Khoa học hành vi và Giáo dục Sức khỏe là một trong những môn học của sinh viên y khoa trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch do Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc là Trưởng bộ môn. Hằng năm, mỗi sinh viên năm thứ 4 của trường có một đợt học và thực tập hai tuần – thường kéo dài trong 2 tháng, tùy sỉ số sinh viên– tại Trung tâm Truyền thông Giáo dục sức khỏe TP.HCM (T4G). Ở năm thứ nhất sinh viên đã được học lý thuyết, nhưng phải đến năm thứ 4 mới được học ứng dụng và thực tập tại T4G. Đợt thực tập năm nay của sinh viên Y khóa 2005-2011 đã gần đi vào giai đoạn kết thúc. Những cảm xúc vui buồn lẫn lộn và “ngộ” ra nhiều thứ mà trước đây các bạn đã vô tình bỏ qua đã được các bạn chia sẻ khá nhiều qua những trang giấy học trò.
Tình Người
Ghi chú của Đỗ Hồng Ngọc:
Mẹ tôi họ Nghê. Nghê Thị Như. Năm 1956, phải đi làm Thẻ căn cước. Người làm hộ tịch nói họ gì họ Nghê, bà nói tầm bậy, họ Lê chứ! Rồi ông ghi ngay vào sổ bộ: Lê Thị Như. Tôi làm thơ từ hồi trẻ, đã lấy bút danh Đỗ Nghê. Cậu tôi, nhà thơ, nhà báo Nguiễn Ngu Í, có mẹ là bà Nghê Thị Mỹ- cô ruột của mẹ tôi- nên ông cũng có bút danh Ngê Bá Lí, theo cách viết của ông trên tờ Bách Khoa thời đó. Năm 1967, tôi in tập thơ đầu tay, TÌNH NGƯỜI lúc đang là sinh viên y khoa, và năm 1973 in tập THƠ ĐỖ NGHÊ, đều dưới dạng ronéo để tặng bạn bè anh em. Sau này, các tập thơ khác như Giữa hoàng hôn xưa, Vòng quanh với tên thật Đỗ Hồng Ngọc. Người cũ trách sao không giữ Đỗ Nghê, người mới không biết Đỗ Hồng Ngọc là Đỗ Nghê.
“Tình Người” thất lạc, tìm mãi may gặp lại từ một người bạn cũ. Bìa long, gáy rách, lem luốc… Nhưng vẫn là một kỷ niệm đáng nhớ của tuổi đôi mươi, của một thời như xa lắc… Mới thôi, mà đã gần nửa thế kỷ! (20.4.2010)
Ngày Thầy thuốc Việt Nam 2010
Trong ngày Thầy thuốc VN 27.2 năm nay, tôi nhận được khá nhiều các email, tin nhắn, điện thoại, thiếp, lẳng hoa… từ các bạn gần xa. Rất cảm động. Không biết nói gì hơn là lời cảm tạ chân thành.
Trên trang www.webtretho.com/nhanvat/index.php trong ngày Thầy thuốc này tôi thấy có bài viết của Lê Thị Thương Hoài về “Nhân vật” ĐHN cũng khá … hay (chịu khó sưu tầm tư liệu!) với một số hình ảnh, đặc biệt có tấm hình hồi mới ra trường mà các (nữ?) đồng nghiệp của TH… đều khen là đẹp trai (làm như bây giờ tôi hết đẹp… lão rồi vậy!). Có điều, ai từng gặp tôi đều nói tôi “ăn ảnh”, nghĩa là người ở ngoài thì đen thui, xấu hoắc, mà vô hình thì lại đẹp ra! Khi nào rảnh, thử vào cái link này xem sao nhé.
Đôi dòng gởi Lê Uyển Văn về “Đời còn dễ thương”
“Mỏng nhẹ, trang nhã, dễ thương. Nó phù hợp với tâm hồn em, mà chỉ cần đọc vài dòng người ta cũng thấy sự chân thành, đáng “tin” (tín)… Đọc xong tôi muốn nói lâu lắm mới thấy một cuốn sách nhỏ mà đầy ắp tình như thế. Nó mang chút lãng mạn còn sót lại của những tâm hồn “cổ lỗ”. Nói như Xuân Quỳnh : Chỉ còn anh và em là của mùa thu cũ. Và vậy đó, mùa thu vàng hoa cúc, cả ở bìa sách..Người ta có thể nhận ra cõi văn cũng là cõi tình, nên dễ thấy “Ta cũng nòi tình thương người đồng điệu” (Chu Mạnh Trinh). Em có ảnh hưởng trường phái lãng mạn Nga không? Tôi thích “Một bài thơ cũ” như có chút gì hơi hướm. Hồi xưa tôi đọc Giamilia, chuyên cây phong non gì đó thấy sợ mà mê!
Chuyện kể đêm Giáng Sinh

Cô Dina dạy lớp Hai tại một trường ở Ontario, Canada. Năm ấy cô được nhà trường giao cho một hoạt cảnh trong đêm văn nghệ mừng Chúa giáng sinh. Sau khi đắn đo suy nghĩ rất lâu, cô bắt đầu phân vai cho các học sinh trong lớp. Rắc rối là cháu Ralph, chín tuổi. Lẽ ra cháu phải học lớp Bốn, nhưng cháu vụng về, chậm chạp, và chậm hiểu nên vẫn phải học lớp hai. Đám bạn lại rất thích cháu, vì cháu lớn xác hơn cả, dễ dàng đứng ra bảo vệ chúng nếu bị trẻ lớp khác bắt nạt.
Cái đẹp
Bùi Giáng có những câu thơ nhiều khi làm ta giật mình. Có những câu thơ làm ta ray rứt, lại có những câu thơ làm ta ngẩn ngơ. Một đời lận đận đo rồi đếm / Mỏi gối người đi đứng lại ngồi đã chẳng làm ta giật mình nhìn lại với bao nỗi đếm đo lận đận của mình đó sao? Và có lẽ cũng nên “nhâm nhi” thêm vài câu thơ nữa của ông viết về cái đẹp nhân mùa hoa hậu này cũng hay:
Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
Bùi Giáng
Chăm sóc trẻ bệnh (tiếp theo)
Làm sao biết trẻ mắc bệnh?
Trẻ không biết nói, không biết diễn tả các triệu chứng của bệnh, hoặc nếu có biết thì cũng thừờng không chính xác. Lúc được khám bệnh, trẻ sợ không dám khai rõ bệnh tình. Ngược lại, có khi kể lung tung…Nhiều bé mới học được từ “ nhức đầu”, “ đau bụng” đã đem ra sủ dụng liên tục khiến cho mẹ và thầy thuốc cũng hết sức lúng túng.
Thân nhân trẻ em, cô nuôi dạy trẻ, người giúp việc… cũng không nắm rõ bệnh sử, đôi khi cũng không trung thực vì quá lo âu hoặc quá lơ đễnh.
Do vậy, phải có kinh nghiệm và một vài nguyên tắc để phân biệt trẻ khỏe, trẻ mệt và trẻ bệnh như dưới đây:
Nhân một trường hợp…
nguyenthi@…. Dù em dặn đừng trả lời trên báo nhưng đọc xong thư em, tôi thấy chóng mặt, phải trả lời ngay để nhiều người rút kinh nghiệm. Em thứ lỗi cho vậy nhé.
Ấm ách phát bệnh thêm!
Tôi mắc nhiều thứ bịnh, định bụng đi khám bác sĩ thì sẽ kể ra hết, hỏi han cho kỹ, vây mà khi gặp mặt bác sĩ thì quên hết trơn. Về nhà ấm ách… phát bệnh thêm! Phải làm sao?
minhtran…@
“Thư trung…”
“Ở đầu thế kỷ 21 này, đĩa CDRom và máy điện toán trong công nghệ tin học thật sự là một mối đe dọa đối với sách in, và không ít người đã lo rằng một ngày gần đây sách điện tử sẽ thay thế hẳn sách in. Đối diện với nỗi lo này, chúng tôi, những người yêu sách không hề mảy may e ngại và còn dám quả quyết rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, lúc này cũng như mai sau. Lý do đơn giản là cái đĩa CD không thể có được vai trò như một cuốn sách in, là thứ có thể đến với mọi người một cách trực tiếp không cần phải qua một khâu trung gian nào: ta có thể nằm trên võng đọc sách, ra bờ hồ đọc sách, đi tàu hỏa đọc sách v.v… Trong khi để đọc được cái đĩa trên máy điện toán, người đọc trước tiên là phải có tiền mua máy, rồi lại phải có nguồn điện hoặc pin, và phải làm nhiều thao tác rắc rối, không phải bất cứ chị em bán hàng nào, hoặc em bé đánh giày nào cũng làm được, và có điều kiện để làm được.”
Trích vài ý kiến độc giả về cuốn “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”
tronghieu dovo <dovotronghieu@gmail.com>
Chào bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc – ông tiên cứu nạn trẻ con. Dạ cho con hỏi cách nay hơn 10 năm mẹ con có cuốn “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác sĩ viết .Nó đọc rất hay và hữu ích. Sau đó cuốn sách này bị mất ạ. Con đã tìm mua nhìu lần nhưng không còn, nó hết đc in rùi ạ. Cuốn sách hay như vậy bác sĩ có thể tái bản đc không ạ. Cuốn sách tuy về y khoa rất hữu ích nhưng đọc hoài vẫn mê vì nó như một câu chuyện thật hấp dẫn không hề khô khan! Chào bác sĩ, chúc bác sĩ lun mạnh khỏe vui vẻ bên gđ và….tiếp tục cứu giúp các bé nha.
Vài chuyện kể về cuốn sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”
Năm 1972, cuốn sách đầu tay của tôi (không kể tập thơ Tình người, in ronéo thời sinh viên) là cuốn Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò.khi tôi mới vừa tốt nghiệp bác sĩ y khoa được 3 năm: Người viết tựa cho cuốn sách này là học giả Nguyễn Hiến Lê. Ông viết rất trang trọng rồi kết: “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị!” . Có lẽ trong cuốn này tôi đã dùng một cách viết như… thơ, cho một lứa tuổi rất thơ là tuổi học trò, tuổi mới lớn!. Phải nói là tôi đã “vội vàng” viết cuốn sách đó ngay khi mới ra trường vì thực lòng tôi sợ để lâu thì mình sẽ… già đi mà không còn cái cảm xúc của tuổi mộng mơ đầy “khổ đau” đó nữa, và vì vậy mà xa cách với các em. Lúc đó mình dễ trở thành một ông… bác sĩ khệnh khạng, đạo mạo, lện giọng dạy dỗ nọ kia. Cuốn sách đầu tay không những được các em học sinh mà cả các bậc phụ huynh cũng nồng nhiệt đón nhận. Nhà văn Trần Phong Giao, Tổng thư ký báo Văn lúc đó bảo tôi anh đã bắt con mình học… thuộc lòng cả một chương trong sách! Nhà xuất bản Lá Bối của thầy Từ Mẫn độc quyền phát hành và chỉ vài tháng sau sách đã được tái bản. Sau 75 tôi còn thấy cuốn sách đó được chụp, in lại bên Mỹ! Điều này không làm tôi phiền lòng mà chỉ thấy vui thêm. Có ai đó trong lúc vượt biển đã không quên mang theo cuốn sách!
Tin vui cho các bà mẹ
Một nghiên cứu cho thấy số thai phụ bị nhiễm HIV tại Việt Nam tăng 20 lần từ năm 1994 đến 2003. Mỗi năm ở Việt Nam có từ 5000 đến 7000 bà mẹ bị nhiễm HIV, tính ra có khoảng 2000 trẻ sinh ra đã bị lây truyền HIV từ mẹ sang con. Số trẻ em vô tội này dĩ nhiên sẽ là những trẻ mồ côi và bị chết non. Có cách nào giảm tỷ lệ lây truyền HIV từ mẹ sang con không? Có đó. Vấn đề là vì không biết để sử dụng các dịch vụ này mà thôi. Thật đáng tiếc!
Chuyện kể trong Ngày Nhà giáo
Buổi sáng hôm đó cả bọn bốn người đàn ông trung niên kéo ghế ngồi quay quần bên tách cà phê cạnh bờ hồ hiếm hoi giữa lòng thành phố. Người trẻ tuổi nhất trong bọn họ cũng đã 50, một nhà giáo, trắng trẻo, nghiệm nghị; người thứ hai là nhà nghiên cứu văn học, chuyên cổ văn, tóc điểm sương, khắc khổ; người thứ ba là một nhà thơ, từng là giáo viên dạy văn cấp ba, đã về hưu và người thứ tư là… tôi.
“Những anh mít đặc…”
Tiếng Việt ta thiệt hay! “Mít đặc” là nói một anh dốt, dốt đặc; còn “mít ướt” là nói một chị khóc nhè, nhõng nhẽo, mít ướt. Cái hay ở chỗ người ta không nói chị mít đặc, anh mít ướt. Bởi theo truyền thống thì chỉ có anh mới… mít đặc, còn chị chỉ có thể mít ướt thôi! Làm như anh không biết mít ướt và chị không biết mít đặc bao giờ! Bởi cũng theo quan niệm truyền thống thì đàn ông mà mít ướt thì khó coi. Trái lại, người ta nói vũ khí mạnh nhất của nữ giới chính là… nuớc mắt.


