Một hôm, nhạc sĩ Dương Thụ mời tôi đến Cà phê Thứ 7 của anh trò chuyện một bữa cho vui. Được thôi. Tôi vẫn thỉnh thoảng đến chỗ anh để uống cà phê và nghe chuyện trò mà. Đề tài gì? Thiền và sức khỏe. Vấn đề đang rất được giới trí thức quan tâm. Căn phòng nhỏ xíu, nhưng trang nhã, ấm cúng. Một chỗ chơi nhạc thính phòng, họp mặt bạn bè kiểu salon thế kỷ 18- chỉ thiếu một nữ bá tước- để chuyện trò thân mật, cách biệt với ồn ào nhộn nhịp ngoài kia.
Chẳng phải vậy mà vậy!
Khi hiểu được “chúng sanh tức phi chúng sanh thị danh chúng sanh”, ta tưởng đã nắm được từ khóa để mở vào kho tàng “Kim Cang”, nhưng thực ra còn lâu, bởi vì, vậy mà chẳng phải vậy!
Trở lại không khí buổi truyền trao “gươm báu” lúc đó, thấy không ít người bối rối vì câu nói với ngôn ngữ ly niệm của mình, Phật liền hỏi: Tại sao vậy (hà dĩ cố)? Rồi khẳng định: “Bởi vì Bồ tát mà còn có tướng ta, tướng người, tướng chúng sanh, tướng thọ giả thì chẳng phải Bồ tát!”.
Vậy mà chẳng phải vậy!
Đỗ Hồng Ngọc
Lại nói Tu Bồ Đề kính cẩn đặt hai câu hỏi với Phật: “…làm thế nào để an trụ tâm, làm thế nào để hàng phục tâm?” thì Phật bảo rằng không có gì khó cả, các vị Đại Bồ tát đều hàng phục tâm bằng cách như vầy… như vầy… “Ông hãy lắng tai nghe cho kỹ đây. Ta sẽ vì ông mà nói”. Tu Bồ Đề hớn hở: “Xin vâng, xin vâng. Con đang rất muốn nghe!”.
YOGA
“…Hà Nội mấy năm nay sôi nổi phong trào học yoga. Mình quen mấy người cũng đi học yoga. Thằng bạn mình trước đeo kính sáu bảy điôp, học yoga về, bình thường bia nó chỉ hai cốc là say, giờ uống chín cốc vẫn tỉnh. Mình mon men hỏi, nó bảo: “Tập hay lắm, cứ hít hít thở thở, co duỗi sấp ngửa một hồi, tự nhiên công lực tăng tiến ngùn ngụt. Tập đến khi nào nội công thượng thừa… vận chưởng xì hơi như bioga, châm mồi lửa là cháy”. Hai con ruồi vo ve ngang cốc bia, thằng bạn mình bỏ kính, hươ nhẹ tay, xòe ra, hai con ruồi nát bét ở kẽ ngón. Nó chùi tay vào tờ giấy ăn, cử chỉ cực kì tao nhã, hất hàm: “Thấy sao? Nhờ yoga đấy!”. Mình tin quá, chỉ muốn nhanh nhanh tập yoga, sao mà sớm đạt cái “đẳng cấp” bioga như thằng bạn tả.
Thiền ăn
Đỗ Hồng Ngọc
Một bạn trẻ doanh nhân gởi “meo” cho biết cô đã hoàn toàn dứt hẳn chứng viêm mũi dị ứng, nhức đầu dai dẳng, đi bác sĩ hoài không hết chỉ nhờ ăn “gạo lứt muối mè”. Một người khác bảo hết xây xẩm chóng mặt, đau khớp… cũng nhờ “gạo lứt muối mè” . Nhưng ấn tượng nhất với tôi là hôm gặp lại anh “bạn già” trên dưới bảy mươi thân thiết của mình đã lâu không gặp. Bụng anh thon nhỏ, dáng đi nhanh nhẹn, nét mặt vui tươi… Lạ, nhớ xưa anh ì ạch. bụng bự, da nhăn, già trước tuổi . Hỏi, anh nói: nhờ gạo lứt muối mè!
“Chẳng một, chẳng khác…”
“ Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp” ( tất cả pháp đều là pháp Phật) không có nghĩa là các pháp đều do Phật… làm ra, mà chỉ muốn nói một sự thật là tất cả các pháp đều “vô ngã”! Vô ngã bởi vô thường, bởi duyên sanh. Bởi không có tự tính riêng biệt. Nó được tạo ra do những điều kiện như một phản ứng hóa học nhờ một xúc tác, nhờ nhiệt độ, áp suất nào đó… của tâm. Khi hợp khi tan, khi còn khi mất. Như ráng chiều, như mưa sớm, như tia chớp, như sương mai. Tâm vô thường. Pháp vô ngã. Phật là phàm phu giác ngộ, thấy biết cái chuyện hiển nhiên đó nên thoát khổ. Còn ta, ta cũng thấy, cũng biết mà sao cứ mãi loay hoay? Bởi thấy đó mà quên đó. Không chịu “sửa”, không chịu “tu”, không chịu uốn nắn cái tâm mình nên mới sinh sự, mới khổ, mới mệt, mới vất vả. Đáng đời ta! Còn người có tu, có sứa, thấy đựơc cái “Nó vậy đó” rồi thì sẽ vui, sẽ hạnh phúc, vì đã “đặt gánh nặng xuống” rồi vậy! Một xã hội mà ai ai cũng vui, cũng hạnh phúc hoá ra là Thiên đường, là Niết bàn ư? Sao không! Cái đó có thể gọi là cõi Phật, là Phật quốc, Phật độ. Thiên đàng hay Niết bàn có ngay ở đây và bây giờ nếu ta biết làm cho “cõi người ta” trở thành “cõi Phật” đó vậy!
Lá Thư Đầu Năm
2010/2/20 tan nguyen <…@>
Kính gởi bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,
Thỉnh thoảng tôi gặp tên của bác sĩ trên một số bài báo. Gần đây nhất là hình của bác sĩ và Bạch Tuyết trên báo Saigon tiếp thị. Rồi cách đây mấy ngày bổng nhiên một người bạn tặng tôi cuốn “Gươm Báu Trao Tay”. Tưởng của nhà văn nào, hóa ra ….Bạn bảo: “Hay lắm, đọc đi !”. Tôi mới đọc lướt qua và thú thật cũng chưa hiểu gì lắm. Bổng nhiên tôi cảm thấy nên viết một bức thư cho bác sĩ tuy chưa một lần gặp mặt.
Thư từ Chùa Diệu Không (Canada)
Kính thưa Bác Sĩ,
Xin chân thành cảm ơn Bác Sĩ đã gởi Gươm Báu Trao Tay. Nhận được tập sách tự dưng cảm động. In xuống đọc xong, mới hiểu mình cảm động vì nhận một tấm lòng. Bác sĩ chữa bệnh cho người đời rồi, lại nghĩ làm sao giúp họ bớt khổ. Chúng tôi nghĩ Gươm Báu Trao Tay hay Nghĩ Về Trái Tim là những lá Thư nối tiếp Cho Bé Sơ Sinh.
“Con mắt còn lại…”
Phật bỗng hỏi Tu Bồ Đề, ông nghĩ sao? Như Lai có “mắt thịt” không? Dạ có! Như Lai có mắt thịt! Tu Bồ Đề vội đáp. Hỏi ta, chắc ta ấp úng, không dám nói. Ta dễ nghĩ rằng Phật hẳn chỉ có phật nhãn (mắt Phật) còn phàm phu chúng ta mới có nhục nhãn (mắt thịt) chứ, ai dè kinh Kim Cang nói Phật cũng có nhục nhãn như phàm phu, chẳng cũng khoái ru? Và lòng tự tin trong ta bỗng dâng lên. Ta có khác gì Phật đâu, chẳng qua… Hèn chi mà Bồ tát Thường Bất Khinh gặp ai cũng cung kính vái chào “Xin chào ngài, một vị Phật tương lai… “. Thế rồi Tu Bồ Đề dạ có, dạ có, năm lần cả thảy! Thì ra Phật có đủ cả năm thứ con mắt: nhục nhãn, thiên nhãn, huệ nhãn, pháp nhãn, Phật nhãn… Những 5 thứ mắt ư, có nhiều quá lắm không?
Giao lưu trực tuyến: “Thiền và sức khoẻ”
tại Tòa soạn Báo Sài gòn Tiếp thị TP.HCM.
9 giờ 30 sáng nay 21.1, 2010 bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và TS.NSƯT Bạch Tuyết có buổi giao lưu Thiền và sức khoẻ tại toà soạn báo Sài Gòn Tiếp Thị.
Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trò chuyện về những giá trị của thiền với sức khoẻ, đồng thời hướng dẫn thực hành một số bài tập thiền. TS.NSƯT Bạch Tuyết chia sẻ những kinh nghiệm thiền hành, những lợi ích của thiền đối với sức khoẻ mà chị đã nhận được. Cùng tham dự có khoảng 100 doanh nhân trẻ là những người rất quan tâm đến phương pháp rèn luyện sức khoẻ này và hơn 20 bạn đọc.
Đây là chương trình do phòng khám và tư vấn sức khoẻ báo Sài Gòn Tiếp Thị, Sài Gòn Tiếp Thị online và hội Doanh nhân trẻ TP.HCM cùng phối hợp tổ chức. Buổi giao lưu được tài trợ bởi nhãn hàng trang sức cao cấp CAO Fine Jewellery.
T.S
“Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm…”
Một lần nọ, tôi hỏi một vị Sư “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” có phải là câu hay nhất trong kinh Kim Cang không thì Sư nhẹ nhàng bảo không, trong kinh Kim Cang câu nào cũng hay cả! Quả thật dần dần tôi cũng thấy ra kinh Kim Cang chỗ nào cũng hay cả, mà hình như ngày càng hay hơn, nhất là khi… áp dụng vào đời sống hằng ngày, đúng như Edward Conze nói. Cách viết, cách trình bày từng chữ từng câu trong kinh Kim Cang chặt chẽ, thuyết phục và nói chung là… hấp dẫn! xem tiếp …
Thở và Thiền
( Bài viết này do Sayuri tường thuật lại sau khi tham dự buổi nói chuyện của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc tại Trà Quán Thanh Sơn ngày 11/09/2009. Nếu ghi chép chưa được đầy đủ và thiếu sót mong Bác Sĩ lượng thứ).
Một câu hỏi được đặt ra : Mối tương quan giữa thở và thiền là thế nào?
Vì khi nghiên cứu, chúng ta sẽ thấy tính thẳm sâu và nhất quán của tòan bộ kinh điển Đại Thừa lẫn kinh sách Nguyên Thủy, đều tập trung ở Kinh Tứ Niệm Xứ cho đến Thân Hành Niệm rồi Nhập Tức Xuất Tức Niệm
Gươm báu trao tay
(Viết về Kim Cang Bát nhã, tiếp theo Lên đường)
Tu Bồ Đề đang ngồi giữa “hội trường” bỗng đứng phắt dậy cung kính chắp tay cúi chào đức Phật và lớn tiếng ca ngợi: “Thật là tuyệt vời! Thật là tuyệt diệu!. Thật xưa nay chưa từng có. Như Lai đã khéo dạy dỗ, khéo giúp đỡ, khéo truyền trao, khéo phó chúc cho các vị Bồ tát”. Đọc tới đây tôi lại một phen chưng hửng! Bởi Tu Bồ Đề nào phải là ai xa lạ. Ông là một trong mười vị đại đệ tử của Phật, một bậc Alahán, người nổi tiếng ưa hạnh lan nhã, độc cư, người giải Không đệ nhất. Thế mà trong hội chúng này, ông lên tiếng nghe có vẻ gì đó như… ganh tị với các vị Bồ tát! Nào các vị Bồ tát… “vui” nhé,
Gươm Báu Trao Tay
Hiền huynh thương mến
Congratulations.
Bài Gươm Báu Trao Tay diễn tả được cái ngộ của hiền huynh trên con đường khám phá ý nghĩa sâu diệu trong kinh Kim Cang. Từ cái ngạc nhiên này đến cái ngạc nhiên khác. Đó há chẳng phải là thái độ của trẻ sơ sanh, của “tờ giấy trắng” hay “cốc trà cạn đáy” hay sao? Mắt mở lớn, tâm mở rộng, tai vểnh lên. Để nghe, để hít thở, để cảm nhận cái “như lai”. Tiếp nhận nhưng vẫn để tâm rỗng, vẫn để tờ giấy trắng trơn, vẫn để cốc trà cạn đáy.
GSTS Trần Văn Khê nói về cuốn “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc
( Ghi theo băng audio-cassette do cô Lý Thị Lý thu tại bệnh viện Triều An.
ngày 17.10.2003)
Tôi đọc “Nghĩ từ trái tim” của Đỗ Hồng Ngọc trong lúc đang ở bệnh viện một cách say mê liên tục từ đầu tới cuối, vừa đọc vừa ghi chú bên lề những cảm giác có tại chỗ hoặc những ý gợi lại những chuyện xưa. Trước hết là con đường đi tới Tâm kinh của tôi.



