Đọc Thơ Đỗ Hồng Ngọc
Đọc bài thơ…tí xíu của người bạn gửi xem, anh chép gửi cho em, em xem đi…và bỏ!
Mới đó mà em đã cố nhân
Lòng đau như cắt hiểu gì không
Hoa vàng đã rụng đầy sân vắng
Tình cũng ngùi phai theo tháng năm… (*)
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Đọc Thơ Đỗ Hồng Ngọc
Đọc bài thơ…tí xíu của người bạn gửi xem, anh chép gửi cho em, em xem đi…và bỏ!
Mới đó mà em đã cố nhân
Lòng đau như cắt hiểu gì không
Hoa vàng đã rụng đầy sân vắng
Tình cũng ngùi phai theo tháng năm… (*)
Ghi chép lang thang 5.14
1. Nhà xuất bản Tổng hợp Tp.HCM vừa tái bản Gươm Báu Trao Tay, “thấp thoáng” về kinh Kim Cang. Thấy ghi Tái bản lần thứ nhất nhưng thật ra đã tái bản 4 lần rồi, vì trước đây do Nxb Phương Đông thực hiện, nay chuyển về Nxb Tổng hợp cùng với cuốn Nghĩ Từ Trái Tim và Ngàn Cánh Sen Xanh Biếc.
Gươm Báu Trao Tay đang được Diệu Hạnh dịch sang tiếng Anh.
Thư gởi bạn xa xôi
Những ngày này mình chỉ loay hoay đọc “Cửu Long cạn dòng, Biển Đông dậy sóng” của người bạn đồng nghiệp thân thiết, nhà văn Ngô Thế Vinh và những bài thơ của Trần Vấn Lệ, rồi nhớ lời nói đanh thép của vua Lê Thánh Tông đặt ở Viện bảo tàng Đà Nẵng, nhớ Trần Nhân Tông từ Yên Tử khoác áo bào quay lại kinh thành…
Thế nhưng, bạn đã nhắc thì xin gởi vài hình ảnh của chuyến về Huế mới đây vậy nhé.

Buổi “thuyết trình” về đề tài “Đức Phật, bậc Y vương” tại Trung tâm văn hoá Liễu Quán với cái nóng 40 đô C của mùa hè Huế!
Bạn có thể đọc thêm vài chi tiết trên lieuquanhue
http://www.lieuquanhue.vn/ve-ttvhpg-lieu-quan/hoat-dong/8021-b%C3%A1c-s%C4%A9-%C4%91%E1%BB%97-h%E1%BB%93ng-ng%E1%BB%8Dc-thuy%E1%BA%BFt-tr%C3%ACnh-%26amp%3Bquot%3B%C4%91%E1%BB%A9c-ph%E1%BA%ADt%2C-b%E1%BA%ADc-y-v%C6%B0%C6%A1ng%26amp%3Bquot%3B.html
Thôi, vắn tắt,
Hẹn thư sau.
ĐHN
Họa sĩ Đinh Cường tháng 5 này (tình cờ thôi) cũng gởi về mấy bài thơ và vài phác thảo Đỗ Hồng Ngọc rất đẹp ( rất dinhcuong, par mémoire) như cách đây 21 năm, Đinh Cường từ Virginia đã gởi một bức về Boston cho ĐHN (1993).
Đạ tạ người… thi sĩ tài hoa mà tôi luôn mến mộ, có một phong cách thơ rất riêng mà nay đã trở thành một… trường phái!
ĐHN.
Cái Gì Không Mờ
Gửi bạn mình, Đỗ Hồng Ngọc, Việt Nam
Gặp bạn đã năm năm, xa bạn sáu mươi tháng, vẫn nghĩ như mới sáng mời bạn cốc cà phê…
5 NĂM
“dohongngoc.com”
Ghi chú: Vậy mà đã 5 năm rồi đó. Vẫn giữ nguyên một diện mạo cổ lổ sỉ như vậy cho www.dohongngoc.com/web/ và vẫn giữ nội dung… “ba điều bốn chuyện”, “cà kê dê ngỗng” như vậy cho dohongngoc.com! Có người khuyên thay đi, đổi đi, làm mới đi. Nhưng để làm gì? Để hấp dẫn hơn, để nhiều người thấy tò mò vào đọc hơn. Nhưng để làm gì?… Có người khuyên “chơi” Facebook đi cho nó nhanh nhạy hiệu quả cao hơn. Nhưng để làm gì? André Maurois bảo ai hay nói “Nhưng để làm gì?” thì đó là dấu hiệu của tuổi già! Già thì “khú đế” rồi chớ còn dấu hiệu gì nữa!
Nhưng, dù sao cũng nhìn lại một chút. Tính đến hôm nay đã có 632,995 lượt người vào thăm (Visits) và có 1,477,765 trang được đọc (Pages). Số Online lai rai 8-10 lượt người. Số bài viết đã đăng (post): 681, trong 34 danh mục (category), với 5066 comments về đủ thứ chuyện trên đời! Việt Nam chiếm một nửa số người đọc, ở khắp các tỉnh, còn lại thì thấy US, Canada, Australia, France, Germany, Norway, Singapore, Belgium… nói chung cũng là người Việt mình đọc đó thôi. Tò mò chút nữa thì thấy số người mới vào đọc có đến 60%, giờ đọc nhiều nhất là 10-11 giờ!
Xin được trích một ít trong số comments từ đầu năm 2014 để đọc cho vui vậy.
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.
Thư gởi bạn xa xôi
NHIÊU LỘC SAIGON
1. Bạn nhớ rạch Thị Nghè, kênh Nhiêu Lộc, cầu Tham Lương không? Đúng rồi. Những kỷ niệm ngày xưa của bọn mình đó. Đi qua cầu Tham Lương phải bịt mũi, qua kênh Nhiêu Lộc phải nín thở… Hồi đó bọn mình thường tới thăm nhà Thái Kế An, biệt danh “Thái keo” nhớ không? Nhà Thái-keo ở trên kênh Nhiêu Lộc, gần Cầu Bông, “Ai đang đi trên Cầu Bông, té xuống sông ướt cái quần ny-long…” nhớ chưa? Muốn tới nhà nó phải đi loanh quanh lòng vòng mấy thứ cầu ván đóng đinh cầu tre lắt lẻo mà chỉ lơ đễnh chút xíu là lọt xuống bùn thúi hoắc ngay. Nước đen kịt. Rác lềnh bềnh. Nhà ổ chuột. Cầu tiêu lộ thiên san sát…
Vậy mà bây giờ Nhiêu Lộc đã là một “con kênh xanh xanh”, chảy qua lòng Saigon mát rượi với hai con đường song song bên bờ có tên Hoàng Sa và Trường Sa, còn cầu Tham Lương đã mở rộng đến bạn sẽ không nhìn ra trên quốc lộ 1 đi về Hốc Môn, Củ Chi, Trảng Bàng, Tây Ninh…
Ghi chú:
Trung tâm Truyền thông – Giáo dục Sức khỏe (T4G) Tp.HCM nơi tôi đã làm việc hơn … một phần tư thế kỷ có nhã ý mời tôi tham gia giảng dạy cho lớp “Huấn luyện giảng viên” nhằm “chuyển giao kinh nghiệm” cho các bạn trẻ ở T4G để giúp họ tự tin, để có thể triển khai các buổi “giáo dục sức khỏe” hiệu quả hơn, đồng thời cũng để hỗ trợ “giảng viên” cho các bạn đồng nghiệp ở tuyến cơ sở khi cần. Giáo dục sức khỏe… là một công tác tưởng dễ mà không dễ. Không phải cứ có kiến thức chuyên môn y học và có kỹ năng truyền thông là đủ mà trước hết cần có tấm lòng, cần hiểu rõ “đối tượng” là ai, phải biết tôn trọng và thấu cảm, phải chân thành và biết lắng nghe, không kênh kiệu, áp đặt…
Chương trình gồm nhiều buổi học với nhiều giảng viên kinh nghiệm, và buổi đầu tiên chiều 15.4.2014 này dành cho tôi. Khi tôi đến, thấy ban tổ chức lớp đã chuẩn bị hệ thống âm thanh, ánh sáng, chiếu chụp với laptop, projector… các thứ đâu đó đàng hoàng. Tôi… đề nghị dẹp hết, và trình bày một buổi trò chuyện rất “tào lao” với các đồng nghiệp trẻ không vào một bài bản nào hết. Do nhiều bạn ở xa, muốn nghe lại buổi trò chuyện ngoài lề này nên tôi đưa lên đây đường link để các bạn tùy nghi vậy.
http://share.vnn.vn/tai-file-20196377-199521
Xin cảm ơn BS Lan Hương, BS Phượng và cô Hoàng thị Thu Loan.
Đỗ Hồng Ngọc.
Ghi chép lang thang
Tháng tư, Bà Rịa Vũng Tàu
1. Mấy lần định ghé Nguyễn Minh Tiến, người ‘chủ xị” trang web Mở rộng tâm hồn ở Tân Thành Bà Rịa mà đều không có dịp. Có lần đi lạc, có lần tìm không ra đường và vì thế, lần này nhân đi Vũng Tàu vài hôm, tôi quyết định ghé thăm Tiến trước.
Tôi biết Tiến từ lâu nhưng chỉ qua… điện thoại. Thỉnh thoảng Tiến gởi tôi mấy cuốn sách mới, trong đó cuốn Sống Một Đời Vui, rất hay của Yongey Mingyur Rinpoche, Việt dịch bởi Diệu Hạnh Giao Trinh và Nguyễn Minh Tiến, một người bên Tây, một người bên Ta mà cùng dịch sắc sảo.
Thư gởi bạn xa xôi,
Café Thứ 7 của nhạc sĩ Dương Thụ mời mình đến nói chuyện một bữa trong Chương trình hằng tuần của anh, với đề tài “Tôi học Phật”. Không ngờ đông ghê, ngồi đầy cả thính phòng. Ngộ nhất là khá đông các bạn trẻ. Mình ngỡ chỉ các… cụ già cỡ bọn mình mới thích nghe những đề tài như thế này! Thiệt là một sai lầm lớn.
KẺ RONG CHƠI
(tặng Trịnh Công Sơn)
Ghi chú:
Một hôm, về đến nhà, tôi thấy có một lá thư đặt trên Hộp thư ngoài cửa, phong bì ghi nhờ ai đó tìm gởi đến cho Đỗ Hồng Ngọc. Mở ra thấy có bản nhạc phổ bài thơ Kẻ Rong Chơi, tặng Trịnh Công Sơn của tôi, bài thơ đã được đăng trên báo Thanh Niên bốn năm về trước. Thì ra là của anh Phạm Minh Cảnh, một nhạc sĩ có tiếng từ những năm 60 thế kỷ trước, tôi có biết danh nhưng chưa lần gặp, trong thư anh xin phép đã phổ thơ mà chưa liên hệ với tác giả. Thật cảm động.
Trên bản nhạc thấy có mấy dòng chữ viết tay: Nhờ Kỹ sư Việt Bằng (con nhạc sĩ Anh Việt Thu) tìm gặp Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) . Cảm ơn trước.
Dưới đây là bài Kẻ rong chơi, tặng Trịnh Công Sơn, thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhạc Phạm Minh Cảnh. Bản nhạc được nhạc sĩ Phạm Minh Cảnh kẽ bằng tay rất đẹp.
Tôi không biết hát, cũng chẳng biết đàn, xin post đây lên để chia sẻ cùng bè bạn dịp này.
Trân trọng cảm ơn nhạc sĩ Phạm Minh Cảnh.
Đỗ Hồng Ngọc
Thư gởi bạn xa xôi,
“…có ai về miền Tây…”
Tưởng rảnh ai dè vẫn cứ lu bu. Tháng này vừa “ra mắt” cuốn Ngàn cánh sen xanh biếc, của NXB Tổng hợp cho kịp Hội sách vừa lo “biên soạn” cho xong cuốn Ghi chép lang thang – tập hợp các bài viết… lang thang ghi chép bấy nay – in ra cho vui, theo gợi ý của nhiều bạn bè gần xa nhất là Nguyệt Mai bên đó và Lê Uyển Văn bên này! Các bạn bảo các bài ghi chép lang thang ở Đà Lạt, Phan Thiết, Vũng Tàu, Huế, Đà Nẵng… đó của mình đọc cũng vui vui, gom lại may ra cũng được “vài trống canh”.
“Làm gì bấy nay mà im re?” hả? Nhiều lắm!
Ghi chú: “Mới hôm qua thôi !”, do nhạc sĩ Vĩnh Điện phổ từ bài thơ “Trong một nhà giữ lão ở Montreal” của Đỗ Hồng Ngọc. Anh “meo” cho biết tình cờ có người bạn gởi anh bài thơ “là lạ” này, anh bỗng có cảm hứng phổ ngay tức khắc thành bài Mới hôm qua thôi và gởi về tặng tác giả thơ. Vĩnh Điện là một nhạc sĩ nổi tiếng từ trước 75 ở trong nước và nay đang sống ở hải ngoại với rất nhiều tác phẩm âm nhạc: www.vinhdien.net.
Trân trọng cảm ơn nhạc sĩ Vĩnh Điện,
Đỗ Hồng Ngọc.
Phỏng vấn BS Đỗ Hồng Ngọc
Thế giới Tiếp thị số 02 ngày 10-16.3.2014
Kim Yến (thực hiện)
– Với Ngàn cánh sen xanh biếc (NXB Tổng Hợp Tp.HCM) sắp ra mắt độc giả, anh muốn chia sẻ điều gì trong con đường “tìm thuốc” cứu mình, cứu người?
Ngàn cánh sen xanh biếc là những cảm, những nghĩ, những “thấp thoáng” mà tôi đã học được từ trong kinh Diệu pháp Liên hoa (Pháp Hoa). Hơn 15 năm nay, tôi nghiền ngẫm và thực hành những lời Phật dạy, mong tìm trong đó phương cách chữa cái đau, cái khổ cho mình và cho người với cái nhìn khoa học, y học, hoàn toàn không mê tín dị đoan. Năm 2003, tôi viết Nghĩ từ trái tim từ Tâm kinh Bát Nhã; rồi năm 2008, viết Gươm báu trao tay từ kinh Kim Cang và nay, 2013, viết Ngàn cánh sen xanh biếc từ Pháp Hoa… Hình như cứ mỗi 5 năm thì tôi nghiền ngẫm được “một chuyện”! Tôi đã tìm thấy ở đó những minh triết và đặc biệt, tấm lòng người xưa. Khi nghiền ngẫm Pháp Hoa, tôi giật mình thấy ông bà mình từ xa xưa cũng đã “đúc kết” được Pháp Hoa (đã được Phật dạy từ hai ngàn năm trăm năm trước dưới chân núi Linh Thứu) bằng một bài ca dao tuyệt vời: Trong đầm gì đẹp bằng sen/ Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng/ Nhị vàng bông trắng lá xanh/ Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Ở thời “mạt pháp” mà biết sống “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” chẳng phải tuyệt vời sao, chẳng phải hạnh phúc sao, vì đã rời xa mọi thứ tham sân si… Lòng tham con người không đáy, dẫn tới bao khổ đau cho mình và đồng loại. Lòng tham khởi lên chỉ vì thấy lấp lánh “lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng” tưởng bở, mà thực ra, rốt cuộc, cũng chỉ là “nhị vàng bông trắng lá xanh” đó thôi! Đó chính là điều Tâm Kinh đã nói: “bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm”…Các vị Bồ tát trong Pháp Hoa tượng trưng cho những “hạnh” của một lối sống hạnh phúc: Chân thành. Tôn trọng, Thấu cảm, Từ bi hỷ xả…Tâm tịnh thì thế giới tịnh!
1 – Năm 1965, trong bài thơ Thư cho bé sơ sinh viết tại bệnh viện Từ Dũ, ông viết về chuyện cắt rốn cho một sinh linh vừa chào đời. Ít người nghĩ rằng việc đỡ đẻ cũng có thể thành thơ… Theo ông, những công việc trong ngành y với dao kéo, máu me… cũng có thể là nguồn cảm hứng để nhà thơ sáng tạo?
Đỗ Hồng Ngọc (ĐHN): Sao không? Thơ là tiếng lòng, là cảm xúc. Một việc đầy cảm xúc như thế sao không thể thành thơ? Lúc đó tôi mới là một sinh viên y khoa năm thứ ba, thực tập đỡ đẻ. Với lòng đầy cảm xúc, tôi đã viết:
(….) Khi anh cắt rún cho em / Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé / Vì từ nay em đã phải cô đơn / Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ…” (Thư cho bé sơ sinh)
2 – Có ý kiến cho rằng, nếu ngành y giúp chữa lành về thể xác thì nghệ thuật chữa lành về tâm hồn. Riêng nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, ông đã ứng dụng nghệ thuật ra sao trong chữa bệnh tinh thần?
