Thưa bác sĩ,cháu năm nay 18 tuổi. hai hôm trước cháu bị sốt 39,3 độ (nhưng không liên tục) cháu đã đi khám và xét nghiệm.Sau khi truyên dịch cháu đã hết sốt.Kết quả xét nghiệm cho thấy hồng cầu trong máu giảm.Bấc sĩ nói nên về nhà theo dõi thêm nếu thấy có nốt xuất huyết thì nên đi khám lại vì có thể cháu bị sốt xuất huyết.Đến hôm nay cháu đã hết sốt,nhưng vẫn còn hơi đau đầu, có xuất hiện các nốt nhỏ màu đỏ…Vậy xin hỏi bác sĩ liệu cháu có thể bị sót xuất huyết không? và có thể tự khỏi được không? Rất mong bác sĩ trả lời câu hỏi của cháu vì hiện giờ cháu đang rất lo lắng.Xin cảm ơn bác sĩ.. lanvu@yahoo.com.vn
Hiểu thêm về “giả dược” (Placebo)!
Lý thú trong “nghệ thuật” dùng thuốc chữa bệnh là giả dược (Placebo), hay còn gọi là thuốc vờ – thuốc giống y như thật nhưng không có tác dụng dược lý- chỉ tạo ra hiệu ứng Placebo đôi khi rất thú vị. Placebo thường được dùng trong nghiên cứu Y học, thử thuốc lâm sàng có đối chứng (controlled studies) hoặc dùng để chữa một số triệu chứng đặc biệt, và cũng có khi dùng để thoả mãn đòi hỏi của người bệnh ham uống thuốc, chích thuốc dù bác sĩ thấy không cần thiết. Placebo có đủ loại, thuốc uống, thuốc thoa và thuốc chích. Tên gọi Placebo đã có từ xa xưa và đến năm 1785, Placebo đã có tên trong tự điển Y học với nghĩa là “thuốc gây niềm tin” (make – believe medicine).
Chăm sóc trẻ bệnh
Vài ba tháng đầu đời trẻ ít bệnh là nhờ những kháng thể của mẹ còn dự trữ, sau đó phải “ tự lực” nên những tháng tiếp theo, trẻ mắc rất nhiều thứ bệnh Ngoài những bệnh do vi trùng, sịêu vi trùng gây ra, trẻ còn dễ mắc những bệnh do sai dinh dưỡng, do chăm sóc không đúng cách. Khi mắc bệnh, trẻ cũng “mắc” không giống người lớn. Cùng một thứ bệnh, cùng do một tác nhân, ở người lớn và trẻ con bệnh cảnh rất khác nhau. Do đó, không thể lấy kinh nghiệm bản thân để “ suy ra” cho trẻ được. Thuốc dùng cũng vậy. Đã có trường hợp bé chết giấc vì nhỏ mũi bằng thuốc của người lớn, có trường hợp bị ngộ độc vì một loại xi-rô ho người lớn! Một câu nói đã cũ nhưng vẫn còn rất đúng trong Nhi khoa: “ Trẻ con không phải là một người lớn thu nhỏ”.
Robotoid
Đỗ Hồng Ngọc
Hình như con người ngày càng chế tạo ra nhiều máy móc tinh xảo có tính người gọi là humanoid để phục vụ mình thì máy móc cũng “chế tạo” ra những con người có tính máy móc gọi là robotoid để hợp tác với chúng chăng?
Khi có dịp đặt chân lên đất Phù tang – một xứ sở thần tiên đầy phép lạ – giữa tháng tư mùa hoa đào năm kia, tôi nhanh chóng nhận ra cái cảm giác cô đơn, lạc lõng, bơ vơ giữa chốn đông người, giữa một môi trường đầy máy móc bao quanh khiến mình phát hoảng!
Thở và Thiền
( Bài viết này do Sayuri tường thuật lại sau khi tham dự buổi nói chuyện của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc tại Trà Quán Thanh Sơn ngày 11/09/2009. Nếu ghi chép chưa được đầy đủ và thiếu sót mong Bác Sĩ lượng thứ).
Một câu hỏi được đặt ra : Mối tương quan giữa thở và thiền là thế nào?
Vì khi nghiên cứu, chúng ta sẽ thấy tính thẳm sâu và nhất quán của tòan bộ kinh điển Đại Thừa lẫn kinh sách Nguyên Thủy, đều tập trung ở Kinh Tứ Niệm Xứ cho đến Thân Hành Niệm rồi Nhập Tức Xuất Tức Niệm
Gươm báu trao tay
(Viết về Kim Cang Bát nhã, tiếp theo Lên đường)
Tu Bồ Đề đang ngồi giữa “hội trường” bỗng đứng phắt dậy cung kính chắp tay cúi chào đức Phật và lớn tiếng ca ngợi: “Thật là tuyệt vời! Thật là tuyệt diệu!. Thật xưa nay chưa từng có. Như Lai đã khéo dạy dỗ, khéo giúp đỡ, khéo truyền trao, khéo phó chúc cho các vị Bồ tát”. Đọc tới đây tôi lại một phen chưng hửng! Bởi Tu Bồ Đề nào phải là ai xa lạ. Ông là một trong mười vị đại đệ tử của Phật, một bậc Alahán, người nổi tiếng ưa hạnh lan nhã, độc cư, người giải Không đệ nhất. Thế mà trong hội chúng này, ông lên tiếng nghe có vẻ gì đó như… ganh tị với các vị Bồ tát! Nào các vị Bồ tát… “vui” nhé,
Gươm Báu Trao Tay
Hiền huynh thương mến
Congratulations.
Bài Gươm Báu Trao Tay diễn tả được cái ngộ của hiền huynh trên con đường khám phá ý nghĩa sâu diệu trong kinh Kim Cang. Từ cái ngạc nhiên này đến cái ngạc nhiên khác. Đó há chẳng phải là thái độ của trẻ sơ sanh, của “tờ giấy trắng” hay “cốc trà cạn đáy” hay sao? Mắt mở lớn, tâm mở rộng, tai vểnh lên. Để nghe, để hít thở, để cảm nhận cái “như lai”. Tiếp nhận nhưng vẫn để tâm rỗng, vẫn để tờ giấy trắng trơn, vẫn để cốc trà cạn đáy.
Trung tâm truyền thông giáo dục sức khỏe (T4G) TP.HCM
HOẠT ĐỘNG NGHIÊN CỨU KHOA HỌC
1. Hoạt động nghiên cứu khoa học tại T4G TP Hồ Chí Minh:
Là một trung tâm chịu trách nhiệm về truyền thông- giáo dục sức khỏe cho TP Hồ Chí Minh, ngoài lý thuyết về Gíáo dục sức khỏe (GDSK) và Nâng cao sức khỏe (NCSK), việc đi sâu nghiên cứu về hành vi, các yếu tố ảnh hưởng đến hành vi, các cách tiếp cận GDSK/NCSK phù hợp với điều kiện tự nhiên, xã hội của Thành phố cũng như hiệu quả hoạt động của các chương trình GDSK/NCSK thí điểm đóng một vai trò hết sức quan trọng trong việc nâng cao chất lượng của hoạt động GDSK/NCSK. Các nghiên cứu khoa học được thực hiện tập trung từ năm 1987 do T4G TP.HCM tự thực hiện hoặc với sự hỗ trợ của các tổ chức, chuyên gia trong nước hoặc ngoài nước hoặc do T4G TP.HCM hướng dẫn các sinh viên thực hiện. Từ những nghiên cứu ban đầu thiên về định lượng và thí điểm, những năm gần đây T4G TP.HCM bắt đầu thực hiện hoặc hướng dẫn thực hiện những nghiên cứu định tính hoặc kết hợp dịnh tính với định lượng theo khuynh hướng nghiên cứu phổ biến hiện nay trên thế giới.
GIÁO DỤC SỨC KHỎE & NÂNG CAO SỨC KHỎE
1. Các thời kỳ phát triển y học
Có thể chia ra 5 thời kỳ:
1. Thời kỳ Y học kinh nghiệm (trước 1850)
2. Thời kỳ Y học cơ sở (1850-1900) đánh dấu với sự phát hiện vi trùng
3. Thời kỳ Y học lâm sàng (1900-1950)
4. Thời kỳ Y tế công cộng và y học cộng đồng (1950-1975)
5. Thời kỳ Y học và phát triển (từ 1975…)
Nghĩ trong năm học mới!

Dạy học 2009
1. Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch TP.Hồ Chí Minh- tiền thân là Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng Cán bộ y tế Thành phố- vừa bước vào tuổi 20, tức là đã có 15 thế hệ bác sĩ được đào tạo dưới mái trường này đang họat động trong mạng lưới y tế thành phố.
Con mắt có đuôi
Giáo sư Ngô Gia Hy, người thầy của nhiều thế hệ thầy thuốc chúng tôi, lúc đó đã gần tuổi 90, thế nhưng vẫn nhiệt tình chủ trì Hội thảo bàn về một vấn đề thời đại: Rối loạn dương cương. Một lần nọ, ông phone gọi tôi đến nhà họp mặt với một số thân hữu, mà ông gọi là những “văn nghệ sĩ gia đình” đến thăm ông đang bị bệnh khá nặng, phải truyền nước biển, chích kháng sinh tại nhà. Cứ tưởng ông “liệt giừơng liệt chiếu” nhưng không, ông vẫn ngôì say sưa nghe các bạn trẻ đàn hát, ngâm thơ.
GSTS Trần Văn Khê nói về cuốn “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc
( Ghi theo băng audio-cassette do cô Lý Thị Lý thu tại bệnh viện Triều An.
ngày 17.10.2003)
Tôi đọc “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc trong lúc đang ở bệnh viện một cách say mê liên tục từ đầu tới cuối, vừa đọc vừa ghi chú bên lề những cảm giác có tại chỗ hoặc những ý gợi lại những chuyện xưa. Trước hết là con đường đi tới Tâm kinh của tôi.
Nỗi ám ảnh sen
(Cảm nghĩ từ những bức tranh của Lê Ký Thương)
Hình như Lê Ký Thương bị ám ảnh bởi một búp sen. Có lẽ từ những ngày còn thơ anh đã ngêu ngao trong đầm gì đẹp bằng sen/ lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng… Thế rồi khi dấn bước vào đời anh đã quên bài học ngày xưa, mãi mê tìm kiếm một búp sen rực rỡ hào quang ở cuối chân trời nọ, cho đến một hôm giật mình ngó lại: thì ra cái lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng kia rốt cuộc chỉ là nhị vàng bông trắng lá xanh đó thôi. Mà chợt ngộ một điều cốt lõi: gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!
Và vậy đó, khi đã thấy biết, đã “tri kiến” thì người ta chỉ còn mỗi cách sụp lậy cúi đầu (Quách Thoại)… trước một điều “bất khả thuyết”. Nó vậy đó. Nó như thị. Nó như lai. Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng lăng xăng vậy cũng chỉ để rồi nhị vàng bông trắng lá xanh…thôi. Đừng tìm đâu nữa cho mất công. Gia trung hữu bảo hưu tầm mích (Trần Nhân Tông). Cho nên con cóc đã vội vả quay về với búp sen. xem tiếp …
Sinh nhật một người trẻ… lạ lùng!
Đỗ Hồng Ngọc

Từ trái sang GS.TS Trần Văn Khê và tác giả.
Giáo sư nhạc sĩ Trần Văn Khê không phải là ai… xa lạ! Với tôi, ông còn có chút tình gia đình, tôi vẫn gọi ông bằng “chú Khê” gần gũi, vì ông vốn là bạn từ thuở thiếu thời với cậu tôi, nhà văn Nguyễn Ngu Í. Từ nhiều năm nay, tôi còn được ông tín nhiệm làm “cố vấn” sức khỏe cho ông. Nhớ có lần ông bệnh khá nặng, mới ở bệnh viện về, lại đựơc mời đi Hà Nội gấp nên bác sĩ nào cũng khuyên chớ có đi, nguy hiểm. Riêng tôi, vì hiểu ông quá, nên nhắm tình hình xong bèn khuyên chú cứ đi! Quả thật, nhờ chuyến đi đó, ông trở về sảng khóai, bịnh gì cũng biến mất! Ông nói nếu chú không đựơc đi Hà Nội chuyến đó chắc chú…chết! xem tiếp …
Khi người ta “trẻ vĩnh viễn…”!
Bác sĩ ơi, chung quanh tôi ngó qua ngó lại sao thấy toàn người già! Có những người già rất dễ thương mà cũng có những người già… chịu không nổi! Phải làm sao đây? nguyendt@ gmail…
Tôi đang gìà tốc hành, bác sĩ ơi, có thể có một tuổi già … hạnh phúc không? tranhuyen51@yahoo…xem tiếp …
