Chuyện kể đêm Giáng Sinh
Cô Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.
Ralph nằng nặc đòi làm người chăn cừu, thổi sáo trong vở kịch. Cô giải thích Ralph có một vai khác quan trọng hơn, là làm chủ quán trọ. Thật ra, cô chủ ý dành cho cháu vai này vì cháu chỉ cần nói vài câu ngắn, dễ học thuộc, phù hợp với khả năng cháu. Hơn nữa với vóc dạng to hơn các bạn, Ralph dễ làm ra vẻ hùng hổ, hung hăng của ông chủ quá trọ khi xua đuổi ông bà Giu-se.
Đêm văn nghệ của trường chật ních khán giả. Ai cũng háo hức muốn xem con cháu nhà mình trổ tài trên sân khấu cuối năm.
Hoạt cảnh lớp cô diễn ra suôn sẻ từ đầu vì bọn trẻ được tập luyện rất nhuần nhuyễn. Thế rồi đến cảnh ông Giu-se chậm chạp, mệt mỏi dìu bà Ma-ri-a đến cánh cửa quán trọ đóng im ỉm. Ông gõ cửa.
Ralph chỉ chờ có thế. Cháu mở tung cánh cửa ra, hùng hùng hổ hổ quát: “Mấy người muốn gì?”
“Chúng tôi tìm chỗ trọ qua đêm.”
“Chật hết rồi. Đi chỗ khác đi!”
“Xin ông làm ơn. Chúng tôi đã hỏi hết các nơi khác nhưng đều bị từ chối. Chúng tôi đi đường xa, mệt mỏi.”
“Không còn phòng nào hết!”
“Xin ông mở lòng lành. Đây là vợ tôi, sắp đến ngày sanh nở. Vợ tôi rất cần được nghỉ ngơi đêm nay. Xin ông cho một xó xỉnh nhỏ hẹp nào cũng được.”
Ralph nhìn bà Ma-ri-a, rồi đứng ì ra khá lâu. Cả hội trường im phăng phắc, bối rối trước thái độ của Ralph. Nấp sau cánh gà, cô giáo nhắc tuồng: “Không, xéo đi!”
Ralph vẫn đứng như phỗng đá.
Cô nhắc đến lần thứ ba. Mỗi lúc một lớn giọng hơn. Các cháu đóng vai thiên thần ở hậu trường cũng sốt ruột, lo ngại không kém mọi người.
Cuối cùng Ralph cũng mở miệng như cái máy: “Không, xéo đi!”
Ông Giu-se buồn bã, thất thểu dìu bà Ma-ri-a bước đi. Tay chủ quán không quay vào đóng sập cánh cửa lại như đã tập dượt thuần thục hàng chục lần. Y đứng sững đó, dõi mắt nhìn theo ông bà Giu-se. Y chau mày, vẻ mặt khổ sở, bờ môi run run nén cơn cảm xúc, và kìa, hai tròng mắt y đã ướt sũng tự lúc nào!
Ralph gào lên: “Đừng đi, Giu-se! Đưa Ma-ri-a quay lại đây!”
Tay chủ quán dang rộng hai cánh tay, miệng cười rạng rỡ: “Mời ông bà ngủ lại trong phòng của tôi.”
Cô giáo bật khóc. Các cháu nhỏ thủ vai thiên thần ùa cả ra sân khấu trong lúc khúc nhạc mừng Giáng sinh trổi lên rộn rã. .
( Chuyện kể theo thầy Lê Anh Dũng).
………………………………………………..
Ghi chú: Đây là một câu chuyện có thực của một em học sinh “chậm phát triển” tên Wallace Purling (trong truyện là Ralph) xảy ra ở trường London, Ontario, Canada, được cô giáo Dina Donohue kể lại, có tên là “Trouble at the Inn”. Cô bảo một số người trách cô, nói vở kịch đã bị “bể dĩa”, trong khi một số khác bảo “chưa bao giờ thấy xúc động đến thế”- vì những điều xảy ra ngoài “kịch bản” đầy bất ngờ của Wallace!
Truyện do Lê Anh Dũng (Huệ Khải) chuyển dịch rất khéo, và tôi, lạ, mỗi lần đọc đều cảm thấy rưng rưng, bởi đó là chuyện của một em bé “chậm phát triển” mà trong Nhi khoa tôi vẫn thường gặp… – như là một nhắc nhở cho chính mình. Nên đọc lại. Thân mến, (Đỗ Hồng Ngọc).
Và đôi bài thơ cho đêm Giáng Sinh
4 câu 28 chữ
Luân Hoán
1.
Noel, Noel, Noel
lặp đi lặp lại cho thêm vững lòng
dù lặp lầm thầm trong tâm
nhưng tin Chúa đã ghé cầm tay tôi
2.
lần đầu đi lễ nhà thờ
tôi đứng lấp ló cửa vào bên hông
dáo dác đảo mắt vòng vòng
tìm dáng lưng cái áo hồng mới vô.
3.
sân nhà thờ nóc con gà
người đông như kiến nhưng mà thật may
một vòng đảo mắt thấy ngay
ái nữ của Chúa nhón giày ngó quanh.
4.
tưng bừng thành phố giăng đèn
sớm hơn cả tháng vĩnh hằng Chúa sinh
nhà tôi thờ cúng nghiêm minh
ông bà, nhưng vẫn cung nghinh Chúa về
5.
một thời kiến thức lơ mơ
nghèo khô vẫn muốn chưng thờ Chúa sinh
đèn giăng hoa kết linh tinh
mở luôn cả nhạc lung linh cửa nhà
6.
vốn nhờ tưởng tượng dồi dào
thấy Chúa thường đứng quá cao, chắc buồn
tôi chưng tượng Chúa trên rương
bên ngọn bạch lạp run run mập mờ
7.
đứng đầu môn học thủ công
tôi làm máng cỏ thật không ai bằng
có rơm có cỏ nằm chen
với lòng tôi lót có chằng thêm hoa.
8.
Chúa trời cao ráo đẹp trai
khuôn mặt trí thức ít ai giống Người
nhưng tôi chưa thấy Chúa cười
hình như người giận con người ghét nhau
9.
lẩn thẩn ngồi tự vấn mình
năm nào đã đón Giáng Sinh nhớ đời
thì năm 76 đó thôi
năm người cõng Chúa lên đồi khổ sai
10.
đời ta được mấy cuộc tình
thoảng trong dịp Giáng Sinh tuyệt vời
người nghe tưởng nói dóc chơi
để riêng ta với em hồi tưởng nghe/
11.
tôi tin khá nhiều đàn em
có đời nhờ những cái đêm tuyệt này
từ xưa và sắp tới đây
nhiều người theo Chúa trong ngày Giáng Sinh
12.
đêm nay thưở ấy lâu rồi
có bậc Thiên Chúa ra đời linh thiêng
em và ta chừ ngồi thiền
may ra mai mốt có duyên không chừng
13.
tiếng Pháp gốc từ La Tinh
Noel có nghĩa ngày sinh Chúa Trời
Bêlem là một cái nôi
đất Palestine đón con người thế gian
14.
sẽ còn mấy mùa Giáng Sinh
đủ sức bắt ghế chưng hình, đèn, hoa
chắc Chúa chưa cho tôi già
để còn trang trí cửa nhà đón ông
15.
xin lỗi gọi Chúa bằng ông
Ngài không bắt nhưng ông láng giềng
ghé vào đây, chắc làm phiền
xin lỗi lần nữa, ưu tiên hiểu giùm
16.
Chúa ông hay là Chúa tôi
trong lòng ông biết, trong lòng tôi hay
treo đèn nhấp nháy trện cây
vào ngồi gù gục năm nay ngon lành
17.
thật tình tôi đang quá buồn
lo khi nhắm mắt là chìm xuồng luôn
Giáng sinh năm tới Chúa thương
thăm người ngoại đạo thất thường nữa không?
Chuyện Bình Thường Đêm Noel
Trần Vấn Lệ
Sáng mù sương. Trưa mù sương. Chiều mù sương, chuyện lẽ thường mùa Đông!
Bật lên một que diêm hồng, con bé nghèo khổ ấm lòng làm sao! Người ta đi Lễ, đi mau, uổng công con bé mời chào người ta!
Đêm Noel tuyết như hoa, con bé nghèo khổ nhớ Bà bật diêm. Bà choàng nó cánh tay êm, Bà nâng con bé bay lên Thiên Đàng…
Người ta đi Lễ đi ngang, không ai nhìn nó mơ màng, dễ thương. Nó quên mất chuyện bán buôn, nó quên Cha nó dặn con làm gì…
Lạnh quá Diêm để làm chi? Con bé bật hết và…thì nó vui! Đêm Noel, thấy Ngoại cười, Ngoại đưa tay bế cả người nó bay…
Mai người ta đi ngang đây, góc Nhà Thờ, dưới gốc cây bên đường, thấy gì? – con bé dễ thương / bên mớ diêm quẹt chỉ còn que không!
Chuyện không phải chuyện đau lòng, ai có con mắt đứng tròng giùm tôi! Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình yên dưới thế cho người thiện tâm…
Đi Lễ
Đỗ Nghê
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Đường im tiếng bước
Cho gần nhau hơn
Em tin có Chúa
Ngự ở trên cao
Còn anh tin Chúa
Ngự ở trong nhau
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Em làm dấu thánh
Anh làm dấu em…
(1995)

Để lại một bình luận