Đọc Thơ Đỗ Hồng Ngọc
Đọc bài thơ…tí xíu của người bạn gửi xem, anh chép gửi cho em, em xem đi…và bỏ!
Mới đó mà em đã cố nhân
Lòng đau như cắt hiểu gì không
Hoa vàng đã rụng đầy sân vắng
Tình cũng ngùi phai theo tháng năm… (*)
- tranh Đinh Cường
Quả thật, bài thơ nhỏ! Em xé bỏ chớ buồn. Nghĩ đời như hạt sương…khô đi thành hạt bụi!
Em ơi, con dế nhũi nó lũi bụi bờ gai, tình chỉ một không hai, em, gót hài sen nở!
Anh làm thơ thương nhớ coi như dế đêm trường nó thức ngậm hạt sương, nó nghĩ đời…vô nghĩa!
Bạn anh làm thơ thế, anh làm thơ thế nào? Ruột không cắt mà đau, ngộ ơi là núm ruột!
Mẹ sinh con, bắt buộc để con ra làm người. Ai mới sinh mà cười? Chắc chỉ có…ông Phật!
Bảy bước đi đường tắt, bốn chín năm đường dài…Phật, tàn hương khói bay, Cửa Không luôn rộng mở!
Em, nỗi niềm thương nhớ, anh nhìn cỏ nhìn hoa, nhìn những giọt mưa sa, trời cũng có nước mắt!
Em, đó, còn hay mất thì cũng là Cố Nhân! Cố Hương mình không gần, Cố Quận…đành vĩnh biệt!
Người nào về Phan Thiết đứng nhặt những hoa vông rồi ngó xuống con sông rồi ngó ra ngoài biển…
Anh, còn chút lưu luyến để nói về nơi sinh. Và hiểu lắm Chữ Tình đố ai mang cho nổi!
Anh nhớ vườn cau Ngoại, những trái vàng chín, rơi. Ngoại cũng đã khuất rồi. Nhớ thôi…và tuyệt vọng!
Em ơi những bọt sóng cũng vỡ, tan, khói, sương. Có câu thơ dễ thương: “Hương Quan Hà Xứ Thị?”. (**)
Đường xa đường vạn lý. Tình xa, tình…muôn năm! Em bây giờ Cố Nhân, hoa vàng…thì cứ nở!
(*) Thơ Đỗ Hồng Ngọc…
(**) Thơ Thôi Hiệu: Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Trần Vấn Lệ


Bạn lại làm mình nhớ thơ Hàn Mạc Tử: “Gió trăng có sẵn làm sao ăn…”. Nhắc một câu thôi, đủ “thấm thía”.
Chúc bạn có sức làm thơ dễ thương, ít nhất cho mình đọc nha!
Ừ, đọc xong nhớ… xé bỏ!
Đọc qua bài viết này của BS Đỗ Hồng Ngọc, tôi cảm khái xin viết ra 4 câu thơ sau:
Tương ngộ cố nhân thành,
Tâm đông như dao cát,
Huỳnh hoa mãn viên lạc,
Ái tình tuế nguyệt phiêu.
相遇故人成,
心疼如刀割,
黄花满園落,
愛情歲月漂。
Tạm dịch:
Gặp nhau thành cố nhân,
Lòng đau tựa dao cắt,
Sau vườn hoa vàng rơi đầy lối,
Tình ái bồng bềnh theo tháng năm.
Có phải tình yêu là một thứ hormone giúp cho sự cân bằng của tâm hồn? Thiếu tình yêu con người dễ chao đảo, buồn tẻ lắm, phải không?
Xin chúc BS luôn vui khỏe. Một người bạn còn đang cầu học ở xứ người: VKH.
Kính gửi anh Vương Khánh Hưng,
Nhân anh viết: “Có phải tình yêu là một thứ hormone giúp cho sự cân bằng của tâm hồn? Thiếu tình yêu con người dễ chao đảo, buồn tẻ lắm, phải không?”, Nguyệt Mai xin gửi đến anh bài thơ “Nếu không có Tình Yêu” của nhà thơ Trần Vấn Lệ, cũng cùng nói lên ý đó.
Nếu Không Có Tình Yêu
Đài Khí Tượng nói “Hôm nay mưa rải rác”, nghĩa là mưa, có đó, không đều. Mưa lưa thưa thôi, là mưa chẳng bao nhiêu! California hạn chín năm rồi và còn hạn tiếp! Nước dành cho nhà vườn bởi đang mùa đất vun lên thành liếp, người nhịn thèm nhắp nước miếng cầm hơi!
Nước lã vô chai được bán khắp nơi. Uống hết rồi, cái chai không đem bán đi lấy tiền đặt cọc. Được cái sống Tự Do, được cái quyền Hạnh Phúc, người ta không đòi gì hơn là sự Bình An! Xe cứ chạy băng băng. Nước Mỹ là nước Đẹp, ai cũng Giai Nhân. Nếu có nhiều ngày không thấy mùa Xuân thì lòng người đã là Mùa Xuân Bất Tận! Ra đường gặp nhau, mở miệng cười phô bày hàm răng trắng, không hello thì cũng good morning! Ở đây hai chữ Nhân Tình: sợi dây ràng buộc cái nhìn luyến lưu!
Đài Khí Tượng nói một câu đáng yêu: “Hôm nay có mưa rải rác”. Câu nói đó không phải một câu hờn mát! Có đủ rồi vì có hơn không! Dẫu trời không mưa, ai cũng vui lòng vì câu nói thơm như Hoa Tứ Quý! Những đôi nhân tình thủ thỉ, họ nói gì? Hay chẳng nói gì? Thơ nào hay bằng hai câu này: “Hãy ngó càng lâu, nói rất êm, hãy dùng những tiếng thật êm đềm!” (*). Tôi cũng sẽ nói với em: “Này em hiền hậu, Trời không mưa ta cũng lạy Trời mưa, ta lạy Trời mưa giăng trắng đường về!” (**) Tôi sẽ gỡ từng hạt mưa trên mái tóc thề, tôi vuốt tóc em và…tôi đứng ngắm!
Trời hôm nay không mưa thì nắng, đời không có tình yêu không sống đặng người ơi!
Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Xuân Diệu.
(**) Thơ Nguyên Sa
“Nghĩ đời như hạt sương…khô đi thành hạt bụi!”
Câu thơ hay nức nở!
Lâu quá! “Ghi chép lang thang” đang in. Có trích mấy câu ra bìa 4!
Ồ, “Ghi chép lang thang” được in thành sách thì còn gì bằng! Xin đa tạ tác giả.
Ngày mưa Hà Thành, đọc thơ bác Ngọc, bác Lệ thích quá. Thích cái con dế!
Cảm ơn Bảo Trung nhiều lắm. Cảm ơn Hà thành ngày mưa. Cảm ơn con dế!
“Em ơi, con dế nhũi nó lũi bụi bờ gai, tình chỉ một không hai, em, gót hài sen nở! Anh làm thơ thương nhớ coi như dế đêm trường nó thức ngậm hạt sương, nó nghĩ đời…vô nghĩa!” (TVL)