
Bốn chục năm về trước, khi lứa chúng tôi tốt nghiệp Đại học y khoa Sài gòn (
khóa 1962 – 1969) cũng có những buổi trình luận văn như hôm nay nhưng đựơc tổ chức thật trang trọng và ấm cúng. Thời đó, học y khoa 7 năm, ra trường với văn bằng Tiến sĩ y khoa quốc gia, buổi trình luận án tốt nghiệp không chỉ có thầy trò với nhau mà còn có cả bạn bè, người thân… cùng với mũ áo tiến sĩ và lời thề linh thiêng trước di ảnh Hippocrate. Tôi nhớ buổi trình luận án năm đó cùng lúc với các bạn Nguyễn Dương, Nguyễn Kim Hưng (nay đều đang ở Mỹ) và nhiều bạn bè khác, Hội đồng giám khảo gồm các thầy Phan Đình Tuân, Giáo sư Thạc sĩ y khoa, chủ nhiệm Bộ môn Nhi , giám đốc BV Nhi đồng Saigon-

Có một chàng thi sĩ một hôm vì lẽ gì đó bỏ đi làm thầy thuốc. Mười năm… hai mươi năm… anh cặm cụi chăm sóc, chữa lành, làm dịu nỗi đau của trẻ thơ; anh buồn vui cùng nỗi buồn vui của những người làm cha mẹ.
Bạn tôi, bác sĩ M, thường tự hào về chuyện anh đang chung sống với bốn người “đàn bà”.
Hồi còn nhỏ, tôi đã nghe người ta hát: “… Bà già lấy le ông già, chiều chiều dắt ra bờ sông, hai người nó chuyện tâm tình …” Đó là bài hát nhại của một khúc hát quen thuộc thời đó, nhưng càng lớn tuổi thì tôi càng nghiệm thấy điều này hình như rất… đúng. Lấy le, “prendre des airs” (tiếng Pháp) được Việt hoá thành một từ rất dân gian là làm điệu, làm bộ, ve vãn… Thường người ta nói cậu thanh niên này lấy le trước mấy cô con gái, còn ờ đây bà già lại lấy le ông già mới là kỳ!
Báo Sức khoẻ & Đời sống, Bộ Y tế, số 59 có bài “Ông Làm Biếng” của nhà văn hóa Hữu Ngọc, giới thiệu cuốn tiểu thuyết mới Monsieur le Paresseux của nữ văn sĩ Pháp Yveline Féray viết về cuộc đời của Hải Thượng Lãn Ông, ông tổ ngành Y Việt Nam. Một người thầy thuốc tài ba đức độ như Lãn Ông Lê Hữu Trác, tác giả của bộ Y Tông Tâm Lĩnh gồm 66 cuốn, mặc dù suốt đời tận tuỵ chữa bệnh cho mọi người nhưng chỉ mong sao cho không còn ai mắc phải bệnh tật nữa để mình được làm một “Ông Làm Biếng”, đó chẳng phải là một ước mơ ngàn đời của ngành Y sao?