Về Huế
Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
Với mình, Huế là “về” bạn ạ. Về Huế. Không phải đến, không phải đi. Mặc dù mình không sinh ra và lớn lên ở Huế. Chỉ nghe « về Huế » thôi mà đã thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng, nao nao rồi.
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Về Huế
Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
Với mình, Huế là “về” bạn ạ. Về Huế. Không phải đến, không phải đi. Mặc dù mình không sinh ra và lớn lên ở Huế. Chỉ nghe « về Huế » thôi mà đã thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng, nao nao rồi.
Gặp gỡ bạn đọc Đà Nẵng
Thư gởi bạn xa xôi,
Công ty Văn hóa Phương Nam có nhã ý mời mình làm 2 buổi “trò chuyện” với độc giả tại Đà Nẵng và Huế nhân cuốn “Thấp thoáng lời Kinh” vừa được tái bản sau 2 tuần lễ phát hành. Được gặp gỡ độc giả Đà Nẵng và Huế là mơ ước của mình bấy lâu. Đề tài được chọn là Một nếp sống hạnh phúc, với mình, chẳng qua là một cái “cớ” cho một chuyến hành hương về miền trung… “miền thùy dương bóng dừa ngàn thông thuyền ngược xuôi suốt một dòng sông ư.ư… dài” mà thôi! Bởi làm gì có “một nếp sống hạnh phúc” để mà nói năng? Nói làm sao được một thứ “bất khả thuyết” cơ chứ? Chẳng qua là một cơ hội để gặp gỡ bạn bè, trò chuyện loanh quanh, bấy nay chỉ quen nhau qua trang sách.
Trương Thìn
Saigon 26.10.2012
Thư gởi bạn xa xôi,
Sáng nay tôi vừa vào thăm Trương Thìn ở bệnh viện Chợ Rẫy, khoa ICU (Săn sóc đặc biệt) nên viết ngay cho bạn mấy chữ vì biết bạn đang rất nóng lòng. Hỗm rày không ai được vào thăm nên bọn này chỉ biết tin từng ngày từng lúc qua chị bs Hà (vợ Thìn) hoặc bs Hùng, “phó tướng” của anh từ thời ở Viện Y dược học Dân tộc.
Nam Mô A Di Đà Phật
Sáng mùa Thu trời đẹp. Lá vàng lác đác rơi.
Nhà Sư huơ chổi quét. Thỉnh thoảng dừng tay, cười: “Trăm năm một kiếp người, một năm một kiếp lá. Xanh tươi và tàn tạ, bắt đầu – kết thúc, thôi!”
Nhà Sư nghe ai gọi. Quay lại, người đàn bà, ôm cái bọc chìa ra: “Này con của ông, đấy!”. “Ồ! Thì ra là vậy!”. Ông ôm bọc, vào Chùa. Người đàn bà ngẩn ngơ, quay lưng và đi mất.
Nhà Sư trước bệ Phật, mở bọc nhìn hài nhi, ông hôn, không nói chi. Ngày ngày chăm sóc nó. Mỗi sáng ông quét lá. Chiều chiều ông bế con / đi vòng quanh cái sân. Bánh luân hồi cứ chuyển.
Rồi một ngày lại đến, người đàn bà năm nao, thêm người đàn ông, vào, cúi chào ông lí nhí: “Thưa Thầy xin đại xá, trả lại con cho tôi”. Nhà Sư mỉm nụ cười: “Ồ! Thì ra là vậy!”
Đứa bé thơ năm ấy / nó là con người ta. Ông gọi thằng bé ra, bảo nó chào Cha Mẹ. Dĩ nhiên có giọt lệ / từ con mắt ông lăn, ông nuôi nó bao năm, không luyến lưu không thể!
Ông nhìn theo thằng bé. Nó quay lại nhìn ông. Lá vàng rơi trắng sân, ông cầm cây chổi quét. Bánh luân hồi quay miết. Hết Hạ đang là Thu. Mai mốt Đông vi vu / gọi mời mùa Xuân khác…
Xếp bằng trước bệ Phật, ông chắp tay nhìn lên. Trước mặt ông, mông mênh. Trong lòng ông, bát ngát. Ngoài vườn, tiếng chim hót / nghe vui như tiếng chuông.
Giọt nước mắt ông tuôn lăn tròn như viên ngọc…
Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật…
Trần Vấn Lệ
Về thơ Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc
Ghi chú: Nguyên Minh – người chủ trương bán nguyệt san Ý thức và Nhà xuất bản Ý thức những năm 70 ở Saigon – sắp ra tập san Quán Văn số 9, trong đó có mấy bài viết về thơ Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc. Mới đây nhà thơ Luân Hoán cũng đã “vẽ” Đỗ Nghê một bức chân dung bằng thơ rất độc đáo được nhiều bạn trẻ quan tâm, muốn tìm hiểu thêm thế hệ 4X… ngày xưa. Vì vậy, xin được gởi đến các bạn vài bài Bạt và Tựa ở các tập thơ của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc trước đây như một chia sẻ ở chỗ thân tình.
ĐHN (Đỗ Nghê)
Chương trình Tuổi Vàng của O2TV nhân Ngày Người Cao Tuổi 1.10 đã trình chiếu đoạn phòng vấn này với Đỗ Hồng Ngọc. Xin chia sẻ cùng các bạn. Thân mến, DHN.
http://www.youtube.com/watch?
Chuyện sách “Ấn tống”!
Thư gởi bạn xa xôi,
Đúng như bạn nói, cuốn “Già ơi… Chào bạn!” mà bạn đang có trong tay đó là sách… “ấn tống”, được tặng trong dịp lễ Vu Lan vừa rồi tại một ngôi chùa ở Los Angeles. Khổ sách nhỏ, 15x15cm, gọn, xinh, không ghi giá bán và có kèm danh sách những người hảo tâm. Lâu nay mình cứ tưởng từ “ấn tống” chỉ dành cho kinh sách tôn giáo, nhưng không phải, ấn tống chỉ có nghĩa là sách “in để biếu tặng, không bán” mà thôi.
Thư gởi bạn xa xôi,
Hôm thứ hai, 8/10/2012 Nguyên Minh phone mời mình và Thân Trọng Minh (Lữ Kiều) đến nhà bạn ở Gò Vấp uống cà-phê, khoe cái “văn phòng” như cái tổ chim của anh đồng thời cũng để hỏi thêm vài chi tiết về tập Tình Người ( Đỗ Nghê thơ, 1967) và Thơ Đỗ Nghê (1974) để lấy tư liệu viết cho số Quán Văn kỳ này, vì chuyện đã 40-45 năm trước anh nhớ không chính xác. Nhìn Nguyên Minh tóc bạc phơ, lùn tẹt, say sưa bên cái computer mới thật dễ thương làm sao! Hình như gần đây nhờ Quán Văn mà cái sự say mê làm báo từ trong máu này của anh sống lại như những ngày xưa làm Ý Thức nên trông anh trẻ ra, năng động, sôi nổi như một lão ngoan đồng, nhất là khi bạn bè chọc, nhắc đến “tê chấm” nơi phương trời xa thì anh hấp háy mắt, nghẹn ngào, cảm động thấy thương!
Luân Hoán “vẽ” Đỗ Nghê
Trang www.luanhoan.net của nhà thơ Luân Hoán đã “hùng cứ một phương” từ hơn 10 năm nay với rất nhiều sáng tạo cũng như tập hợp được nhiều tư liệu quý. Gần đây anh có mục “Giới Thiệu Tác Giả” dưới hình thức “vẽ chân dung” bạn bè bằng… thơ. Đến nay đã có hơn 40 bạn văn gần xa, trong nước cũng như ngoài nước, có bạn thì thâm giao, có bạn anh chỉ đọc thơ văn rồi xem hình ngó tướng mà vẽ bằng những vần điệu lý thú mà thấm đẫm tình thân.
Dưới đây là phần Luân Hoán vẽ Đỗ Nghê. Gởi bạn đọc vui.
Coi thêm nhiều “nhân vật” khác nữa ở trang nhà
http://www.luanhoan.net/Gioi Thieu Tac Gia/
(ĐHN)
Một tuổi “trẻ vĩnh viễn”
Nhân Ngày quốc tế Người Cao Tuổi 1.10 năm nay, báo Saigon Tiếp Thị đã có cuộc trao đổi nhanh với BS Đỗ Hồng Ngọc (vì trang báo có hạn, nên đã cắt bỏ vài câu- nay được ghi lại đầy đủ ở đây).
Ông có hụt hẫng khi phải đối diện với tuổi già?
Ủa, có cái cột mốc đó ư? Về sinh học thì người ta đã già đi từ hồi mười tám đôi mươi. Mỗi bộ phận cơ thể già mỗi cách, sớm muộn khác nhau. À, tôi cũng có về hưu. Nhưng đó là chuyện của Nhà Nước. Về hưu tôi còn nhiều việc hơn để làm.
Lời Gọi Cỏ May của Phan Bá Thụy Dương
Đỗ Hồng Ngọc
Phan Bá Thụy Dương, tên thật Phan Bá Dương, sinh năm 1940 tại Tuy Phong, Bình Thuận, cùng học chung lớp Đệ thất A1 trường Phan Bội Châu Phan Thiết năm 1954 với Trần Vấn Lệ, Phan Đổng Lý, Huỳnh Ngọc Hùng, Huỳnh Tấn Thời, Đỗ Hồng Ngọc…
Bọn tôi “thất lạc” nhau mấy chục năm, người góc biển kẻ chân trời, năm nay bỗng gặp lại nhau- tình cờ cũng là dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan Bội Châu, Phan Thiết – đứa nào đứa nấy ngớ ra, đầu bạc răng long, ú ú ớ ớ rồi mày mày tao tao tíu tít như những cậu học trò nhỏ nghich ngợm ngày xưa bên bờ sông Cà Ty và bãi biển Thương Chánh!
Nói chuyện với phụ huynh năm học mới:
“Giúp con thành nhân và thành công trong cuộc sống”
Thư gởi bạn xa xôi,
( … ) Đó là đề tài mà cô Đàm Lê Đức, hiệu trưởng Trường Bổ túc văn hóa Lý Tự Trọng đặt ra cho mình trong buổi “giao lưu” với hơn 600 vị phụ huynh học sinh tại trường Minh Đức, 75 Nguyễn Thái Học, Quận 1, vào ngày 5.8 vừa qua. Từ sớm, hội trường đã đông nghẹt vì ai cũng quen tính cô Đức, nói 8 giờ là 8 giờ! Cô Đức năm nay đã 82 tuổi, sang sảng đọc thơ và nói những lời đầy tâm huyết về đề tài cũng như giới thiệu “diễn giả”, một người không xa lạ với quý vị phụ huynh!
Thư gởi bạn xa xôi,
Như đã hứa, tôi mang mấy bài thơ bạn viết về Dalat đi Dalat. Định gặp bất kỳ ai… miễn là đáng trao thì trao ngay cho người đó, biết đâu người đó sẽ nhận ra, và kêu lên…Ồ anh là Lệ? anh là Lệ? Tôi sẽ đính chánh ngay “không phải đâu là không phải đâu”… rồi cùng mà “nói chuyện thế gian cười ngặt nghẽo” (Lưu Trọng Lư)! Tiếc thay, chẳng gặp ai vậy cả!
Bông hồng cho Mẹ
Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đoá hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
Đỗ Nghê
(Vu Lan 2012)xem tiếp …
Già ơi…chào bạn!
Ghi chú:
Cuối tháng 7, đầu tháng 8 vừa rồi, một đoàn chuyên viên O2TV thuộc Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã có một chuyến “hành phương Nam” để thực hiện một loạt chương trình, trong đó có 2 buổi thu hình đề tài “Già ơi… Chào bạn!” và “ Già sao cho… sướng” với tôi, một người già thứ thiệt ở Saigon. Từ nhiều năm nay, tôi vốn là “khách mời” khá thân quen với O2TV về các vấn đề sức khỏe tuổi mới lớn, sức khỏe người cao tuổi!
Tôi vẫn đánh giá cao O2TV, một chương trình truyền hình có nhiều khán giả, rất tốt để đẩy mạnh giáo dục sức khỏe và nâng cao sức khỏe cho người dân. Tuy vậy, tôi vẫn thường nhắc phải luôn cảnh giác, đừng biến O2TV thành một kênh “hù dọa” người dân để “bán thuốc”!
Trong đợt thu hình lần này, tôi yêu cầu không có… kịch bản trước, như vậy sẽ tự nhiên và sinh động hơn. Tôi cũng yêu cầu với đề tài này nên có một MC… đứng tuổi, không cần “chân dài”, nhưng nắm vững vấn đề. Vậy là tôi có dịp trao đổi với cô Tường Lan, một MC “mới toanh” của Tuổi Vàng. Tường Lan là một cô giáo dạy văn, dạy nhạc, rất nhạy bén và hoạt bát… Tôi gởi cô cuốn “Già ơi… Chào bạn!” để đọc trước. Cuộc trao đổi giữa chúng tôi khá sinh động, gần như có thể tiếp tục mãi nếu thời lượng cho phép.
Dĩ nhiên, khi về, Đài sẽ cắt xén, biên tập – thu hình 45 phút có khi chỉ lấy15 phút- rồi chèn các cảnh quay khác gọi là “clip” hay “tiểu phẩm” gì đó theo một format có sẵn, mà theo tôi, như vậy nhiều khi thiếu đi chiều sâu cần thiết.
Tôi đã ghi băng buổi trao đổi này, và nghĩ rằng nên gởi đến các bạn bè mình để nghe “mộc” trước cho vui.
Vậy nha!
Đỗ Hồng Ngọc
(15.8.2012)
Bạn có thể nghe audio bên dưới:
