“ON/OFF” ở VŨNG TÀU
Đầu tháng âm lịch bao giờ buổi sáng thủy triều cũng rút cạn, chiều thì lên nhanh. Những ngày cuối năm sóng động mạnh. Trời se lạnh. Vũng Tàu ngập nắng vàng.
Tôi đến Vũng Tàu sớm một ngày xem các bạn SGC đã chuẩn bị ra sao. Đã xế chiều. Ghé Lan Rung làm một ly café và ngắm sóng cái đã. Lúc nào cũng nhớ biển, mê biển. Hôm nay chịu, không tắm được. Triều cường ập vào. Sóng ầm ầm. Cuộn lên sàn nhà. Khách nhảy nhổm. Chạy tán loạn. La ơi ới! Không kịp rút dép. Tôi gọi cho một ly café Lan Rung nhé. Anh tiếp viên đính chính Lan Rừng chứ! Không, Lan Rung. Tôi nói. Viết chần dần ngoài cổng kìa. Ra coi đi. Anh cười, chịu. Cãi không được. Đọc kinh sách ta vẫn thường gặp cụm từ “rung động 6 cách”. Nhiều đại sư giải thích đó là rung ngang, rung dọc, rung xuôi, rung lắc gì đó. Tôi nghĩ khác. Rung động 6 cách là rung động của 6 giác quan (lục căn): nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý. Cảm xúc bao giờ chẳng từ 6 giác quan. Chính là “sáu cửa vào động Thiếu Thất” đó thôi. Ở cái thời “vô cảm” này mà còn nuôi được “rung động” thật đáng quý! Nghi Lâm tiểu sư muội cõng Lệnh Hồ đại ca chạy lòng vòng trong ruộng dưa rõ ràng đã “rung động 6 cách”… Lan Rung mới phải chứ!




