Nhiều năm liền, Ngày AIDS thế giới (World AIDS Day) cứ mãi kêu gọi hết nam giới tới nữ giới, hết trẻ em đến người già tham gia vào việc ngăn chặn AIDS, thế mà AIDS cứ ngày càng tăng. Hiện nay mặc dù đã có nhiều tiến bộ trong điều trị, giảm tỷ lệ tử vong, kéo dài tuổi thọ cho người bệnh nhưng số mắc bệnh vẫn ngày một gia tăng và ngày càng “trẻ hóa”, nghĩa là AIDS tấn công vào lực lượng lao động chính, vào tương lai của một đất nước! Bây giờ thì người ta mới giật mình nhận ra cái lỗi để cho đại dịch AIDS lan tràn chính là ở các nhà lãnh đạo chớ không phải ai khác!xem tiếp …
Thầy thuốc- Bệnh nhân
“See you again”
Đỗ Hồng Ngọc
Bạn thân,
Thật ngạc nhiên khi bạn đặt câu hỏi này. Bạn vốn là một chuyên gia, giảng dạy về giao tế nhân sự, về nghệ thuật ứng xử, giao tiếp gì đó cho nhiều nơi kia mà!
Thực ra, không phải lỗi của bạn. Ai cũng vậy, kể cả tôi là một thầy thuốc mà khi cần đi khám bệnh cho mình cũng lúng túng. Mối quan hệ thầy thuốc – bệnh nhân trong môi truòng bệnh viện là một mối quan hệ không bình thường, không thể tự nhiên, thoải mái, dễ dàng như trong những trường hợp khác. Lúc đó ta đang bị tràn ngập bởi những cảm xúc lo âu, sợ hãi. Sợ bói ra ma quét nhà ra rác. Sợ bác sĩ với những máy móc xét nghiệm tân kỳ có thể “kêu lên” một loạt các thứ bệnh mình không mong muốn, lâu nay vốn che đậy, giấu giếm, muốn lơ đi. Không khí bệnh viện nồng nặc mùi… xem tiếp …
Giới thiệu phát hành EBOOK chính thức
“Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” là một cuốn sách y học phổ cập khá quen thuộc với nhiều ông bố bà mẹ suốt gần bốn thập kỷ qua. Nhiều bà mẹ bày tỏ đây là cuốn sách gối đối giường của họ trong những ngày tháng ngóng đợi đứa con đầu lòng cũng như suốt thời kỳ chăm sóc nuôi nấng con nhỏ dại. Sách đã giúp họ an tâm, nhất là trong thời buổi hiện nay, nhiều gia đình hạt nhân, thậm chí đơn thân.xem tiếp …
“Làm thầy”
Đỗ Hồng Ngọc
Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.
Bọn tôi người thì vừa đưa con tựu trường, người thì dẫn cháu đến lớp… giờ rảnh tay tụ lại uống cà phê, rôm rả nói cười, thấy mình như trẻ lại, nhắc cái thuở còn thơ “ngày hai buổi tới trường”. Bỗng một người cảm khái đọc ro ro một bài học thuộc lòng ngày đó: “Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… “. Trời ạ, như khơi trúng mạch, cả bọn không ai bảo ai cùng “rống” lên như ca bè:… “Mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp… con dường này tôi đã quen đi lại lắm lần nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ… Hôm nay tôi đi học!“ (Thanh Tịnh).
Rồi hình như thấy trong quán cà phê còn có nhiều người mà cả bọn “hợp xướng” như vậy coi hổng được bèn ngưng bặt. Nhìn nhau cười lỏn lẻn. Cả bọn như chìm lắng trong một ký vãng mờ xa, ở đó là những cậu bé “ khét nắng hôi trâu thèm đi học” (Trang Thế Hy), rồi “Ai bảo chăn trâu là khổ… Em bé không quên học đâu… “ (Phạm Duy). Cái thuở đó sao người ta ham học vậy không biết! Im ắng hồi lâu để nghe cho rõ tiếng lách cách quậy cà phê, bỗng một người trầm ngâm như sực nhớ: “Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc lòng tôi lại hoang mang nao nức… ” Rồi ai đó bỗng đọc tiếp “Je vais vous dire ce que me rappellent, tous les ans, le ciel agité de l’automne, les premiers diners à la lampe et les feuilles qui jaunissent dans les arbres qui frissonent…” cả bọn lại bèn “hợp xướng” cái đoạn văn về ngày khai trường đó của Anatole France mà cùng nhớ lại những bữa cơm dưới ngọn đèn tù mù…,cảnh cha ngồi xem báo, mẹ ngồi khâu áo, bên cây đèn dầu hao… Rồi một người nhảy qua quốc văn giáo khoa thư hồi nào không hay “Chân bước đi mặt còn ngoảnh lại, từ cái mái nhà, cái thềm nhà, cái lối đi, cho đến bụi cây, đám cỏ, cái gì cũng làm cho tôi quyến luyến khác thường…!” ..của một kẻ rời quê lên tỉnh, học xa.
Nhận ra cả bọn hình như hơi vô duyên, lãng mạn một cách lảng xẹt, ai đó bèn chuyển gam về chuyện bây giờ, chuyện chạy trường, chuyện học phí, quốc tế quốc nội, chuyện You and I của bọn trẻ bây giờ không biết cả những tiếng thầy trò, cô cậu, chú bác, thím mợ.. . Ông bạn nhà giáo kể một hôm, trong một lớp học, thầy dạy văn ra câu đố kiểu Truyền hình vẫn hay làm. Một câu tục ngữ nói về tình thầy trò gồm 6 từ, thầy cho 2 từ để học trò đoán tiếp. Em nào đoán trúng được thưởng. Hai từ đó là “thầy” và “mày”. Học trò ngơ ngác. Một em xin cho thêm hai từ nữa mới đoán được. Thầy đồng ý: hai từ nữa là: “đố” và “nên”. Cả lớp im lặng nhìn nhau. Thầy chán ngán nói: Thôi được, để thầy cho nốt hai từ nữa rồi các em xếp thành câu tục ngữ nhé: Đó là “không” và “làm”. Đến đây thì có một cánh tay nhanh nhẹn đưa lên: Thưa thầy, có phải câu tục ngữ đó là “Làm thầy mày không nên đố” không ạ?
………………………………………….
Béo phì, một “bệnh” truyền nhiễm?
BS Đỗ Hồng Ngọc
New York Times từng có bài: “Béo phì có thể lây lan” (Obesity Can Be Contagious) cho rằng “Béo phì đã lan truyền từ người này sang người khác như một bệnh do virus. …” ; còn Los Angeles Times khẳng định:“ Béo phì là một bệnh truyền nhiễm “. “Béo phì truyền trong một nhóm bạn bè như một bệnh dịch… “. Eric Schlosser, từ năm 2002 đã báo động một nguyên nhân khác của béo phì trong cuốn Fast Food Nation (Quốc gia thức ăn nhanh) nêu lên tác hại của thức ăn nhanh trên bữa ăn của người dân Mỹ, đã cùng đi đôi với nhiều thứ bệnh tật nguy hiểm như tiểu đường, tim mạch… Ở Âu Mỹ, người nghèo dễ béo phì hơn người giàu. Lý do: người nghèo lao động vất vả, không có thời gian, xa nhà, thích chọn thức ăn nhanh, béo bổ, ngon và rẻ, tiện đường, gần chỗ làm… xem tiếp …
Giao lưu cafe sách
Khi nhà thơ-bác sĩ tâm tình về sức khỏe
Sáng ngày 6.11, tại cà phê sách Phương Nam – số 3 Nguyễn Oanh, quận Gò Vấp, TP.HCM, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã có buối nói chuyện về sức khoẻ và văn chương, thu hút nhiều bạn đọc tham dự.xem tiếp …
Đôi lời cho EBOOK “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” – Tặng Ebook cho 100 bạn đọc đầu tiên
“Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” là một cuốn sách y học phổ cập khá quen thuộc với nhiều ông bố bà mẹ suốt gần bốn thập kỷ qua. Nhiều bà mẹ bày tỏ đây là cuốn sách gối đối giường của họ trong những ngày tháng ngóng đợi đứa con đầu lòng cũng như suốt thời kỳ chăm sóc nuôi nấng con nhỏ dại. Sách đã giúp họ an tâm, nhất là trong thời buổi hiện nay, nhiều gia đình hạt nhân, thậm chí đơn thân.
Tôi viết cuốn sách này từ những kinh nghiệm khi đang làm việc tại Bệnh viện Nhi đồng Saigon, hằng ngày tiếp xúc với biết bao cảnh đời thực tế; tôi cũng lại viết từ nỗi lòng của một người làm cha mẹ, vì lúc đó đã vừa có ba đứa con với nhiều nỗi âu lo. Thời gian qua nhanh! Mới ngày nào một chú bé sơ sinh được mẹ bế đến khám bệnh thì nay đã lại thấy chú bế một bé sơ sinh khác- là con của chú- đến khám.
Thư gởi một nhà doanh nghiệp
BS Đỗ Hồng Ngọc
Bạn thân,
Chúc mừng bạn đã có đứa con đậu vào trường y năm nay. Đúng như bạn nói, nghề y là một nghề đặc biệt, gần như phải có một « thiên hướng » nào đó mới vào học y chớ không thể coi như là một « đầu tư » để kiếm lợi về sau. Bệnh viện mở ra liên tục mà lúc nào cũng tràn ngập, cũng « quá tải », cho nên không ít người có đầu óc « làm ăn » đã nghĩ tới chuyện « kinh doanh sức khỏe ». Hẳn là món hời nhất trong các thứ kinh doanh ! Thế nhưng như người xưa thường nói « nhất thế y tam thế suy », làm y thuật mà không có đức, thì một đời giàu ba đời khốn. Hay như dân gian vẫn nôm na : « làm thầy thuốc mà ác đức thì đẻ con không có lỗ đít »!
Chữ “NHÀN”
Chữ nhàn là chữ làm sao! Nguyễn Công Trứ đã kêu lên như vậy, từ mấy trăm năm trước. Kêu chứ không phải hỏi. Bởi vì trước đó ông đã giải thích rõ ràng rồi: Thị tại môn tiền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn. Chợ ở cửa trước thì “náo”, còn trăng vào cửa sau thì “nhàn”. Thế thôi! Không biết ai là người đầu tiên đã nghĩ ra một định nghĩa đơn giản mà thâm thúy đến vậy qua cách viết tượng hình của chữ Hán: giữa chữ môn mà có chữ thị thì thành náo, còn giữa chữ môn mà có chữ nguyệt thì thành nhàn. xem tiếp …
Nói thêm về: “Đỗ Hồng Ngọc và, puzzle…thơ!”
“49 chưa qua…53 đã tới!”
BS Đỗ Hồng Ngọc
– Bác sĩ, tôi 49 nên lúc nào cũng bị ám ảnh bởi câu “49 chưa qua 53 đã tới…” của ông bà mình nói. Thực tế bây giờ tôi cũng đã bắt đầu thấy có chút gì đó lôi thôi rồi?
– Chút gì là chút gì…?
– Đái đêm. Đêm nào cũng phải thức giấc hai ba lần để đi tiểu. Hồi trước đâu có vậy. Ngủ thẳng cẳng tới sáng!
Tại sao em chọn học ngành Y?
Sáng ngày Chủ nhật 3-10-2010, Đơn vị Sư phạm Y học và Bộ môn Khoa học hành vi & Giáo dục sức khỏe trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch đã phối hợp tổ chức Bàn tròn Sinh viên lần đầu tiên cho sinh viên Y năm thứ nhất với hai chủ đề “Vì sao chọn học ngành Y? » và « Làm thế nào để học Y cho tốt?” Buổi trao đổi kéo dài từ 8g30 đến 11g30, có sự tham gia của một số thầy cô cùng hơn năm mươi sinh viên y khoa. Đặc biệt, có sự hiện diện của thầy Dương Quang Trung, người sáng lập và là hiệu trưởng đầu tiên của trường cũng đến chia sẻ những điều tâm huyết về ngành Y với các tân sinh viên.
“Nhớ đến một người…”
“Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu… Hà Nội mùa thu… Mùa thu Hà Nội…Nhớ dến một người… ”(TCS).
“ Khúc khích trên lưng…”
“Khúc khích” là từ gợi tả tiếng cười nhỏ và liên tiếp, biểu lộ sự thích thú riêng với nhau. Từ điển tiếng Việt của Ủy ban Khoa học xã hội và Viện ngôn ngữ học nói vậy. Cười nhỏ và liên tiếp. Tại sao nhỏ? Vì muốn không ai nghe. Tại sao liên tiếp? Vì không thể dừng được, không thể ngưng được. Tại sao cười? Vì thích thú. Thích thú cái gì? Chỉ có trời mới biết! Có điều chỉ thích thú “riêng với nhau” thôi. Của hai người thôi. Người ta không thể khúc khích một mình. Một mình chỉ có thể tủm tỉm hoặc ha hả. Cũng không khúc khích chỗ đông người, dễ bị tưởng là mới ở bệnh viện ra. Khúc khích phải có chút rụt rè, bẽn lẽn, “nhột nhột” trong đó mới được. Đó là tiếng cười của Triệu Mẫn lúc lọt xuống hầm với Trương Vô Kỵ, và Trương giáo chủ đã không bỏ lỡ cơ hội vừa quát tháo vừa cù nhẹ vào lòng bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng làm cho nàng cười…khúc khích mãi cho đến thành… giáo chủ phu nhân! Khúc khích hẳn không xuất phát từ một ý định cười. Không chuẩn bị cười. Không toan tính cười. Nó phải đến tự nhiên từ một cảm xúc bất ngờ nào đó. xem tiếp …
Thiền và Trí thức
Một hôm, nhạc sĩ Dương Thụ mời tôi đến Cà phê Thứ 7 của anh trò chuyện một bữa cho vui. Được thôi. Tôi vẫn thỉnh thoảng đến chỗ anh để uống cà phê và nghe chuyện trò mà. Đề tài gì? Thiền và sức khỏe. Vấn đề đang rất được giới trí thức quan tâm. Căn phòng nhỏ xíu, nhưng trang nhã, ấm cúng. Một chỗ chơi nhạc thính phòng, họp mặt bạn bè kiểu salon thế kỷ 18- chỉ thiếu một nữ bá tước- để chuyện trò thân mật, cách biệt với ồn ào nhộn nhịp ngoài kia.






