Thư gởi bạn xa xôi (Noel 2025)
Nhiều chuyện để kể bạn nghe lắm, mà làm biếng tệ! Bạn nhắc, đành phải lược thuật đôi lời. Nhớ lúc này anh Hai Trầu Lương Thư Trung cũng 84 rồi chớ chơi sao. Mà hình như… chỉ còn mình anh là ham đọc ham viết. Mừng ghê đó nhe.
Tuần trước Tạp chí Quán Văn tổ chức một buổi Văn nghệ “MiềnTrung vọng tiếng” khá đông anh chị em tham dụ, mỗi người góp tí để các bạn QV về thăm bạn bè văn nghệ miền Trung , do Hoàng Kim Oanh, Quang Đặng, Hoài Huyền Thanh… lên đường. Mình cũng có đến dự, tiếc không gặp Nguyên Minh (đang bệnh), Thân Trọng Minh (đang bận), Châu Văn Thuận… (đang kẹt)… Tóm lại, nhóm Ý Thức xưa chẳng gặp ai. Lữ Quỳnh thì xa lắc, Lê Ký Thương, Trần Hoài Thư… thì xa lơ!
Nhiều bạn hỏi thăm Quán Văn giờ ra sao? Nghe HKO bảo: Nguyên Minh “chủ xị” tuy đang bệnh cũng ráng “layout” một số Xuân đặc biệt! Thương quá!
Mình bây giờ làm gì ư? Làm biếng. Hàng tuần học với Nhóm Học Phật chùa Xá Lợi. Thỉnh thoảng gặp nhóm bạn NNT ( lớp Phật học và Đời sống), trò chuyện offline ở Đông Hồ. Mình vốn thích không khí thiên nhiên như vậy..Dịp này, có cuốn sách về Thiền học của Phan Tấn Hải, do Chùa Tây Tạng Bình Dương ấn tống, mình mang biếu các “đạo hữu”. Mình cũng đề nghị năm tới nên học và hành 10 hạnh Phổ Hiến thì hay.
Một cô bạn trẻ, tuổi gần 75, ở Mỹ viết thư nói Noel bọn con cháu tụ về thăm bà Nội bà Ngoại, thấy tụi nhỏ già… bắt ớn! Thì ra, mình có bao giờ già đâu! Tới “nóc” rồi, già sao nổi nữa phải không?
Thân mến.
Đỗ Hồng Ngọc.


























































