Một tuổi “trẻ vĩnh viễn”
Nhân Ngày quốc tế Người Cao Tuổi 1.10 năm nay, báo Saigon Tiếp Thị đã có cuộc trao đổi nhanh với BS Đỗ Hồng Ngọc (vì trang báo có hạn, nên đã cắt bỏ vài câu- nay được ghi lại đầy đủ ở đây).
Ông có hụt hẫng khi phải đối diện với tuổi già?
Ủa, có cái cột mốc đó ư? Về sinh học thì người ta đã già đi từ hồi mười tám đôi mươi. Mỗi bộ phận cơ thể già mỗi cách, sớm muộn khác nhau. À, tôi cũng có về hưu. Nhưng đó là chuyện của Nhà Nước. Về hưu tôi còn nhiều việc hơn để làm.
Với hai tác phẩm Gió heo may đã về, Già ơi… chào bạn!, ông muốn mang lại cho độc giả điều gì? Nhìn từ góc độ tâm sinh lý … làm sao có thể bước vào tuổi già cho thật “ngọt”?
Già nào bước vào mà chẳng “ngọt”? Trái chín bao giờ chẳng ngọt hơn trái xanh? Dù sao Gió heo may đã về, Già ơi…. Chào bạn, tôi viết là để học, rồi chia sẻ với bạn bè để bước vào tuổi già sao cho “ngọt hơn” thế thôi! Bây giờ nghe nói có thứ hóa chất làm cho trái cây tươi tắn lâu dài (nhưng bên trong thì thối rửa), nếu dùng cho con người thì cũng sẽ giống vậy thôi! “Sinh-lão-bệnh-tử” là chuyện tất yếu của kiếp người mà!
Ông học được những gì từ tiền nhân, những người đi trước đã mang lại cho cuộc đời những kinh nghiệm quý, làm phong phú thêm những giá trị sống?
Tôi học nhiều từ người xưa lắm chứ. Học với Nguyễn Bỉnh Khiêm:
Thu ăn măng trúc đông ăn giá
Xuân tắm hồ sen hạ tắm ao
Rượu đến gốc cây ta sẻ nhắp
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao!
Thấy không? Không phải “ Rượu đến gốc cây ta sẽ nốc” đâu nhé. Còn “Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao” chẳng cũng khoái ru?
Rồi học với Nguyễn Công Trứ:
Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc
Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn.
(Biết đủ thì đủ, đợi đủ bao giờ cho đủ? Biết nhàn thì nhàn, đợị nhàn bao giờ mới nhàn?).
Trần Nhân Tông thì dạy: Cư trần lạc đạo thả tùy duyên/ Cơ tắc san hề khốn tắc miên/ Gia trung hữu bảo hưu tầm mích/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền…
Học được “Từ bi hỷ xả” nữa thì tốt quá phải không?
Quan sát giới trẻ, ông nhận thấy những biến động nào trong lối sống gia đình hiện đại? Theo ông, những biến động ấy có làm cho đời sống gia đình bị phá vỡ, mất đi sự thi vị của cuộc sống?
Cái này phải hỏi giới trẻ mới biết. Thế nào là “thi vị của cuộc sống”? Tùy mỗi nền văn hóa, tùy mỗi thời đại. Thời tôi người ta sống với nhau đầu bạc răng long, bây giờ hoặc chẳng cần lập gia đình, hoặc chỉ lập gia đình một thời gian ngắn! Có câu chuyện vui: Một cô gái hỏi bạn mình bao giờ làm đám cưới, cô bạn nói anh chàng còn chần chừ mãi chưa quyết thì cô gái khuyên bạn mau mau bỏ hắn đi, đám cưới mà còn chần chừ mãi thì li dị sẽ còn khó khăn đó!
Bác sĩ đánh giá như thế nào về xu hướng nhiều người trẻ hiện nay rất thực tế, biết chuẩn bị cho mình những kỹ năng, điều kiện sống và chăm chút cho đời sống tâm linh để đón nhận tuổi già?
Thực tế là cần thiết. Lãng mạn thì nguy! Thời tôi khác: “một túp lều tranh hai quả tim vàng” là đủ. Bây giờ nhiều gia đình một con, single- mom, single-dad hơi nhiều. Không lo trước thì ai lo cho? Nhưng tôi cũng ngạc nhiên thấy nhiều bạn trẻ đôi mươi ngày nay mà “nội công thâm hậu”, hiểu những vẫn đề tâm linh rất sâu sắc. Và mừng thay, họ có lối sống hạnh phúc, trừ một số ít dị đoan mê tín thì không hay!
Theo ông, làm thế nào để…trẻ vĩnh viễn?
Có người nói không có cái gọi là già vì khi 20-30 tuổi, người ta còn quá trẻ; 30-40 đang trẻ; 40-50 hãy còn trẻ; 50-60 trẻ không ngờ; 60-70 trẻ lạ lùng và trên 70 thì trẻ vĩnh viễn… Có lẽ đó là lúc người ta sống không có thời gian, người ta biết sống trong từng sát na của hiện tại. Nghiên cứu cho thấy để có một tuổi “trẻ vĩnh viễn” cần:
– Biết chấp nhận thực tế, thấy già là chuyện tất yếu, đương nhiên.
– Chấp nhận điều kiện sống hiện tại (dù kém xa với mong ước).
– Có ký ức tốt đẹp về tuổi thơ và tuổi thanh niên.
– Tự chủ sắp xếp cuộc sống, không bị áp đặt.
– Đựơc xã hội và gia đình chấp nhận, tôn trọng.
– Tham gia các họat động hữu ích theo sức mình,
– Vui vẻ với các cách giải trí của lứa tuổi, với bạn bè, con cháu,
– Hài lòng với cụôc sống lứa đôi,
– Sức khỏe tương đối tốt,
– Tài chính ổn định, đủ đáp ứng nhu cầu thiết yếu.
Học giả Nguyễn Hiến Lê đã viết về ông: “Một bác sĩ mà là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị…”. Triết lý sống nào đã giúp ông mãi là một người trẻ lạ lùng?
Sống trong giây phút hiện tại, ở đây và bây giờ. Dĩ nhiên, không phải là trốn chạy tuổi già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để khám phá. Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Hương Xuân (thực hiện)

Con chào chú!
Thưa chú, con là “fan” của Bs Đỗ Hồng Ngọc đã được 20 năm rồi ạ – kể từ khi con mang thai đứa con đầu lòng.Hồi đó, cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của chú đối với con chính xác là sách gối đầu giường và… “sách trong mùng” đúng như chú nói. Cuốn sách ấy in trên giấy đen thui và đã long hết gáy (vì “bị” đọc kỹ quá) nhưng vẫn được con cất giữ như một kỷ vật của gia đình mình suốt bao năm qua chú à.
Mà hình như cuốn sách của chú cũng ít nhiều ảnh hưởng đến xu hướng chọn nghề của con – con chuyên phụ trách biên tập các mục về nuôi dạy con cái (mảng gia đình). Hiện con đang làm tại Tạp chí Đẹp, phụ trách mảng gia đình, trong đó có 2 trang sức khỏe.Con biết chú rất bận rộn và đã ở tuổi cũng cần được nghỉ ngơi đôi chút, nên lâu nay dù ước ao mời chú viết cho Đẹp lắm lắm nhưng con cứ chần chừ mãi. Tuy nhiên, hôm nay được đọc bài này, con trộm nghĩ biết đâu viết cho tạp chí Đẹp cũng là cách để chú “enjoy” ở cái tuổi “trẻ vĩnh viễn” của mình, nên bèn mạnh dạn viết những dòng này gửi chú.
Con đã từng được đọc các loạt bài chú viết cho tuổi mới lớn, tuổi heo may… Không biết chú có cảm hứng viết loạt bài về sức khỏe dành cho “phái đẹp” không ạ?(Vì đối tượng bạn đọc của bên con chủ yếu là phụ nữ, tuổi từ 25-45). Tạp chí của bên con mỗi tháng ra 1 số thôi ạ nên chắc cũng không chiếm nhiều thời gian của chú lắm đâu. Chú mà “ra tay” thì mục sức khỏe của con không chỉ bổ ích mà còn rất hấp dẫn, lãng mạn, hóm hỉnh nữa. Con rất mong hồi âm từ chú và đang ước ao rằng mỗi tháng những bà mẹ đã từng say mê cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” như con sẽ được nghe những lời trò chuyện của chú dành riêng cho họ trên tạp chí Đẹp.
Đc email của con: phanminhngoc153@yahoo.con hoặc ngocpm.editor@lemediavn.com
Cảm ơn Minh Ngọc, nhưng chú chịu thua, không thể tham gia gì được trên báo của con.
“Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!”- LUV ghi vào danh ngôn!
Một tuổi “trẻ vĩnh viễn” …. phát phì
Trẻ Sài Gòn phát phì do ít vận động
25% người dân TP HCM mắc chứng thừa cân béo phì, phần lớn trong số ấy là trẻ em từ 6 đến 15 tuổi. Nguyên nhân do các bé ăn uống nhiều nhưng lại quá ít vận động cơ thể.
Kết quả khảo sát được bác sĩ Đỗ Thị Ngọc Diệp, Giám đốc Trung tâm Dinh dưỡng TP HCM công bố tại hội thảo “Liệu pháp dinh dưỡng và vận động trong điều trị béo phì” tổ chức ngày 2/10.
Cảm ơn Hưng đã nhắc nhở. Fastfood đến đâu phát phì đến đó. Không chỉ trẻ con phát phì mà các ông bố bà mẹ cũng phát phì. Đó mới chính là “phồn vinh giả tạo”!
Chú ơi, cháu buồn suốt từ hôm qua đến giờ…
Chú biết. Nhưng nhiều khi đành phải vậy. Một người làm báo Đẹp không được buồn. Mặc dù đôi khi buồn cũng đẹp.
Cmt của chú nghe thật là… đẹp. Nó làm cháu mỉm cười và tự nhủ “buồn ơi, chào (tạm biệt) mi” rồi vội lao vào công việc đang bộn bề. Cháu cảm ơn chú ạ.
Ta cứ trẻ dẫu mái đầu đã bạc
Sống tri túc biết vô thường
Thong dong cười thở tuổi “hườm hườm” xá chi