Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Đọc NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI

04/07/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 1 Bình luận

Đọc sách:NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI của Đỗ Hồng Ngọc
Người đọc: Khuất Đẩu
Mượn một nửa câu hát của Trịnh Công Sơn để làm nhan đề cho tập sách mới nhất của mình, bác sĩ họ Đỗ chừng như ỡm ờ đánh lừa độc giả, nhất là những độc giả nữ lâu nay đã thầm yêu những trang sách dí dỏm nhẹ nhàng của anh.
Một người nào mà anh ưu ái vậy cà? Một Diễm của Trịnh? Một T. của Nguyên Minh?
Không! Bé cái nhầm! “ Một người” đó là những thoáng nhớ lan man từ Nguyễn Hiến Lê, Võ Hồng, Võ Phiến, Trang Thế Hy… đến Lữ Quỳnh, Lữ Kiều, Trần Hoài Thư, Phan Như, Phan Chính… Từ Nguyễn Bắc Sơn phóng dật đến cụ tổ ngành y Hải Thượng Lãn Ông nghiêm cẩn. Từ một Trịnh Công Sơn “bồ tát” đến một Dương Cẩm Chương trăm tuổi mà vẫn tài hoa.

Một người, là cả những Thầy, những Bạn mà suốt 70 năm tác giả đã có may mắn được thọ giáo, được nghe đàn hát và đọc thơ, xem tranh…

Giá như non 60 năm trước, không có một ông cậu “khùng” vì học giỏi và rành nghề học đưa đứa cháu tản cư và mồ côi cha đen đúa trong một sáng mùa thu đến trường và nếu không có một học giả như Nguyễn Hiến Lê ân cần chỉ bảo cách học thì chúng ta đã không có một bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc hôm nay. Những điều đó đối với những đứa trẻ “con nhà” là chuyện bình thường, nhưng với Đỗ Hồng Ngọc là khác thường. Đó là những ân sủng mà một người đã thành Nhân như Đỗ không thể không Nhớ, nếu không muốn nói là không bao giờ Quên.
Rồi những bậc thầy tuy không được học như bác sĩ Dương Cẩm Chương, Nguyễn Khắc Viện… bằng tài học và nhân cách của họ vẫn “dạy” cho chàng bác sĩ trẻ những bài học nhớ đời.
Tất cả những người anh nhớ đến, mỗi người mỗi vẻ, có những nét đáng trọng, đáng quý, đáng yêu… đáng cho độc giả thèm được một lần gặp gỡ. Họ là những người cũ, nhưng không phải muôn năm cũ, không nhất thiết phải bằng cấp đầy mình, không chỉ học ở trường ở sách mà học ở bạn, ở đời.

MỘT NGƯỜI, phải viết in hoa như thế này. Bỡi vì đó có thể là sông Cà Ty ở quê hương anh, có thể là màu sương lam ở Hà Nội trong nỗi nhớ của Nguyễn Hiến Lê, là câu đối trên mộ cha của Nguiễn Ngu Í “Mắt mở đã thấy xiềng nô lệ/ Hồn đi còn mơ gió tự do”, có thể là cách kể thơ trên xe lửa, với bài thơ Thầy còn nhớ em không của Đỗ Trung Quân đã khiến cho cô bạn Mỹ Susan Barnes hiểu được thế nào là những nhà thơ mới ở Việt Nam.
Một Người, đó là Nhân Cách, là Tài Trí và Tài Hoa. Một Người rất yêu quê hương, yêu đất nước, yêu tự do và yêu nghệ thuật. Một Người, còn là ngọn hải đăng cho con thuyền anh tìm được bến bờ giữa những con sóng dữ của lịch sử. Một Người đó bây giờ gọi là thần tượng.
Một Người đó trong suốt 70 năm “thấm” dần vào anh, làm nên một Đỗ Hồng Ngọc, vừa là một bác sĩ từ ái, vừa là một văn sĩ có ngòi bút kể chuyện duyên dáng, một thi sĩ “dễ thương nhất nước” (chữ của Du Tử Lê ) mà chúng ta được biết đến hôm nay.

Anh thường khiêm nhượng bảo mình không là nhà văn vì có truyện dài truyện ngắn nào đâu. Nhưng không là nhà văn mà mỗi dòng mỗi chữ đều là văn thì là nhà gì đây. Hãy xem anh vẽ một vài chân dung:
Với Lữ Kiều, anh viết: Chàng nắn nót, nâng niu, đưa ngọn bút lông lên ngang tầm mắt, ngắm nghía từng sợi nhỏ, xoay tới xoay lui đôi ba bận một cách thuần thục mà ngập ngừng, rồi thè lưỡi thấm nhanh mấy cái như vót cho các sợi lông bút quấn quít vào nhau, cho nhọn hoắc lại như gom nội lực nhất điểm; rồi thận trọng, nhẹ nhàng chàng nhúng bút sâu vào nghiên mực đã mài sẵn, ngập đến tận cán, rút nhanh ra rồi chắt vào thành nghiên, ấn ấn xoay xoay lúc nặng lúc nhẹ cho mực túa ra nức nở, ào ạt rồi thưa dần, đến lúc sắc nhọn vừa ý, chàng phết nhẹ một nét lên tờ giấy đợi chờ, như để đo độ đậm nhạt, hít một luồng chân khí, định thần, lim dim, phóng bút… Chàng “nho sinh” mỉm cười khoái trá, trút đi gánh nặng ngàn cân, kiệt sức, nhanh tay nhúng bút vào lọ nước trong… Những giọt mực thừa rơi lả tả… Cứ như cụ Nguyễn Tuân tả lại cái cảnh Cao Bá Quát cho chữ trong tù!
Với Trang Thế Hy, anh mê cảnh nhà văn Nam bộ hút thuốc dù anh ghét thuốc lá: Mê thiệt. Thấy cái cách ông ngậm điếu thuốc chếch qua một khóe miệng, thấy cái cách khum khum đôi bàn tay ấp ủ ngọn lửa như một bông hoa tự dưng thấy lòng xao xuyến. Một người gần 90 tuổi, ghiền thuốc lá từ ngày còn trẻ, ngồi bên cạnh mình, nhẹ nhàng rút một điếu, nâng niu đưa lên miệng, rồi ân cần xoay xoay chiếc hộp quẹt chuẩn bị bật lửa… có cái gì đó như một nghi lễ tôn giáo, khiến tôi chỉ biết ngồi im không dám hó hé.
Tả bằng cái tâm yêu tâm quý nên người đọc cũng xúc động theo.
Nhưng trong văn anh không chỉ có tả, còn có cái duyên ngầm khiến ta cười mỉm không thôi. Đó là cách nhìn người, cho dù là đạo cao đức trọng như cụ Lãn Ông hay Ngô Gia Hy, anh cũng có cách tìm ra những điểm khiến cho ta yêu kính nhưng không thấy xa cách mà là rất gần. Cụ Lãn Ông thì có chuyện tình với một người đã đính hôn nhưng không lấy đến nổi người ấy phải đi tu. Trần Văn Khê cũng lại chuyện tình và được anh mừng sinh nhật 90 bằng hai câu thơ đúng chóc Phân nửa phần trên đầy sống động/Nửa phần bên dưới có hư hao. Với Võ Hồng thì đừng sợ, con chó nó còn hiền hơn tôi.
Đó là các bậc sư phụ, đàn anh. Với bạn bè thì anh “đùa dai” hơn một chút.
Nguyễn Bắc Sơn vẽ chân dung Từ Thế Mộng- còn gọi là Tư Đình- bằng hai câu: Tư Đồ, Tư Mã, Tư Không/ Ba Tư dồn lại thành ông Tư Đình.
(Chỉ nhắc lại thôi chứ không cấm nói lái như Kiệt Tấn, kiểu cấm mà không cấm). Với Nguyễn Như Mây, anh kể Như Mây than mình bị kêu cụ Mây, rồi sau cụ Gió và giờ là cụ Ma!

MỘT NGƯỜI để nhớ của anh quả thật không quá xa, không quá kiêu kỳ, dù họ là những người thầy, những danh nhân, những thi sĩ, họa sĩ… một người mà qua cách rút tỉa những nét hay nét đẹp của anh khiến ta thấy gần, thấy yêu, Một Người, là của hơn 40 người. Một Người, qua tập sách cố ý vuông vức của anh, như một chiếc gương soi, ta có thể nhìn thấy chính anh cũng đáng yêu, đáng quý, đáng trọng và dĩ nhiên đáng nhớ đến xiết bao!

03/7/2011

Khuất Đẩu

Thuộc chủ đề:Uncategorized Tag với:nho den mot nguoi, Sách

“Em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm…”

26/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 14 Bình luận

Tặng TVL, NTV, LUV…
Đỗ Hồng Ngọc
Tôi thấy tôi thương những chuyến phà/ Ngàn đời không đủ sức đi xa…
Không phải thơ của tôi đâu! Nhại thơ Tế Hanh đó. Từ những năm 40 của thế kỷ trước, Tế Hanh viết: Tôi thấy tôi thương những chuyến tàu/ Ngàn đời không đủ sức đi mau/ Có chi vướng víu trong hơi máy/ Mấy chiếc toa đầy nặng khổ đau…(Những ngày nghỉ học. Tế Hanh). Thật ra mấy chiếc toa tàu chẳng nặng khổ đau gì đâu, khổ đau chẳng qua là do “lòng của người đi với kẻ về” kìa! Nhưng Tế Hanh quả cũng không thể ngờ rằng chẳng bao lâu sau đó, những chiếc xe lửa đầu đạn chạy nhanh như gió với tốc độ 300 km/giờ và nay đã lên đến 500 km/giờ!

Phà ở quê mình thì khác. Hằng trăm năm nay vẫn ì ạch nối đôi bờ. Thế rồi một hôm bỗng bị người ta vứt lên cạn. Xẻ thịt. Bán ve chai… Không ai còn cần tới nữa! Người ta nay đã có cầu. Những chiếc cầu ngạo nghễ, nghênh ngang vươn giữa dòng sông. Nhưng, hãy đợi đấy! Với tình hình hiện nay, đến một lúc khi mà “sông kia rày đã nên đồng” thì những cây cầu cũng sẽ bị xẻ thịt, bán ve chai… “Cửu Long cạn dòng, Biển Đông dậy sóng”, là cuốn sách của bạn tôi, bác sĩ, nhà văn Ngô Thế Vinh báo động gần hai mươi năm trước, nay gần như đã hiện thực. Gần đây, Ngô Thế Vinh còn có loạt bài nêu vấn đề phải chăng cần làm đê ngăn nước mặn tràn bờ và làm những hồ chứa nước ngọt ở U Minh Đồng Tháp, một khi nước ngọt sắp trở thành một thứ “vàng xanh”!

Những ngày cuối năm, tôi vội vã đi một vòng qua những chuyến phà. Hết rồi Rạch Miễu. Hết rồi Cần Thơ, Mỹ Thuận. Hết cả Hàm Luông. May còn Cổ Chiên. Cổ Chiên thiệt ngộ. Ngay cái tên nghe cũng khoái rồi. Cổ Chiên khác Cần Thơ, Rạch Miễu. Nó dài và rộng hơn, và đặc biệt, nó gần biển hơn nên lắc lư với sóng và gió biển, đến nỗi tưởng mình đang vượt biển trong khi những phà khác chỉ vươn qua một dòng sông! Cổ Chiên rồi cũng sẽ mất nay mai. Đi trên phà đã nghe có cái gì khang khác: không còn ung dung, thư thả, mà hấp tấp vội vàng. Ai nấy như bực bội, cáu gắt hơn, kể cả những nhân viên phục vụ. Họ sẵn sàng quát tháo, to tiếng. Không một tiếng rao. Không một tiếng đàn, tiếng hát… Rời Cổ Chiên, tôi qua Đình Khao rồi Vàm Cống, An Hòa, Cao Lãnh, Mỹ Lợi… Không kể phà Cát Lái, Bình Khánh, Thủ Thiêm vốn gần gũi thân quen. Đi cho hết phà. Bởi vì rồi đây phà sẽ vắng dần rồi tắt ngủm. Như những cây cầu khỉ và áo dài trắng nữ sinh. Và, như những dòng sông…

Phà đúng là ngàn đời không đủ sức đi xa! Chỉ bờ này bến nọ. Nối những niềm vui, những nỗi buồn, những đợi chờ… “Em đi mau kẻo trễ chuyến phà đêm… qua bến bắc Cần Thơ”(*)… Hồi đó trong Nam phà gọi là “bac” – tiếng Pháp- chạy có giờ. Ban đêm phà nghỉ. Trễ một chuyến phà là trễ biết bao nhiêu!
Phà chẳng những không đủ sức đi xa mà còn không đủ sức đi mau. Nó ì ạch một cách dễ thương. Ai vội vã mặc ai. Nó cứ ì ạch, khệnh khạng, làm như không nỡ rời bến, không nỡ cặp bờ… Há mõm thật to bên này nuốt gọn dòng người dòng xe rồi há mõm thật to bên kia nhả dòng người dòng xe ra cứ như một con quái vật hiền lành.
Và những chuyến phà trăng. Nó ì ạch chở trăng đi. Nó nhích từng bước như sợ trăng tan. Lòng người cũng nhẹ tênh, dãi cùng trăng sáng. Bỗng nhớ Có ai về miền tây/ lúa mùa thơm, thơm mãi/ dừa xanh nghiêng chênh chếch/ cá ngược dòng sông đầy…/ Có ai về miền tây/ mái nghèo nhưng mà đẹp/ má gầy nhưng mà xinh…(Y Vân).

Có những cuộc tình phà. Làm như khi người ta lên phà, rời bến, người ta sống một cách khác rồi. Lòng rộng mở cùng sông nước, chập chùng cùng bãi bờ. Người ta bỗng dễ thương chi lạ. Nếu không, đâu có L’amant (Người tình) của Marguerite Duras thuở nào…
Một ông bạn “đào hoa” của tôi nói, qua phà, một cơ hội tốt để làm quen, đế tán tỉnh… Ai cũng đẹp ra, thảnh thơi ra, mở lòng ra. Người ta hình như đã bỏ đi trên bờ kia bao nhiêu nhọc nhằn, bao nhiêu khổ lụy. Chỉ có ở trên phà, người ta mới dễ mời mọc xâu nem, bịch bánh tráng, mía, bắp, trái cây các thứ. Chỉ có ở trên phà, người ta mới dễ nhũn lòng với tiếng hát tiếng rao. Sau những giờ cá hộp nhọc nhằn, sau những giờ chờ đợi mướt mồ hôi, người ta uống vội trái dừa tươi hay ly trà đá để kịp chen chúc xuống phà. Nhẹ nhõm, sảng khoái, lâng lâng. Phà vì thế mà.. rất phà!

Tôi còn có một kỷ niệm với Phà Rừng, một đêm trăng. Đó là năm 1978, lần đầu tiên ra miền Bắc. Phà Rừng. Phà qua sông Bạch Đằng. Không thể cầm lòng mà không thử nhúng chân xuống nước, để nghe rờn rợn lời của dòng sông “…Bạch Đằng giang sông hùng dũng của nòi giống tiên rồng, giống Lạc Hồng, giống anh hùng, Nam Bắc Trung…” …
………………………………………
(*) Chiếc áo bà ba, Trần Thiện Thanh.

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Nhớ đến một người

22/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 7 Bình luận

"... là một tập hợp các bài viết về những nhân vật thân quen dưới cái nhìn rất chủ quan vừa cận thị vừa méo mó nghề nghiệp của một thầy thuốc"

www.lethieunhon.com 20.6.2010
Chuyện mục : Tư liệu văn nghệ sĩ
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ngoài tài chữa bệnh còn có tài viết lách. Không chỉ viết những bài báo có sức thuyết phục về y tế cộng đồng, ông còn sáng tác thơ và tạp bút. Đặc biệt, Đỗ Hồng Ngọc có mối giao tình sâu nặng với nhiều nhân vật lỗi lạc. Cuốn sách “Nhớ đến một người” tập hợp những mảng ký ức đẹp đẽ về văn nghệ của Đỗ Hồng Ngọc vừa được Phương Nam phát hành. Thay lời chúc mừng, lethieunhon.com xin trích giới thiệu bài viết được chọn làm tên cho cả tập, kể về kỷ niệm với học giả Nguyễn Hiến Lê “lòng lâng lâng như đi giữa ngàn xưa và bỗng nhớ Nguyễn Hiến Lê, nhớ một câu ông viết từ những năm 50 rằng bằng cấp không phải là thước đo gía trị của một con người. Có những người có tên trong văn bia tiến sĩ ở Văn Miếu mà chẳng mấy ai còn nhớ, trong khi những Nguyễn Công Trứ, Nguyễn Khuyến, Chu Mạnh Trinh, Tản Đà, Tú Xương… luôn được người đời nhắc đến…”
LÊ THIẾU NHƠN

Tuổi Trẻ online
Thứ Sáu, 24/06/2011, 03:33 (GMT+7)
Tin sách
Nỗi nhớ của Đỗ Hồng Ngọc
TT – Với tác phẩm mới nhất – Nhớ đến một người – nhà văn, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc lại có dịp nhẩn nha đưa những bạn đọc thân thương của mình vào thế giới của ông: thế giới của những nỗi nhớ, có gần, có xa và đều chan chứa lắm.
Dạt dào và sâu lắng như nỗi nhớ dành cho người cậu của ông – nhà văn Nguyễn Ngu Í. Nhiều người biết đến tên tuổi này từ trước, nhưng câu chuyện Nguyễn Ngu Í khai tâm cho con đường học vấn của Đỗ Hồng Ngọc, chuyện Nguyễn Ngu Í có những mối tình dai dẳng, rất thơ và rất thư, cũng như những câu đối bất hủ tự tay Nguyễn Ngu Í viết cho cha: Mắt mở đã thấy xiềng nô lệ/ hồn đi còn mơ gió tự do; viết cho mình: Mấy lượt tung lòng, được gì chăng, hay trong ai ghi uất hận/ đòi phen nâng bút, còn gì chăng, hay trên cát viết ngu ngơ… là những góc khuất tuyệt vời của làng văn VN mà không dễ ai tiếp cận được.
Chọn cách tiếp cận với tác giả và tác phẩm theo nỗi nhớ của riêng mình, tạp văn của Đỗ Hồng Ngọc như những tâm sự dành cho mỗi người.
LAM ĐIỀN

Thư từ Miền Tây
Em đã cầm trên tay cuốn ” Nhớ đến một người”, cuốn sách này vẫn mang dáng dấp như bao cuốn sách của Đỗ Nghê-Đỗ Hồng Ngọc nhưng đặc biệt trang nhã với bìa trắng, tựa sách giống chữ viết tay, ảnh một người- là ảnh không phải hình!- trước mặt mà như xa vắng!
Những bài viết trong đó, đa số, em đã được thưởng thức qua, nhưng đọc từ trong sách ra lại nghe tươi mới. Thế giới tâm hồn phong phú của tác giả được mở ra qua từng nhân vật, mỗi người để lại dấu ấn trong Đỗ Hồng Ngọc bằng một cách riêng, sống động đến không ngờ!

LE UYEN VAN

_______________________________________

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Thiền và Sinh viên

20/06/2011 By support2 15 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (3)

Bạn thân,

Đáng lẽ buổi “giao lưu” về vấn đề Thiền và Sinh viên tại Đại học Hoa Sen đã được thực hiện từ tuần trước, nhưng phải hoãn lại đến thứ bảy tuần này (11.6.2011) vì tôi mới vừa mổ mắt như bạn biết. Có lẽ vì thế sinh viên đến không đông lắm. Một số bận lo thi tốt nghiệp, môt số bận làm các báo cáo gì đó. Bù lại, các thầy cô có mặt cũng khá. Có lẽ do đã có nhiều kinh nghiệm “sống” trên đường đời. Cô Thái thị Ngọc Dư, cô Bùi Trân Thúy, thầy Trương Trọng Hoàng, Nguyễn Minh Hưng, Bùi Công Thành… và  còn có một số phụ huynh! Buổi nói chuyện nằm trong khuôn khổ của Chương trình “Giáo dục tổng quát” của đại học Hoa Sen, một chương trình tôi cho là cần thiết để “nâng cao dân trí” cho sinh viên chứ không chỉ  nhằm đào tạo chuyên môn hẹp như xưa. Bởi người trí thức trẻ trong một thế giới đầy biến động ngày nay hơn bao giờ hết cần biết suy nghĩ độc lập, có tinh thần phê phán, tầm nhìn rộng mở…  Chương trình do Tiến sĩ bác sĩ Bùi Công Thành phụ trách.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Thiền và Sức khỏe Tag với:BS Do Hong Ngoc, BS Đỗ Hồng Ngọc, thien, thiền

Nhân Ngày Nhà báo 21.6

19/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

ĐỖ HỒNG NGỌC, ông bác sĩ “nhà quê”

Kim Sơn
(Báo Sức khỏe & Đời sống, Bộ Y tế, số 650 ngày 17.6.2011)

Một lần lang thang đi lạc vào dohongngoc.com, sự hấp dẫn khiến tôi đọc ngấu nghiến suốt mấy giờ đồng hồ. Đọc rồi bỗng đâm ra ghiền – như ghiền tách cà phê sáng. Nhà văn, nhà báo Đỗ Hồng Ngọc, với lối viết chân chất, mộc mạc, giúp bà con dễ hiểu, dễ nhớ mà biết cách tự phòng bệnh, tự chăm sóc sức khỏe cho mình…

* * *

Ngày 6-6-2011 tôi tìm đến nhà ông. Căn phòng nhỏ đơn sơ hơn 30 năm trước vẫn như cũ, vẫn chiếc bàn nhỏ, vẫn kệ sách đầy ắp những quyển gáy đã ố vàng. Ông vừa mổ cườm mắt. Ông bảo BS dặn chưa được tiếp khách, chưa được sử dụng vi tính…Vậy mà sáng nay vào dohongngoc.com thấy có thêm bài mới : “Thư gửi bạn xa xôi ”, kể chuyện đi mổ mắt cườm, khá dí dỏm : “ Lạ lùng hơn nữa là sách báo, vi tính… từ nét chữ, hình ảnh, màu sắc các thứ đâu đó đều hiện ra rõ ràng, sắc sảo. Thế mà lâu nay mình cứ chê ỏng chê eo sách báo lem nhem chữ nghĩa lờ mờ hình ảnh nhòe nhoẹt… (bác sĩ điều trị chưa cho phép tôi đọc sách báo, làm việc trên vi tính). Phố xá xe cộ cây cối gì quanh tôi cũng… đẹp hẳn ra, màu nào ra màu đó. Đỏ thì thiệt đỏ, Vàng thì thiệt vàng. Xanh thì thiệt xanh. Tím thì thiệt tím. Hóa ra lâu này mọi thứ đều đẹp lạ lùng đến vậy mà mình không biết… ”
Hóa ra bấy lâu, ở tuổi trên 70, với đôi mắt không được tốt lắm vậy mà hai năm qua ông vẫn miệt mài viết, và viết thật khỏe để có thêm sách mới, có thêm những bài tự sự, sẵn sàng hồi âm , sẻ chia kiến thức cùng bạn đọc trên “Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc”.
Ông bảo rằng trong ngành y, người ta thường nghĩ tới thầy thuốc trong bệnh viện, trong cấp cứu, mổ xẻ,…chứ ít ai để ý tới thầy thuốc trong lãnh vực dự phòng. Ở các nước phát triển, đây mới là lĩnh vực tập trung, chứ không phải mở thêm nhiều bệnh viện để làm kinh tế, là mũi nhọn để nộp ngân sách! Lúc BS Phạm Ngọc Thạch làm y tế ở miền Bắc đã chẩn đoán biết bao người bị mù do nước bẩn mà ra, bị giun sán do môi trường thiếu vệ sinh… Ông quyết tâm sao để toàn dân nhà nào cũng có giếng sạch, có cầu tiêu…Và xây dựng mạng lưới y tế có 4 cấp, cấp thấp nhất là y tế cơ sở – sát với dân nhất. Nay, mạng lưới y tế cơ sở bị “thủng” nên người dân đi thẳng lên tuyến trên, phải xây thêm bệnh viện, biến thành nền y tế điều trị…Tại Mỹ nền y tế điều trị rất mạnh và mới đây một nhà báo Mỹ vừa cho ra đời quyển : “Nền y học hướng về đồng tiền“ (Money-driven Medicine). Trong xã hội không có nghề nào dễ kiếm tiền như nghề y – nếu không có y đức. Bởi BS nói bao nhiêu người bệnh cũng phải trả. Đây là một nghề đặc biệt, lý tưởng là thầy thuốc đừng đụng tới tiền. Muốn vậy, họ phải được tôn trọng, được bồi dưỡng tương xứng, đúng mực.

– Sau 42 năm ra trường, đã 16 năm trực tiếp cấp cứu, điều trị cho bệnh nhi, 25 năm làm truyền thông giáo dục sức khỏe, nhìn lại, BS tâm đắc điều gì ?

– Lúc ở bệnh viện Nhi đồng I, tôi từng biết có ca ngộ độc thuốc diệt cỏ, phải thay đến 7 lít máu mới cứu được bệnh nhi. Nhiều trường hợp tử vong, tàn tật oan vì thiếu kiến thức chăm sóc trẻ. Tôi tự hỏi làm cách nào nói cho dân biết để tránh? Khoảng tháng 8/1981, tại hai bệnh viện Nhi TP. HCM ngày nào cũng có hàng chục trẻ sơ sinh mắc một hội chứng rất lạ: xuất huyết não – màng não, xuất huyết dưới da, chảy máu rún… Chỉ trong vòng vài tháng, riêng BV Nhi Đồng I đã có 300 ca, tỉ lệ từ vong rất cao: trên 70 % Còn 30 % sống thì một số bị di chứng liệt, mù, câm điếc… Sở Y tế lập ngay hội đồng nghiên cứu và mời GS Martin Broyer – một chuyên gia độc chất học từ Pháp sang. Ông đề ra phương pháp điều tra dịch tễ học rất đơn giản và kết quả cho thấy: do trẻ bị bôi phấn rôm giả có chứa Warfarine – một độc chất dùng diệt chuột! Một chiến dịch truyền thông huy động tất cả các báo, đài truyển thanh, truyền hình đồng loạt lên tiếng. Chỉ một tuần lễ, số trẻ bị chảy máu não giảm rõ rệt và sau 3 tuần gần như chấm dứt dịch, chỉ còn một vài ca ở vùng xa chưa biết thông tin.
Đây là một bài học cho thấy dịch bệnh, tử vong, không chỉ do vi trùng, mà còn do…. kinh tế, quản lý. Nhà sản xuất hám lợi, không có hệ thống kiểm nghiệm sản phẩm đã ảnh hưởng đến sức khỏe người dân. Các bà mẹ lúc đó lại có thói quen thoa phấn rôm cho sơ sinh, thăm đẻ cũng mua vài hộp phấn rôm làm quà.

– Nhưng đó là thành quả của quá khứ. Nay các quảng cáo thuốc men, dịch vụ y tế sai sự thật ra rã trên các báo đài … Làm cách nào để cứu dân ?

– Đó là trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước, cơ quan chức năng thuộc Bộ Y tế, Sở Y tế, giúp người dân không bị lừa gạt, hại sức khỏe, tốn tiền bạc. Truyền thông cũng phải thông tin, cảnh báo, nâng cao dân trí để người dân biết mà tránh. Tôi ví dụ hiện nay nhiều quảng cáo thuốc Tàu chữa bệnh đau khớp hiệu quả như thần: hết đau, ăn ngon, ngủ yên, lên cân … Thực chất, thuốc có pha corticoid, dùng lâu ngày sẽ ghiền, đau bao tử, cao huyết áp, mục xương… Vấn đề ở đây là đạo đức của người làm báo và đạo đức của nghề y. Chủ báo phải biết chọn cái nào giúp dân và loại trừ cái hại dân. Trong đào tạo y khoa, đạo đức, nghĩa vụ luận phải được giảng dạy xuyên suốt từ năm thứ nhất đến khi ra trường, chứ không như hàng chục năm qua bỏ lửng. Tại Đại học Y Phạm Ngọc Thạch (Tp. HCM) tuy có dạy nhưng chỉ một vài buổi vào năm thứ nhất và năm thứ sáu. Gần đây Đại học Y Hà Nội mới thành lập Bộ môn Y đức vào năm 2010.

Tôi nhớ xưa kia, ngày khai giảng –khi chúng tôi vừa bước chân vào Đại học Y khoa Sài Gòn, thầy Phạm Biểu Tâm – giáo sư Khoa trưởng lúc đó – đã ân cần nhắc nhở các tân sinh viên rằng: “ Nghề y là một nghề cao quý – nếu ta muốn cao quý, cũng là một nghề thấp hèn – nếu ta muốn thấp hèn. Người thầy thuốc phải là người sinh viên y khoa suốt đời. Trong khi hành nghề khó tránh khỏi đôi lúc ân hận nhưng đừng bao giờ để phải hối hận”. Lời thầy từ đó vẫn được lứa học trò chúng tôi nhắc lại trong những buổi họp mặt đồng khóa hàng năm… Và môn Nghĩa vụ luận y khoa (Déontologie médicale) được dạy rất kỹ từ năm thứ 5 chuẩn bị ra trường.

* * *

“ Đừng bao giờ để phải hối hận …” đã trở thành kim chỉ nam trong suốt hành trình của cuộc đời thầy thuốc – nhà báo, nhà văn Đỗ Hồng Ngọc. Xin cảm ơn ông bác sĩ “nhà quê” đã tận tụy cống hiến cho đời nhiều tác phẩm quý vì sức khỏe cộng đồng và một Trang nhà dohongngoc.com thật ấm áp.

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Về thăm Tịnh xá Trí Hải

17/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 3 Bình luận

Ghi chú:
Lâu lắm, từ ngày Ni sư Trí Hải mất đi, tôi mới có dịp trở lại thăm ngôi tịnh xá của Sư ở Hốc Môn theo lời mời của Ni cô Tuệ Dung, đệ tử của Sư. Ngôi tịnh xá đơn sơ mái lá ngày nào nay đã được các đệ tử xây cất lại, trang nghiêm và thanh thoát. Chỉ tiếc không còn mái “lương đình” vuông vắn ở góc vườn là nơi xưa kia tôi thường đến thăm Sư, đàm đạo, tham vấn, học hỏi. “Đàm đạo” với Sư vui lắm, không chỉ nói chuyện kinh sách mà còn là chuyện văn chương thi phú, chuyện các nhân vật gần xa từ Kim Dung, đến Bùi Giáng, Nguiễn Ngu Í, Trần Ngọc Ninh, Tuệ Sỹ… đến Không Lộ thiền sư, Huệ Năng lục tổ…

Tôi biết sư Trí Hải từ lâu, từ hồi cô còn là Phùng Khánh, dịch giả Câu chuyện dòng sông của Hermann Hess (cùng với Phùng Thăng),1966. Đó là cuốn sách mà đến nay thỉnh thoảng tôi vẫn còn đọc lại. Cô cũng là người mà khi viết xong cuốn Nghĩ Từ Trái Tim tôi liền gởi bản thảo viết tay đến nhờ đọc, góp ý. Ngay sáng hôm sau, cô đã phone bảo tối hôm đó Hốc Môn cúp điện, cô đã phải đốt đèn cầy mà đọc suốt đêm thứ “chữ bác sĩ” thế này! Cô bảo được lắm, khuyên nên in ra đi, sẽ giúp ích được cho nhiều người đó. Rồi cô đọc cho tôi nghe một bài viết của cô về Có Không. Cô cũng góp ý cho tôi vài điểm ở phần kết của cuốn sách.
Về thăm tịnh xá Trí Hải ở Hốc Môn lần này còn có Thầy Hạnh Bảo – là một người cháu của Sư- vừa ở Đan Mạch về và nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương, chị em chú bác ruột của Sư. Tôi đã có dịp nhắc lại những kỷ niệm về Sư thuở sinh tiền, những điều tôi học hỏi được ở Sư cho các vị đệ tử Sư nghe. Thầy Hạnh Bảo cũng có một bài pháp thoại ngắn. Buổi họp mặt chân tình và ấm áp. Thế nhưng, hôm đó tôi chưa có dịp nói cho các cô nghe về bài thơ tôi viết tặng Sư (2003) và bài họa của Sư ( đã in trong bản thảo Ngọa bệnh ca 2, Trí Hải). Hai bài thơ này cũng đã được nhà thơ Trụ Vũ viết thành thư pháp trưng bày ở Thiền viện Vạn Hạnh năm đó trong cuộc triển lãm của ông.
Nay xin “post” lại đây để chia sẻ cùng bè bạn và các vị đệ tử của Sư như một kỷ niệm.
Đỗ Hồng Ngọc
(12.5.2011)

Có Không
Kính tặng Ni Sư Trí Hải

Có có không không có có không?
Không không có có có không không?
Âm vang một tiếng hư không lạnh
Lấp lánh ngàn hoa nguyệt ánh lồng!
Tuyết cũ năm nao còn lắng đọng
Hương xưa ngày đó đã mênh mông…
Áo ai thấp thoáng bên bờ giậu
Vẫn có mà không chút bụi hồng…
Đỗ Hồng Ngọc
(9.5.2003)

Có không mê giác
(họa thơ Bs Đỗ Hồng Ngọc)

Có cũng không mà không cũng không
Giác mê mê diệt: giác không không
Thấy danh thực hữu: mê dường có
Xem lợi hư vô: giác đã lồng
Vướng có, khổ đau càng thống thiết
Chấp không, tội nghiệp cũng mênh mông
Ngộ tâm ấy Phật, ly trần cấu
Rừng tía không xa chốn bụi hồng.
TRÍ HẢI
(Ngọa bệnh ca 2)

Thuộc chủ đề:Uncategorized

“Ngọn lửa”

12/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (2)
Bạn thân,
Mấy ngày nay tôi được khuyên chưa nên đọc báo, lên mạng, vì mới mổ mắt. Thực tình tôi cũng hơi “ghiền” nên thỉnh thoảng có lén lên coi chút chút. Có một em học trò, sinh viên y khoa năm thứ 6 gởi tôi bài này, với đường link, nói thấy trên vnexpress.net ngày 1.6.2011 liên quan đến nghề y và có nhắc đến… tôi. Hôm nay bạn lại nhắc tôi về bài này lần nữa nên tôi nghĩ có thể “post” lên để chia sẻ cùng bè bạn thân quen của chúng ta. Lứa sinh viên bây giờ giỏi hơn thời chúng tôi bạn ạ, vì điều kiện học tập tốt hơn rất nhiều. Điều chúng tôi có thể giúp các em chính là truyền trao “ngọn lửa” như xưa kia các Thầy đã truyền trao cho chúng tôi vậy.
Rồi thì ngọn đưốc sẽ tự nó thắp sáng.
Đỗ Hồng Ngọc

Tôi từng tuyệt vọng vì chọn ngành y
(http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/nhip-dieu-tre/2011/06/toi-tung-tuyet-vong-vi-chon-nganh-y/)
Lê Công Tâm

Lúc bé, hình ảnh bác sĩ mặc chiếc blouse trắng luôn hiện về trong tôi, cảm giác khi trở thành bác sĩ cứu giúp được cho nhiều người thật hạnh phúc. Lớn hơn tý nữa thì tôi muốn mình sẽ là một nhà kinh doanh năng động và sáng tạo. Tôi đã tự vạch cho mình một chương trình hành động để biến chúng thành sự thật. Miệt mài, chăm chỉ suốt 12 năm học, cuối cùng tôi đã gặt hái được những quả ngon ngọt đầu tiên. Tôi sung sướng cực độ và như muốn nhảy cẩng lên khi cầm trên tay giấy báo trúng tuyển ngành y và kinh tế.
Mọi người xung quanh khuyên tôi nên chọn y vì nó là một nghề danh giá và được xã hội kính trọng. Tôi sẽ là sinh viên y khoa đầu tiên và là niềm tin yêu, tự hào của gia đình nội, ngoại. Lúc này, mọi tâm điểm đều hướng về tôi, người sẽ làm “cái nóc nhà của gia đình” được cao hơn. Không đắn đo, suy nghĩ nhiều, tôi quyết định học y.

Cú sốc đầu tiên…
Đó là ngày đầu tiên tôi bước chân vào giảng đường đại học. Mọi thứ đều bỡ ngỡ và lạ lẫm nhưng với sự tự tin và khả năng giao tiếp của mình, tôi nhanh chóng làm quen với nhiều người bạn mới và một số anh chị trong trường. Thông qua đó, tôi biết năm thứ nhất sinh viên y sẽ bị đánh phủ đầu bởi môn “sát thủ” là Giải phẫu. Trung bình mỗi kỳ thi môn này, sinh viên đều rớt quá nửa.
Tôi vẫn còn say trong niềm vui chiến thắng nên không có gì lo lắng nhiều. Khi bắt đầu tiếp xúc, tôi thấy Giải phẫu là môn học thực sự rất khô khan và khó hiểu. Tôi phải học những từ ngữ chuyên môn và nhét vào đầu những điều lạ lẫm. Tôi không thích nó. Tôi hầu như không thể hình dung những gì được viết trong tài liệu. Tôi bắt đầu rơi vào trạng thái chán nản.
Dù đã chuẩn bị bài ở nhà nhưng tôi vẫn hiểu không rõ nội dung trong sách. Tâm trí tôi bắt đầu bấn loạn và quay cuồng. Tôi ngày càng đuối và kiệt sức. Đôi chân tôi nặng trĩu. Tôi nhọc nhằn lê từng bước chân đến trường. Đây là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Và tôi chợt nhận ra rằng, dường như mình đã chọn ngành không phù hợp với khả năng rồi.

Tuyệt vọng
Lúc này, tôi chỉ muốn được về với mẹ nhưng điều đó là không thể. Nhà tôi cách trường khá xa nên cuối tuần tôi mới về một lần. Mọi thứ ngày càng tồi tệ. Tôi buồn và lạc lõng. Tôi tưởng như mình đã rơi xuống đáy vực thẳm.
Và rồi, tôi đã nhận được sự động viên của những người bạn trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy. Nó giúp tôi dần dần đứng dậy và tiếp tục… học môn “sát thủ” ấy nếu như không muốn lấy rổ nhặt trứng.

Niềm tin được trỗi dậy
Bước vào phòng thực tập, khoác trên người chiếc áo blouse trắng, tôi cảm thấy một cái gì đó thật thiêng liêng và cao quý. Tôi thấy mình có một phần trách nhiệm nào đó với cuộc sống này. Tôi phải cố gắng vượt qua tất cả vì tương lai mai sau. Tôi tự nhủ với lòng mình như vậy.
Tôi không thể quên cái lần đầu tiên tôi chạm tay vào… xác người để thực tập. Điều đó thật là khó khăn. Tôi đã buồn nôn, chóng mặt khi mùi phooc-môn ngâm xác xông vào mũi tôi. Mắt tôi cay xè và khó chịu. Nhưng dần dần, tôi cũng phải luyện được tinh thần thép vì để học tốt nó, không còn cách nào khác là phải đối diện với xác chết hai lần trong tuần.
Tôi bước vào phòng thi với tâm lý khá thoải mái và tự tin vào bản thân. Nhưng rồi, tôi đã rất thất vọng vì đã không hoàn thành tốt nó. Tôi buồn và buồn nhiều lắm. Rồi tôi cũng tự trấn an với mình rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi!
Cái tin đầu tiên mà tôi nhận được từ người bạn của mình là hơn một nửa lớp sẽ phải dự thi lần 2 môn này, tôi đỗ. Choáng! Tôi thở yếu hơn, tim tôi như thể ngừng đập, mặt tôi đỏ bừng. Tôi đã gọi điện ngay cho mẹ và nói rằng: “Mẹ ơi, con đậu môn Giải phẫu 1 rồi”. Tôi vui mừng, sung sướng tột độ. Đây chỉ là thử thách đầu tiên thôi. Tôi biết rằng còn rất nhiều chông gai chờ tôi phía trước.

Khoảnh khắc thay đổi số phận
Đôi khi, cuộc sống này thật trớ trêu, không biết nó vô tình hay cố ý làm con người ta phải đau đớn. Vào một ngày cuối năm lạnh giá, dượng tư tôi đã ra đi mãi mãi vì căn bệnh quái ác. Nó đã cướp đi sức khỏe, lý trí, hạnh phúc của một gia đình. Tôi đã lặng người đi.
Tôi không muốn đứng nhìn người thân bị dày xé trong bệnh tật mà chẳng thể làm gì cho họ. Tôi muốn và rất muốn trở thành một bác sĩ giỏi. Chính tôi có thể chăm sóc và chia sẻ với họ. Tôi sẽ phấn đấu, nỗ lực để thực hiện ước mơ này. Tôi hứa.

Người thầy của tôi
Bước vào trường y, tôi thật sự ấn tượng mạnh mẽ bởi thầy Đỗ Hồng Ngọc và thầy Trương Trọng Hoàng. Thầy là người đã dẫn tôi đi những bước chập chững vào nghề. Thầy đã thổi bùng ngọn lửa đam mê cho sinh viên, đã trải lòng mình với tư cách là người đi trước, truyền đạt lại cho thế hệ trẻ.
Bằng giọng trầm ấm, thầy ôn tồn chia sẻ với chúng tôi những thăng trầm của nghề y. Đời thầy thuốc buồn nhiều hơn vui, niềm vui bao giờ cũng ngắn ngủi, còn nỗi buồn mênh mông thì bao giờ mới dứt? Nghề y không còn là nghề nữa mà là cái nghiệp, nếu mình đã đi vào nghề thì phải hăng hái xông lên, không được làm người lính hèn, không uổng phí cuộc đời, chứ không sống mà núp bóng kẻ khác.
Hải thượng Lãn Ông Lê Hữu Trác từng dạy: “Suy nghĩ sâu xa, tôi hiểu rằng thầy thuốc là người bảo vệ tính mạng con người, sống chết trong tay mình nắm, phúc họa trong một tay mình giữ. Thế thì đâu có thể kiến thức không đầy đủ, đức hạnh không trọn vẹn, tâm hồn không rộng lớn, hành vi không thận trọng mà dám liều lĩnh học đòi cái nghề cao quý đó chăng…”.
Nếu không yêu nghề, mỗi người sẽ thật khó tập trung và làm việc say mê, mau chóng chán với cường độ làm việc nặng nhọc. Sẽ rất nguy hiểm nếu có sai sót gì thì người bệnh sẽ chịu thiệt thòi, bản thân bác sĩ sẽ còn suy nghĩ rất nhiều vì ta đang làm việc trên mạng sống của con người.
Cảm ơn thầy vì những chia sẻ quý báu, ân tình này.

Con đường tôi đi
Tôi đang rảo bước trên cuộc đời trải đầy gai nhọn này. Gian nan, thử thách, vất vả vẫn còn đó, chờ tôi phía trước. Thế nhưng, tôi sẽ không bao giờ chùn bước vì niềm tin và ước mơ cháy bỏng của mình. Tôi tự hào vì tôi đã có một quyết định đúng đắn cho cuộc đời mình. Tôi gửi lòng biết ơn sâu sắc đến gia đình, thầy cô vì họ đang từng ngày lặng thầm chắp cánh cho ước mơ tôi bay thật cao và thật xa.
Khi chợt nhận ra, thầy cô khó với chúng tôi vì muốn sau này chúng tôi trở thành những người bác sĩ có đủ tài năng và bản lĩnh. Những thử thách khắc nghiệt ở trường y sẽ là hành trang quý báu giúp chúng tôi trưởng thành, chín chắn hơn. Đối với tôi, nghề nào cũng cần có những con người vẹn toàn cả tài và đức nhưng ngành y thì tài phải cao, đức phải rộng vì đối tượng phục vụ của họ là con người và chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể gây nguy hiểm tới tính mạng của người bệnh.
Lê Công Tâm

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Tháng 6, “sức khỏe trẻ em”

09/06/2011 By support4 1 Bình luận

Kỳ 3

Câu 7: Bé ngủ không yên giấc?

Chào bác sĩ, con được 13 tháng, nặng 12kg. Con em ban ngày chơi ngoan, ăn uống tốt, chỉ không biết tại sao đêm cháu ngủ rất hay trằn trọc. Em đã cho con đi khám dinh dưỡng và được tư vấn cho uống canxi và vitamin D bổ sung nhưng kết quả không khả quan. Lúc 9h30 em cho cháu uống 1 bình 150ml sữa để đi ngủ, đến khi đặt được là cháu hay lăn lộn, chân hay co ra duỗi vào. Trong quá trình ngủ thì có lúc lại lồm cồm bò dậy, hay khóc nhè, hay bị mồ hôi gáy. Em tạo điều kiện cho con ngủ thoải mái mà cháu vẫn ngủ không ngon. Xin bác sĩ tư vấn giúp.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Tháng 6, “sức khỏe trẻ em”

08/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 3 Bình luận

Kỳ 2

Câu 4: Bác sĩ ơi, giúp con với…?

Thưa bác sĩ ! Bé của con là bé gái . Bây giờ bé được gần 20 tháng rồi và con vừa cân và đo chiều cao cho bé. Bé được 10,8kg và cao 81 cm. Bác sĩ ở phòng khám nói làm sao tới khi bé 24 tháng phải đạt chiều cao 85 cm mới được chứ bé của con còn thấp bé lắm. Con phải làm sao để tăng chiều cao của bé cho đạt chuẩn đó. Cho con hỏi là năng lượng trong cháo và sữa thì cái nào nhiều hơn. Nếu con tăng lượng sữa và giảm lượng cháo thì bé có phát triển tốt hơn không ạ. Bé cũng đã mọc được 16 răng rồi nhưng bé vẫn không chịu nhai cơm. Con cho bé ăn bé cứ nuốt trọng. Và bây giờ bé cứ ăn cháo thôi, ăn cơm là ói. Con phải làm sao đây. Tiếp tục cho bé ăn cháo hay cho ăn cơm nát. Đồ ăn của bé con bằm rất kỹ nhưng khi ăn bé vẫn ói. Và con cũng muốn cho bé uống loại sữa can-xi dành riêng cho bé để phát triển xương được tốt. Vậy có nên không bác sĩ. Con cám ơn bác nhiều.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Tháng 6, “Sức khỏe trẻ em”

08/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Vài câu hỏi đáp về Sức khỏe Trẻ em
Tháng 6 vẫn là tháng dành cho “Trẻ Em” phải không? Tôi chọn lại một số câu đã giải đáp trên Webtretho để chia sẻ cùng các bà mẹ, ông bố trẻ ở đây…
Thân mến,
BS Đỗ Hồng Ngọc

Câu 1: Bé không thích bú, chậm lớn, làm sao?

Kính thưa Bác sĩ!
Bé cháu hiện nay 20 tháng, bé sinh đủ 40 tuần, nặng 3kg,khoảng 6 tháng đầu bé phát triển rất tốt, bú giỏi nhưng sau 6 tháng bé bú giảm dần (cháu cho bé tập ăn dặm lúc 5,5 tháng, mỗi ngày ăn 2-3 lần, mỗi lần 2-3 muỗng bột , loại bột mặn), từ đó bé lười bú, phải ép và cả thức đêm cho bé bú nhưng bé cũng phát triển chậm hơn 6 tháng đầu rất nhiều. Đến khi bé được 10 tháng, do công tác xa nhà cháu gởi bé cho bà nuôi và co lần bé bị sốt cả tuần, sụt cân hơn 0,5kg rồi từ đó bé ốm luôn. Cho đến bây giờ bé được 20 tháng nhưng bú rất ít, mỗi ngày bú khoảng 500-600ml sữa, ăn khoảng 3 chén cháo (cháu nấu cháo thịt-rau, cá-rau, óc heo-rau…đổi món mỗi ngày), uống 1 chai sữa chua susu 110ml. Nhưng hiện nay bé mới hơn 10kg, cao khoảng 80cm, mọc 14 cái răng, bé rất lanh lợi, chạy chơi đùa, nói chuyện giỏi. Vậy thưa Bác sĩ bé co bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng không ạ? Bác sĩ chỉ cho cháu cách nào giúp bé bú nhiều hơn và loại sữa nào giúp bé phát triển tốt, giá cả hợp lí vì cháu đã cho bé uống nhiều loại nhưng thấy chất lượng cũng không khác nhau mấy.
Xin cám ơn bác sĩ rất nhiều!

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Chuyện “Sáng mắt”

02/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 11 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,
Bạn thân,
Cảm ơn bạn đã nhắc khéo tôi coi bộ muốn giống Ông già lười làng Hải Thượng rồi hay sao mà đã lâu chẳng thấy có bài nào mới cả. “Ông già lười làng Hải Thượng” chính là Hải Thượng Lãn Ông, ông tổ của ngành Y đó bạn ạ, không dễ mà bắt chước đâu! Ông tự nhận mình là “Ông già lười” chỉ vì ông luôn ước muốn sao cho mọi người không ai phải đau ốm bệnh hoạn gì cả để ông được thảnh thơi làm thơ uống rượu, tự tại thong dong…

Tôi thì mấy lúc nay hơi bận bịu vì một số chuyện phải lo để đi mổ mắt cườm (cataract) đó bạn. Cườm già đó mà. Lão hóa đó mà! “Ai bảo… già chi?”. Thế nào bạn cũng cười! Nhưng thời buổi này ai mà không già kia chứ? Rồi bạn cũng sẽ thế thôi. Theo các nghiên cứu thì từ năm 1000 đến năm 1900, tuổi thọ bình quân của loài người chỉ tăng từ 24 đến 30, nhưng từ 1900 đến 2000 thì tuổi thọ bình quân đã tăng lên hơn gấp đôi, đến 65. Các vấn đề bệnh tật của tuổi già trở thành tâm điểm của ngành Y hiện nay. Nhờ những tiến bộ của khoa học y học mà những điều trước kia tưởng không thể làm được thì nay đã trở nên chuyện thường ngày. Chẳng hạn xưa kia một người già bị cườm đành chịu mù lòa thì nay người ta đã có thể lấy cườm đó ra và thay vào một thủy tinh thể nhân tạo…
Trường hợp tôi phức tạp một chút, vì 20 năm trước đây tôi đã từng được mổ cườm một lần- cườm chấn thương, sinh biến chứng, phải đi cấp cứu. Lần này thì cườm già ở mắt còn lại. “Con mắt còn lại nhìn một thành hai” (TCS) bạn nhớ không? Người bạn đồng nghiệp trẻ chuyên khoa mắt ở bệnh viện sau khi giúp tôi làm các thủ tục hành chánh rồi siêu âm, thử máu, khám tổng quát nội tim mạch… các thứ đã nói không chỉ bị cườm già mà tôi còn thoái hóa hoàng điểm nên mắt mổ xong cũng sẽ nhìn kém so với những trường hợp khác. Tôi cười dù vậy cũng còn khá hơn một số người mà! Mọi người nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên.
Thiệt ra tôi cũng hồi hộp. Mổ mắt đâu phải chuyện dễ. Tôi tự nhủ tùy duyên, tùy hỷ, quán niệm hơi thở… vậy mà huyết áp cũng vọt lên như thường.
Kinh nghiệm cho biết người trong ngành mỗi khi có chuyện thường rắc rối hơn thiên hạ! Trước kia, một người bạn tôi bị viêm ruột thừa, được một giáo sư ngoại khoa đầu ngành mổ… mất 3 tháng sau mới lành, trong khi người bình thường chừng tuần lễ là xong! “Cưng” quá mà! Cũng vậy, nhiều nữ bác sĩ rặn đẻ hoài không ra, phải can thiệp! Thì ra trong nghề, biết nhiều quá dễ sinh sự. Người đồng nghiệp trẻ “động viên” tôi, nhẹ nhàng thôi, nhanh thôi, không đau, anh yên tâm. Người phụ mổ nói bác sĩ P mát tay lắm, đừng lo. Rồi người ta chích cho tôi một phát vào mắt để gây tê. Sau đó tùy hỷ. Muốn làm gì thì làm, tôi nhủ. Nghe có tiếng nói quả tôi có duyên với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, vì 20 năm trước, chính tôi cũng đã phụ mổ ca của bác sĩ, lúc đó biến chứng nặng. Lại có tiếng reo vui ủa, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc hả, em rất mê cuốn Nghĩ từ trái tim của thầy. Hôm nào em mang đến nhờ thầy ký tên nhé.
Xong rồi. Tốt đẹp – bác sĩ P nói – anh có thể về được rồi. Người bạn đọc mê sách tôi bấy giờ tình nguyện dắt tôi về phòng. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là… phải vịn vào vai người khác lò dò đi vì mắt đã được băng kín. Bỗng dưng tôi nghĩ mình may mắn ở trong ngành nên đã được nhiều ưu đãi, mọi thứ nhanh chóng, nhẹ nhàng, răm rắp… và ước chi điều này có được với tất cả mọi người. Sáng đến thấy bệnh nhân đông nghẹt, chen chúc, gây gổ, hỏi sao hôm nay đông vậy, cô điều dưỡng bảo hôm nay trời mưa nên chỉ bằng một phần ba những hôm trước!
Sáng ngày hôm sau tôi mở băng mắt của mình ra trước gương soi và giật mình thấy một …quái vật đang trừng trừng nhìn tôi! À mà không, một người lạ quắc! Lắc lắc vài cái, thì ra mình đó. Không ngờ mình già đến thế! Nhăn nheo, nhăn nhúm, da mồi, tóc bạc, tàn nhang đâu đó đậm đà, rõ nét. Tóc nào bạc thì ra bạc, trắng xóa. Tóc nào đen thì đen thủi đen thùi. Nếp nào nhăn thì ra nhăn, sâu hóm… Đâu đó rõ ràng phân minh chứ không lờ mờ như xưa khi nhìn với con mắt bị cườm che lấp. Thì ra cái thủy tinh thể nhân tạo mới thay nó làm việc tử tế rồi. Thế mới hiểu ra tại sao lâu nay mình “trẻ” thế mà nhiều người già khằn cứ gọi mình bằng bác và xưng con xưng cháu ngon lành!
Khổ cái lâu nay quen mang kiếng cận thị, bây giờ hết cận rồi mà đi đâu cũng mò mò tìm kiếng. Cái tivi bị oan. Lâu nay cứ tưởng nó hư, điều chỉnh đủ cách mà hình cứ mờ mờ thấy ghét thì ra là tại mắt mình. Thế mới biết phải “phản quan tự kỷ”, coi lại chính mình như Tuệ Trung Thượng Sĩ (thầy của vua Trần Nhân Tông) bảy trăm năm trước đã căn dặn. Ngay đêm thứ nhì sau mổ tôi đã được xem trận chung kết giữa Barcelona và Manchester United. Tuyệt vời!
Lạ lùng hơn nữa là sách báo, vi tính… từ nét chữ, hình ảnh, màu sắc các thứ đâu đó đều hiện ra rõ ràng, sắc sảo. Thế mà lâu nay mình cứ chê ỏng chê eo sách báo lem nhem chữ nghĩa lờ mờ hình ảnh nhòe nhoẹt… (bác sĩ điều trị chưa cho phép tôi đọc sách báo, làm việc trên vi tính). Phố xá xe cộ cây cối gì quanh tôi cũng… đẹp hẳn ra, màu nào ra màu đó. Đỏ thì thiệt đỏ, Vàng thì thiệt vàng. Xanh thì thiệt xanh. Tím thì thiệt tím.
Hóa ra lâu này mọi thứ đều đẹp lạ lùng đến vậy mà mình không biết. Tôi ngờ rằng những người có đôi mắt tốt xưa nay chắc chưa bao giờ có được cái cảm giác “hạnh phúc” như tôi lúc này. Dĩ nhiên rồi nay mai tôi cũng sẽ quen đi, sẽ không còn nhận ra những thứ tuyệt diệu quanh mình như thế nữa.
Một tuần lễ đã trôi qua. Tôi đã làm quen được với bộ mặt “thật” của mình. Tôi đã “sáng mắt” ra nhiều thứ. Tuy có già đi nhưng thấy mình cũng… dễ thương bạn ạ!
Tôi muốn cảm ơn bệnh viện, cảm ơn các bạn đồng nghiệp của tôi một lần nữa, ở đây.
Vậy là tôi đã “giải trình” đâu đó cho bạn rồi nhé. Đừng có kêu là tôi lười nữa!

Đỗ Hồng Ngọc.
SG 2.6.2011

Thuộc chủ đề:Uncategorized

“.com”, 2 năm nhìn lại…- Phần 1

19/05/2011 By linh.lt 12 Bình luận

Đỗ Hồng Ngọc

Vậy mà đã 2 năm rồi đó!

Tôi loay hoay không biết nên ghi lại những gì để gọi là “nhìn lại” – như một kỷ niệm- của 2 năm, ngày “.com” của mình ra… đời!
Nhớ lần đầu bỡ ngỡ nhìn cái “.com” của mình trên internet mà tức cười. Nó ngộ nghỉnh làm sao, với cái “diện mạo” mùa thu vàng rụng, cây cao bóng cả… do Lê Thị Thùy Linh thiết kế dành riêng cho “chú Ngọc để gom góp các bài viết của chú vào đó cho người đọc dễ tìm…”. Ngay tức khắc tôi khoái cái “diện mạo” này và dặn, đừng thay đổi gì nữa nhé!

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:".com"... 2 năm nhìn lại!

“.com”, 2 năm nhìn lại…- Phần 2

19/05/2011 By linh.lt 16 Bình luận

Tiếp theo : Phần 1

Một vài “phản hồi” của bạn đọc (trích):

hiep54321@gmail.com

Le ra trang web nay phai co mat truoc day chu khong phai den bay gio! Boi nhung dong chu ma bac si Do Hong Ngoc viet ra that su gia tri, that su huu ich, nhe nhang thoi nhung sau sac, nhu chinh cuoc doi anh, nhu chinh nep song cua anh!

quanconghl@gmail.com

Em thich cai nhin trang nha cua website nay, cach dung “font”, “mau”, va cach trinh bay. Em de y xem anh co trang “doi thoai” khong, thi thay cach anh bay to y kien doi voi nhieu cau hoi bang cach dung mot bai viet de tom tat va huong dan. Em nghi day co le la cach hay nhat de duy tri “doi thoai” voi nguoi doc, gon gang hon cach “go roi to long” cua nhieu websites khac. (…) Gioi tre va nguoi doc co nhieu dieu hoc hoi duoc qua noi dung cua trang web: cai hon nhien, tu tai, cai nhin vo tu, tich cuc cua cuoc song…

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:".com"... 2 năm nhìn lại!

Nhân ngày Phật Đản

17/05/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

Thư gửi Cao Huy Thuần
Đọc “Thấy Phật”

Anh Cao Huy Thuần ơi,
Tôi viết thư này cho anh đúng vào ngày Phật Đản, cũng ngộ! Tình cờ thôi. Tôi mới nhận được cuốn Thấy Phật của anh hôm qua, đọc và viết liền cho anh vài “cảm xúc”, kẻo nguội. Nhìn lại lịch, thì ra là ngày Phật đản!

Tôi mừng cho anh, anh Thuần à, mừng anh đã “thấy Phật”, à mà không, anh thấy pháp thân của Phật, à mà không nữa, anh thấy Như Lai. Phật là Như Lai nhưng Như Lai không phải Phật. Như Lai là Như Lai. Là cánh hoa mai nở thiên thu giữa đêm trừ tịch, là cánh hoa đào “năm ngoái” vẫn còn cười với gió đông. Thật ra anh biết đó, làm gì có hoa đào năm ngoái. Hoa đào thiên thu thì có, đời đời kiếp kiếp, chẳng sinh chẳng diệt thì có. Nó cứ việc nở với gió đông và ngộ thay, nó cười mỉm, cười mũi vào anh chàng thi sĩ ngờ nghệch kia cứ tưởng hoa đào năm ngoái của anh còn đó để mà than thở nhân diện đào hoa nay đã về đâu? Về đâu? Chẳng về đâu cả, bởi chẳng đến từ đâu. Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ… Tôi khoái cái “tiếu đông phong” của hoa đào trong thơ Thôi Hộ. Cái hoa đào đó nó cười tủm tỉm anh chàng thi sĩ chưa thấy biết như lai kia. Còn người đẹp nhân diện đào hoa nọ có mất đi đâu bao giờ, có nhạt phai bao giờ đâu, ngàn năm trước ngàn năm sau vẫn vậy, vẫn tương ánh hồng mãi đó thôi. Chỉ có chàng thi sĩ loay hoay trong cái ngã của mình, là ta, của ta, nên mới buồn rầu, than thở. Anh không phải là chàng thi sĩ đó, nhưng như anh nói, cũng chỉ là một người mù với chiếc gậy, tệ hơn, “mắt mở nhưng nào thấy” như phần đông chúng ta, trong đó có tôi. Nhưng vì anh là một phật tử trí thức, tôi không tin là anh “xớ rớ uyên thâm” như người ta vẫn nói mà anh quả đã có con đường để đi, để thấy, để “ngộ” và để “nhập”. Tôi tin anh đã thõng tay vào chợ từ lâu. Anh đã thấy hoa mai nở giữa đêm trừ tịch, anh đã lại thấy mặt trăng tròn nhất, sáng nhất giữa ngày Vu lan, và anh còn thấy được cả bầy khỉ nắm đuôi nhau mò trăng đáy nước, chẳng chịu nhìn lên một chút! Có điều khi thấy biết (tri kiến) như vậy rồi thì người ta thường ú ớ, nói không được, bất khả thuyết, nên phải dùng ẩn dụ, ngụ ngôn. Thấy Phật của anh đầy những ẩn dụ, ngụ ngôn là vậy. Nói vậy mà không phải vậy. Không phải vậy mà vậy. Tức phi thị danh. Anh bắt chước Pháp Hoa kể chuyện trên trời dưới đất để “ẩn đi chỗ khác” mà chỉ đây là diệu pháp, kia là liên hoa, đưa đạo vào đời, cư trần lạc đạo, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Anh nhìn bất nhị, anh thấy cái chẳng khác trong cái chẳng một, nên chẳng cần dính mắc đó đây. Nhưng thú vị nhất trong Thấy Phật, theo tôi, là anh đã bắt chước người xưa mà đi “chăn trăng”. Đầu tiên là anh mơ trăng, rồi nhìn trăng, thấy trăng, theo trăng, tán tỉnh đùa cợt với trăng để rồi sau cùng… trời ơi, hoá ra đằng sau trăng là nguyệt! Chả có trăng nào cả. Anh theo trăng mà gặp nguyệt! Tôi bỗng nhớ Trịnh Công Sơn: Từ khi trăng là nguyệt, cho tôi bóng mát thật là…. Thật là sao thì chàng không nói được, chàng ú ớ, bất khả thuyết. Cái không may của Trịnh là “từ khi em là nguyệt”, thì “trong ta có những mặt trời”!
Anh Cao Huy Thuần, anh “chăn trăng” là để thấy nguyệt. Nhìn trăng thấy Phật. Nhìn Phật thấy Như Lai. Ấy là con đường tất yếu. Nếu không vậy thì Bồ tát Thường Bất Khinh đâu có cả đời chắp tay cung kính vái chào mọi người, rằng “Ngài sẽ là một vị Phật tương lai”. Vấn đề còn lại là mê ngộ như anh nói. Mê là chúng sanh, ngộ là Phật. Nhưng ngộ cái gì, ngộ cái đằng sau trăng là nguyệt, nguyệt Như Lai, nguyệt vĩnh hằng, thường lạc ngã tịnh. Nó vằng vặc ngàn đời, nó tự tròn đầy, nó không dao động… Anh nói “Bây giờ tóc bạc cả rồi, đọc đoạn kinh Ta ẩn đi chỗ khác mà họ không biết, tôi rung động cả người” thì tôi hiểu cái sự rung động đó của anh, đó là cái rúng động của sáu thức đã chuyển hoá thành diệu quan sát trí, khi người ta đã biết nhìn “với mắt ở trong lòng”, mắt Tuệ, mắt Không.
Cho nên khi một nhà văn, một trí thức, chữ nghĩa như anh mà ú ớ, mà nói không được, mà rúng động, thì tôi không ngạc nhiên chút nào cả khi đọc mấy câu thơ “hò hẹn” của anh, khi khép lại cuốn sách. Khác với Trịnh Công Sơn, “những hẹn hò từ nay khép lại”, với anh, thì những hẹn hò từ nay… mở ra!
Đâu có lạ quen gì
Gặp nhau không hò hẹn

Bởi nó là “cái đó”. Nó vậy đó! Cho nên tôi mừng anh chẳng những “thấy Phật” mà còn thấy cả “cái đó”, Tathagata.

Đỗ Hồng Ngọc

Thuộc chủ đề:Đọc sách

Ghi chép lang thang:Trả lời “phỏng vấn”

02/05/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 21 Bình luận

Trả lời “phỏng vấn” của Phùng Hoàng Anh (Hà Nội)

Ghi chú: Phùng Hoàng Anh là nhà giáo, hội viên Hội nhà văn Hà Nội, quê Phương Khê, Ba Vì, Tây Sơn (nay thuộc Hà Nội), là cháu họ Nguyễn Hiến Lê. Theo lời Phùng Hoàng Anh thì Bà nội của anh là em họ cụ Nguyễn. Hoàng Anh vừa có một chuyến vào Nam thực tế, nhân tim thăm người bà con gọi cụ Lê bằng bác ruột hiện đang sống tại Cần Thơ. Dịp này, anh có đến tìm thăm tôi tại TP. HCM. Nay anh gởi tôi mấy câu “phỏng vấn” từ xa, tôi đã trả lời như sau,và xin chia sẻ cùng bè bạn trên trang này.

1. Thưa nhà văn Đỗ Hồng Ngọc, đến nay ông đã bước sang tuổi 72, nếu đánh giá lại chặng đường đã qua của mình với những thành công có được, ông thấy đáng quí nhất là điều gì ?

Chưa. Tôi mới 71. Tính theo tuổi Tây. Nhưng tôi không hề có ý thức về tuổi tác bạn ạ. Tôi thấy nó gỉa tạo. Nó là thứ thời gian trừu tượng. Không thật. Tôi đang sống với mẹ mình, năm nay bà mới 95 tuổi và lúc nào cũng coi tôi như một đứa trẻ nít. Tôi nhớ André Maurois bảo có người 20 tuổi mà đã quá già, trong khi có người 80 mà hãy còn rất trẻ. Lại nhớ bài thơ tình hay nhất của Bertrand Russel viết là lúc ông đã 92 tuổi: To Edith!
Tôi chưa bao giờ “đánh giá lại chặng đường đã qua của mình” nên chẳng biết nó ra sao. Tôi cứ lững thững. Và mỗi bước lững thững cũng đã là một niềm vui rồi. Ai đó đã nói “Hạnh phúc là con đường chứ không phải đích đến”. Và Bùi Giáng cũng nhắc “Xin chào nhau giữa con đường/ Mùa xuân phía trước miên trường phía sau…” nhớ không?
Với tôi, được sẻ chia ấy là điều hạnh phúc. Và có thể nói, “thành công” chính là hạnh phúc chớ không phải gì khác. Thành công không đo đạc bằng tiền tài danh vọng mà bằng hạnh phúc- sự cảm nhận rất chủ quan của nội tâm mình. Hải Thượng Lãn Ông lên non hái thuốc về chữa bệnh cho người giữa lúc bản thân ông cũng đang bị bệnh: ông gọi cái đó là hạnh phúc. Tôi muốn học “Ông già Lười”. Những điều tôi viết ra là từ cảm nhận chủ quan, từ trải nghiệm cá nhân cũng như kinh nghiệm trong nghề nghiệp có được để sẻ chia. Nó không phải là “văn chương” gì đâu nên khi được gọi là “nhà văn” tôi ngại lắm. Tôi chỉ viết những chuyện đời thường, cái ăn, cái ngủ, cái thở, cái nghĩ, cái sống… Được bạn bè đọc, đồng cảm, vậy là quý rồi. Tóm lại, với tôi, cái đáng quý nhất là hạnh phúc được sẻ chia. Mà hạnh phúc thì “rất đơn sơ” bạn ơi.

2. Ông vốn là một Bác sĩ, duyên cớ gì mà ông lại trở thành nhà thơ Đỗ Nghê và nhà văn Đỗ Hồng Ngọc như ngày nay ? Có phải ông chịu ảnh hưởng từ người cậu của mình là nhà văn Nguiễn Ngu Í ?

Câu hỏi này ngộ ghê! “Duyên cớ” gì ư? Làm gì có một thứ duyên cớ gì để ta trở thành… nhà thơ hay nhà văn? Chẳng khác chi ta hỏi duyên cớ gì mà hoa nở mà trăng lên? Nó Như thi, nó Như lai, bạn ơi. Bạn bảo tôi “vốn là” một bác sĩ. Điều này thì lại không đúng rồi. Bác sĩ không thể “vốn là” được. Nó là một cái nghề, phải học hành đàng hoàng và vất vả 6-7 năm trời bạn ạ. Rồi phải hành nghề chừng mươi năm mới có ít nhiều kinh nghiệm “chẩn bệnh bốc thuốc”! Trái lại, làm thơ, viết văn, tôi chưa thấy ai phải học hành 6-7 năm trời ở trường ốc như vậy cả. Đó mới thật là một thứ “vốn là”, hay nói cách khác, nó là một thứ “nghiệp”, gắn tự trong gène. Bạn biết đó, có những “thần đồng” thơ, có những nhà văn “thiên tài”. Ngược lại, nhiều tiến sĩ… văn chương thì không viết được văn, tiến sĩ âm nhạc thì không sáng tác được nhạc… Dĩ nhiên họ có thể nghiên cứu và giảng dạy. Lạ vậy đó. Nó cần năng khiếu, một thứ “vốn là”, thứ “trời cho”. Ảnh hưởng tác động từ bên ngoài nếu có, rất ít! Không phải ông chủ báo nào cũng viết được báo, không phải ông chủ nhà xuất bản nào cũng viết được sách. Khi người ta “gắng sức” để trở thành nhà thơ, nhà văn thì thường… người ta không trở thành nhà gì cả! Nó tự tâm. Văn chương chi sự/ thốn tâm thiên cổ.

3. Ông đã viết rất nhiều sách với nhiều đề tài khác nhau, theo ông, ông tâm đắc cuốn sách nào nhất ?

Cuốn nào đang làm hay vừa làm xong thì thấy “tâm đắc”. Nhưng, như bạn thấy đó, sách tôi viết không thuộc loại “sáng tác”, không phải tiểu thuyết hay truyện ngắn, truyện dài… Tôi không có khả năng “hư cấu”! Tôi theo một trường phái cũ rích: “văn dĩ tải đạo”. Ecrivant hơn là écrivain bạn ạ. Tôi viết vì thấy nó có ích cho tôi, cho người khác về một vấn đề nào đó. Viết cho tuổi mới lớn, viết cho các bà mẹ, viết cho tuổi chớm già v.v… là để tự chữa bệnh cho mình và cũng để giúp ít nhiều cho bạn bè gần xa. Nó không phải “sáng tác”, không làm văn chương, không có tưởng tượng, hư cấu gì cả.. Một người bạn Nhật bảo sách tôi không “best seller” mà là “long seller”. Dĩ nhiên, khi về… già (ủa, bây giờ thì có già?) thì những cuốn nghiêng về tâm linh có vẻ là những cuốn tôi tâm đắc nhiều hơn, chẳng hạn Nghĩ từ trái tim, viết về Tâm kinh bát nhã, và Gươm báu trao tay, viết về kinh Kim cang…

4.Thời gian này ông đang tập trung viết về đề tài nào và bao giờ thì ông cho ra mắt độc giả ?

Tôi đang cho in cuốn Nhớ đến một người, sắp ra mắt nay mai. “Nhớ đến một người” với tôi là “để nhớ mọi người…”(TCS). Đây là một tập hợp các bài viết rải rác của tôi trong hơn 20 năm qua về các nhân vật thân quen, dĩ nhiên dưới cái nhìn rất chủ quan vừa cận thị, vừa “méo mó nghề nghiệp” của mình.
Tôi cũng đang hoàn thành cuốn “Thư gởi người bận rộn” (Tập 2) vì ngày càng có thêm nhiều người bận rộn… rất bận rộn như bạn biết đó!

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 95
  • Trang 96
  • Trang 97
  • Trang 98
  • Trang 99
  • Interim pages omitted …
  • Trang 124
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email