Bùi Giáng có những câu thơ nhiều khi làm ta giật mình. Có những câu thơ làm ta ray rứt, lại có những câu thơ làm ta ngẩn ngơ. Một đời lận đận đo rồi đếm / Mỏi gối người đi đứng lại ngồi đã chẳng làm ta giật mình nhìn lại với bao nỗi đếm đo lận đận của mình đó sao? Và có lẽ cũng nên “nhâm nhi” thêm vài câu thơ nữa của ông viết về cái đẹp nhân mùa hoa hậu này cũng hay:
Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
Bùi Giáng
Cái lạ lùng bên trong là cái gì vậy? Chẳng lẽ Bùi Giáng có cách nhìn của các thầy thuốc, nhìn con người “xuyên thấu” với môn cơ thể học, môn hình ảnh học với nào dao nào kéo, nào siêu âm bốn chiều, nào chụp cắt lớp? Chắc chắn là không rồi vì ông là một nhà thơ. Hẳn là ông muốn nói đến cái đẹp tâm hồn, khác với cái đẹp thể chất bên ngoài, và chính cái đẹp bên trong đó, nó mới lạ lùng làm sao: chính nó mới quyết định thế nào là cái đẹp của một người con gái! Nhưng làm cách nào mà ta có thể cân đong đo đếm được cái đẹp của tâm hồn? Nhà thơ chịu. Chỉ có thể kêu lên mà thôi: Em ơi, em đẹp vô cùng. Vì em có cái lạ lùng bên trong. Và vì không thể cân đong đo đếm được cái đẹp bên trong đó, người ta đành cân đong đo đếm cái đẹp bên ngoài, bằng những con số cân nặng, chiều cao, vòng số 1, số 2 số 3 theo một quy tắc giả tạo nào đó để rồi so sánh xếp hạng cái đẹp. Chuyện vui kể rằng vào cái thời thi sắc đẹp mà chưa được phép đo đạc trên người, chưa được phép bắt người ta mặc đồ tắm hai mảnh để dòm ngó so sánh đã có một cuộc thi hoa hậu mà mỗi thí sinh chỉ phải mang một cái gì đó tượng trưng cho người ta dễ đánh giá vòng số 1. Trong lúc các thí sinh khác, người thì mang hai trái bưởi năm roi, người hai trái dừa, người mang trái mướp, thậm chí mang cả bí rợ đi thi thì có một thí sinh chỉ mang hai trái quít tàu. Giám khảo phì cười hỏi vậy thì thi thố cái nỗi gì? Cô thí sinh trả lời vì nội quy không nói rõ nên tưởng chỉ cần mang một cái gì đó tượng trưng là được nên chỉ mang phần tượng trưng cái “núm”!

Trở lại chuyện cái đẹp là lùng bên trong mà nhà thơ muốn nói. Đo đếm cách nào đây? So sánh cách nào đây? Không thể lấy bằng cấp, học lực. Không thể phỏng vấn đôi câu về điều này điều nọ. Hay là theo tiêu chuẩn của người xưa mà nay ít còn ai nhắc tới? Người xưa đưa ra bốn tiêu chuẩn là “công, ngôn, dung, hạnh”. Dung có vẻ như để nói riêng về cái đẹp hình thể thì cũng xếp hạng…ba! Trước đó còn phải công còn phải ngôn nữa! Bởi người mà chưa nói đã cười, chưa đi đã chạy thì người ta gọi là người “vô duyên”! Mà “duyên” thì quan trọng lắm. Còn duyên kẻ đón người đưa/ Hết duyên đi sớm về trưa một mình! Như vậy rõ ràng không phải các số đo làm cho kẻ đón người đưa! (Dĩ nhiên bây giờ có khác một chút, có thể xe hơi đời mới nối đuôi chờ, nhưng đó lại là chuyện khác rồi!). Ngay cả với chữ dung đó thôi đã bao hàm “cái đẹp bên trong” của nó. Bởi dung ở đây còn mang ý nghĩa là dáng vẻ uy nghi, thư thái, dịu dàng, trang nhã, hòa đồng, bao dung, khoan nhương…bên cạnh cái nhan sắc: “Vân tưởng y thường hoa tưởng dung”.
Bài ca dao “Mười thương” của ta cũng thật tuyệt. Cứ một cái thương bên ngoài thì liền theo đó là một cái thương bên trong:
Một thương tóc bỏ đuôi gà
Hai thương ăn nói mặn mà có duyên
Ba thương má lúm đồng tiền
Bốn thương nếp ở…
Thì ra không chỉ tóc tai, chỉ má lúm (có thể đi mỹ viện làm vài cái dễ ợt) mà còn ăn còn nói, còn gói còn mở trong nếp ở của mình, trong mối tương giao giữa mình với mọi người chung quanh.
Cho nên nói về cái đẹp của một người con gái, Bùi Giáng chỉ nói đơn giản:
Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
Ta có thể xin phép nhà thơ cao hứng nối thêm:
Em ơi em đẹp vô song
Vì em có cái bên trong lạ lùng!…
Vâng, cái lạ lùng bên trong và cái bên trong lạ lùng đó mới thật tuyệt vời làm sao, nó mới làm cho người ta đẹp vô cùng, đẹp vô song đó vậy!
Đỗ Hồng Ngọc

Chao BS, Ong choi chu co DUYEN qua! Ai doc qua chac han phai mim nu cuoi duyen
Em oi em dep vo song
Vi em co cai ben trong la lung!
Trời, lâu quá không được tin tức tụi em. Vẫn khỏe chứ? làm ông bà ngoại có vui không? Anh vẫn nhớ những ngày đến chơi với tụi em ở ngoại ô Paris. Lâu nay anh mất liên lạc với Duy vì quên địa chỉ. Làm sao em biết trang web này?
Em viet lon anh oi : cuoc doi no’ dep LA LUNG
nho anh van mai VO CUNG ben trong
hoi rang: nguoi o que dau ?
thua rang : toi o ra’t lau que nhà …. tien ong BUI GIANG
That ra vui vui sau ca’i “cao hung noi them “cua anh , em viét lon xon giua dem gia’ng sinh nen sai …giua la lung và vo cung …
that ra , dau bai anh viét làm em ngan ngo : do là dieu tuo?ng
de’m là nghi tam . BG
ca’i nhin vè ben trong la lung và la lung ben trong cua anh và tien sinh BG ca hai ca’i vo cung và vo song dèu là VO nhung anh nhin bang hai (song) con tien ong BG nhin chi co’ mot mà van dén cung nhu anh ,nen em nho’: con hai con ma’t kho’c nguoi mot con …, rieng anh “vo song “lam em nho bai tho vè 2 duong sa’t tàu xe lua … nhung 2 y tuong dèu là vo. kinh bu’t
Thơ của BG thường làm cho người ta ngạc nhiên, thú vị rồi rơi vào trạng thái chưng hững, bất ngờ đầy thú vị!
Ngày nhỏ em thường nghe các anh chị lớn hơn nhắc đến BG. Sau này có dịp đọc thơ BG, có dịp mày mò “nghiên cứu” BG trên những bài viết … em thấy lòng khắc khoải và trĩu nặng …
Em ơi em đẹp vô cùng
Vì em có cái lạ lùng bên trong
BG là người “chuyên” yêu phụ nữ đẹp mà. Ông có cái nhìn xuyên qua mọi góc cạnh để phát hiện ra điều người khác không thể anh nhỉ.
Dau phai chi mot minh BG!
Vì anh là “man” nên nói không hề … sai. Chỗ này thì AV hết “phản biện” được rùi.
Yêu người đẹp thì ai cũng có khả năng thiên phú này. Thế nên, vì yêu một vài nét chấm phá của người đẹp mà bạo gan cưới “nguyên người” phụ nữ thì đàn ông quả là dũng cảm nhất trên đời.
Thời nay, đa phần người ta yêu vì cái bên ngoài nhiều hơn, rất ít người chịu khó tìm tòi cái bên trong như BG. “Cái bên trong” này thật sự là bao la, không giới hạn … và chỉ có phụ nữ là có khả năng này thôi anh ạ.
Cảm ơn bạn.