“Ở đầu thế kỷ 21 này, đĩa CDRom và máy điện toán trong công nghệ tin học thật sự là một mối đe dọa đối với sách in, và không ít người đã lo rằng một ngày gần đây sách điện tử sẽ thay thế hẳn sách in. Đối diện với nỗi lo này, chúng tôi, những người yêu sách không hề mảy may e ngại và còn dám quả quyết rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, lúc này cũng như mai sau. Lý do đơn giản là cái đĩa CD không thể có được vai trò như một cuốn sách in, là thứ có thể đến với mọi người một cách trực tiếp không cần phải qua một khâu trung gian nào: ta có thể nằm trên võng đọc sách, ra bờ hồ đọc sách, đi tàu hỏa đọc sách v.v… Trong khi để đọc được cái đĩa trên máy điện toán, người đọc trước tiên là phải có tiền mua máy, rồi lại phải có nguồn điện hoặc pin, và phải làm nhiều thao tác rắc rối, không phải bất cứ chị em bán hàng nào, hoặc em bé đánh giày nào cũng làm được, và có điều kiện để làm được.”
Gươm báu trao tay
(Viết về Kim Cang Bát nhã, tiếp theo Lên đường)
Tu Bồ Đề đang ngồi giữa “hội trường” bỗng đứng phắt dậy cung kính chắp tay cúi chào đức Phật và lớn tiếng ca ngợi: “Thật là tuyệt vời! Thật là tuyệt diệu!. Thật xưa nay chưa từng có. Như Lai đã khéo dạy dỗ, khéo giúp đỡ, khéo truyền trao, khéo phó chúc cho các vị Bồ tát”. Đọc tới đây tôi lại một phen chưng hửng! Bởi Tu Bồ Đề nào phải là ai xa lạ. Ông là một trong mười vị đại đệ tử của Phật, một bậc Alahán, người nổi tiếng ưa hạnh lan nhã, độc cư, người giải Không đệ nhất. Thế mà trong hội chúng này, ông lên tiếng nghe có vẻ gì đó như… ganh tị với các vị Bồ tát! Nào các vị Bồ tát… “vui” nhé,
Gươm Báu Trao Tay
Hiền huynh thương mến
Congratulations.
Bài Gươm Báu Trao Tay diễn tả được cái ngộ của hiền huynh trên con đường khám phá ý nghĩa sâu diệu trong kinh Kim Cang. Từ cái ngạc nhiên này đến cái ngạc nhiên khác. Đó há chẳng phải là thái độ của trẻ sơ sanh, của “tờ giấy trắng” hay “cốc trà cạn đáy” hay sao? Mắt mở lớn, tâm mở rộng, tai vểnh lên. Để nghe, để hít thở, để cảm nhận cái “như lai”. Tiếp nhận nhưng vẫn để tâm rỗng, vẫn để tờ giấy trắng trơn, vẫn để cốc trà cạn đáy.
Nghĩ trong năm học mới!

Dạy học 2009
1. Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch TP.Hồ Chí Minh- tiền thân là Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng Cán bộ y tế Thành phố- vừa bước vào tuổi 20, tức là đã có 15 thế hệ bác sĩ được đào tạo dưới mái trường này đang họat động trong mạng lưới y tế thành phố.
GSTS Trần Văn Khê nói về cuốn “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc
( Ghi theo băng audio-cassette do cô Lý Thị Lý thu tại bệnh viện Triều An.
ngày 17.10.2003)
Tôi đọc “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc trong lúc đang ở bệnh viện một cách say mê liên tục từ đầu tới cuối, vừa đọc vừa ghi chú bên lề những cảm giác có tại chỗ hoặc những ý gợi lại những chuyện xưa. Trước hết là con đường đi tới Tâm kinh của tôi.
Đọc Những Người Trẻ Lạ Lùng của ĐỖ HỒNG NGỌC

“Những Người Trẻ Lạ Lùng” là một tác phẩm cổ súy cho người ta đừng bao giờ già. Những tấm gương sáng “trẻ lạ lùng” của các chàng “hero” Hoàng Lập Ngôn , Ngô Gia Hy, ông chủ nhà sách Khai Trí, nhạc sĩ Trần Văn Khê ….đã được tác giả Đỗ Hồng Ngọc “hết lòng xiễn dương”.
Ai mà không nức lòng khi nghe ông Khai Trí hùng hồn tuyên bố xem tiếp …
Lại nói về Sốt xuất huyết
Tại sao Sốt xuất huy
ết (SXH) lại tập trung nhiều nhất ở hai thành phố lớn là Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, nơi người dân có mức sống cao nhất trong cả nước? Một nhà báo đã hỏi như vậy. Có lẽ anh còn múôn hỏi thêm: Muỗi mà cũng kỳ thị, phân biệt đối xử vậy sao?xem tiếp …
“Ông uống bà khen”!
Khá nhiều thư gửi về mục “Gia đình vui khỏe” do tôi phu trách trên báo Phụ Nữ để hỏi về chuyện “ông uống bà khen”. Nhiều người nói đã uống tam xà tửu (rượu ngâm ba thứ rắn: hổ mang, cạp nong, lục xanh), ngũ xà tửu (năm thứ rắn), rồi rượu ngâm tắc kè, bò cạp, bửa củi, bìm bịp, rắn mối… rồi ngầu pín (dương vật của bò), ngọc dương (của dê), đến các thứ “pín” khác của hải cẩu, hải mã, ngựa… Có người còn ngâm thêm sâm, quy, thục, linh chi… các thứ cho chắc ăn .
Chuyện dùng các bộ phận sinh dục động vật, các loại cây con, thuốc men “nổi tiếng” để chữa thiểu năng tình dục, rối loạn dương cương đã có từ thời La Mã, Trung Hoa cổ đại nên chẳng có chi lạ. Có điều, một đồng nghiệp nổi tiếng về tình dục học trước kia – bác sĩ Trần Bồng Sơn – có lần nói với tôi nhiều trường hợp ông chỉ cho bệnh nhân ăn hột sầu riêng mà cũng khỏi “bệnh”, bởi hột sầu riêng trông giống… tinh hoàn!
Chuyện vui kể một ông già bị đưa ra tòa về tội làm cho một cô gái mang bầu. Bạn bè khuyên phải cãi cho ra lẽ, bởi ai cũng biết ông vốn không có khả năng làm chuyện đó, nhưng ông nói được “kết tội” trước tòa về chuyện này thật là một… “diễm phúc” đối với ông!
Cho nên, “ông uống bà khen” chắc chắn không chỉ là vấn đề tác dụng dược lý mà còn là tác dụng tâm lý. Khi người ta uống bửa củi, người ta nghĩ mình cũng… bửa củi không thua, khi uống tắc kè, bìm bịp thì người ta cũng bìm bịp tắc kè, còn khi hải cẩu, hải mã thì người ta cũng tràn trề hy vọng.
Tuy nhiên, tác dụng của rượu bia thì ai cũng biết. Rượu bia có tác dụng ức chế hệ thần kinh trung ương. Chỉ cần ở mức độ 0,05% nồng độ rượu trong máu là đã bắt đầu giảm sút về suy nghĩ, phán xét và khả năng kiềm chế bản thân, bắt đầu lè nhè, kích động: rượu vào lời ra. Bà… khen vì thấy ông bỗng nhiên hoạt bát bất ngờ, dễ thương hết sức… Mức độ cao hơn một chút, mắt nhìn đã lờ đờ, đầy lãng mạn – nhìn nhau không nói – và bỗng thấy “đối tác” đẹp ra, trẻ ra lạ lùng! Khi bắt đầu đi đứng loạng quạng, cử động lung tung càng thấy dễ thương. Khi mức độ đến 0,2% nồng độ rượu trong máu thì hành vi cảm xúc của não bị ức chế, dễ xuất hiện những cơn bùng nổ. Lâu nay xụi lơ, rụt rè, bỗng vùng lên, đầy nam tính, sẵn sàng đè bẹp mọi chướng ngại. Bà không “khen” sao được? Mức độ cao hơn nữa, 0,4% – 0,5% nồng độ rượu trong máu thì đã có thể gục ngã, ngủ say hoặc rơi vào hôn mê…
Điều nguy hiểm là rượu bia dễ dẫn tới… nghiện, ảnh hưởng đến sức khỏe tâm thần. Suy giảm trí nhớ (“bỗng thấy mình… không nhớ nổi một tên đường!”..), rồi nặng hơn, nghe một giọng nói tưởng tượng (ảo thanh), rồi đến hoang tưởng, ghen tuông vô cớ hoặc cho mình bị ám hại. Sau cùng là trầm cảm, lúc nào cũng âu sầu, buồn bã, lúc nào cũng uể oải, mệt mỏi, thiếu tự tin, khó ngủ, bi quan, thậm chí muốn tự tử… Lúc này thì bà hết khen mà dễ đổ quạu. Gia đình vui khỏe hổng nổi!
Một đồng nghiệp cho biết, khi có dịp tư vấn về sức khỏe nam giới, anh đã hỏi thiệt mấy bà chị và mấy ông anh. Mấy ông anh thì nói cũng tạm được, thấy có kích thích và cũng lâu lâu hơn một tí ti (!?). Còn mấy bà chị thì chặc lưỡi, “vũ như cẩn” hà bác sĩ ơi, chỉ được cái khúc dạo đầu kha khá. Có chị rất thông cảm, “tôi thấy thương ổng nhiều hơn, cứ tối ngày tìm mua con này con nọ về ngâm rượu, thành ra khi ổng hỏi kết quả thế nào, tôi cũng làm bộ nói tốt lắm, tốt lắm, động viên tinh thần ổng là chính, nếu không ổng mặc cảm, tội nghiệp hết biết!” (Theo báo Ấp Bắc).
BS Đỗ Hồng Ngọc
Như không thôi đi được
Như không thôi đi được
(bài viết cho tập thơ Mắt Màu Nâu của Hồng Khắc Kim Mai)
“Có người hỏi rằng: Thơ tại sao mà làm ra? Ta giả nhời rằng: Người ta đẻ ra mà tỉnh, là tính Giời cho nguyên như thế; cảm ở vật ngoài mà mới động, thời ấy mới là sự muốn của tính. Đã có muốn thời phải có nghĩ; đã có nghĩ phải có nói; đã có nói thời những cái ý nhị không thể nói hết ra được mà hình hiện ở trong lúc ngậm ngùi ngợi than, tự nhiên tất phải có những giọng điệu cung bực, như không thôi đi được. Ấy tại thế mà sinh ra có thơ”. (Chu Hy, Bài tựa tập truyện Kinh Thi, Tản Đà dịch).
Khi người ta… già!
Vịnh tuổi già
Rù rờ đổ vỡ thật là hư
Chẳng biết làm răng được nữa chừ.
Ăn uống vãi rơi làm họ bực
Vào ra đụng chạm thấy mình dư
Người quen gặp lại nhìn ngơ ngẩn
Để trước quên sau kiếm mệt đừ
Ai ngờ ngày nay ra thế ấy
Khi xưa lỗi lạc một tay cừ!
Đã đến, đã thấy và đã… chào thua!
Sau 2 entry sặc mùi “khiêu khích” của kwan, bác sĩ đỗ hồng ngọc đành nhảy khỏi “tòa sen” thiền định tại gia, phất tay áo vào chợ đo đo. hình ảnh rất ư quan vân trường qua giang đông “đơn đao phó hội”. nhưng thiền sư bs không mang theo đao chỉ mang theo hai ống tay áo phất phơ ung dung kéo ghế vào bàn nhậu, điềm đạm khui chai label và dõng dạc gọi to “hê! cho tại hạ một ly… sâm lạnh!”.
“THY ĐẠO”
Nói đến Nguyễn Bắc Sơn không ít người nhắc mấy câu thơ nổi tiếng một thời của anh: Mai ta đụng trận ta còn sống/ Về ghé Sông Mao phá phách chơi/ Chia sớt nỗi buồn cùng gái điếm/ Vung tiền mua vội một ngày vui… để chứng minh rằng anh là một nhà thơ lính chiến, ngổ ngáo và ngang tàng… Tôi không thấy vậy. Tôi chỉ thấy trong thơ anh một nỗi chua xót, đắng cay. Nỗi chua xót, đắng cay dằng dặc cho cả một thế hệ dưới màu áo của thời binh lửa. Nỗi đau như lịm hẳn vào trong: mai ta đụng trận ta còn sống…
GS Cao Huy Thuần, sống ở Pháp trên 40 năm, tác giả Thấy Phật, có lần nói với tôi lâu nay ở xa đọc những bài viết về Nguyễn Bắc Sơn cứ nghĩ anh là một nhà thơ của lính, nay đọc “Nhớ nhớ quên quên” (Đỗ Hồng Ngọc, Như thị,Văn Nghệ, 2006) mới nhận ra một Nguyễn Bắc Sơn khác: nhà thơ của thiên nhiên, của tình yêu đầy nhân hậu…
Thật vậy, ở ngoài đời Nguyễn Bắc Sơn hiền như… bụt, với nụ cười chân chất dễ thương, bởi trong sâu thẳm, anh là một đạo gia, một thiền sư chính cống:“Những ngày ăn gạo lứt muối mè/ Những ngày xem Zen là lẽ sống”. Trong bài “Ở đời như một nhà thơ phương Đông”, anh viết “Một ngày kia y chiêm bái đồng lúa chin vàng/ Và nhìn thấy lòng hảo tâm của trời đất”.
Nói thêm về “Thở để chữa bệnh”
Nhiều độc giả viết thư, gởi email, điện thọai hỏi thêm về Thở để chũa bệnh. Có người bảo sau 2 tháng “tập luyện” đã thấy có kết quả tốt, dễ ăn, dễ ngủ, bớt căng thẳng và sảng khoái hơn, sức khỏe có tốt hơn, ít bệnh vặt hơn; có người hỏi cụ thể phải tập ngày mấy lần, mỗi lần mấy phút; có người hỏi phải ngồi ở tư thế nào v.v.. Một độc giả ở tận Hà Tiên, 47 tuổi, nói nhờ có người bạn cắt gởi cho bài báo trên PN nên đã thử tập thở 2 tháng nay thấy khỏe hơn, nhưng sao mỗi lần tập chừng nửa giờ thì thấy choáng váng, tê rần, phải nghỉ 5 phút mới hết…
Còn lắm điều hay!
Bác sĩ ơi, trong bài Nói thêm về thở bụng trên báo Phụ Nữ vừa rồi, bác sĩ có nói “bên trong còn lắm điều hay…”. Vậy điều hay đó là những điều gì? Có thể nói rõ hơn chút nữa được không? Cảm ơn bác sĩ nhytieu…@yahoo.com….
Mối tình chân
Khi nào thì người ta có thể bắt đầu yêu? Một bà mẹ bức xúc đăt câu hỏi với tôi như vậy về chuyện đứa con trai mới lớn của bà đòi kiếm một “mối tình học trò” cho kịp bè bạn. Bà còn muốn biết cụ thể rằng thì là… tôi biết yêu vào lúc mấy tuổi! Tôi đành thiệt thà khai báo là hình như tôi biết yêu hồi lên tám! Tôi mạnh miệng như vậy bởi có lần nghe nhà thơ Huy Cận nói ông cũng yêu hồi mới tám tuổi, với một cô bé rất dễ thương ở Huế. Nhưng trời ạ, đứa con út của tôi lại nói nó biết yêu hồi chỉ mới lên ba, lúc còn học mẫu giáo kia!
