Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Áo dài, một vũ khí chống béo phì!

04/11/2009 By support2 10 Bình luận

Ao dai 3_suaTống Thị Kim Đính, một bác sĩ tốt nghiệp Đại học Y khoa Huế, theo chồng sang Nhật từ năm 1987,  trở thành chủ một shop áo dài VN nổi tiếng ở Tokyo đưa áo dài thành một mặt hàng “:thời trang” rất được phụ nữ Nhật ưa chuộng. Có những ca sĩ của Nhật như Anna Saeki, quyết định sang VN mặc áo dài chụp ảnh để làm lịch; có cô gái mù cũng đến đặt áo dài để mặc trong một cuộc thi văn nghệ; có cô tiểu thư nhất định mặc áo dài trong buổi lễ tốt nghiệp đại học, và lý thú, có những cô dâu chú rễ Nhật chọn áo dài VN làm trang phục cưới; nhưng đáng chú ý nhất là 50 học sinh ở tỉnh Aomori đã mặc áo dài biều diễn tại lễ hội múa hè…Bây giờ áo dài “hàng hiệu” Sivini (Shop VN) của Kim Đính đã tạo đựơc danh tiếng trên toàn nước Nhật.(Tuổi Trẻ).

“Áo dài Việt Nam thắng lớn trong nước và ngoài nước, do đâu mà được vậy? Do nó cho thấy gió!”. Một nhà văn đã viết như vậy gần 40 năm trước- “Mặc áo dài mà đứng yên chưa chắc đã ăn đứt nổi những cô gái Âu Á khác mặc y phục dân tộc của họ. Nhưng mặc áo dài mà đi, mà múa v.v.. thì người con gái Việt Nam linh động hẳn lên. Áo dài Việt Nam vừa theo sát những nét tuyệt mỹ của thân người, lại vừa trao cho tấm thân ấy sự linh động phơi phới mà nó không có. Những tà áo nhẹ ve vẩy phất phơ trong gió làm cho một thân hình nặng nề nhất, cục mịch nhất, cũng hóa ra thanh thóat. Thân người là đẹp, nhưng thứ y phục chỉ nhằm khai thác cái đẹp của thân người thì rõ ràng là tục.Trang phục là văn hóa. Văn hóa là một cố gắng cải biên thiên nhiên (…). Chiếc áo dài Việt Nam là một sự dung hòa giữa tự nhiên và văn hóa. Phần trên của nó đề cao thân người, đã có phần dưới rất thanh, thóat hẳn thân người. Nhìn vào người nữ mặc áo dài, sau khi bị khích động vì cái phần trên, mắt lần dò  nhìn xuống, thì ở phần dưới lại chỉ thấy…gió! Vâng, ở đây mắt chỉ thấy có gió, có cái thướt tha, cái bay bướm mà thôi”. (VP, Đất nước quê hương, 1973)..

Ao dai 1

Nhà thơ Nguyên Sa cũng viết:

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay

Nghĩa là nói đến áo dài của người phụ nữ Việt Nam người ta luôn phải nói đến mây, đến gió… Mà không chỉ vậy. Nó còn rắc rối hơn nữa kìa. Bởi vì  chỉ với áo dài người ta mới kêu lên: “Áo bay mở khép nghìn tâm sự” (Đinh Hùng)…

Nhà văn hóa Cao Huy Thuần, giáo sư đại học Picardie, người đã sống ở Pháp hơn 40 năm,  khẳng định rằng chỉ có 2 món “văn hóa” thực sự là bản sắc của ta, không sợ lẫn vào đâu giữa thời đại toàn cầu hóa này- chẳng những không sợ toàn cầu hóa tấn công  mà còn tấn công ngược lại – đó là …nuớc mắm và áo dài!

Ông viết “Bản sắc đựơc định nghĩa là cái gì khác, cái gì đặc biệt. “Hãy nói cho tôi biết anh ăn thứ gì, tôi sẽ nói cho anh biết anh là ai?”. Thế giới mê chả giò Việt Nam, mà chả giò là phải chấm nước mắm chứ không thể chấm… xì dầu!

Còn chiếc áo dài Việt Nam? Theo ông thì ” Áo dài thành công bao nhiêu, thân thương bao nhiêu, yêu kiều bao nhiêu, thích hợp bao nhiêu! Nó đi vào lòng dân tộc như thể nó đã được khai sinh từ thuở dân tộc còn nằm nôi! Và nó hãnh diện phất phới trên thế giới; thế giới thán phục nó. Ngày nay, thời trang tha hồ vẽ vời, thêm bớt; nó nhân lên nhiều kiểu mới, nhưng nó vẫn là nó, vẫn là nhan sắc vô địch”. Rồi  kết luận: “Cái gì hợp với dân tộc qua bao nhiêu thử thách, cái ấy là bản sắc, cái ấy không sợ ma nào ám, kẻ cướp nào lấy”! ( CHT, Bản sắc và tòan cầu hóa).

Thế mà trước đây không lâu, Bộ Giáo duc- Đào tạo  có thư ngỏ gởi các tỉnh, thành phố trên cả nước, nhân danh “Vì sự tiến bộ của phụ nữ Việt Nam” đề nghị không nên bắt nữ sinh mặc áo dài đến lớp. Từ năm học 2006-2007, đối với THPT, nên cho nữ sinh mặc áo dài vào những ngày đầu tuần, ngày lễ; còn đối với học sinh THCS,  nhà trường nên chọn một đồng phục khác, tùy nghi. Khi nữ sinh mà không còn quen mặc áo dài nữa thì  rồi đây chỉ còn thấy áo dài ở các lễ hội hoặc các buổi trình diễn thời trang, thi hoa hậu, hoặc chỉ còn các cô gái Nhật bản, Hàn quốc tha thước với tà áo dài… Việt Nam.

Ao dai 2_sua

Ở góc độ người thầy thuốc, tôi còn thấy áo dài có công dụng rất tốt để ngăn ngừa, phòng chống tình trạng béo phì ngày càng báo động ở phụ nữ Việt Nam.

Các loại thức ăn nhanh, gà rán, khoai tây chiên…các thứ thiếu chất dinh dưỡng, thừa chất béo, sản xuất công nghiệp ngày càng… ngon, càng rẻ, càng tiện lợi nên tình trạng béo phì ở ta sẽ tăng nhanh  kèm theo bao nhiêu thứ bệnh tật từ tiểu đường đến huyết áp, tim mạch… khiến các bệnh viện lúc nào cũng quá tải!
Tổ chức y tế thế giới (WHO)  đã dùng đến cụm từ “đại dịch béo phì”. Ở châu Âu hiện đã có 23% đàn ông và 36% phụ nữ béo phì và 1/3 trẻ con bị thừa cân. Ở Pháp, trẻ béo phì đã tăng gấp ba lần so với trước đây mười năm! Tình hình ở Trung quốc càng báo động hơn! Tại Thành phố Hồ Chí Minh, tỷ lệ béo phì đang tăng nhanh ở các nhà trẻ, mẫu giáo, trường tiểu học ai cũng thấy. Béo phì không chỉ là vấn đề sức khỏe thể chất mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần. Một điều tra của Food Policy and Obesity, đại học Yale cho thấy 50% người Mỹ sẵn sàng chịu giảm thọ hơn là phải sống với béo phì! Hiện nay 60% người Mỹ thừa cân và 20% béo phì. Fastfood có nguồn gốc từ Mỹ mà!.

Việt Nam ta từ bao đời nay đã có một biện pháp chống béo phì tuyệt hảo là chiếc áo dài của người phụ nữ. Cả một dãi đất miền Trung nổi tiếng là “quê hương xứ dân gầy” chẳng phải đã nhờ chiếc áo dài truyền thống đó sao? Người phụ nữ miền Trung xưa vốn được mặc áo dài từ thuở còn thơ, đi chùa, đi lễ, đi học cho đến tuổi già. Quyền quý cao sang cũng áo dài. Buôn gánh bán bưng cũng áo dài. Áo dài không chỉ giúp cho người ta tha thướt, dịu dàng mà còn giúp cho người ta  “vai gầy guộc nhỏ” thấy mà thương!Với áo dài, muốn hấp tấp vụt chạc cũng không được; muốn hùng hục, ngấu nghiến cũng không được. Ăn mặc là vấn đề của văn hóa. Áo pull, váy rộng, mặc sức mà ngấu nghiến. Còn với áo dài ư? Người ta chỉ có thể “thực như miu”!

Để phòng chống suy dinh dưỡng, y học dùng cái cân và cái thuớc dây nhằm phát hiện sớm bệnh. Để chống béo phì, ở Âu Mỹ, người ta khuyên lúc ngủ dây, nhảy lên cái cân “cân một cái” để biết hôm nay nên ăn uống, vận động ra sao. Nói khác đi, cái cân, cái thuớc giúp ta điều chỉnh hành vi ăn uống. Chiếc áo dài đã chẳng phải là một biện pháp “cân đo” hữu hiệu nhất đó sao? Nó lên tiếng báo động ngay tức khắc cho ta chỗ nào chật, chỗ nào rộng, chỗ nào sắp…nứt, nhờ đó mà ta điều chỉnh hành vi ăn uống kịp thời!

Ta có thể thấy trước, rồi đây thế hệ các thiếu nữ Việt Nam không còn mặc áo dài truyền thống nữa sẽ nhanh chóng béo phì ra sao!

Đỗ Hồng Ngọc

Thư của Trần Thiên Dũng từ Australia

1.  Úc là xứ chuộng thể thao, nhưng cũng không thoát khỏi bệnh béo phì do phần lớn thiếu vận động và do chế độ ăn uống. Cha mẹ trong gia đình là một trong những yếu tố quyết định trong cố gắng của cả nước chống bệnh béo phì.  Chỉ có điều, trong nền kinh tế hiện nay, cả cha lẫn mẹ đều phải đi làm để đủ tiền trả nợ nhà, trả nợ credit card và đủ loại “loans” (nợ ngân hàng) khác.  Cha mẹ bận rộn, con cái đi học thêm cả ngày  thứ bảy chủ nhật.  Đầu óc mọi người cuốn theo cái nhịp sống tăng tốc đó chung quanh. “Fast food” trở thành cái phao cho mọi người bám víu để sống sót trong dòng nước lũ của cuộc sống.  Đó há chẳng phải là nguyên nhân của chứng béo phì của phần lớn người dân hay sao?

2.  Đọc hiền huynh, tôi nghĩ nếu nữ sinh mình không được mặc áo dài nữa thì ngoài chuyện thấy trước một tương lai “béo phì”, mà hậu quả trước mắt có thể là phố phường VN  vắng bóng áo dài, sẽ mất đi một cái gì đó đặc biệt về văn hóa Việt nam.  Nhưng còn  hoc sinh nam phải mặc gì để chống béo phì đây?

3.  Thật ra thời trang hiện nay của các cô cũng có thể giúp các cô tránh béo phì.  Hiền huynh có để ý là nhiều cô gái hiện nay mặc áo ngắn ngủn (không phải tại thiếu vải) chỉ che vai, che ngực mà thôi.  Nguyên cái bụng phơi ra.  Quần cũng ngắn đi, chỉ còn từ vai mông trở xuống (ngồi chồm hổm sẽ lòi ra tất cả).  Y phục thời trang nhứ thế giúp các cô phải cố giữ eo để bụng không thành đòn bánh tét, lồi ra, chảy xệ xuống khó coi.

4.  Chỉ khi nào bị ngập lụt, mọi người mới để ý đến dòng sông.  Bệnh béo phì có lẽ chưa được xếp vào hàng “ngập lụt” ở nước ta, nhưng không phải là không có những cố gắng của một số người, như hiền huynh vậy, để cảnh giác cái nguy cơ “vỡ đê”.  Mong những cố gắng đó sẽ được giới làm cha mẹ, thầy cô, để ý…

Thuộc chủ đề:Viết cho tuổi mới lớn Tag với:Ao dai, Áo dài Việt Nam, Ao dai Viet Nam, Ban sac, Bản sắc, béo phì, mot vu khi chong beo phi?, một vũ khí chống béo phì?

Bình luận

  1. Tịnh Phan viết

    10/11/2009 lúc 1:15 sáng

    Thế mà trước đây không lâu, Bộ Giáo duc- Đào tạo có thư ngỏ gởi các tỉnh, thành phố trên cả nước, nhân danh “Vì sự tiến bộ của phụ nữ Việt Nam” đề nghị không nên bắt nữ sinh mặc áo dài đến lớp…
    Tại sao vậy? Tại sao???!!!
    Hình ảnh các em học sinh tung tăng trong chiếc áo dài trắng mới đẹp làm sao, nên thơ làm sao! Đó là một nét đặc trưng mà không nơi nào trên thế giới có được. Đó là nét văn hóa hết sức độc đáo của Việt Nam cần phải được trân trọng và bảo tồn. Chẳng gì thế mà có những phụ nữ nước ngoài chỉ chờ trước cổng trường đến giờ tan học, để nhìn cho bằng được các cô nữ sinh VN thướt tha nhưng ngây thơ, trinh trắng trong chiếc áo dài. Còn họ thì cứ ngẩn ngơ, ngẩn ngơ…
    PMT.
    http://vn.myblog.yahoo.com/tinhoney214

  2. thuy viết

    10/11/2009 lúc 9:56 sáng

    Cai dep duyen dang, diu dang, e ap, va hoi sexy 1 chut cua chiec ao dai Viet Nam hinh nhu kho tim thay nua. Mot dieu dang buon, dang tiec …

  3. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    11/11/2009 lúc 6:41 sáng

    Ban noi dung do Tinh Phan oi. Nhung hinh nhu khong chi co Phu nu nuoc ngoai dung truoc ccng truong dau nhe! Mac du da co thu cua Bo GD-DT tu nhieu nam truoc nhung toi thay nhieu truong hien nay van giu nep cu. Van hoa ma! Dau phai moi luc co the “dep” mot cach de dang bang mot van ban hanh chinh? Phai vay khong PMT?

  4. Romance viết

    21/11/2009 lúc 1:32 chiều

    Lạc lối đọc qua bài chiếc áo
    Bồi hồi tiếc nuối thuở tung tăng
    Ngày ấy áo dài chưa biết điệu
    Phải đành xếp xó – Tiếc ngẫn ngơ!

    Đến khi được mặc lại áo dài
    Hỡi ôi …. dáng ấy …. chẳng còn “nhon” ……
    hic

  5. Tịnh Phan viết

    25/11/2009 lúc 6:28 sáng

    Đến khi mặc lại áo dài
    Nhìn em vẫn thấy như ngày còn son.

  6. Thuy Pham viết

    14/06/2010 lúc 12:04 sáng

    Thấy mình đẹp hơn trong chiếc áo dài ^^

  7. Ngoc Diem viết

    10/01/2011 lúc 2:07 chiều

    Xin hãy nghĩ cho những đứa trẻ chưa thành người lớn khi phải mặc áo dài trắng mỗi ngày! Đừng vì muốn ngắm nhìn nét đẹp đó mỗi ngày mà làm khổ những đứa trẻ. Ai từng trải qua một thời trung học nắng và mưa và..bao nhiêu vấn đề khác với chiếc áo dài sẽ thấu hiểu. Tôi nghĩ nữ sinh mặc áo dài trong ngày lễ, tết, thứ hai đầu tuần là đủ. Nữ sinh trung học Nhật Bản hoặc Hàn Quốc cũng không mặc trang phục truyền thống đi học. Hãy để các em nữ sinh yêu và chăm chút chiếc áo dài với mỗi thứ hai đầu tuần…

  8. Thao viết

    03/08/2011 lúc 5:42 sáng

    mình đã mặc áo dài đi học suốt từ lớp 8 cho đến lớp 12. mặc dù cũng có lúc phiền phức nhưng vẫn thích mặc áo dài. bỏ áo dài uổng quá!

  9. hạnh nguyên viết

    03/08/2011 lúc 7:09 chiều

    Nếu nữ sinh không còn mặc áo dài đi học nữa, thì trong các cuộc thi sắc đẹp khi được hỏi” trang phục truyền thống của VN là trang phục gì?” chắc có thí sinh trả lời là ” quần jean, áo thun quá”. Con thấy nên mời cô Trúc bán sách trong phim “bỗng dưng muốn khóc” làm hình tượng người con gái Việt thích mặc áo dài nhất.
    Chúc sức khoẻ Bác!

  10. Thuy Ngoc viết

    10/03/2012 lúc 2:40 chiều

    Theo mình thấy thì hãy để nữ sinh THPT mặc áo dài đi học, vì rất đẹp & duyên dáng, còn ko nên bắt HS PTCS mặc áo dài đi học vì khi ấy các em còn ít tuổi cơ thể chưa phát triển hoàn chỉnh lại còn nhỏ nên hay nô đùa chạy nhảy nên ko thích hợp cho việc mặc áo dài đi học.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email