Lõm Bõm
Đỗ Hồng Ngọc
Prajna và Prana
Prajna và Prana là một. Như E=mc². Là một. Prajna là Trí tuệ Bát nhã, còn Prana là Nguồn sống. Có Prana mới có Prajna và có Prajna thì có Prana.
Prana nguồn sống, từ cõi lặng, quãng lặng, trước hơi thở vào. Và nếu nối liền quãng lặng đó với nhau, liên tục, miên mật, ta có quãng dừng. Ở đó, cái gọi là chết. Hóa ra Chết là Nguồn sống, cái gốc của sự sống.
Pra là trước, Ana là hơi thở vào, là thở. Trước cái thở là cái gì? Là cái chưa cần… thở! Là cái bào thai. Cái « Như lai tạng ».
Và chỉ khi ta hiểu rõ Prana, vui đùa tung hứng với Prana, ta có Prajna, Bát nhã. Bát nhã là phiên âm của Prajna từ Phạn ngữ. Một thứ trí tuệ đặc biệt. Đặc biệt vì nó chẳng phải là trí tuệ. Nó tự có, không qua tìm kiếm, biện biệt, so sánh, tính toan, học hỏi. Nó là cái biết của trẻ thơ, hồn nhiên, trong sáng và từ đó, thanh tịnh.
Pra là trước, Jna là sự hiểu biết. Trước cả sự hiểu biết. Ấy là tuệ giác. Trực nhận. Hiện tiền: cái hiện ra trước sự biết. Ấy là Trí, là Tuệ, là Bát nhã.
Prana dẫn tới Prajna. Khi Prajnã mà Paramita thì lại gặp Prana.
Paramita
Nói vật chất là năng lượng và năng lượng là vật chất chưa đủ, cũng như « E=m » thì còn thiếu ‘c²’. Phải qua bờ bên kia (Paramita) thì vật chất mới thành năng lượng và ngược lại được. Cũng là một thôi. Là một nhưng trong điều kiện này thì là năng lượng, điều kiện kia thì là vật chất. Duyên sinh cả thôi. Thực tướng Vô tướng ở đó. Vô lượng nghĩa ở đó. Và « như như bất động » ở đó. Paramita, cái cầu để qua bờ bên kia. Prajna paramita, phiên Bát nhã Balamậtđa từ Phạn. Prajna paramita thì cũng Prana paramita. Có khi ở hẳn, có khi lại về. Cho nên Gate, Gate, Yết đế yết đế… mới là câu thần chú, minh chú: Qua đi, qua đi… cũng là Về đi, về đi… đó vậy!
Sắc thọ tưởng hành thức
Sắc thân và Sắc tâm.
Sắc trong ngũ uẩn là sắc của tâm. Sắc có trước. Không sắc chẳng tâm. Không tâm chẳng sắc. Sắc dẫn tới thọ. Thọ dẫn tới tưởng, rồi hành, rồi thức… Vô minh, hành, thức… Cứ thế chằng chịt. Cứ thế quấn quít. Sắc là vô minh. Thọ là vô minh. Tưởng là vô minh. Thọ tưởng mới sinh sự. Ái, Thủ, Hữu… này khác. Sinh sự thì sự sinh.
« Diệt thọ tưởng định » là định quan trọng. Một kỹ thuật. Thọ không khởi, Tưởng sẽ không khởi (vô sinh). Sắc thọ tưởng hành thức được xếp theo một quy trình, một tiến trình đó vậy. Thật ra Tứ đại mới là Sắc-thân, còn Ngũ uẩn chính là Sắc-tâm. Nói khác đi, ngũ uẩn là Tâm. Cho nên « ngũ uẩn giai không » là tâm Không. Còn Tứ đại kệ nó. Cứ cho nó lắc lư bay nhảy theo kiểu chơi của nó, sanh bệnh lão tử của nó. Tha hồ.
Thường Lạc Ngã Tịnh
Từ Vô thường, Khổ, Vô ngã, Bất tịnh… lăn lóc, lang thang, trôi nổi – luân hồi – bỗng gặp Thường, Lạc, Ngã, Tịnh! Vô thường trở thành Thường, Khổ trở thành Lạc, Vô ngã trở thành Ngã và Bất tịnh trở thành Tịnh. Không khó. Nó chỉ là mặt bên kia, bờ kia, phía kia. Lý thú : nó bất nhị bởi nó vô tướng, vô ngã!
Hoa nở rồi tàn, trăng tròn rồi khuyết, sanh bệnh lão tử. Vô thường quá đi chứ, nhưng cứ đời đời kiếp kiếp đều đặn, lặp đi lặp lại như vậy hoài chẳng hóa ra là thường ư ? Lạc làm sao có nếu không thấy biết Khổ chính là “nguồn lực”? Cho nên luân hồi sinh tử chính là Niết bàn đó vậy. Sóng ngàn đời về đâu ? Nước ngàn đời về đâu ? Thân tứ đại ngũ uẩn tưởng là bất tịnh mà tịnh quá đi chứ, đàng sau kia là bao nhiêu nguyên tố chẳng đổi dời?
Khi Phật không cần “phương tiện” nữa- thì nói trắng ra “Thường, lạc, ngã, tịnh” đó thôi. Đều “Như lai tạng” cả mà !
(tháng 7/2011)

Xin phép bác sĩ được mạo muội ghi lại một cảm nhận khi nghĩ về cuộc sống này…
Tôi cũng không hiểu mình có thật sự hiểu những chia sẻ trong bài viết rất hay này của Bác sĩ hay không nữa! Chỉ cảm thấy lòng thanh thản quá, thương yêu cuộc sống này quá…
Giữa rộng mở núi đồi, tôi ngồi nghe gió..
Bóng thâm sơn sừng sững trong chiều tạc ghi một ngày nữa đã qua…
Trong sự bình lặng tột cùng ấy, một trái tim đang đập
Đều đặn, nhịp nhàng…
Tít trên cao kia, màu xanh mênh mông bát ngát.
Nơi hội tụ chim trời, khoảng của mây trắng bồng bềnh ngàn năm trong yên ả.
Vừa mới chan hòa, ấm áp, trong ánh nắng ban mai, cõi bạt ngàn ấy đã thành đại dương sâu thăm thẳm của sao đêm, chơi vơi giá lạnh trong mộng huyễn….
Nơi ấy, ngày và đêm, là bình nguyên của gió.
Gió có bao tên?
Từ cõi nào trôi dạt?…
Một sớm mai chào đời, đã nghe xôn xao ngoài hiên gió về mát rượi.
Hạnh phúc có gió hoan ca.
Ngày rã rời, gió cũng về nỉ non, ru hát…
Gió mênh mông tràn trề, bao dung, như sông dài không chướng ngại,
Gió lắt léo cửa hẹp, khe khắt núi đồi.
Gió ẻo lả chiều thu, hiu hiu qua bóng trăng, cành lá,
Gió nộ cuồng, chao đảo cả đất trời.
Gió ấm ức, oi ả trưa hè,
Gió đêm đông se buốt lòng cô lữ.
Gió rát mặt kẻ lầm lủi cơ hàn,
Gió nhu mì trên môi xuân nữ …
Vô thân, vô tướng
Vô lượng, vô hình…
Trùng trùng vô hạn…
Tất cả chỉ là gió.
Tất cả chỉ một tên.
Như dẫu rằng đời muôn vàn thân phận.
Cũng chì một tên gọi: con người.
Dù vạn nẻo khấp khểnh chơi vơi, nơi cuối trời cũng sẽ đồng quy về một điểm.
Con có cảm nghĩ rằng chú Ngọc vẫn muốn quay lại Niết bàn kiếp sau (Cho nên luân hồi sinh tử chính là Niết bàn đó vậy) để tiếp tục những Ghi chép lang thang còn mãi không dứt…
Con chờ đợi quyển sách tiếp theo nói về Kinh Pháp Hoa của chú. Bao lâu nữa vậy chú Ngọc?
Bác sĩ ơi!
Đọc bài “Lõm bõm” mà chẳng lõm bõm chút nào, mà là cả một sự ngộ nhập vào Bát Nhã Tâm kinh trong những đêm bên mẹ già, trong những đêm bên linh cửu của bà, trong những lần tĩnh lặng khi cúng những cái thất vừa qua cho bà…
“Duyên sinh cả thôi. Thực tướng Vô tướng ở đó. Vô lượng nghĩa ở đó. Và « như như bất động » ở đó. Paramita, cái cầu để qua bờ bên kia. Prajna paramita, phiên Bát nhã Balamậtđa từ Phạn. Prajna paramita thì cũng Prana paramita. Có khi ở hẳn, có khi lại về…”
Muốn ở lại trần gian thêm một kiếp nữa để chờ đọc bài của BS
Cảm ơn Thầy. Thầy đang ở chùa nào để có dịp gặp gỡ, trao đổi, hàn huyên.
“Muốn ở lại trần gian thêm kiếp nữa”
Ôi cái sự mong cầu
Có phải là được chăng
Dòng sông của nghiệp định
Cứ luân hồi quẩn quanh.
Ở một kiếp người để chờ đọc bài của một người, thật là tri âm tri kỷ quá, người đi sách đốt hết chứ chẳng chơi.
“Muốn”, là khi ta không có. Nghe như đắc đạo niết bàn đâu đây rồi. Ôi cái niết bàn, đúng là một cơn đại mộng.