớm. Ghé Mỹ Tho ăn sáng. Lần nào cũng vậy. Không phải vì hủ tiếu Mỹ Tho ngon có tiếng mà vì dòng sông Mekong. Sông Tiền. Ngồi ở bờ sông Tiền, sáng sớm nghe mênh mông gió mát từ mặt sông phả lên, nước đục phù sa, thuyền bè xuôi ngược, bỗng cảm thấy một nỗi biết ơn tràn ngập trong lòng. Sáng sớm, đã thấy có những nhóm du khách trong và ngoài nước lần lượt xuống thuyền sang cồn Thới Sơn, cồn Phụng… để được len lỏi với thuyền độc mộc giữa những con rạch nhỏ chằng chịt dưới tàng dừa nước um tùm,  rồi ghé đâu đó uống trái dừa xanh, ghé đâu đó coi người ta làm kẹo dừa thơm lựng. Bến Tre, bên kia sông, xưa đầy màu xanh miệt vườn, nay đã đầy ngói đỏ, bê tông. Xưa, đi phà mất 45 phút quanh co, ghé Cồn Phụng, đạo Dừa, nay vèo cái đã qua cầu Rạch Miễu. Xưa, nghe nói Bến Tre không có trộm cắp, để xe gắn máy ngoài sân không cần khóa cổ. Nay, đường tốt, cầu ngon, vèo cái mất xe như chơi! Đến Mỹ Tho, nhớ lần theo cậu Ngu Í ghé thăm Phạm Công Thiện nhà dưới chân cầu Quay. Trời ơi, sách thôi là sách! Sách từ nền nhà lên đến nóc nhà. Có thang cao để leo lấy sách và có bục đứng để đặt sách đọc cho khỏi mỏi tay. Nay bên Bến Tre thì có nhà Trang Thế Hy, cũng gần chân cầu Rạch Miểu. Năm nay ông đúng 90 tuổi rồi. Huỳnh Như Phương và các bạn mới đi thăm ông về nói ông vẫn rất sáng suốt, vẫn dí dỏm nhưng gầy yếu hơn xưa nhiều! Từ ngày “đi chỗ khác chơi” ông về sống ở quê nhà dưới những liếp dừa bên cạnh mấy con mương nho nhỏ. Không ít bạn văn đã tìm đến thăm ông, một “người hiền văn chương Nam bộ” như Nguyên Ngọc từng nói.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Chín 07th, 2014

Sg 7.9.2014

Thư gởi bạn xa xôi,

Bạn ơi, thật bất ngờ, bài thơ “ Trong một nhà giữ lão ở Montreal” mình viết từ 20 năm trước ở Canada bỗng nhiên mới đây được nhạc sĩ Vĩnh Điện rồi nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ nhạc gần như cùng lúc, cùng lấy tên là “Mới hôm qua thôi”! Bài hát được phổ biến rất nhanh trong cộng đồng người… có tuổi thì phải! Nếu bài của nhạc sĩ Vĩnh Điện nghe xót xa, nhức buốt qua tiếng hát của Vũ Hoành thì bài của nhạc sĩ Võ Tá Hân nghe sâu lắng, ngậm ngùi qua tiếng hát khàn đục và tiếng đệm đàn của chính anh…!

Sáng nay lại có email của Lê Tuấn gởi về tặng bản dịch tiếng Anh bài thơ này nữa!
Nên, không thể nào không chia sẻ cùng bạn ở đây!

Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc

Xin mời nghe Mới Hôm Qua Thôi, nhạc Võ Tá Hân / thơ Đỗ Hồng Ngọc

www.youtube.com/watch?v=d594WUD01Jk

 

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Chín 01st, 2014

 

Ghi chép lang thang: Đọc “Tôi về đứng ngẩn ngơ” tập tranh/thơ của Đinh Cường, Quán Văn 2014

31.8.2014

Đinh Cường ơi,
Hôm nay tôi mới nhận được tập “Tôi về đứng ngẩn ngơ”… từ Nguyên Minh!
Quá đẹp. Bèn ngẩn ngơ viết mấy dòng gởi ông để kỷ niệm.
Không phải thơ tân hình thức chi đâu. Tôi viết “cảm nghĩ” linh tinh của mình trên máy vi tính rồi left-right margin kéo tới kéo lui cho vui thôi.
Con út tôi bày cách chuyển qua PDF gì đó trước khi gởi ông cho nó khỏi chạy chữ tá lả như NM nói!
Thân mến
DHN.

 

31.8.2014

Thân gởi Đỗ Hồng Ngọc,
Nhận được bài bấm ra đọc, cảm động lắm. Như có hồn người xưa, những vị thiền sư, đạo sĩ . những thi bá
Cảm nghỉ của bạn là hàng châu ngọc. Sáng Chủ Nhật, vừa đi bộ bên Starbucks về. Và sẽ ngồi vẽ … Nhớ bạn
Chúc an vui,

Dinh Cuong

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Tám 30th, 2014

23/ 08/ 2014
Thư gởi bạn xa xôi,

Biết thế nào bạn cũng đặt câu hỏi này mà !… Như đã nói ở thư trước, gần đây tôi thường thích lang thang đến các chùa chủ yếu để ngoạn cảnh, để nghe chuông, và gặp dịp thì trao đổi với các Thầy, cùng gặp gỡ bạn bè đàm đạo cũng hay. Gần nhà có chùa Xá Lợi, nơi còn khá nhiều cây cao bóng cả (sáng sáng thường có cà-phê, trà, bắp, khoai…) và đặc biệt thứ Bảy thì có một lớp học của Ban nghiên cứu Phật học về một cuốn kinh sách nào đó. Hiện các bạn đang học cuốn Pháp hoa huyền nghĩa của Cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền. Tôi tình cờ đến gặp lúc các bạn đang thảo luận về phẩm thứ 10 của kinh Pháp hoa, phẩm PHÁP SƯ. Biết tôi có viết cuốn Ngàn cánh sen xanh biếc, thấp thoáng về kinh Pháp-hoa, các bạn yêu cầu tôi đóng góp thêm ý kiến. Tôi bèn đặt mấy câu hỏi về phẩm Pháp Sư này, dựa trên Pháp hoa huyền nghĩa và đề nghị các bạn thử « nghiền ngẫm » trả lời xem sao.

Nay xin chia sẻ cùng bạn vậy.
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Tám 27th, 2014

 

Ghi chú: Lữ Kiều – Thân Trọng Minh là một bác sĩ nhưng trước hết là một nhà văn, một họa sĩ, một người viết kịch… từ những ngày còn rất trẻ. Chúng tôi học cùng trường cùng lớp ở đại học y khoa Saigon, rồi cùng làm báo, viết lách, vẽ vời… từ ngày xa xưa đó. Vài hôm trước, từ Nha Trang, anh gọi về kêu tôi phác cho anh vài bức… chân dung để chèn vào tập thơ sắp in nay mai cho vui, tôi nguệch ngoặc liền mấy nét. Vẽ Thân Trọng Minh quả là không dễ. Hắn có cái đẹp trai đáng chán, không góc cạnh, không xù xì, râu ria… như Phạm Văn Hạng hay Khuất Đẩu… May thay, hơn nửa thế kỷ là bè bạn, tôi biết rõ cái tánh khinh bạc, hào hoa, trầm tư, bẽn lẽn, nhiệt thành… của chàng! Ai ngờ chàng kêu được lắm, được lắm! Đinh Cường, người bạn chung của chúng tôi bên kia nửa vòng trái đất xem bỗng nhớ thuở Couvent, Domaine, thuở như cánh vạc bay, như rừng quỳ vàng dại… đã viết mấy dòng này gởi về.
Thôi thì, chia sẻ giữa chốn thân quen!

Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Tám 24th, 2014
Thư gởi bạn xa xôi (8.2014)
MỘT TUỔI GIÀ HẠNH PHÚC
Đỗ Hồng Ngọc

Mãi đến nay nhóm “kỹ thuật” mới “dựng” xong cái đĩa bài nói chuyện của mình về “Một tuổi già hạnh phúc” ở Chùa Xá Lợi trong dịp Vu Lan vừa qua, vào ngày 8-8-2014 tức 13 tháng 7 âm lịch. Xin gởi đến bạn như đã hứa và nếu bạn có nhã hứng và kiên nhẫn thì thử nghe vậy!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Tám 19th, 2014

 

“sao lâu rồi không thấy Quỳnh viết gì”

Đỗ Hồng Ngọc
Đó là tựa một trong những bài thơ mới nhất của Lữ Quỳnh, từ một câu hỏi của Đinh Cường “sao lâu rồi không thấy Quỳnh viết gì”. À mà, không phải câu hỏi đâu! Tiếng kêu đó. Tiếng kêu thảng thốt, hoang mang như tiếng “lạc bầy kêu sương” thì đúng hơn. Và tôi nữa. Tôi cũng muốn kêu lên như vậy: “sao lâu rồi không thấy Quỳnh viết gì…” với một chút khắc khoải, âu lo, thực ra cũng chỉ vì méo mó nghề nghiệp. Thì ra có một quãng khá lâu, Lữ Quỳnh lặng tiếng. Gần đây, đột nhiên anh bung ra một lúc nhiều bài thơ với một phong cách mới, những bài thơ dành riêng cho bạn bè, gọi tên từng người thân quen. Như một cõi riêng.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Tám 19th, 2014

Ghi chú: Có lẽ vì bạn Mimi Chung đã có nhận xét  khi đọc bài “Cứu lấy… cầu khỉ” của tôi trên trang này rằng “cầu khỉ – noi len tinh chat luoi bieng cua dan tinh, chi lap liem vai mieng van de qua vung nuoc sau. neu muon noi la ‘Van Hoa Cau khi’ cua dan toc VN – cau tha , luoi bieng – thi hay “Cứu lấy… Cầu Khỉ!” (05/08/2014) nên anh Hai Trầu từ Kinh Xáng Bốn Tổng đã gởi tôi bài viết này. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Cảm ơn anh Hai Trầu nha!

(ĐHN)

 

LỜI TỰ SỰ CỦA CÂY CẦU KHỈ

“Ví dầu cầu ván đóng đinh,
Cầu tre lắt lẻo, gập ghình khó đi …”
(Ca dao)

cau khi 2 Bạn ơi, nhiều lúc tôi cũng không biết tôi có mặt trên ngã ba con rạch Cái Nai này tự lúc nào! Mỗi ngày như mọi ngày, dòng nước cứ chảy ngang qua những chân tôi cấm sâu trong con rạch rào rào; khi thì êm đềm như mơn man, vỗ về, thân ái ; khi thì con nước chảy xiết như giận dỗi làm đung đưa chân cầu rung rinh giống đôi chân một cụ già; khi thì con nước trong leo lẻo như thấy bóng hình mình in đậm xuống dòng nước rồi hắt nhẹ lên bầu trời xanh; khi thì dòng nước ngầu đục như những năm tháng mảnh đời tôi phủ đầy những lớp bùn từ dưới ruộng bám theo bàn chân trần của người nhà quê cơ cực…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Tám 12th, 2014

 

Kẻ lữ hành không mệt mỏi của đường dài đã dừng bước nghỉ ngơi

Họa sĩ – Bác sĩ Dương Cẩm Chương 104 tuồi đã từ trần giữa khuya 9.8.2014 nhằm đúng Rằm tháng bảy Vu lan. Mười năm trước, tôi có một bài viết về ông, một bậc thầy, một đàn anh… mà khi ông tốt nghiệp ra trường Y khoa thì tôi chưa sanh ra, bài viết có tựa từ một câu của Trịnh Công Sơn: “Kẻ lữ hành không mệt mỏi của đường dài”…

http://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%E2%80%9Cke-lu-hanh-khong-met-moi-cua-duong-dai%E2%80%9D/

Kẻ lữ hành không mệt mỏi của đường dài đến nay có lẽ đã đến lúc cần phải nghỉ ngơi đôi chút rồi thì phải. Cuối năm ngoái (2013), trong ngày sinh nhật thứ 103 của mình ở Chez Nous, ông đã phát hành cuốn “Trăng soi bóng nước”, tập hợp chọn lọc những bài viết của bạn bè, con cháu, học trò mình từ xưa nay như một kỷ niệm. Nhớ lần đó ông còn “buộc” tôi phải viết lời tựa cho cuốn sách, tôi không thể nào từ chối được.

http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/ghi-chep-lang-thang-3-13/

Tôi vẫn thường thăm hỏi người bạn cùng khóa là bác sĩ – họa sĩ Thân Trọng Minh, cháu ruột bà Thân Thị Ngọc Quế, phu nhân của bác sĩ Dương Cẩm Chương về tình hình sức khỏe của ông. Nhà thơ Thân Thị Ngọc Quế thì đã qua đời trước ông mấy năm, và có lẽ đang đợi, mà ông cứ mãi chần chờ… Khoảng 4 tháng sau này, ông yếu dần, ăn ít đi vì… đau răng và cũng bắt đầu có dấu hiệu rung nhỉ ở tim. Bây giờ sáng sáng ông chỉ ăn được thức ăn mềm, trưa và chiều thì súp, bí đỏ khoai tây cà rốt và thịt xay… người cháu gái cho biết. Tối đó, ăn súp xong ông kêu mệt lúc sau thì ói nhiều lần, ông nói với mấy cô cháu: “Ông trúng thực rồi!”. Thấy mọi người lo lắng, ông bảo không sao đâu, ông không chết đâu đừng lo. Thế rồi ông… chết thiệt, êm ái, tỉnh táo đến phút chót.

Tôi ghi vào sổ tang: “Vậy là chú Chương đã nghỉ ngơi sau 104 năm rong ruổi trên đường dài của người lữ hành không biết mệt mỏi. Chúc họa sĩ bác sĩ Dương Cẩm Chương phiêu diêu miền Cực lạc… và tiếp tục cuộc hành trình.”.

Đỗ Hồng Ngọc

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Tám 11th, 2014

 

Làm thế nào để thân tâm được an lạc?

(Buổi nói chuyện tại CLB 4T Viện Y Dược học Dân tộc ngày 9-8-2014)

BS Đỗ Hồng Ngọc

Người ta ai cũng mong cho “thân tâm thường an lạc”, tức thân thì luôn luôn (thường) AN còn tâm thì luôn luôn LẠC! Mà ta biết thân thì bất tịnh, tâm thì vô thường… nên rất khó mà an lạc được. Tuy vậy, cũng có thể đạt đến một mức nào đó nếu biết cách. Một nhà báo phỏng vấn cụ già trên 100 tuổi bí quyết sống trường thọ mà vui khỏe, cụ nói có bí quyết gì đâu, chẳng qua sáng nào thức dậy tôi cũng tự hỏi mình hôm nay mình nên sống ở “thiên đàng” hay ở “địa ngục”? Rồi lưỡng lự một chút, tôi chọn “thiên đàng”!

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Tám 10th, 2014

MỚI HÔM QUA THÔI

Nhạc: Vĩnh Điện             Thơ: Đỗ Hồng Ngọc

Ghi chú: Năm 1993, tháng 12, mùa tuyết trắng xóa ở Canada, tôi có dịp đến thăm một Nursing home ở Montreal, bên cạnh dòng sông Saint Lawrence. Canada là nơi có chế độ chăm sóc người già rất tốt, có thể nói nhất thế giới, thế nhưng lòng tôi nặng trĩu khi nhìn thấy những kiếp người, mà ngoài kia Như-lai vẫn “như như bất động”… vẫn tuyết rơi trắng xóa, vẫn dòng dòng mênh mông…
Tôi viết mấy câu – thực ra, chỉ là một “ghi chép lang thang” những điều mắt thấy tai nghe giữa lạnh lùng băng giá hôm đó bên dòng sông tuyết trắng… “Trong một nhà giữ lão ở Montreal”.
Hai mươi năm sau, nhạc sĩ Vĩnh Điện gởi về tôi bài hát, phổ từ “Trong một nhà giữ lão ở Montreal” và đề nghị đổi tựa là “Mới hôm qua thôi”. Tôi nghe. Sửng sờ. Mới hôm qua thôi. Mới hôm qua thôi! Với giọng hát thiết tha của Vũ Hoành, với những hình ảnh minh họa đầy sống động của clip nhạc, tôi băn khoăn không biết có nên post lên đây để sẻ chia cùng bè bạn không, vì có người bảo thôi đi, buồn quá, có người bảo rất nên để tự nhắc nhở mình, thấy ra sự thật phủ phàng… . Vậy, bạn cứ tùy… hỷ nhé! Thân mến,
(ĐHN).

xem tiếp…
Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Tám 09th, 2014

 

Ghi chú: THY NGỌC hay Thy Thy Tống Ngọc  (1925 -2012) – họa sỹ, nhà văn, nhà thơ, tên thật là Nguyễn Ngọc, sinh năm 1925 tại Quảng Ninh, làm biên tập viên NXB Kim Đồng từ 1957 cho đến khi về hưu 1987, sau này ở Tp. HCM ông cộng tác với báo Khăn Quàng Đỏ và Mực Tím. Ông mất năm 2012, thọ 87 tuổi.

Ông là nhà văn lớp trước, cậu tôi, ông Nguiễn Ngu Í từ những năm 60 thường nhắc đến ông và tỏ ra rất mến Thy Thy Tống Ngọc dù chưa từng gặp mặt.

IMG_8001Tôi may mắn gặp ông khi viết lai rai cho báo Khăn Quàng Đỏ (báo Nhi Đồng) và giữ mục Phòng Mạch Mực Tím trên báo Mực Tím (Tuổi mới lớn) tại Tp HCM những năm ông sống và làm việc ở Saigon.

Thy Ngọc  là một người rất hiền lành, nho nhã, dễ thương vô cùng.

Năm 1994, tôi gởi tặng ông tập thơ Giữa Hoàng Hôn Xưa mới xuất bản,đọc xong, ông viết ngay một bài cảm nhận… Tôi để thất lạc đâu mất mãi đến gần đây, trong lúc soạn lại đống bài vở sách báo chất chồng đặc biệt từ ngày về hưu, tôi tình cờ tìm lại được bài viết này. Đọc, cảm động. Mới thôi mà đã 20 năm. Xin chia sẻ cùng bè bạn.

Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Năm, Tháng Tám 07th, 2014
đêm bát nhã

                tặng bs Đỗ Hồng Ngọc

 

trong trí nhớ

tiếng thở dài

giữa tàn phai

cơn sóng biển

lời kinh điển

tiếng mõ đưa

ngày đại thừa

đêm bát nhã

rừng bản ngã

lối u minh

cõi chúng sinh

người hành giả

giữa gian trá

kẻ tịnh tu

vạch sương mù

đi tìm đạo

nghe lòng bảo

Phật tự tâm

diệt tham sân

yêu vạn vật

lấy lượng Phật

độ trần gian

ánh đạo vàng

soi bể khổ

tâm giác ngộ

chữ Từ Bi

là bước đi

đấng Bồ Tát

Trần Thiện Hiệp

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Tám 03rd, 2014
Mùa Vu lan.Thật may mắn cho những ai được cài đóa hồng trên ngực áo. Bởi họ còn Mẹ. Tôi thì cài bông trắng. Nhưng điều tôi tin chắc là mẹ tôi đã gặp… bà Ngoại, và vì thế, mẹ đã có thể gài lên ngực một đóa hồng thật tươi từ đó…
(ĐHN)

 

Bông hồng cho Mẹ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…

Đỗ Nghê
(Vu Lan 2012)

 

Võ Tá Hân, người nhạc sĩ tài hoa đã có đến 30 CD nhạc Phật giáo và hằng trăm khúc tình ca nổi tiếng đã từ lâu, một hôm tình cờ đọc được mấy dòng ngắn ngủn này đã cảm xúc viết nên khúc hát Vu Lan thật thiết tha dành cho những người con… không còn Mẹ.
Đặc biệt hơn, với giọng ca của chính mình – giọng ca của một người không còn trẻ lắm – anh đã đàn và hát bài hát vừa mới sáng tác và gởi về tôi hôm qua… như một kỷ niệm.
Của những người chưa từng quen biết nhau.
Cảm ơn anh Võ Tá Hân, cảm ơn GT.

Đỗ Hồng Ngọc