Một đôi lần tôi được vài nhóm bạn trẻ doanh nhân mời ăn trưa. Không khí ấm cúng và thân mật. Thức ăn hợp khẩu vị. Chuyện trò rôm rả, trí tuệ. Thế nhưng lần nào cũng vậy, cứ vừa vào bữa thì tôi đều ngạc nhiên thấy các bạn trẻ đó mỗi người móc trong túi ra một hộp thuốc có nhiều ngăn, mỗi ngăn đựng một thứ hoặc có bốn ngăn sáng trưa chiều tối cho khỏi quên. Họ gần như đồng loạt – một phản xạ có điều kiện- bật nắp, nhanh tay chọn lấy mấy viên thuốc bỏ vào miệng, uống ngụm nước… xem tiếp …
Có không, sự sống nhân tạo?
Tế bào sống tổng hợp (synthetic living cell), tế bào sống nhân tạo (artificial living cell) tế bào sống có “cha mẹ là máy vi tính” là những cụm từ được nói đến rất nhiều gần đây . Nhiều người háo hức nhưng cũng lắm người lo âu. Liêu rồi đây khi loài người “cướp quyền Tạo hoá” sẽ tạo ra một thế giới đầy những “sinh vật” như thế nào? Loài người rồi sẽ ra sao?
Ươm mầm búp non xanh
Ghi chú của Đỗ Hồng Ngọc
Ngày Quốc tế thiếu nhi 1.6 năm nay, Tuổi Trẻ online tổ chức buổi giao lưu trực tuyến tại Tòa soạn chủ đề: Ươm mầm búp non xanh. Tôi là một trong 4 vị khách mời của báo. Khá nhiều câu hỏi gởi về từ độc giả bốn phương. Nhiều câu hỏi thú vị và những câu trả lời rất hữu ích của các chuyên gia trong từng lãnh vực. Xin vui lòng xem trực tiếp trên TTO. Tôi chỉ xin trích lại đây- trên trang web này- phần trả lời của mình để chia sẻ cùng bè bạn. Trân trọng.
YOGA
“…Hà Nội mấy năm nay sôi nổi phong trào học yoga. Mình quen mấy người cũng đi học yoga. Thằng bạn mình trước đeo kính sáu bảy điôp, học yoga về, bình thường bia nó chỉ hai cốc là say, giờ uống chín cốc vẫn tỉnh. Mình mon men hỏi, nó bảo: “Tập hay lắm, cứ hít hít thở thở, co duỗi sấp ngửa một hồi, tự nhiên công lực tăng tiến ngùn ngụt. Tập đến khi nào nội công thượng thừa… vận chưởng xì hơi như bioga, châm mồi lửa là cháy”. Hai con ruồi vo ve ngang cốc bia, thằng bạn mình bỏ kính, hươ nhẹ tay, xòe ra, hai con ruồi nát bét ở kẽ ngón. Nó chùi tay vào tờ giấy ăn, cử chỉ cực kì tao nhã, hất hàm: “Thấy sao? Nhờ yoga đấy!”. Mình tin quá, chỉ muốn nhanh nhanh tập yoga, sao mà sớm đạt cái “đẳng cấp” bioga như thằng bạn tả.
Chuyện mùa thi
1. Ăn gì thi đỗ?
BS Đỗ Hồng Ngọc
Dĩ nhiên là ăn đậu! Đâu xanh, đậu đỏ, đậu trắng, đậu đen, đậu ván, đậu ngự… gì cũng “đỗ” cả thôi! Miễn là tự nấu lấy, thay vì ăn “bậy bạ” ngoài đường, lỡ bị Tào Tháo đuổi thì khốn! Lúc đó, cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa! Phải tự nấu lấy vì cũng như phải tự “dùi mài kinh sử” lấy, chứ không thể học tủ, học phao cầu may. Khi một bụng đã đầy… chữ nghĩa, đã ôn tập kỹ lưỡng rồi, thì đề thi nào cũng có thể làm được, không sợ rớt nữa vậy. Nghĩ xem, học thi vất vả, mệt mỏi mà làm một chén chè đậu vào thì đỗ là.. cái chắc. Tại sao ư? Tại trong đậu có nhiều đạm, có nhiều vitamin, rất tốt cho trí não lúc đang căng thẳng vì học thi. Trong chè thì có đường, tăng thêm năng lượng, vì não rất cần glucose. Ta biết khi bị hạ đường huyết (hypoglycémie) thì đầu óc lú lẫn, quên trước quên sau mà còn có thể xây xẩm, chóng mặt, làm kinh (co giật)! Tóm lại, đường và đậu là những chất cần thiết cho học thi. Hơn thế nữa, khi ăn đậu, ăn đỗ… ta dễ “mê tín” rằng mình sẽ không trượt, không rớt và nhờ đó tăng lòng tự tin, vì có “cảm” thì có “ứng” mà! Nhưng cẩn thận, cảm ứng nói ở đây không phải là “cảm ứng” kiểu bói toán xin xăm đâu nhe!
Thiền ăn
Đỗ Hồng Ngọc
Một bạn trẻ doanh nhân gởi “meo” cho biết cô đã hoàn toàn dứt hẳn chứng viêm mũi dị ứng, nhức đầu dai dẳng, đi bác sĩ hoài không hết chỉ nhờ ăn “gạo lứt muối mè”. Một người khác bảo hết xây xẩm chóng mặt, đau khớp… cũng nhờ “gạo lứt muối mè” . Nhưng ấn tượng nhất với tôi là hôm gặp lại anh “bạn già” trên dưới bảy mươi thân thiết của mình đã lâu không gặp. Bụng anh thon nhỏ, dáng đi nhanh nhẹn, nét mặt vui tươi… Lạ, nhớ xưa anh ì ạch. bụng bự, da nhăn, già trước tuổi . Hỏi, anh nói: nhờ gạo lứt muối mè!
Nước
Ghi chú của Đỗ Hồng Ngọc:
NƯỚC, bài thơ tôi viết tại Paris, tháng 6/1997, nhân ngày Môi trường thế giới (chủ đề Nước) …Nước vẫn muôn đời/ Không đi chẳng đến/ Ai người nỡ hỏi/ Nước đến từ đâu/ Ai người nỡ hỏi/ Nước trôi về đâu… (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ!). Nhạc sĩ Đặng Ngọc Phú Hòa (Khúc Dương) giảng viên Học viện Âm nhạc Huế tình cờ đọc được bài thơ trên đã cảm xúc và “ứng tác” thêm một đoạn, phổ thành ca khúc Kể chuyện trăng tàn rất dễ thương và gởi vào tặng tác giả thơ chưa hề quen biết nhau. Xin chia sẻ cùng bè bạn. (HUYỀN CẦM, SUISA, 2004, nhạc Khúc Dương qua giọng ca của Camille Huyền).
Đi coi cầu Cần Thơ
Thân gởi HNPhương,
Hôm qua (9.5.2010) anh Ngọc đi coi cầu Cần Thơ cho biết với thiên hạ. Ghé Mỹ Tho trước để uống cà phê phía đông sông Tiền một cái đã rồi mới chịu qua cầu Rạch Miễu, lùng kiếm mấy cái bánh ít và bánh tét Bến Tre rất ngon ngay nơi các quán dưới chân cầu. Nhớ bên trái là Cồn Phụng của ông Đạo Dừa năm xưa, bên phải là cồn Thới Sơn, suýt chút nữa là nơi tổ chức cuộc thi Hoa hậu thế giới- mà có lần anh nói phải cho mấy cô thí sinh hoa hậu đó mặc áo dài đi cầu khỉ, rồi mặc bà ba, xắn quần lội mương bắt cá… mới hay! Đến Bến Tre không thể không vào thăm Trang Thế Hy, nhất là anh còn đang nợ chút quà chưa gởi. Một độc giả từ bên Úc, đọc bài anh viết “Thăm nhà văn Trang Thế Hy” trên mạng đã… cảm động, gởi về tặng ông chút vật chất để… hút thuốc lá! Ông vui lắm. xem tiếp …
Xin lại chào nhau…
Đỗ Hồng Ngọc
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…
(Bùi Giáng)
Tôi mong vậy
Tản mạn về thai giáo
Gần đây vấn đề Thai giáo được nhiều người và nhiều Hiệp hội quan tâm. Vấn đề Thai giáo cũng được đưa ra những cuộc Hội thảo để tìm lấy một phương pháp nào hoàn hảo nhứt và cũng để cho nhiều người thuật lại những kết quả của việc Thai giáo.
“Còn gặp nhau…”
Giữa lúc nhiều nhà thơ đua nhau làm mới thơ, “lạ hóa” thơ thì mấy câu thơ rất đỗi đời thường như một sự buột miệng, một tiếng thở dài, một lời tự nhủ của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương có vẻ như… lạc điệu mà bỗng xuất hiện hằng loạt trên lịch, trên thiếp xuân, trên Agenda và cả thư pháp các loại với đủ mọi chất liệu đá, cát, giấy, lụa… không khỏi làm cho ta phải ngạc nhiên! Có chút gì đó trái ngoe trong thi phú buổi này chăng?
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời…
(Tôn Nữ Hỷ Khương)
Buổi tiễn đưa
Bữa cơm thân mật với BS Lương Phán
Bác sĩ Lương Phán là đàn anh, là bậc thầy của tôi, năm nay đã bước vào tuổi 90. Ông vẫn mỗi tuần 3 buổi đến khám bệnh ở bệnh viện Nguyễn Trãi và vẫn hướng dẫn chuyên môn cho lứa đàn em. Với ông, tôi còn có những mối thâm tình. Trong một bài viết, có lần tôi kể hồi nhỏ đã đến ông khám bệnh đau bao tử, lúc tôi còn đang học trung học. Ông không cho thuốc, chỉ khuyên mỗi sáng phải ăn một khúc bánh mì trước khi đi học. Vậy mà hết đau mới ngộ! Thì ra, tôi chỉ bị “dư acid” (hyperacidity) trong dạ dày, bị viêm chứ chưa đến nỗi loét. Nếu có cái gì “trám” vào, trung hòa lượng acid dư đó thì sẽ hết đau. Từ đó, trong cặp đi học của tôi lúc nào cũng sẵn bánh mì khô, nướng cháy để “nhâm nhi” khi cần. Sau đó tôi nhớ trong cuốn Tự điển Đào Duy Anh– phần thưởng Danh dự toàn trường cuối năm học– tôi ghi ở góc bìa sau mấy chữ: Nếu là bác sĩ, tôi sẽ cho bệnh nhân ăn uống, tắm rửa, phơi nắng, vận động… xem tiếp …
Ghi chép lang thang
Cảm ơn Huyền Trân đã gởi link này đến chú Ngọc. Cho phép chú Ngọc đượx chia sẻ với bạn bè trên trang web này nhé!
Chúc con luôn nhiều sức khoẻ và hạnh phúc. Chú ĐHN.





