Author: linh.lt
• Thứ Tư, Tháng Tám 12th, 2009

“Một chút tôi”

Lời ngỏ cho dohongngoc.com

Tôi mù tịt công nghệ thông tin. Tôi cũng không ưa cuộc sống ảo. Dù vẫn biết cụôc sống ngỡ là thực này vẫn chỉ là mộng, huyễn, bào ảnh, sương mai.. Đối với tôi, vi tính là một cái máy đánh chữ, tiện lợi hơn một chút cho việc sửa bài, lưu bài…. dù vẫn kiếm tìm vất vả! Nhưng rồi do nhu cầu nghiên cứu, học hỏi, tôi cũng phải mò mẫm lên mạng lai rai. Bỗng thấy ngày càng nhiều những bài viết, những sách… của mình xuất hiện. Có nhiều chỗ sai sót, nhiều chỗ khuyết danh, tam sao thất bổn! Từ đó, mơ ước có cách nào đó gom góp lại, phân lọai ra, bổ sung thêm… để chính thức thành một tập tư liệu “động”, có thể chia sẻ với mọi người, làm chỗ giao lưu với bạn bè, tương tác với bạn đọc gần xa. Vả lại, thêm tuổi tác, có khi cũng cần thêm chút bận rộn nào chăng?…

Cầu được ước thấy. Một hôm, một người bạn trẻ không quen biết gởi tôi một cái “meo”, nói em đọc tôi từ hồi còn nhỏ trên Mực Tím, nay muốn đến thăm. Trò chuyện một lúc mới hay em chuyên về công nghệ thông tin, sẵn sàng giúp tôi làm một trang web riêng mình, tập hợp các bài víêt lại, làm chỗ trao đổi giao lưu, và có thể trở thành một nơi tham vấn, tư vấn sức khỏe cho bạn bè khi cần đến… Và rồi chỉ vài hôm sau, đã thấy xuất hiện dohongngoc.com coi cũng ngồ ngộ. Tôi nói muốn trang web của mình nghiêm túc, vì là một thầy thuốc, tôi phải chịu trách nhiệm về những gì mình viết, mình hướng dẫn chuyên môn. Dĩ nhiên, bên cạnh đó, có phần văn học, bay bỗng hơn và phần đạo học, trầm lắng, vốn là những điều tôi vẫn đang sống và viết.

Hình như theo “truyền thống” của một trang nhà, tôi phải viết đôi lời tự giới thiệu: “About me” mới là phải phép. Tôi lần lữa mãi. Biết viết gì đây? Rồi nghĩ rằng hay là gom góp vài tư liệu đâu đó thành “Một chút tôi” cũng hay, một cơ hội để làm quen nhau vậy. Sẻ chia, ấy chính là hạnh phúc.

BS Đỗ Hồng Ngọc

Saigon, tháng 5. 2009

Lên non hái lá

khambenhNgười xưa tìm thuốc lên non hái lá. Thử nếm. Thử chữa bệnh cho mình. Rồi mới dám mà sẻ chia cho bạn bè hàng xóm, giữa chốn thân quen. Phải phơi nắng, phơi sương, phải chẻ, phải sao, phải sắc. Ba chén sáu phân. Tùy bệnh trạng mà gia giảm. Thuốc chữa đựơc bệnh cũng là thuốc độc. Chỉ cần một chút sơ sẩy, hững hờ!

Tôi là một người thầy thuốc, một bác sĩ, mà cũng là một bệnh nhân, lắm nỗi lao đao, đi tìm thuốc chữa cho chính mình. Mới thấy tốt nhất là đừng nên có bệnh! Đừng phải cần đến thuốc men. Nhưng “Không hẹn mà đến, không chờ mà đi, bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta…” (TCS)

Có lần tôi hỏi một vị sư có phải câu hay nhất trong kinh Kim Cang là “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” không, sư nhẹ nhàng bảo không, Kim Cang câu nào cũng hay! Câu nào cũng hay? Vậy mà sao ta chỉ thấy những chưng hửng, ngẩn ngơ, lủng ca lủng củng. tối mịt tối mò. Hay là đã tự ngàn xưa nên tránh sao khỏi tam sao thất bổn? Hay là phải chắt lọc bốn câu một kệ mới thấy chỗ vi diệu thậm thâm? Làm sao mà “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” đủ làm cho lục tổ Huệ Năng đại ngộ? Làm sao mà “đối cảnh vô tâm” đủ làm cho vua Trần Nhân Tông trở thành Tổ sư thiền phái Trúc Lâm? Làm sao mà hai trăm năm trước Nguyễn Du phải đốt nến đọc Kim Cang đến ngàn lần… Ngã độc Kim Cương thiên biến linh/ Kỳ trung áo chỉ đa bất minh! ( Kim Cương đọc đến ngàn lần/ Mà trong mờ ảo như gần như xa- T.V) để rồi cuối cùng mới chợt tỉnh thấy ra kinh không chữ mới thật là chân kinh ( chung tri vô tự thị chân kinh-ND)! Kinh không chữ ư? Đọc giữa dòng ư?

…. Vượt qua cái chữ, thấy đựơc kinh vô tự, ấy là đã thôi không dừng trên văn tự nữa mà đã bước vào quán chiếu để từ đó mà thấy đựơc thực tướng Bát nhã!

Nó vậy đó. Nó “Như như bất động”. .

Kẻ làm thầy thuốc có thể chữa được cái đau mà không chữa được cái khổ. Có thể chữa được cái bệnh mà không chữa được cái hoạn. Có thể chữa được cho người mà không chữa được cho mình. Nên phải cầu học, tìm học khôn khuây.

…………..

Trích Lời ngỏ Gươm Báu Trao Tay


Cà kê dê ngỗng…

3387Tôi là một kẻ làm biếng, lại hành cái nghề mà ông tổ là cụ Hải thựơng Lãn ông, ông già lười ở làng Hải Thương, vậy mà bỗng trở thành một ngừơi bận rộn lúc nào không hay!

Số là ông bạn nhà báo của tôi, ông Trần Trọng Thức, một hôm gõ cửa bảo: “Nghe nói ông sắp về hưu, rổi rảnh, viết cái gì đó cho báo Doanh nhân Saigon Cuối tuần cho vui đi”! Nghe “doanh nhân” tôi đã hoảng vì cái sự bận rộn của họ. Biết ý, ông cười: Đây là “Doanh nhân cuối tuần”, không phải chuyện làm ăn đâu! Viết cái gì cũng đựơc, miễn là cà kê dê ngỗng.có hơi hướm sức khỏe một chút… là đựơc! Tôi bèn tra tự điển: cà kê, có nghĩa là dài dòng, hết chuyện này sang chuyện khác, còn dê ngỗng thì ai cũng biết! Thôi thì nể bạn…

Tôi nhớ André Maurois, người mà tôi rất mến mộ đã từng víết Lettres à l’inconnue (Thư gởi người đàn bà không quen biết, Bản dịch Ngyễn Hiến Lê) bằng cách tưởng tượng ra một người phụ nữ xinh đẹp, tuổi khoảng ba mươi, có nhan sắc, thông minh và nhạy cảm… để ông viết mỗi tuần một bức thư gởi cho người trong… mộng, trao đổi về mọi thứ chuyện trên đời. Tôi thử bắt chước tạo ra cái mục Thư gởi người bận rộn, lấy ý từ chữ business, là ‘bận rộn’ xem sao. Và tôi cũng tưởng tượng ra người bận rộn của tôi. Nghĩ gì viết đó. Cà kê dê ngỗng mà. Nhưng viết chỉ được ít lâu thì hết chuyện. Nhớ hồi xưa có đọc một cái truyện ngắn đâu đó kể một ngừơi cô đơn, cả đời không ai thèm viết thư cho mình, thấy bạn bè ai cũng có thư đọc mà giận, bèn mỗi ngày tự viết cho mình một bức, đem ra bưu điện gởi về địa chỉ với tên mình đàng hoàng, rồi cũng ung dung mở thư ra đọc, tủm tỉm cười một mình khoái trá…Tôi lại bắt chước anh ta mỗi tuần viết cho mình một bức thư như vậy. Chẳng ngờ đựơc độc giả khen, nói cà kê dê ngỗng mà coi cũng đựơc! Từ đó tôi trở thành một ngừơi bận rộn…Thứ Tư nào cũng phaỉ nộp cho tòa sọan một bức thư bất kể trời mưa hay nắng! Mà độc giả mới dễ thương làm sao…

Trích Thay lời ngỏ Thư gởi ngừơi bận rộn

Những nụ cười…

bs-ngoc-2006-220x300

Chân dung tự họa

Tôi vốn ít hay cười. Ngay từ nhỏ, người ta đã gọi tôi là “một ông cụ non”, vì lúc nào cũng có vẻ đạo mạo, nghiêm túc quá. Sau này ra hành nghề, làm một người thầy thuốc, một người dạy học, tôi như càng nghiêm túc, đạo mạo hơn. Tại cái tạng, biết sao! Thấy bạn bè vui vẻ, khoái hoạt… tôi cũng thích lắm mà không làm sao bắt chước được. Chỉ đôi khi đọc sách có chỗ nào dí dỏm thâm trầm kín đáo một chút, tôi mới tủm tỉm cười một mình. Tôi cũng không biết hút thuốc, không uống rượu, không bia bọt, thường chỉ “phá mồi” trong những bữa họp mặt đông vui làm bạn bè vừa thương vừa giận! Cũng tại cái tạng thôi. Trong nhiều năm trời, tôi làm việc như điên, cho đến một hôm người ta phải đưa tôi vào bệnh viện để mổ sọ cấp cứu vì tai biến mạch máu não. Người ta cạo trọc đầu tôi, đục hai lỗ thủng, rồi đặt ống dẫn lưu cho máu chảy vào hai chai nhỏ treo tòng teng bên dưới. Khi tỉnh dậy, nằm trần truồng trên băng ca ở phòng hậu phẫu lạnh ngắt, đắp một tấm “ra” trắng mỏng trên người, tôi nghĩ thế là xong! Một cô điều dưỡng đến tiêm thuốc, đọc hồ sơ thấy tên tôi, em hỏi có phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc “phòng mạch mực tím” không, tôi ú ớ gật. Thế là em kêu lớn: Các bạn ơi, lại “coi” bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nè! Bốn năm cô chạy đến. Thì ra lâu lay các em đọc báo, biết tên tôi nhưng chưa biết mặt. Tôi không khỏi tức cười nghĩ lâu nay mình làm thầy thuốc đã “coi” của người ta cũng hơi nhiều rồi, bây giờ người ta coi lại một chút cũng phải thôi… Sau đó, mấy người bạn thân còn kể lại, khi nghe tin tôi bệnh nặng như vậy, họ đã tổ chức một buổi nhậu “ăn mừng”. Không phải ăn mừng vì tôi bệnh mà ăn mừng vì họ không bệnh, chưa bệnh. Lâu nay tôi vẫn là người hay khuyên họ bỏ thuốc lá, bớt uống rượu để tránh nguy cơ bệnh tật! Từ đó, tôi bắt đầu biết cười hơn. Khi đi lại được vài bước thì việc đầu tiên là tôi nhìn vào gương để cười cái đầu trọc lóc lún phún của mình, cái bộ râu xệu xạo của mình. Tôi vội lấy viết vẽ lại cái sự ngộ nghĩnh đó. Rồi tôi đi lại quanh sân, lượm những hòn sỏi nhỏ và ngạc nhiên thấy những hòn sỏi đó giống Tôn hành giả, Trư bát giới, Tam Tạng… Đọc báo, tôi lựa các chuyện cười đọc trước. Nó giúp tôi tủm tỉm khi gặp một chuyện hay, hạp với tạng mình. Tôi sưu tầm để dành những chuyện mình thích, đọc đi đọc lại cho vui. Chủ yếu là các chuyện cười về ngành Y, chuyện trẻ con chuyện ntt’ớc ngoài… Ông bà ta nói “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”, vậy sao một người thầy thuốc đã từng trải những nỗi khổ đau vì bệnh tật như tôi lại không thể kê một toa “thuốc bổ” cho chính mình bằng những nụ cười….

Trích Lời ngỏ Như ngàn thang thuốc bổ

Một mùi gió bấc quen thuộc…

1734Thật ra già là gì, lúc nào thì già, lúc nào thì chớm già, sắp già, mới già, đã già. Có tuổi nào là tuổi “hườm hườm” chăng? Một người bạn ở tuổi hườm hườm hỏi, sao, ông bác sĩ, ông đã viết nào cho các bà mẹ sinh con đầu lòng, nào cho tuổi mới lớn, sao không viết một chút gì đó cho tuổi sắp già, tuổi hườm hườm, tuổi xế bóng, tuổi gió heo may đã về xem sao. Tôi lần lữa hẹn. Phải già một chút nữa cho biết đã rồi mới dám viết chứ, phải không?
Không như nhà thơ nọ đo tuổi mình qua ánh mắt cố nhân, tôi đo tuổi mình qua cách xưng hô của các bà mẹ bế con đến khám bệnh. Trước đây họ gọi tôi bằng anh, sau gọi bằng chú, rồi bằng bác, và rồi mới đây thôi, một chị hãy còn rất trẻ đưa bé đến khám bệnh, lúc bé la khóc, chị dỗ nín đi, nín đi cho ông ngoại khám con, thì tôi mới biết mình đã lên đến ông ngoại rồi mà không hay. Tôi hỏi theo thói quen chị là gì của cháu, chị trả lời ngon ơ, dạ, bà ngoại.

Nhìn ngắm mình, nhìn ngắm bạn bè mình mới bật cười cái “Ôi cát bụi tuyệt vời” mà thầm cám ơn anh bạn nhạc sĩ họ Trịnh đã nói giùm mình nhiều quá. Một người bạn nghe, bảo này đừng có mà hù doạ người ta đó nghe, đừng có làm cho người ta sợ hãi, làm cho người ta thấy ra sự thật phũ phàng đó nghe… Còn một người bạn khác thì khuyên cứ nói rõ ra, thà biết trước còn hơn, biết trước để chuẩn bị tâm lý và để thích nghi, để điều chỉnh. Phải, chấp nhận, thích nghi, điều chỉnh như dòng sông kia vẫn đứng im mà chảy mãi, biết thích nghi, tự điều chỉnh mình qua bao thác ghềnh để nhập vào biển khơi. Khả năng thích nghi, điều chỉnh ấy là khả năng của một sức khoẻ lành mạnh, xứng đáng cho một tuổi già lành mạnh, cho nên, không phải cứ chờ thật già mới viết cho tuổi chớm già, mà ngay giờ đây vừa gậm nhấm nó, vừa rình rập nó, quan sát nó và ghi lại, không phải nó chỉ là mình mà là của tất cả bạn bè chung quanh rồi sắp xếp lại, biết đâu mua vui cũng được một vài trống canh?.
Vậy, hỡi những người bạn yêu qúy của tôi, xin hãy vui với những dòng chữ chân tình này, và nếu có bực mình thì cứ tự nhủ làm gì có, hù doạ đó thôi…. Còn nếu có bắt gặp hình ảnh chính mình trong những dòng chữ này thì cũng hãy mỉm cười mà thứ lỗi…

Vì sáng hôm nay, một chút gió heo may đã về, những chiếc lá vàng đã rơi lác đác trên những con đường thành phố, một mùi gió bấc quen thuộc đã len vào giữa những hàng cây….

Trích Lời ngỏ Gío heo may đã về…


Tủm tỉm một mình

3347Trái tim không phải để suy nghĩ. Trái tim là để yêu thương. Khi trái tim nghĩ thì chắc cũng không nghĩ như khối óc. Trái tim có cách nghĩ riêng của mình mà nhiều khi khối óc không sao hiểu được. Thời đại của chúng ta, con người dùng khối óc nhiều quá, nhiều đến nỗi người ta luôn ở trong tình trạng muốn “điên cái đầu”. Và thực vậy. Bệnh tâm thần ngày càng phát triển, tự tử, ma túy, stress… ngày càng gia tăng trong một xã hội mà người ta luôn bị quay cuồng, luôn phải chạy đua với tốc độ, tuổi trẻ, nhan sắc, thành đạt… Có lẽ đã đến lúc thử nghe tiếng nói của trái tim. Một hôm, có chàng thi sĩ đi ngang qua vườn rào kia, giật mình thấy một bông bụp đỏ ở bờ giậu, cái bông bụp rất tầm thường như hàng ngày chàng vẫn thấy khi qua lại chốn này, bỗng nhiên như nở một nụ cười mầu nhiệm, rồi không chỉ cười, nó hát, và chàng thi sĩ chỉ còn biết sụp lạy, cúi đầu (*). Vâng, chàng đã nghe. Nghe không phải từ bông hoa kia mà từ trong trái tim mình. Và chàng sửng sốt. Mọi thứ như khác hẳn. Đã thoát ra, đã vượt ra, vượt qua… Người ta có thể nghĩ chàng thi sĩ chắc điên, có điều chàng biết rất rõ chàng đã nghe, đã thấy một điều kỳ lạ. Một thứ mật ngữ. Như anh chàng chèo đò của Herman Hesse, ngày ngày vẫn chèo đò đưa người qua sông, cho đến một hôm bỗng nghe được tiếng nói của dòng sông và từ đó chàng đã tự đưa mình qua sông, và đã vượt ra, vượt qua. Chúng ta bây giờ hình như có quá ít thì giờ để nghe tiếng nói của trái tim mình, dù chỉ cần nhấp con chuột trên vi tính thì đã nối trọn vòng trái đất, vậy mà người ta có vẻ ngày càng xa nhau hơn, xa với người và xa cả với mình. Một thi sĩ đã phải kêu lên: “… Không có thì giờ! Chim lấy đâu mà về tổ. Tôi lấy đâu mà làm thơ. Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết?…” (**). Tôi cũng vậy. Tôi cũng không có thì giờ. Quần quật. Tối tăm mặt mũi vì “trăm công ngàn việc”. Cho đến một hôm, hình như, có lẽ, một lần kia có một lúc hình như tôi cũng chợt nghe. Hình như thôi, không chắc, không dám. Ngẫm nghĩ rồi nghe ngóng. Nghiền ngẫm rồi ngập ngừng. Rồi bức xúc, phải viết ra cho khỏi quên, để lâu lâu còn coi lại một mình. Ba năm nghiền ngẫm, sáu tháng viết và hơn hai năm ngại ngần, thỉnh thoảng đọc và sửa, nhờ vài bạn thâm giao chỉ thêm cho, rồi tìm tòi, tham khảo, loay hoay… Tôi không phải là thi sĩ, không phải là tu sĩ, tôi chỉ là một bác sĩ, một người thầy thuốc, nên đôi khi phải hành nghề, phải giúp đỡ bạn bè, hàng xóm, kẻ nhức đầu người đau lưng…và trước hết là phải chữa bệnh cho chính mình. Có những lúc thuốc men chỉ chữa được cái đau mà không chữa được cái khổ, chữa được “triệu chứng” bên ngoài mà không chữa được “căn nguyên” sâu xa, từng từng lớp lớp bên trong. Tôi đành chia sẻ những điều tôi nghĩ, tôi cảm, tôi nghe. Có thể đúng. Có thể sai. Có thể không đúng không sai. Có khi hiệu quả, có khi không. Có người hạp mà có người dị ứng. Vậy nên nếu tình cờ mà đọc được những dòng này thì xin hiểu cho mà đừng trách. Nếu muốn, có thể tủm tỉm cười một mình. Cũng chẳng khoái ru?

Trích Lời ngỏ Nghĩ Từ Trái Tim

(*) Thơ Quách Thoại (**) Thơ Nguyên Sa

TÁC PHẪM ĐỖ HỒNG NGỌC:

Tạp văn, tùy bút:

Gió heo may đã về (1997)

Già ơi…Chào bạn! (1999)

Nghĩ từ trái tim (2003)

Những người trẻ lạ lùng (2001)

Thầy thúôc & Bệnh nhân (2001)

Như ngàn thang thuốc bổ (2001)

Cành mai sân trước (tuyển tập, 2003)

Thư gởi người bận rộn (2005)

Khi người ta lớn (2007)

Như thị (2007)

Chẳng cũng khoái ru?(2008)

Gươm báu trao tay (2008)

Thơ

Tình Người (1967)

Thơ Đỗ Nghê (1973)

Giữa hoàng hôn xưa (1993)

Vòng quanh (1997)

Biển của một thời (in chung, 1999)

Sương mù một thuở (in chung, 2001)

Viết cho Tuổi Mới Lớn:

Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò (1972)

Nói chuyện sức khỏe với tuổi mới lớn (1989)

Bệnh ở tuổi hoc trò (1990)

Viết cho Tuổi mới lớn (1995)

Với tuổi mười lăm (1997)

Bỗng nhiên mà họ lớn (2000)

Bác sĩ và những câu hỏi của tuổi mới lớn (2003)

Tuổi mới lớn (tuyển tập, 2005)

Viết cho các bà mẹ:

Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng (1974)

Săn sóc con em nơi xa thầy thuốc (1986)

Nuôi con (1988)

Sức khỏe trẻ em (1991)

Đỗ Hồng Ngọc (bút hiệu Đỗ  Nghê)

Sinh năm 1940 tại Phan Thiết. Quê nhà: Lagi-Hàm Tân- Bình Thuận.

Tốt nghiệp Tiến sĩ y khoa quốc gia Đại học Y khoa Saigon, 1969

Bác sĩ chuyên khoa Nhi

Nguyên nội trú ủy nhiệm Bệnh viện Nhi đồng Sàigòn (1968-1969),

Trưởng phòng cấp cứu Nhi (1973-1975)

Trưởng khu Phòng khám Cấp Cứu BV Nhi Đồng 1 Tp.HCM (từ 1975-1985)

Giám đốc Trung tâm Tuyền thông – Giáo dục Sức khỏe (1985-2005)

Tu nghiệp Y tế công cộng tại Đại học Harvard Hoa Kỳ (1993)

và Giáo dục sức khỏe tại CFES, Pháp (1997).

Giảng viên thỉnh giảng Bộ môn Nhi, Đại học Y dựơc TP.HCM (1981-1995)

Chủ nhiệm Bộ môn Khoa học hành vi và Giáo dục sức khỏe, Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng Cán bộ Y tế Tp.HCM (Nay là Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thach) từ 1989.


Đã cộng tác với các báo: Bách khoa, Mai, Văn, Ý thức, Tuổi Ngọc, Mây Hồng

Tuổi trẻ, Phụ nữ,Thanh niên, Mực Tím, Áo trắng, Doanh nhân Saigon cuối tuần, Sài gòn Tiếp thị, Văn hóa Phật giáo, Giác Ngộ, Kiến thức ngày nay…

Phụ trách “Phòng mạch Mực Tím”, báo Mực Tím (1989-2002); “Thư gởi người bận rộn” báo Doanh nhân Saigon Cuối tuần (2003-2004), và “Gia đình Vui khỏe”

Báo Phụ Nữ Tp.HCM (từ 2008).

Liên hệ:

Email: dohongngocbs@gmail.com ;

bacsi@dohongngoc.com

399/8 Nguyễn Đình Chiểu,

Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh, Việt Nam

ĐT (84.8) 38331119

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
49 Responses
  1. Huyền Trân nói:

    Kính chào BS Đỗ Hồng Ngọc!

    Hâm mộ chú đã lâu, hôm qua cháu search trên mạng tìm thơ của chú thì ra được trang web này. Cháu add ngay vào favorite sợ lạc mất :) )

    Lâu nay, cháu cứ tự hỏi không biết chú có viết blog không. Cháu có viết về chú, có đoạn chắc làm chú phiền lòng, nhưng cháu nghĩ chú đang “hành” vô ngã chắc không sao :) ) Chú xem đường link này nhé http://huyentrannguyen.multiply.com/journal/item/10/10

    Entry trên cháu viết cách đây đã một năm. Lúc đó cháu chưa tìm hiểu về Bát Nhã Tâm Kinh, chỉ tìm hiểu nhiều về nhân quả nghiệp báo theo triết lý của nhà Phật. Vài tháng nay cháu có nghe đĩa giảng về BNTK và cảm thấy thật sự bị cuốn hút. Rồi lại giở quyển Nghĩ từ trái tim của chú đọc đi đọc lại nhiều lần. Mỗi lần đọc đều thấy có điều gì đó mới lạ nơi trái tim chú, và trái tim mình… Hình như là “ngộ”, chú nhỉ? Cảm giác này, ai trải qua mới hiểu.

    Bộ sưu tập của cháu còn thiếu quyển “Gươm báu trao tay”, cháu đi nhà sách tìm mấy lần nhưng không có. Cháu sẽ cố sưu tập cho đầy đủ. Ghiền đọc chú mà :) )

    Cháu cũng thấy thật vui khi đọc bài “Anh hùng núp”. Nghĩ làm BS , lại là người nổi tiếng như chú cũng khổ nhỉ? Đùa giỡn cũng phải dung dị, giữ kẻ. Làm web cũng phải nghiêm túc vì chú vốn là một bác sĩ. Thật khó mà cười hehehe dễ dàng như Đỗ Trung Quân (phê bình cái sự “chảnh” của chú thật dễ thương!).

    Chắc từ quý sau, cháu sẽ không đặt mua báo Phụ Nữ nữa vì đã tìm thấy chú ở đây rồi hihihi.

    Đọc “Như Thị” của chú, thấy ghiền, dù cái ghiền đó thật khác với cái ghiền khi đọc “Nghĩ từ trái tim”. Chúc chú luôn khỏe mạnh, để trải lòng mình trên nhiều bài viết nữa, không dứt, không dứt, chú nhé!

  2. Cảm ơn Huyền Trân. Chú đã vào đọc entry HT viết về chú một năm trước rồi! Vui lắm chứ! Đọc “Giới thiệu”, HT sẽ biết vì sao chú trở thành một “blogger”(!!) rồi phải không? Khi nào rỗi rãnh, đọc Ghi chép lamg thang cho vui nhé. Thân mến, ĐHN.

  3. Mây Hồng! nói:

    Xin cảm ơn “Một chút anh” của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Ngắm nghía “nhà” anh, em biết thêm “nhiều chút”… bổ ích!

  4. Cảm ơn bạn. May Hong? Nghe quen quen. Hom nao moi SP di uong cafe chứ?

  5. Thanh Xuan nói:

    Kính chào Bác sĩ!

    Hôm nay tình cờ search trên mạng gặp được trang web của bác em rất vui mừng.

    Em biết đến bác từ khi còn tuổi teen (em đọc báo Mực Tím, mục gì mà bác trả lời thắc mắc cho các bạn đó, em quên tên mục đó rồi vì lâu quá). Giờ đã “băm” rồi vẫn thích đọc văn của bác, nào là : Thư cho bé sơ sinh, Thư gửi người bận rộn, Cành mai sân trước …. Nhưng giờ đây em “tìm” bác vì 1 lý do khác nữa. Là vì em đang chăm con nhỏ, sinh con lần đầu nên nhiều điều thắc mắc không biết hỏi ai. Lâu nay luôn mong ước có được số điện thoại của bác (không nghĩ bác có trang web riêng) để mà khi nào có thắc mắc trong lúc nuôi con thì nhờ bác chỉ giáo. Khôg ngờ hôm nay gặp được bác, em mừng như bắt được vàng. Em vội add vào favorite liền, em sợ bác “chạy” đi đâu mất.
    Chăm con đầu lòng em có rất nhiều thắc mắc, mỗi giai đoạn phải có cách chăm sóc bé cho thích hợp (mặc dù em đã đọc xong quyển “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”). Con em nay được 5 tháng, sắp tập ăn dặm rồi. Không biết bác có sẵn lòng giúp đỡ em không?

  6. Trên trang web này có nhiều bài viết về “ăn dặm”. Em chịu khó đọc kỹ BUSĂC (gồm 6 bài viết). Trong VCCBMSCĐL cũng đã nói kỹ về ăn dặm. Nếu cần, tìm thêm cuốn “NUÔI CON”, NXB Tổng hợp, TP.HCM. Chúc sức khỏe cả nhà. BS ĐHN.

  7. Dinh Phuong Nam nói:

    Hello Dr. Ngoc.
    I used to be your neighbor

  8. Thạnh T4G Bình Thuận nói:

    Muốn gửi hình thi sĩ Bắc Sơn cho chú mà không biết email.

  9. Da nhan duoc hinh nha tho Bac Son. Cam on Hong Thanh nhieu lam!

  10. Đỗ Ngọc Lan nói:

    Kính chào bác
    Cháu theo dõi bài viết trên các báo của bác rất nhiều, mỗi bài viết đều ít nhiều thấm vào cháu, bác đừng cười khi cháu kể cho bác nghe chuyện này nha – em gái cháu có duyên được bác đưa ra khỏi bụng mẹ năm 1989 trong tình thế ở phút 89 :) , nên mẹ cháu đặt tên em nó là Đỗ Hồng Loan, sau này nó mới biết bác qua các bài viết thì khoái chí lắm.. hihi
    Ah, cháu có đọc 1 bài viết trên báo Phụ Nữ của bác viết về sự so sánh, cháu đọc mà tâm đắc dữ lắm, còn cắt ra định đưa cho bố mẹ chồng xem vì sao giống nhà mình quá, nhưng laị cất kỹ quá, rồi dọn nhà đi, nên cháu bị lạc bài đó, cháu hỏi bác xem bác có còn lưu không ạ? hay bác post lên đây luôn nha bác, cháu cám ơn bác nhìu.
    Chúc bác và gia đình nhiều sức khoẻ.

  11. Cảm ơn cháu. Em gái của cháu có lẽ nên đọc bài “Thư cho bé sơ sinh” trên trang web này. Lúc này cô bé đã 20 tuổi, đang học gì, làm gì? Có lẽ mẹ cháu đã đọc “Viet cho cac ba me sinh con dau long” lúc nuôi bé thôi. Riêng bài “so sánh” gì đó cháu cần nói rõ hơn thì mới có thể tìm lại được. So sánh cái gì với caí gi? Làm sao mà giống chuyện nhà cháu?

  12. Đỗ Ngọc Lan nói:

    Kính chào bác,
    Em gái cháu hiện đang học ngành PR taị ĐH Văn Lang, mẹ cháu kể lúc mang bầu em quá ngày dự sinh hơn 10 ngày mà chưa thấy chuyển dạ, mẹ cháu vào viện kiểm tra, không ngờ bị bác bắt ở laị chiều đó mổ luôn vì em bé bị nhau tiền đaọ, rồi bị vôi hoá…, mẹ cháu đi mà không báo ở nhà vì nghĩ khám xong sẽ về, đành nhờ bác xích lô về nhà báo tin dùm.
    Về bài báo viết về sự so sánh, cháu nhớ có đoạn bác viết là ngươì được so sánh hay người bị so sánh cũng đâu vui sướng gì, rồi bác phân tích ra thấy đúng và hay lắm.. cháu chỉ nhớ ý chính là thế (từ ngày cháu sinh xong thì lẩm cẩm ra bác ạ, chắc đến lúc bằng tuổi bác, cháu chẳng được như bác bi giờ đâu :) ).
    Chúc bác luôn vui khỏe và hạnh phúc để có những bài viết hay cho moị ngươì mà trong đó có cháu.
    Cháu ĐNL

  13. YenNhi nói:

    Kính chào Bác sỹ.
    Đã từng cười rúc rich khi đọc “Thư gửi người bận rộn”,”Như thị..” và nhiều nhiều lắm những tạp văn của Bác sỹ. Từ khi đọc các tạp văn đó, tôi có cảm tưởng hình như nghề Bác sỹ và văn chương có nhiều duyen nợ lắm. Những bài viết thật duyên, những cái nhin ý nhị, thấu suốt… Quả thật nếu khen thì sẽ phải dành rất nhiều từ (mà hầu hết sẽ là mỹ từ). Thật mong Bác sỹ mạnh khỏe, có nhiều bài tạp bút nho nhỏ cho mọi người cùng thưởng lãm. Thật vui vì biết blog này. Cảm ơn Bác sỹ.

  14. Cảm ơn YenNhi. Web này có được cũng là nhờ các bạn trẻ SGC tình nguyện giúp cho đó bạn ạ! Thân mến.

  15. anh thư nói:

    con chào bác sĩ, con thật sự ko biết phai gọi bác sĩ bằng gì, con cũng chưa hề đọc nhiều các bài viết của bác sĩ, nhưng có 1 cuốn sách con mua từ rất lâu của bác sĩ tên là Những câu hỏi của tuổi mới lớn, bìa màu xanh da trời làm con rất ấn tượng^^ hôm nay vô tình dọn tủ sách thì mò ra nó, vừa mới xếp lại tủ xong online thì lại vô tình lần nữa ra trang web này, con bookmark ngay.

    con chúc bác sĩ có nhiều sức khỏe và ngày càng có nhiều bài viết hay

  16. Cảm ơn Anh Thư. Hy vong AT se doc va dong gop nhieu y kien cho trang web.

  17. Phạm Thùy Dương nói:

    Chào Bác sĩ ,
    Thưa bác sĩ , lần đầu gặp trang web này tự nhiên con thấy mừng mừng tủi tủi , vì từ này khỏi cần đi nhà sách ngó nghiêng xem bác có sách mới nào chưa để còn mua về thủ kĩ , đọc rồi để dành mai mốt già đọc tiếp . Hahaha , đừng tưởng con nói giỡn , con nói rất thiệt , tủi vì sao giờ này mình mới biết , mừng vì đã gặp ” người trong mộng ” ( mơ 1 lần gặp bác sĩ , ra đường lâu lâu ngó tới ngó lui coi có tình cờ gặp không , nghệ sĩ gặp hoài sao bác sĩ thì không ta ??? ). Những bài viết của bác sĩ cứ ngấm dần vào con , từng ngày từng ngày , từ khi con 16 tuổi ( lúc đó con mua tặng mẹ quyển ” Gió heo may đã về ” và đọc ké ) rồi cứ vậy , trẻ măng mà cứ suốt ngày ” gió heo may ” với ” già ơi ” , người nào không hiểu tưởng con không bình thường . Về sau này, những ” Như thị ” ” Bát nhã tâm kinh ” của bác vẫn theo con từng ngày , con chưa ngộ ra nhiều điều , nhưng có sao đâu , sống là trải nghiệm từng ngày mà phải không bác , rồi con cũng sẽ dần ngộ ra , 1 khi có bác sĩ bên cạnh . Nhà con giờ rất nhiều người ” nghiện ” bác , có trang web này chắc sẽ rất vui , cảm ơn bác sĩ đã lập web, cảm ơn luôn người độc giả đã làm web cho bác sĩ . Chúc bác sĩ có nhiều thật nhiều sức khỏe để tiếp tục viết , làm thơ , làm việc và để tiếp tục làm ông tiên với nụ cười hiền dịu đón những bé sơ sinh sắp sửa chào đời . :)

  18. Cảm ơn cháu nhiều lắm. Cháu viết rất vui!

  19. Phạm Thùy Dương nói:

    đó là con ” líu lo ” 1 chút cho bác thay đổi không khí ấy mà . :) ” Líu lo ” nhưng mà thiệt hết đó nge bác .

  20. Bac rat vui ma! Bac cung nghi con da viet rat chan thanh !

  21. Trần Thị Mùi nói:

    Kính gửi: Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc!

    Tôi là một độc giả của Bác sĩ, nhớ năm xưa tình cờ mua được quyển “Gió heo may đã về”, “Già ơi.. “, đọc xong sách của BS thế là tôi đi săn tìm tất cả sách của BS đã xuất bản, cuốn “Cành mai sân trước” tôi mua tới mấy quyển để cho tôi và để tôi tặng cho bạn bè.
    Sau đó tôi cũng thường tìm trên các trang web xem có bài nào của BS mà tôi chưa đọc tới không, lúc đó chỉ vào các trang web của y khoa mới có những bài viết viết về BS. Không ngờ hôm nay nhập chữ Đỗ Hồng Ngọc vào Google, thì phát hiện ra trang web riêng của Bác Sĩ. Rất vui vì điều này, nên viết vài giòng cho Bác Sĩ.
    Thời gian vừa qua tôi download được cuốn Kinh Kim Cang Giảng Giải do Thầy Thích Thanh Từ giảng tại Thiền viện Thường Chiếu, tôi đọc Kinh mà thường nghĩ tới Bác Sĩ, vì tôi cũng đã đọc cuốn “Nghĩ từ trái tim” và cuốn “Như Thị” của Bác sĩ. Sau đó tôi download Kinh Kim Cang bằng chữ Hán để ghép vào từng đoạn Kinh Kim Cang của Hòa Thượng, tôi cứ dựa vào đoạn kinh Hán Việt trong sách rồi ghép đoạn kinh bằng chữ Hán vào, vì tôi cảm thấy đọc bằng nguyên chữ Hán sau đó đọc thêm đoạn Hán Việt sẽ hiểu rất sâu hơn, rồi sau đó nếu không hiểu nữa thì mới đọc đoạn dịch của Kinh, cuối cùng mới đọc đoạn Giảng của Thầy. Tôi đọc mà nghĩ không biết BS có thích cuốn Kinh mà tôi đã ghép đủ Hán, Hán Việt và bải giảng này không nhỉ, biết địa chỉ email của BS ở báo Phụ Nữ, nhưng tôi vẫn chần chừ không gửi đi.
    Tôi xin gửi thêm ở đây đoạn email mà người bạn Hà Nội gửi cho tôi, khi cô ấy đi Nhật, và tôi tình cờ đọc được bài của BS viết về Nhật nên tôi đã gửi đi cho cô ấy, email này có nói tới cảm nhận của cô ấy về bài viết của BS.

    Thư đã dài, xin ngừng bút ở đây, chúc BS thân tâm thường an lạc.

    Kính thư
    TTM

    —– Original Message —–
    From: “Do Thuy Lan”
    To: “ttmchen”
    Sent: Wednesday, April 16, 2008 9:57 AM
    Subject: Ngay cuoi cung o Tokyo

    Chi oi,
    Em vua di tour Fuji -Hakone ve. Tan mat nhin thay dinh nui Phu Si hung vi!
    Em chup nhieu anh. Khi ve se mail chi nghen.
    SQ Viet Nam nam canh cong vien Minh Tri Thien Hoang, goi tat la Yoyogihachiban, to nhu mot canh rung co dai. Em say me tung vom cay, tung tham co xanh muot ma, lien tuc bam may. Nhung canh dep nhu the em chi moi thay trong tranh anh thoi. Bay gio thi duoc dat chan len no!!!
    Chieu hom qua Tokyo nang vang ruc ro, em ngoi lang le ngam nhin ho nuoc, bo cay, tham co, xa xa la canh rung Ginko xanh muot mat. Canh vat het suc binh yen, chi co dieu khong ai la nguoi ben canh de chia se,luc nao cung o trong tinh trang doc thoai chi a.
    Ngoi duoc khoang 2 tieng thi em lung thung di doc cong vien. Co nguoi Nhat thi ve tranh, co nguoi thi mang kem ra thoi, nguoi thi danh trong, danh dan…Tu nhien em lai hat bai “Mot coi di ve” cua Trinh Cong Son…
    Ngay mai em ve nuoc roi. Cung thay nao nao trong da. 3 tuan truoc day di dau cung ngo ngac, bay gio thi thao duong thao loi, lai phai xa Tokyo, tro ve voi nhung bon phan thuong ngay…
    Em doc nhung bai cua BS Do Hong Ngoc Chi gui cho em va rat tam dac voi nhung dieu Ong nghi.Dat nuoc Phu tang nay qua hien dai van minh nhung cung lanh lung nhu 1 cai may. Con nguoi hoi ha nguoc xuoi. “Di dau loanh quanh cho doi moi met?” Em chot nho den cau ca tu cua Trinh Cong Son Chi a. Lam nguoi va lam viec, hai dieu do rat quan trong nhung giac ngo duoc ban than va phat trien nhan cach moi la dieu dang noi hon ca. Em nghi nhu vay day.
    Hen gap chi tai thu sau nhe!

    Em Do Thuy Lan

  22. Trần Thị Mùi nói:

    Chỉ vì mừng khi phát hiện ra trang web của BS, nên ngồi viết ngay cho BS vài giòng, viết xong thư thì đã hết giờ cơm, chỉ vì tôi đang đi công tác xa nhà, mà hết giờ thì nhà bếp phải dọn thôi, nhất là hôm nay là ngày chủ nhật nữa và họ sẽ tưởng là mình đã đi ra ngoài ăn rồi, thế là đi nấu mì ăn vậy.

    Tuy nhiên, khi xem lại trang viết vừa post lên mạng thì tôi phát hiện ra giờ gửi đi không đúng với giờ thực, có lẽ giờ trong hệ thống của trang web này chưa sửa giờ theo múi giờ của địa phương, giờ của tôi post lên có lẽ là 19:00 vì lúc đó đồng thời trên VTV3 báo là 19:00, nhưng trên trang thư hiện lên là “Tháng Mười Hai 6, 2009 lúc 4:54 sáng”, vì vậy nên chăng người bảo trì trang web này hãy giúp Bác Sĩ sửa lại, và nên thêm Thứ của ngày vào nữa. Vì cái gì lưu giữ thì rất quí, mà quí nữa là lưu được tính thời gian của sự việc xảy ra nữa.

    Một lần nữa chúc Bác Sĩ và những độc giả ái mộ BS tâm thân an lạc,
    TTM
    2009/12/06 – 07:33 PM

  23. Rat cam on co Tran Thi Mui va co Do Thuy Lan. Ve kinh Kim Cang, toi co viet mot vai cam nghi qua cuon GUOM BAU TRAO TAY. Khi nao co dip, chi TTM doc va gop y cho nhe. Da ta, DHN.

  24. van nói:

    Chào bác sĩ
    Cháu biết bác từ khá lâu, bác vừa là một vị bác sĩ nhân hậu vừa là người bạn chia sẻ của tất cả mọi người ờ mọi lứa tuổi. Cháu muốn nhận từ bác một lời chia sẻ chân thành giúp cháu vượt qua cảm giác mặc cảm và tủi thân và hy vọng vào một ngày không xa cháu sẽ đạt được ước mơ của mình…

  25. Cháu yên tâm vì Trời sinh phụ nữ có hai buồng trứng, dù cắt một bên do thai ngoài tử cung thì vẫn còn một bên, vẫn có con bình thường. Chính sự buồn bã, lo âu và nôn nóng của cháu làm cho khó thụ thai thêm. Hãy bình tâm, vui vẻ, thư giãn. Điều quan trọng là tình cảm giữa vợ chồng cháu. Thái độ và cách cư xử của ông xã cháu quyết định các mối quan hệ trong đại gia đình. Chúc vợ chồng cháu vui vẻ, hạnh phúc.

  26. Én Nhỏ nói:

    Kính thưa chú!

    Cách đây sáu năm cháu đã có tập “Cành mai sân trước”, vì cháu cũng như bao nhiêu người khác cảm nhận được ở chú một tấm lòng. Lúc đó, cháu dù biết cái tên “cành mai sân trước” xuất phát từ câu thơ của sư Mãn Giác, nhưng biết chỉ là do từng học thôi chú ạ, cháu không bao giờ quan tâm!

    Rồi sau này, “như thị”, như duyên chú ạ, cháu lại quay trở về Nhà, để ngắm cành mai sân trước.

    Cháu kính chúc chú sức khỏe.

  27. Chú cảm ơn Én Nhỏ. Chuc cháu luôn an lac.

  28. Huynh Nghia Phat nói:

    Kinh chao Chu,

    Thang 12 vua roi, chau co ve Viet Nam va mua duoc tuyen tap Canh Mai San Truoc cua chu.

    Chau rat thich quyen “Nghi tu trai tim”. Cam on chu da cho chau hieu them 1 ti nua ve Tam Kinh.

    Neu o nuoc ngoai ma muon mua sach cua chu thi lam nhu the nao? Nho chu cho chau biet.

    Cam on chu nhieu.

  29. Tôi thấy trên internet có bán sách của tôi qua mạng. Em thử tìm xem. Hình như họ giao tận nơi? Còn tại Saigon, Tp.HCM em đến Fahasa hoặc NXB Thanh phố, 62 Nguyễn Thị Minh Khai, Q1.

  30. SLL nói:

    Kính chào chú Hồng Ngọc,

    Gần 10 năm trước cháu tình cờ đọc cuốn Gió Heo May Đã Về, sau đó thì tìm đọc hết những bài chú viết.
    Thú thật đọc bài của chú vừa đọc nhiều khi vừa tủm tỉm cười một mình, hoặc nhiều khi tập hít thở theo cách chú dạy …
    Cháu rất ngưỡng mộ chú, trong trí tưởng tượng chú là một vị Bác sĩ thật hiền lành, thật yêu trẻ con…Nên cháu đem theo trong valis của mình tất cả các quyển sách của chú mà cháu có khi qua Pháp đoàn tụ với chồng.
    Vài dòng viết gửi chú khi tình cờ tìm được trang web này.

    Kính chúc chú luôn mạnh khỏe và tiếp tục cho ra lò nhiều bài viết nữa ạh.

    Cháu SLL

  31. Mong là chồng cháu cũng sẽ chịu đọc những cuốn… tào lao này để cười một mình! Chúc cả nhà sum họp, khỏe và vui. Cảm ơn cháu.

  32. Võ Thị Thanh Thủy nói:

    Kính chào bác sĩ!
    Cháu là một bà mẹ trẻ, bé nhà cháu vừa bước sang tháng thứ 7, cháu thật sự xúc động và cảm thấy an tâm khi đọc “viết cho những bà mẹ sinh con đầu lòng”, một quyển sách được một người bạn đồng nghiệp tặng. Cháu rất vui vì tình cờ tìm được trang web này.
    Bác sĩ ơi, cháu thấy mình rất bận rộn, suốt ngày chỉ mãi mê với công việc , những việc chăm sóc bé đều dựa vào bà Ngọai, cháu nghĩ, bây giờ còn sức mà không làm việc để kiếm tiền, mười năm nữa con gái cháu chỉ mới 10 tuổi, nhưng cháu thì đã già thêm 10 tuổi, cháu sợ đến lúc đó mình không còn sức để kiếm tiền nuôi nó. Cháu nghĩ vậy có đúng không?
    Con gái cháu vẫn khỏe mạnh, vui vẻ họat bát, nhưng thỉnh thỏang lại biếng bú sữa, chậm tăng cân. Cháu cũng thử so sánh với biểu đồ tăng trưởng của bé trong sách thì thấy chỉ dưới mức trung bình chút ít. Cháu định đưa bé đến bác sĩ dinh dưỡng nhưng Chồng cháu không chịu vì nhà cháu ở xa, mỗi lần đến bệnh viện Nhi Đồng phải mất gần 1 tiếng đồng hồ, Chồng cháu ngại bụi đường và nắng nóng không khéo lại làm nó bệnh mất. Cháu hơi lo lắng, cháu muốn xin bác sĩ một lời khuyên.
    Cảm ơn bác sĩ.
    Chúc bác sĩ khỏe mạnh và có nhiều bài viết hay bổ ích cung cấp kiến thức về sức khỏe cho mọi người.
    Kính chào bá sĩ!
    Thanh Thủy

  33. Cháu cần tập cho bé ăn dặm. Đọc kỹ các bài về BUSAC trên trang web này. Có bà Ngoại lo cho bé thì rất tốt, nhưng bé cũng cần có mẹ nữa đó. Nếu không thì khi 10 tuổi, bé sẽ không biết mẹ nó là ai, dù cháu đã có rất nhiều… tiền!

  34. Thu Nga nói:

    bs ơi, có lần em thấy có người cho cháu bú vú , và vú lại có sữa dù bà đã trên 60 tuổi rồi.
    Sữa đó có tốt như sữa mẹ không ạ.
    Sở dĩ em hỏi vậy vì con dâu em sắp có con. Mà con dâu em gầy gò lắm, lại làm việc rất nhiều áp lực và công ty thì xa, e rằng sẽ bỏ bú con sớm
    .Nếu sữa bà mà không hại gì cho cháu, thì có nên để cháu bú sữa của bà được không?
    ( câu hỏi này rất nghiêm túc _ xin bs trả lời cho em)

  35. Đúng vậy. nếu bà cho cháu bú “vú da” thì rồi cũng có sự kích thích và tiết ra sữa thật. Có điều không thể có nhiều và chất lượng rất kém. Nên khuyên con dâu ráng cho bé bú mẹ 4-6 tháng, sau đó nếu bận đi làm thì cho bú đặm. Mẹ gầy gò không lo. Lúc con bú, mẹ ăn uống sẽ đầy đủ hơn. Đừng kiêng cữ, chỉ cần ăn uống hợp vệ sinh. Nhiều bà mẹ lúc còn con gái, vú như trái cau, nhưng khi có con, cho con bú thì… thành trái bưởi hoặc trái đu đủ!

  36. lê huỳnh diệu nhân nói:

    chắc là con đã làm gi vô ý làm buồn lòng BS. trong lòng ngổn ngang gặp được trang web của BS mong xin được tư vấn, nhưng không được. cho con xin lỗi BS nha.

  37. Cháu vui lòng bấm vào nút “Giao lưu” trên trang web và đặt câu hỏi ở Mục đó để được Tư vấn thì tiện hơn. Còn trong phần này – ở đây- chỉ là những comments của bạn đọc về các bài viết. Cảm ơn cháu.

  38. hahahana nói:

    Con không thấy Thầy nhắc đến “Có một con mọt sách” (1996)? Chẳng lẽ đó là của “Đỗ Hồng Ngọc mạo danh”, hicccc

  39. Không phải mạo danh đâu! “Có một con mọt sách” là của thầy đó chứ! Đây là cuốn sách nhỏ, tập hợp những bài thầy đã viết cho thiếu nhi, đăng trên báo “Khăn Quàng Đỏ” thời anh Cửu Thọ còn làm ở đó. Làm sao con biết vậy? Để hôm nào thầy post vài chuyện lên đây cho vui.

  40. hahahana nói:

    Con có một cuốn mà :)

  41. Quỳnh Trâm nói:

    Kính chào chú Đỗ Hồng Ngọc

    Lần đầu tiên cháu biết đến tên chú là khi cháu còn học PTTH, khi cô giáo dạy Sinh giới thiệu tác phẩm “Thư gửi người bận rộn”
    Ngưỡng mộ chú lắm, đặc biệt là tài viết văn của chú, nhẹ nhàng mà thâm thúy. Đọc chú mới thấy tâm hồn con người trở nên đẹp với chút văn thơ. Đọc chú thấy sao tiếng Việt mình thật đẹp (đọc sách giáo khoa văn học có khi lại khó thấy!).
    Cháu dốt văn số một, đọc chú cháu thấy cái ý nghĩa của văn chương. Đến cái “cà kê” mà chú cũng tra từ điển thì thật bất ngờ, mới ngộ ra nào giờ mình cũng chỉ “cảm” cái chữ chứ hiểu thì còn chưa tới.

    Mẹ cháu là một nữ doanh nhân, bù đầu với công việc, thế là cháu đưa mẹ quyển “Thư gửi người bận rộn”. Đúng như cháu dự đoán, mẹ không cho cháu một cái “comment” nào. Không biết mẹ có đọc hay lại chỉ lật vài trang rồi… bận rộn lại hoàn bận rộn.
    Chắc tại mẹ không phải “Doanh nhân cuối tuần” vì có bao giờ mẹ nghỉ ngơi cuối tuần đâu. Một năm, 365 ngày mẹ mở cửa bán hàng hết 364 ngày.

    Tối qua cháu gặp ác mộng, kết quả của việc thức khuya, ngủ không ngon giấc và lòng bất an. Lục lại trong tâm trí ở đâu một chốn an bình, cháu chợt nhớ đến chú.
    Giờ cháu đang học ở Úc, ngành Công nghệ sinh học. Mới năm đầu chân ướt chân ráo thôi, cái gì cũng mới mẻ. Cớ gì cháu bất an? Bất an là thỉnh thoảng khi cháu nghĩ về tương lai liệu mình có về nước. Lúc này hãy còn sớm để nhận được câu trả lời chăng?
    Cái tiền bạc và cái đam mê giằng co.
    Nghĩ chú là tấm gương và soi mình vào đấy, cuộc sống không nhất thiết phải ồn ào chú nhỉ! Cháu vẫn thầm nghĩ mình sẽ làm cuộc sống của mẹ bớt ồn ào hơn.

    Chia sẻ cùng chú

  42. Rất cảm ơn cháu và cho chú gởi lời cảm ơn cô giáo dạy Sinh của cháu nữa nhé!
    Chú ước sao Mẹ cháu đọc được bức thư này của cháu. Nó có thể làm cho mẹ cháu giật mình một chút, hiểu được tâm hồn cháu! Nhưng, một năm 365 ngày, mẹ cháu chỉ làm việc có 364 ngày đã là điều đáng khen rồi. Ngày còn lại đó hẳn là dành riêng cho cháu, phải không? Đúng rồi, hạnh phúc không bao giờ ồn ào đâu cháu ạ. Nó rất đơn sơ và vì thế nhiều khi không nhìn ra. Mong cháu khỏe, học giỏi để giúp mình và giúp người, trước hết giúp mẹ, không chỉ nhận ra cái “cuối tuần” mà còn cuối tháng, cuối năm và cuối nhiều thứ khác nữa!

  43. HNLQT nói:

    Hai tiếng cảm ơn và một nụ cười … gửi trao vị bác sĩ của tâm hồn, của trái tim! *_^

    http://blog.tamtay.vn/hnlqt/blog/entry/662447/Bai-thuoc-tri-khan-tat-tieng.html

    “Thà có một trái tim đau yếu vì tình yêu còn hơn một trái tim … lãnh cảm!”

  44. minh_nguyet nói:

    Thua chu, nam nay con da 29 tuoi roi. Con rat thich duoc lam mot bac si khoa nhi nhung vi hoc luc co han cho nen con da hoc cao dang ke toan. Nhung con lam nghe khong duoc vui. Vi vay con da xin nghi va hien tai con dang mo mot cua hang ban thoi trang. Con muon hoc nganh y ta khoa nhi nhung khong biet hoc o truong nao va thi mon gi. Xin chu giup gium con. Con cam on.

  45. Hỏi ở Đại học Y dược TP. HCM, khoa Điều dưỡng, đường Nguyễn Chí Thanh, gần BV Chợ Rẫy và hỏi ở Đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch, đường Thành Thái, quận 10. Hiện cũng có một số cơ sở Tư đào tạo điều dưỡng. Ngành điều dưỡng rất cực, điều dưỡng Nhi càng cực, nhưng cháu đã thích thì chắc đó là cái “nghiệp” rồi. Mong cháu đạt sở nguyện.

  46. DONG XUAN nói:

    Kính chào bác sĩ
    Thật là đại phước,thật là hữu duyên khi con gặp được trang web này.Cuộc sống con vốn bận rộn,ở quê(cai lậy),yêu thích ngành y, yêu văn chương,yêu nhạc Trịnh,thích học phật,lúc trước rất cầu toàn,bỗng dưng như trúng được kho báu…..thế giới phẳng thật kỳ diệu!!!
    Con lưu ngay vào máy và đọc say mê khi vắng khách hàng,có lẽ chư phật mười phương đã “gửi” đến cõi ta bà này một sứ giả để trị tâm bệnh và thân bệnh cho chúng sanh chăng?!
    Con kính chúc bác sĩ vô lượng thọ,vô lượng quang,vô lượng cát tường để luôn là cầu nối giữa phật pháp-khoa học-văn học -và chúng sanh

  47. Rất cảm ơn Dong Xuan. Tôi có lần đến Cai Lậy, uống nước dừa ở bờ sông, dưới gầm cầu. Cai Lậy trái ngọt cây lành, vùng đất hiền hòa của Tiền Giang.

  48. Thanh Nga nói:

    Kính chào ! Bs Đỗ Hồng Ngọc!
    Dù đã khuya nhưng bất chợt gặp trang Web của thầy em mừng vô cùng ! bởi vì em rất ngưỡng mộ tâm đức của thầy qua nhiều bài viết của chính thầy và những người khác…
    Em là một người Điều dưỡng tận tâm và chỉ cần một suất làm người tử tế giữa cuộc đời này thôi,nhưng khó quá và lao đao quá thầy ơi! Nhiều lúc bế tắc quá,đọc bài viết của thầy em thấy lòng ấm lại và có them sức mạnh để vượt qua khó khăn,nhưng khó khăn vẫn bám đuổi theo em…Thú thật,và cũng xin lỗi thầy em đã rất muốn đến trung tâm tìm gặp thầy,nhưng đã có lúc em nghi ngại ,biết đâu…lại cũng giống các vị danh giá kia…Đường tìm công lý xa vời vợi em đã gặp bao người danh giá nhưng chưa gặp thì ngưỡng mộ,gặp rồi thất vọng biết bao…
    Giờ đây em đang thực sự bế tắc trước nhiều điều,dù em đang nỗ lực sống,nhưng con em và cuộc sống gia đình em đang đứng trước nguy cơ,em đang tìm thầy thì bỗng dưng em gặp trang Web của thầy và có địa chỉ, em viết thư này và rất mong được gặp thầy,thầy cho em,cho một con người quyết chọn sống có Y đức một lời khuyên.Mong thầy giúp em,cho con em một suất làm người tử tế giữa đời,thế là đủ…được không thầy?
    Rất mong sớm gặp được Thầy!Người học trò từ lâu học đạo đức của thầy!

  49. Cảm ơn em. Thầy Ngọc đã về hưu từ lâu, không còn làm việc ở Trung tâm nữa. Em cứ gởi email trực tiếp đến thầy theo địa chỉ dohongngocbs@gmail.com hoặc bacsi@dohongngoc.com
    nhé.

Ý kiến của bạn về bài viết trên

XHTML: Bạn có thể sử dụng các thẻ: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Các bài viết khác: