Nguyên Đán
Ghi chép lang thang
Ghi chú: Y. bị stroke đang phải nằm ở nursing home. Trần Hoài Thư theo chăm sóc vợ. Một loạt bài “Theo em” THT đã viết trong những ngày tháng khó khăn này. (tranhoaithux.wordpress.com)
Tg Trần Hoài Thư,
Thư ơi, bây giờ là 30 Tết ở VN (năm nay lấy 29 làm 30!). Sáng, có Bùi Nghi Trang đến, hai anh em dẫn ra quán cóc trên đường Nguyễn Đình Chiểu (xưa là Phan Đình Phùng, gần nhà mình) uống cafe, nhắc bạn bè. Và, nhắc Thư và Y. Nhớ hôm nào, Thư ở đây, mình lấy xe vespa cà tàng chở bạn đến BK hẹn Y. Nhưng Y. hôm đó đã không đến, bạn buồn rười rượi… đến nỗi mình có cả một bài thơ tặng Trần Hoài Thư. Mới đó. Mà nay bạn lại ở bên Y, chăm sóc Y những ngày đau ốm này. Đọc “Theo em” mà muốn khóc. THT là vậy. Tình mênh mông. Nghĩa mênh mông. Mình đã từng bị hemorragic stroke, đục sọ 2 lỗ, cách đây đã hơn 15 năm. Những ngày nằm Bv, mình đã đọc Tâm kinh Bát nhã và từ đó viết cuốn Nghĩ Từ Trái Tim. Nhờ Thiền, nhờ sống theo Nghĩ từ trái tim, mình phục hồi tốt. Mình không dám bày vẻ gì bạn đâu nhưng ở nursing home chắc khổ lắm! Khi nào tự vệ sinh được thì nên… về nhà, kiên trì tự tập luyện sẽ thành công. Thiền có hiệu quả tốt. Thở bụng là một phương pháp hay. Nếu bạn có thì giờ, hãy đọc trên www.dohongngoc.com/web/ các đề tài này vậy nhé.
Vì tình bạn, vì đồng bệnh tương lân, bèn có mấy lời.
Năm vẫn Mới, chúc Thư khỏe và Y mau phục hồi.
Đỗ Nghê
(Đỗ Hồng Ngọc)
Gió Bấc
Lệ ơi, Tết sắp tới rồi đó. Nhớ gió bấc Phan Thiết không?
(…)
Mùa ơi, gió bấc nhớ không ngờ
Năm nay người có về ăn Tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ
(Mũi Né, Đỗ Nghê 1970)
Noel Noel Noel
Chuyện kể đêm Giáng Sinh
Cô Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.
trang viết của Trương Thìn
Ngôi làng xa xưa của tôi
Trương Thìn
Cha mẹ tôi nói nguồn cội của tôi ở núi Bạch Mã. Hai ông bà đi chơi núi về, mẹ có bầu và sinh ra tôi. Tôi cũng thích ý tưởng tôi có nguồn gốc Bạch Mã, tôi là con ngựa hoang màu mây trắng lang thang trên núi rừng nguyên sinh. Bạch Mã có suối đẹp, có nhiều loài chim tiếng hót vui tai, có nhiều loài hoa và có nhiều cây thuốc quý. Phải đến năm 16 tuổi tôi mới đạp xe cùng mấy bạn lên thăm Bạch Mã. Tôi đứng trên đỉnh cao. Phía sau lưng là trường sơn trùng điệp chờ mây, chờ những cơn mưa rừng. Phía trước mặt là biển đông sóng bạc đầu chờ nắng để bay lên. Phía trong lòng tôi thì không đơn giản như thế. Bạch Mã là con ngựa bay! Từ đỉnh núi bí ẩn này nó đang bay khắp mấy phương trời như một kẻ phiêu bạt. Bí ẩn gì nhỉ? Phiêu bạt về đâu? Tôi không thể trả lời được nên cứ đi mãi đi hoài.
thơ cho Trương Thìn
Xin cảm ơn cuộc đời
Ghi chú: Một người bạn gởi tôi bài viết rất cảm động này của một bạn đồng nghiệp- Dược sĩ Hoàng Thanh- nhân ngày Lễ tạ ơn: Xin cảm ơn cuộc đời. Xin phép chị Hoàng Thanh được chia sẻ bài viết này đến các bạn bè gần xa của chúng ta.
Chúc chị cùng quý quyến vạn an.
ĐHN.
Xin Cảm Ơn Cuộc Đời
Hoàng Thanh
Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”
Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
VỀ HUẾ
Về Huế
Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
Với mình, Huế là “về” bạn ạ. Về Huế. Không phải đến, không phải đi. Mặc dù mình không sinh ra và lớn lên ở Huế. Chỉ nghe « về Huế » thôi mà đã thấy lòng xao xuyến, bâng khuâng, nao nao rồi.
Gặp gỡ bạn đọc ở Đà Nẵng
Gặp gỡ bạn đọc Đà Nẵng
Thư gởi bạn xa xôi,
Công ty Văn hóa Phương Nam có nhã ý mời mình làm 2 buổi “trò chuyện” với độc giả tại Đà Nẵng và Huế nhân cuốn “Thấp thoáng lời Kinh” vừa được tái bản sau 2 tuần lễ phát hành. Được gặp gỡ độc giả Đà Nẵng và Huế là mơ ước của mình bấy lâu. Đề tài được chọn là Một nếp sống hạnh phúc, với mình, chẳng qua là một cái “cớ” cho một chuyến hành hương về miền trung… “miền thùy dương bóng dừa ngàn thông thuyền ngược xuôi suốt một dòng sông ư.ư… dài” mà thôi! Bởi làm gì có “một nếp sống hạnh phúc” để mà nói năng? Nói làm sao được một thứ “bất khả thuyết” cơ chứ? Chẳng qua là một cơ hội để gặp gỡ bạn bè, trò chuyện loanh quanh, bấy nay chỉ quen nhau qua trang sách.
thơ Trần Vấn Lệ
Nam Mô A Di Đà Phật
Sáng mùa Thu trời đẹp. Lá vàng lác đác rơi.
Nhà Sư huơ chổi quét. Thỉnh thoảng dừng tay, cười: “Trăm năm một kiếp người, một năm một kiếp lá. Xanh tươi và tàn tạ, bắt đầu – kết thúc, thôi!”
Nhà Sư nghe ai gọi. Quay lại, người đàn bà, ôm cái bọc chìa ra: “Này con của ông, đấy!”. “Ồ! Thì ra là vậy!”. Ông ôm bọc, vào Chùa. Người đàn bà ngẩn ngơ, quay lưng và đi mất.
Nhà Sư trước bệ Phật, mở bọc nhìn hài nhi, ông hôn, không nói chi. Ngày ngày chăm sóc nó. Mỗi sáng ông quét lá. Chiều chiều ông bế con / đi vòng quanh cái sân. Bánh luân hồi cứ chuyển.
Rồi một ngày lại đến, người đàn bà năm nao, thêm người đàn ông, vào, cúi chào ông lí nhí: “Thưa Thầy xin đại xá, trả lại con cho tôi”. Nhà Sư mỉm nụ cười: “Ồ! Thì ra là vậy!”
Đứa bé thơ năm ấy / nó là con người ta. Ông gọi thằng bé ra, bảo nó chào Cha Mẹ. Dĩ nhiên có giọt lệ / từ con mắt ông lăn, ông nuôi nó bao năm, không luyến lưu không thể!
Ông nhìn theo thằng bé. Nó quay lại nhìn ông. Lá vàng rơi trắng sân, ông cầm cây chổi quét. Bánh luân hồi quay miết. Hết Hạ đang là Thu. Mai mốt Đông vi vu / gọi mời mùa Xuân khác…
Xếp bằng trước bệ Phật, ông chắp tay nhìn lên. Trước mặt ông, mông mênh. Trong lòng ông, bát ngát. Ngoài vườn, tiếng chim hót / nghe vui như tiếng chuông.
Giọt nước mắt ông tuôn lăn tròn như viên ngọc…
Nam Mô A Di Đà Phật Nam Mô A Di Đà Phật…
Trần Vấn Lệ
Đọc: “Thấp thoáng lời Kinh”
Trần Tuấn Mẫn
Đọc xong tác phẩm “Thấp thoáng lời kinh” của Đỗ Hồng Ngọc. Im lặng, thanh thản, hoan hỷ như vừa trải qua một cuộc du lịch kỳ thú đến những vùng đất xa xôi, kỳ ảo, để rồi sau đó tâm trí như loãng đi, mơ hồ, lung linh, băn khoăn trong khi niềm thú vị vẫn còn đó, quanh quất lâu dài. Gập sách lại, tôi bỗng thấy thấp thoáng lời sách, từ ngữ, câu văn từ bài này chuyển sang bài nọ, chữ nghĩa nhẹ nhàng đổi chỗ nhau, nhưng vẫn rất tự nhiên, rất trật tự và rất đẹp. Phải chăng tác giả cũng thấy thấp thoáng chứ không nghe văng vẳng lời kinh vì không trực tiếp nghe ai giảng kinh và dĩ nhiên không trực tiếp nghe được kim thanh của Đức Phật. Anh chỉ tự nghiên cứu kinh điển, tự cảm nghiệm và những dòng kinh chợt đến chợt đi trong tâm tưởng. Có lẽ anh dùng từ thấp thoáng cũng là do sự khiêm tốn, muốn bảo rằng những gì anh viết ra không phải là từ sự nghiên cứu mang tính kinh viện mà chủ yếu là do cảm nhận, do sự suy nghĩ và trải nghiệm cá nhân. Tôi vui vì nghĩ như thế, vì nghĩa mình thông cảm được với anh và vì được anh truyền cho niềm cảm hứng và mấy phần kiến thức Phật học.
“Chất lượng cuộc sống”
“Chất lượng cuộc sống”
GNO – Buổi trò chuyện diễn ra trong khuôn khổ của chương trình “Chất lượng cuộc sống” dành cho “người bận rộn” do Công ty Truyền thông Phật giáo Mani tổ chức, diễn ra chiều nay 13-10, tại Nhà hàng chay Mandala…
Chuyện sách “Ấn tống”
Chuyện sách “Ấn tống”!
Thư gởi bạn xa xôi,
Đúng như bạn nói, cuốn “Già ơi… Chào bạn!” mà bạn đang có trong tay đó là sách… “ấn tống”, được tặng trong dịp lễ Vu Lan vừa rồi tại một ngôi chùa ở Los Angeles. Khổ sách nhỏ, 15x15cm, gọn, xinh, không ghi giá bán và có kèm danh sách những người hảo tâm. Lâu nay mình cứ tưởng từ “ấn tống” chỉ dành cho kinh sách tôn giáo, nhưng không phải, ấn tống chỉ có nghĩa là sách “in để biếu tặng, không bán” mà thôi.
“CON VÀO DẠ, MẠ ĐI TU”
“Con vào dạ Mạ đi tu”
BS. Đỗ Hồng Ngọc
“Mạ” là Mẹ. Con vào dạ, mạ đi tu là khi “cấn thai” vào lòng tự nhiên người mẹ nào cũng … “đi tu”! “Đi tu” đây không có nghĩa là xuống tóc, vào chùa gõ mõ tụng kinh mà chỉ có nghĩa là sửa mình, thay đổi mình, từ ngoài vào trong, từ trong ra ngoài. Mọi thứ ở người mẹ phải sửa sang, phải “tu chỉnh”, nên mới có câu “con vào dạ mạ đi tu”!
Sửa mình không dễ. Nhưng một khi có “con vào dạ” rồi thì tự dưng phải sửa thôi. Bởi có “sửa” thì mọi thứ mới tốt đẹp cho con, cho mẹ, và cho cả gia đình.
Thực ra, không chỉ “mạ đi tu”, mà người cha cùng cả nhà cũng đi tu với mạ!
“Con vào dạ” ấy là lúc mang vào lòng cả một thế giới, cả một kiếp người. Cái sinh linh bé bỏng này nó đến từ đâu? Nó đi về đâu? Nó sẽ ra sao? Nó đến cách nào nó đi cách nào? Người mẹ bỗng trở thành triết gia một sớm một chiều!
Có một bài thơ nhỏ
Bông hồng cho Mẹ
Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đoá hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…
Đỗ Nghê
(Vu Lan 2012)xem tiếp …
