“Khúc khích” là từ gợi tả tiếng cười nhỏ và liên tiếp, biểu lộ sự thích thú riêng với nhau. Từ điển tiếng Việt của Ủy ban Khoa học xã hội và Viện ngôn ngữ học nói vậy. Cười nhỏ và liên tiếp. Tại sao nhỏ? Vì muốn không ai nghe. Tại sao liên tiếp? Vì không thể dừng được, không thể ngưng được. Tại sao cười? Vì thích thú. Thích thú cái gì? Chỉ có trời mới biết! Có điều chỉ thích thú “riêng với nhau” thôi. Của hai người thôi. Người ta không thể khúc khích một mình. Một mình chỉ có thể tủm tỉm hoặc ha hả. Cũng không khúc khích chỗ đông người, dễ bị tưởng là mới ở bệnh viện ra. Khúc khích phải có chút rụt rè, bẽn lẽn, “nhột nhột” trong đó mới được. Đó là tiếng cười của Triệu Mẫn lúc lọt xuống hầm với Trương Vô Kỵ, và Trương giáo chủ đã không bỏ lỡ cơ hội vừa quát tháo vừa cù nhẹ vào lòng bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng làm cho nàng cười…khúc khích mãi cho đến thành… giáo chủ phu nhân! Khúc khích hẳn không xuất phát từ một ý định cười. Không chuẩn bị cười. Không toan tính cười. Nó phải đến tự nhiên từ một cảm xúc bất ngờ nào đó. xem tiếp …
Thiền và Trí thức
Một hôm, nhạc sĩ Dương Thụ mời tôi đến Cà phê Thứ 7 của anh trò chuyện một bữa cho vui. Được thôi. Tôi vẫn thỉnh thoảng đến chỗ anh để uống cà phê và nghe chuyện trò mà. Đề tài gì? Thiền và sức khỏe. Vấn đề đang rất được giới trí thức quan tâm. Căn phòng nhỏ xíu, nhưng trang nhã, ấm cúng. Một chỗ chơi nhạc thính phòng, họp mặt bạn bè kiểu salon thế kỷ 18- chỉ thiếu một nữ bá tước- để chuyện trò thân mật, cách biệt với ồn ào nhộn nhịp ngoài kia.
Phương Nam Book giới thiệu 2 cuốn Audiobook của Đỗ Hồng Ngọc.
Gió heo may đã về…

Lời cảnh báo dễ thương cho mọi người về một quãng đơi mới.
Vẫn với cách trò chuyện tinh tế và dí dỏm của Đỗ Hồng Ngọc , người thầy thuốc ý nhị và tài hoa…
Đứa con của nàng Kiều
Khám bệnh online!
“Tôi 31 tuổi, một người “bận rộn” trẻ ở TP. HCM. Vừa rồi đi khám bệnh thì phát hiện bị viêm dạ dày, HP+. Tìm hiểu trên mạng thì được biết bệnh này sẽ lây cho người khác qua nước bọt khi nói chuyện hoặc ăn uống chung. Tôi không lo nhiều về bệnh của mình vì tin sẽ hết bệnh sau khi uống thuốc theo chỉ dẫn của bác sĩ điều trị. Nhưng lo là đang làm ở công ty, văn phòng nhỏ 70m2, có sáu người làm chung, sợ khi tiếp xúc, trao đổi công việc sẽ lây bệnh cho mọi người. Cũng rất lo là đã lây bệnh cho công ty mấy ngày trước rồi chăng? Tuần trước nữa tôi có về quê, không biết đã có lây bệnh cho người thân dưới quê không nữa (nhất là đứa cháu mới 1 tuổi, tôi ẳm nó và hun vô mặt, vô miệng nó, lo quá bác sĩ ơi)? Từ đây tới ngày hết bệnh tôi quyết định sẽ không về quê nữa!
Khám sức khỏe tổng quát
…”Theo thông lệ, hằng năm Cty chúng tôi đều có tổ chức cho toàn thể CB-CNV khám sức khỏe tổng quát. Việc tìm một trung tâm tin cậy, phù hợp để có một kết quả tốt thì có thể thực hiện được. Tuy nhiên, rất khó khăn vì chưa tìm được 1 BS hoặc 1 nơi tư vấn về tình trạng sức khỏe của CB-CNV để có thể sử dụng các kết quả có được một cách hiệu quả nhất.
Nghe nhà văn Nguyễn Nhật Ánh nói về đọc và viết…
Đỗ Hồng Ngọc
Buổi sáng đẹp trời hôm đó, 29/7/2010 tại Đại học Hoa Sen có buổi nói chuyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh (NNA) với sinh viên. Gần trăm sinh viên tề tựu từ sớm. Chỉ có vài… “sinh viên” hơi lớn tuổi là cô Bùi Trân Thúy (hình) và nhà văn Nam Sơn trong Ban tổ chức loay hoay, một vị phụ huynh chở con đến rồi ngồi lại dự luôn, và tôi, người cao tuổi lạc lỏng nhất nên được mời ngồi gần gần diễn giả để nghe cho rõ… Nhờ đó mà tôi ghi lại được đôi điều, chủ yếu phần trao đổi mà tôi cho là thú vị.
Đọc: “Thư cho bé sơ sinh & Những bài thơ khác”
Tập Thơ Thứ 5
Của Đ Ỗ H Ồ N G N G Ọ C
( Đỗ Nghê )
Nhà Xuất Bản Văn Nghệ Tp HCM
tháng 7/ 2010
GIAO LƯU VỚI BS ĐỖ HỒNG NGỌC
Cuối tháng 6 vừa rồi, nhân kỷ niệm 29 năm ngày thành lập Công Ty Dược Phẩm Dược Liệu Pharmedic, Ban Lãnh Đạo mời BS Đỗ Hồng Ngọc đến sinh hoạt với toàn thể CB-CNV.
Hầu hết mọi người ở Công ty đều nghe nói hoặc biết vị bác sĩ dễ mến này, nhưng ít ai được diện kiến và nói chuyện cùng. Có lẽ đây là dịp hiếm hoi để mọi người có cơ hội giao lưu, trao đổi, tìm hiểu người thầy thuốc vừa là thầy giáo, nhà thơ, nhà văn…
Trông người mà gẫm…
Cảm ơn bạn đã đặt một câu hỏi hay về tác hại của vụ tràn dầu ở vịnh Mexico đối với sức khỏe con người và liên hệ đến những vụ việc xâm hại môi trường ở ta gần đây…
Thực ra ở ta thỉnh thoảng cũng có những vụ tàu chìm làm tràn dầu đó chứ- không lớn lắm, nhưng tác hại cũng không phải là nhỏ, đã không hề được đánh giá về vấn đề sức khoẻ của người dân. Bên cạnh đó, những vụ như Vedan chỉ dừng lại ở góc độ kinh tế, chưa nhìn dưới góc độ y tế công cộng.
Chẳng phải vậy mà vậy!
Khi hiểu được “chúng sanh tức phi chúng sanh thị danh chúng sanh”, ta tưởng đã nắm được từ khóa để mở vào kho tàng “Kim Cang”, nhưng thực ra còn lâu, bởi vì, vậy mà chẳng phải vậy!
Trở lại không khí buổi truyền trao “gươm báu” lúc đó, thấy không ít người bối rối vì câu nói với ngôn ngữ ly niệm của mình, Phật liền hỏi: Tại sao vậy (hà dĩ cố)? Rồi khẳng định: “Bởi vì Bồ tát mà còn có tướng ta, tướng người, tướng chúng sanh, tướng thọ giả thì chẳng phải Bồ tát!”.
Cái đẹp vĩnh hằng!
1. Khi nói đến Hà Lan, người ta nói đến cơn lốc màu da cam, đến Hà Lan bay… thế nhưng càng ngày Hà Lan càng thực dụng và dần đi vào… bạo lực, mất đi cái đẹp lãng mạn vốn có. Trước tôi mê Hà Lan. Hôm Hà Lan đụng Brazil ở tứ kết, Nguyễn Nhật Ánh, tức Chu Đình Ngạn- nhà bình luận bóng đá trường phái “Kim Dung” với Thiên cang Bắc đẩu trận và Độc cô cửu kiếm đã rủ tôi đến cùng tham dự buổi tiệc bóng đá này tại nhà anh cùng các thân hữu nhưng tôi đã từ chối. Tôi nói, Brazil và Hà Lan gặp nhau lúc 9 giờ thì 8 giờ tôi sẽ đi ngủ! Chu Đình Ngạn cười hihi, chịu thua…
Thơ… mà chẳng phải là Thơ đâu!
Buổi ra mắt “bỏ túi” tập thơ là khá đặc biệt với khoai lang, khoai mì, bắp, đâu phọng luộc, sữa đâu nành… và cà phê… tại nhà họa sĩ Lê Ký Thương vào sáng ngày 8-7-2010 với sự hiện diện của các nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, họa sĩ thân hữu: Tôn Nữ Hỷ Khương, Ý Nhi, Tôn Nữ Thu Thủy, Lý Hương, Cao Kim, Lữ Kiều, Vũ Trọng Quang, Châu Văn Thuận, Hồ Thanh Ngạn, Lê Ký Thương và tác giả…
Cái đẹp mong manh…
Messi khóc, Ronaldo khóc, Kaka khóc… nhưng Maradona lần này không khóc. Ông còn khen ngợi xe tăng Đức đã “hủy diệt” vũ điệu tango của ông, và khen ngợi học trò mình đã chơi bóng như chơi bóng, nghĩa là cống hiến và không toan tính. Cũng vậy, cơn lốc nhẹ Hà Lan đủ dập tắt vũ điệu samba của Brasil. Cái đẹp vốn mong manh. “Mỹ nhân tự cổ như danh tướng / Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”… Cái đẹp phải biết dừng đúng lúc cho nhân gian luyến tiếc.
Vậy mà chẳng phải vậy!
Đỗ Hồng Ngọc
Lại nói Tu Bồ Đề kính cẩn đặt hai câu hỏi với Phật: “…làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy… như vầy… “Ông hãy lắng tai nghe cho kỹ đây. Ta sẽ vì ông mà nói”. Tu Bồ Đề hớn hở: “Xin vâng, xin vâng. Con đang rất muốn nghe!”.







