Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.
Bọn tôi người thì vừa đưa con tựu trường, người thì dẫn cháu đến lớp… giờ rảnh tay tụ lại uống cà phê, rôm rả nói cười, thấy mình như trẻ lại, nhắc cái thuở còn thơ “ngày hai buổi tới trường”. Bỗng một người cảm khái đọc ro ro một bài học thuộc lòng ngày đó: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… “. Trời ạ, như khơi trúng mạch, cả bọn không ai bảo ai cùng “rống” lên như ca bè:… “Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp… con dường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ… Hôm nay tôi đi học!“ (Thanh Tịnh). Rồi hình như thấy trong quán cà phê còn có nhiều người mà cả bọn “hợp xướng” như vậy coi hổng được bèn ngưng bặt. Nhìn nhau cười lỏn lẻn. Cả bọn như chìm lắng trong một ký vãng mờ xa, ở đó là những cậu bé “ khét nắng hôi trâu thèm đi học” (Trang Thế Hy), rồi “Ai bảo chăn trâu là khổ… Em bé không quên học đâu… “ (Phạm Duy). Cái thuở đó sao người ta ham học vậy không biết! Im ắng hồi lâu để nghe cho rõ tiếng lách cách quậy cà phê, bỗng một người trầm ngâm như sực nhớ: “Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại hoang mang nao nức… ” Rồi ai đó bỗng đọc tiếp “Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers diners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonent…” cả bọn lại bèn “hợp xướng” cái đoạn văn về ngày khai trường đó của Anatole France mà cùng nhớ lại những bữa cơm dưới ngọn đèn tù mù…,cảnh cha ngồi xem báo, mẹ ngồi khâu áo, bên cây đèn dầu hao… Rồi một người nhảy qua quốc văn giáo khoa thư hồi nào không hay “Chân bước đi mặt còn ngoảnh lại, từ cái mái nhà, cái thềm nhà, cái lối đi, cho đến bụi cây, đám cỏ, cái gì cũng làm cho tôi quyến luyến khác thường…!” ..của một kẻ rời quê lên tỉnh, học xa.
Nhận ra cả bọn hình như hơi vô duyên, lãng mạn một cách lảng xẹt, ai đó bèn chuyển gam về chuyện bây giờ, chuyện chạy trường, chuyện học phí, quốc tế quốc nội, chuyện You and I của bọn trẻ.. . Ông bạn nhà giáo kể một hôm, trong một lớp học, thầy dạy văn ra câu đố kiểu Truyền hình vẫn hay làm. Một câu tục ngữ nói về tình thầy trò gồm 6 từ, thầy cho 2 từ để học trò đoán tiếp. Em nào đoán trúng được thưởng. Hai từ đó là “thầy” và “mày”. Học trò ngơ ngác. Một em xin cho thêm hai từ nữa mới đoán được. Thầy đồng ý: hai từ nữa là: “đố” và “nên”. Cả lớp im lặng nhìn nhau. Thầy chán ngán nói: Thôi được, để thầy cho nốt hai từ nữa rồi các em xếp thành câu tục ngữ nhé: Đó là “không” và “làm”. Đến đây thì có một cánh tay nhanh nhẹn đưa lên: Thưa thầy, có phải câu tục ngữ đó là “Làm thầy mày không nên đố” không ạ?
Đỗ Hồng Ngọc

Mai 20-11 rồi, em chúc thầy có nhiều sức khỏe. Em cảm ơn thầy vì những bài học đầu tiên trên giảng đường đại học, đặc biệt là bài “Y Đức”, nó không khác gì những bài học đạo đức đầu tiên mà em đã được học.
Dù sau này xã hội có thay đổi thế nào nhưng theo em nghĩ tình thầy trò vẫn sẽ giữ nguyên giá trị nhân bản vốn có, vì quy luật tất yếu của sự phát triển bền vững phải đi kèm với sự phát triển các giá trị tinh hoa dân tộc
Thầy cảm ơn em. Sáng qua thầy cũng vừa tiếp một bác sĩ ra trường đã 18 năm đến T4G thăm thầy và nói đã lâu lắm rồi mới sống lại tuổi thơ: đi thăm thầy cô Ngày nhà gíáo. Chúc em khỏe vui, học giỏi.! Khi nào thuận tiện thì rủ thêm vài bạn đến thầy chơi, nói chuyện… thơ nhé!
Con Kinh chúc Thầy và gia đình sức khỏe, bình an!
Bài học về “mang thai trong dạ, mạ đi tu” được học từ Thầy sau khi con đã mang thai sinh 2 bé con và con sẽ tiếp tục nhân rộng ý nghĩa cao cả này cho nhiều phụ nữ khác để họ mãi là những người đáng yêu vì không trái tính, trái nết …cư xử với mọi người dễ thương hơn.
Thanh Thúy
Cảm ơn em. Em có thể nói gọn hơn câu tục ngữ đó: ” Con vào dạ, mạ đi tu “. Nôm na là khi mang thai, người mẹ phải “sửa mình” (tu đây là sửa mình chớ không phải xuống tóc vào chùa!). Và cả người cha (người bố) nữa cũng phải TU ! Cha sẽ phải không được “ăn măn” để con “khát nước” (Cha ăn mặn con khát nước), cha sẽ không hút thuốc lá vì “cha hút con ho” (ho từ trong bụng) và cha cũng không nhậu nhẹt say xỉn để xào xáo trong gia đình ảnh hưởng đến “con vào dạ”. Chương trình của em và các bạn đang làm rất tốt phải không? Thầy ĐHNgọc.
Ngày 20/11, Uyển Văn kính gửi đến bác sĩ lời chúc sức khỏe của một người học trò được học tập từ sách và bài viết của bác sĩ.
Cảm ơn em, cô giáo văn rất văn mà tôi quý mến. Chúc em có nhiều thế hệ học trò yêu “văn”, vì đó là cái gốc của “nhân”. ĐHN.
Khi xưa thì:
– Tôn sư trọng đạo
– Nhứt tự vi sư, bán tự vi sư
– Không thầy đố mày làm nên …
Còn bây giờ, câu “Làm thầy mày không nên đố” hơi bị đúng, lên truyền hình chắc rinh giải “đặc biệt”.