Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

“Thu ăn măng trúc…”

12/06/2010 By support2 6 Bình luận

Một đôi lần tôi được vài nhóm bạn trẻ doanh nhân mời ăn trưa. Không khí ấm cúng và thân mật. Thức ăn hợp khẩu vị. Chuyện trò rôm rả, trí tuệ. Thế nhưng lần nào cũng vậy, cứ vừa vào bữa thì tôi đều ngạc nhiên thấy các bạn trẻ đó mỗi người móc trong túi ra một hộp thuốc có nhiều ngăn, mỗi ngăn đựng một thứ hoặc có bốn ngăn sáng trưa chiều tối cho khỏi quên. Họ gần như đồng loạt – một phản xạ có điều kiện- bật nắp, nhanh tay chọn lấy mấy viên thuốc bỏ vào miệng, uống ngụm nước… cái ực rồi mới bắt đầu chuyện vãn. Tôi chưng hửng. Họ bệnh gì vậy? Bệnh gì cả nhóm cùng bị lây dữ vậy? Nhìn bề ngoài thì thấy họ đều khỏe mạnh, trẻ trung, xinh xắn, năng động, đâu có vẻ gì bệnh hoạn đâu mà phải uống thuốc cả bụm như vậy! Tôi méo mó nghề nghiệp hỏi: Ủa, bệnh gì mà các bạn phải uống nhiều thuốc vậy? Họ cười: Bệnh gì đâu! Uống “bổ sung” đó mà! Bổ sung ư? Nhưng tại sao phải bổ sung? Bổ cái gì? Sung cái gì? Ai cũng biết bổ là thêm vào, còn sung là làm cho đầy, cho đủ. Họ đang thiếu thứ gì mà phải bổ sung? Thiếu cái gì vậy? Thiếu bao nhiêu? Ai bảo họ thiếu? Dựa vào đâu để biết họ thiếu?… Tôi càng tò mò. Thì ra không ai bảo họ thiếu cả, tự họ nghĩ cần phải bổ sung thế thôi. Và người này đã bổ sung thì người kia cũng phải bổ sung chứ, chẳng lẽ để thua bạn kém bè? Lâu dần thành một tập quán mới trong những bạn trẻ doanh nhân chăng? Phải “bổ sung” trong mỗi bữa ăn  như vậy mới chứng tỏ đẳng cấp của mình, sự sành điệu của mình và cũng chứng tỏ mình biết quan tâm đến sức khỏe. Không có không được. Không có thì bứt rứt. Thấy thiếu. Thấy nhột nhạt. Hỏi kỹ thêm mới biết đó toàn là các thuốc đa sinh tố, đa khoáng chất: nào calcium, nào Vitamin D, rồi vitamin E, A, B1, C; lại có mấy thứ thuốc làm bằng sụn cá mập, xương cá voi, gân con này con khác rất quý hiếm, có thứ từ sâm cao ly ngàn năm trên núi (núi gì tôi không nhớ, chỉ biết Tiêu Phong thường đào cho A Từ uống!)… Nhớ xưa, để chứng tỏ đẳng cấp của mình, một số nhà quyền quý cao sang, phú hộ, thường ăn óc khỉ bằng cách đặt con khỉ sống lên bàn, vạt mỏm sọ, rồi đưa muỗng vào múc óc ăn; khi ăn gà thì bỏ nguyên con, chỉ lấy lưỡi, khi ăn vịt thì bỏ cả con chỉ lấy màng chân; rồi khi thì tim rắn sống khi thì nai hà nàm (thai)…  Bây giờ khoa học tiến bộ, các hãng thuốc đã bào chế sẵn cho ta các thứ!

Một viên Vitamin và khoáng bổ sung (Multivitamin/Multimineral Supplement) thường được phối hợp các thứ như Vitamin A, D, E, K, B1, B2, B5, B6, B12, C, Niacin (PP), các khoáng chất như Calci, Phospho, Iod, Mg, Cr, K, Cl, Ni, Si, Lutein, Lycopen… luôn luôn có ghi rõ trên nhãn hiệu:  chỉ dành cho người trên 50 tuổi! Rồi còn ghi chú thêm: Những người đang có thai, đang dưỡng bệnh, những người đang sử dụng các thứ thuốc khác đều… không được tự ý dùng mà phải có chỉ định của bác sĩ điều trị! Trên 50 tuổi, nghĩa là những người  “gió heo may đã về”, ăn uống đã khó khăn, đã kém hấp thu do hệ tiêu hóa yếu dần, các men tiêu hóa không còn đầy đủ, không còn hoạt động tốt nữa, và vì vậy, bác sĩ buộc phải cho “bổ sung”, tăng cường, thay thế. Chớ còn đường đường một đấng nam nhi, đường đường một thiếu nữ “bẻ gãy sừng trâu” việc gì phải bổ sung, phải thay thế?

Các nhà phi hành vũ trụ bay vù vù trong không gian phải dùng một loại thức ăn đặc biệt, dưới hình thức một viên thuốc hoặc một túp kem, có đầy đủ các chất dinh dưỡng, thay thế cho một bữa ăn bình thường nơi “hạ giới”, lại không phải lo chuyện thải bã phiền phức trong một môi trường không trọng lực bay bay rất nguy hiểm. Phải chăng, các bạn trẻ doanh nghiệp của tôi cũng đang là những … phi hành gia, cũng đang vù vù trên mặt đất, sáng Hà Nội, trưa Đà Nẵng, tối Saigon, Cần Thơ, không có thì giờ để nhai để nuốt, không có thì giờ để thải bã phiền phức… Các bữa ăn được bày biện ra chẳng qua chỉ là một cái cớ, một cơ hội… để thương thảo, để bàn bạc chuyện “làm mà không ăn”!  Lâu dần  không còn thấy thèm ăn nữa, không còn thấy ăn là thiết yếu, ăn là hạnh phúc, là niềm vui nữa…

Cũng cần nhớ rằng ở các xứ Âu Mỹ, mùa đông kéo dài, thiếu ánh nắng mặt trời, bổ sung Vitamin D là cần thiết. Còn ở ta? Đấy ắp. Vitamin D mà thừa thì sinh rụng tóc, biếng ăn, mệt mỏi, nôn ói, xương hóa sụn sớm…  Vitamin A mà thừa thì sinh loãng xương, ở trẻ con còn gây tăng áp lực nội sọ, thóp phồng, ở phụ nữ có thai thì có thể sinh quái thai…

Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao…

(Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Mùa nào thức nấy, sống gần gũi với thiên nhiên có lẽ là cách tốt nhất. Nhưng làm thế nào được khi ta đã hình thành những phản xạ có điều kiện mới?

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định Tag với:BS Do Hong Ngoc, BS Đỗ Hồng Ngọc

Bình luận

  1. trieuminh viết

    12/06/2010 lúc 3:07 chiều

    Thua BS, khong biet co phai la tam ly? cac ban toi du chua tron 30 tuoi, nhung moi ngay cung tong 1 vien MULTIVITAMIN, hoi thi duoc cho biet la khong uong thi met moi ue oai, uong vao cam thay co suc khoe tang len lam viec khong thay met. Toi dong y la tren 50 tuoi cung nen uong thuoc bo, khi duong benh, an uong khong day du, khi lam viec hoi nhieu ma ngan an.

  2. HT viết

    17/06/2010 lúc 8:27 chiều

    Con tình nguyện uống hết mấy viên thuốc ở hình thứ hai vì viên nào nhìn cũng … đẹp và hấp dẫn chú Ngọc ơi! Có lẽ vậy mà hồi nhỏ con lén ba má uống vài vỉ Typhomycine vì tưởng là được ngậm kẹo!

  3. Huyền Trân viết

    17/06/2010 lúc 8:37 chiều

    Khổ nhất là những người bị dị ứng mạn tính phải kiêng ăn nhiều chục năm sinh ra thiếu vitamin trầm trọng. Lúc đó thì:
    Thu không măng trúc, đông không giá
    Chẳng tắm hồ sen lẫn biển, ao …

    Lúc này thì “phản xạ có điều kiện” là cần thiết phải không chú Ngọc?

  4. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    17/06/2010 lúc 8:46 chiều

    Vậy là con có khuynh hướng chọn thuốc… đẹp và thuốc có bọc đường! Kể cũng nguy hiểm! Chloramphenicol (Tifomycine) là một loại kháng sinh có rất nhiều tên thương mại khác nhau, uống nhiều có thể gây suy tủy, ung thư máu. May mà con ngậm kẹo chưa nhiều!

  5. Nguyetthuvtv viết

    21/08/2010 lúc 11:05 sáng

    Nhưng chú ơi, đến một độ tuổi nào đó – hơn 40 hay 50 chẳng hạn, rõ ràng là, cơ thể sẽ thiếu một số chất mà không phải ai cũng hiểu biết để tìm đúng thực phẩm hay các giải pháp khác không dùng thuốc để bổ sung chất. Thế thì tốt nhất là kiếm loại thuốc nào đó cung cấp luôn thuốc đó để uống cho tiện mà ? Có lẽ đây cũng là một loại fast food mới chăng ?

  6. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    22/08/2010 lúc 8:26 sáng

    Có điều chúng ta không biết đang thiếu cái gì và thiếu bao nhiêu để “bù đắp” cho đúng. Nếu cơ thể chúng ta hoạt động tốt thì nó biết “lên tiếng” đòi cái này cái nọ ngay. Thí dụ một người nghe thèm chua, thì hẳn cơ thể đang cần vitamin C, nghe thèm “nghêu sò ốc hến” thì hẳn cơ thể cần Calcium, Kẽm… Dĩ nhiên, nếu có chỉ định của thầy thuốc thì cứ nên dùng, không sao đâu, vì cơ thể cũng biết cách loại bỏ những gì không cần thiết… Chú chỉ muốn nói nên gần gũi hơn với thiên nhiên, với tự nhiên thôi!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email