“ Nhất thiết pháp giai thị Phật pháp” ( tất cả pháp đều là pháp Phật) không có nghĩa là các pháp đều do Phật… làm ra, mà chỉ muốn nói một sự thật là tất cả các pháp đều “vô ngã”! Vô ngã bởi vô thường, bởi duyên sanh. Bởi không có tự tính riêng biệt. Nó được tạo ra do những điều kiện như một phản ứng hóa học nhờ một xúc tác, nhờ nhiệt độ, áp suất nào đó… của tâm. Khi hợp khi tan, khi còn khi mất. Như ráng chiều, như mưa sớm, như tia chớp, như sương mai. Tâm vô thường. Pháp vô ngã. Phật là phàm phu giác ngộ, thấy biết cái chuyện hiển nhiên đó nên thoát khổ. Còn ta, ta cũng thấy, cũng biết mà sao cứ mãi loay hoay? Bởi thấy đó mà quên đó. Không chịu “sửa”, không chịu “tu”, không chịu uốn nắn cái tâm mình nên mới sinh sự, mới khổ, mới mệt, mới vất vả. Đáng đời ta! Còn người có tu, có sứa, thấy đựơc cái “Nó vậy đó” rồi thì sẽ vui, sẽ hạnh phúc, vì đã “đặt gánh nặng xuống” rồi vậy! Một xã hội mà ai ai cũng vui, cũng hạnh phúc hoá ra là Thiên đường, là Niết bàn ư? Sao không! Cái đó có thể gọi là cõi Phật, là Phật quốc, Phật độ. Thiên đàng hay Niết bàn có ngay ở đây và bây giờ nếu ta biết làm cho “cõi người ta” trở thành “cõi Phật” đó vậy!
Có lẽ thính chúng – những trai thiện, những gái lành- được nghe bài học trong buổi truyền trao “ gươm báu” hôm đó đã mường tượng ngay ra một cảnh “thỏ thẻ rừng mai chim cúng trái, lửng lờ khe yến cá nghe kinh…”(CMT), nên ai cũng háo hức muốn ra tay làm cái gì đó, sắp đặt, bày biện cái gì đó, để tạo dựng nên một thế giới an bình thanh tịnh cho mọi người, cũng có người nghĩ đến chuyện phất cờ gióng trống nhằm thu hút “chúng sanh” để có cơ hội mà…”vị tha nhơn thuyết”!
Phật như “đi guốc” trong bụng mọi người bèn nghiêm khắc bảo: “ Trang nghiêm Phật độ giả, tức phi trang nghiêm, thị danh trang nghiêm!”. Trang nghiêm cõi Phật ư? Chẳng phải trang nghiệm mới thực là trang nghiêm!
Bởi trang nghiêm mà chăm bẳm, mà cố tình vẻ vời, kiểu cọ… thì đã bị dính bị mắc, không đáng gọi là Bồ tát. Như người thầy thuốc kém chuyên môn dễ bày biện những đồ nghề loảng xoảng để hù dọa bệnh nhân, dễ châm hàng tràng tiếng Latinh để khiếp phục người bệnh! Thầy thuốc giỏi thì không cần phải vậy. Không cần bày vẻ, không cần hù dọa. Cho nên trang nghiêm đúng nghĩa thì không cần phải trang nghiệm mà vẫn cứ là trang nghiêm. Trang nghiệm tự bên trong kia! Bồ tát tu lục độ vạn hạnh cho đàng hoàng, tới nơi tới chốn rồi thì không cần phải trang nghiêm mà vẫn là trang nghiêm đó vậy! Nhưng, coi thường trang nghiêm, bảo không cần trang nghiêm thì cũng không phải. Thì quay về núi, ngồi dưới gốc cây, hỏi không đáp cho xong.
Tôi thường lang thang thăm thú các chùa chiền nơi này nơi khác. Lang thang và nhìn ngắm, hít thở, học hỏi. Có nơi, xưa là chốn u nhàn, thanh tĩnh, chơn chất, tự dưng thấy lòng sảng khoái, lâng lâng, nay “cơ chế thị trường” đã tô son trét phấn, thếp vàng dát bạc, tự dưng thấy lòng hoang mang, bỡ ngỡ. Nhưng nghĩ lại, tại mình. Không phải tại phướn, cũng chẳng phải tại gió! Cất chùa, xây tháp, đắp tượng, đúc chuông … cần lắm chứ. Gõ mõ tụng kinh, niệm Phật… cần lắm chứ. Gõ mõ tụng kinh cho đến nhất tâm bất loạn chẳng phải là định, là tuệ sao? Cầu nguyện cho đến mức thấy mình… tan rã cùng tượng đá chẳng phải là… thiền sao? Lạy Phật mà đúng cách, đúng kỹ thuật, theo cùng hơi thở chánh niệm thì chẳng những không còn đau lưng sưng khớp mà còn giúp cho máu huyết lưu thông, tăng cường sức đề kháng, sức dẽo dai cho cơ thể đó chứ!
Một khung cảnh “Thỏ thẻ rừng mai chim cúng trái/ Lửng lờ khe yến cá nghe kinh/ Vẳng bên tai một tiếng chày kình…” cũng khiến cho “ Khách tang hải giật mình trong giấc mộng!” (Chu Mạnh Trinh) đó chứ! Làm cho người ta giật mình cũng cần lắm chứ! Giật mình mới sực tỉnh đựơc! Tỉnh rồi mới ngộ được chứ! Chuyện hình thức đâu có thể coi thường!
Không có Hàn San tự kia thì sao có tiếng chuông chùa làm nao lòng lữ khách giữa đêm khuya tự ngàn năm cũ?
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
(Trương Kế).
Trăng tà, tiếng quạ kêu sương
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ
Thuyền ai đậu bến Cô tô
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San.
(Tản Đà dịch).
Nhưng do đâu mà lữ khách rúng động vì tiếng chuông chùa Hàn San? Hay chỉ vì trăng tà, tiếng quạ, sương khuya, lửa chài, cây bến… đã bày biện cho lữ khách một cõi tâm hồn, một cõi “trang nghiêm”, một cuộc dọn mình để tiếp nhận tiếng chuông chùa vang vọng giữa đêm khuya? Người thỉnh chuông có ý gì đâu? Tiếng chuông có ý gì đâu?
Học Kim Cang tôi cứ giật mình đánh thót. Đang hào hứng thì bị “dội” ngay một gáo nước lạnh, đang mơ màng thì bị giựt tóc mai, đang ngon trớn thì bỗng khựng lại, vừa định chê bai thì vổ đùi, thì ra thế, vừa định gật gù thì cốc đầu, không phải vậy! Nghiền ngẫm, học hỏi rồi mới thấy Kim Cang thực ra có hai phần rõ rệt, mà trộn lẫn vào nhau, đan chéo lấy nhau. Hai mà một, một mà hai. Chẳng phải một mà cũng chẳng phải khác! Phần đầu dạy “ly tướng”, đừng trụ vào đâu cả để mà sanh tâm, Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm; phần sau dạy “ly niệm” (vô niệm), cứ sanh tâm đi miễn là đừng trụ vào đâu cả! Ưng sanh kỳ tâm nhi… vô sở trụ, hay nói cách khác là “Ưng sanh vô sở trụ tâm”. Một đằng, dạy không để bị cuốn hút vào những màu sắc,những âm thanh, mùi vị … Bồ tát mà còn cứ chăm bẳm “dĩ sắc, dĩ thanh âm” thì… đang “hành tà đạo”. Tâm thông thì thuyết mới thông! Dù có mở cờ gióng trống đi nữa chẳng qua cũng chỉ là cái cớ, cái duyên, chẳng cầu, chẳng bận. Cứ rèn luyện nội công cho thâm hậu đi, đừng nóng vội khoe khoan chiêu thức! Người mới học võ nào cũng ham, cũng mê chiêu thức! Khi nội công thâm hậu rồi thì một cái búng tay, một cái giở chân, một tiếng đàn, tiếng sáo… chẳng phải là tuyệt chiêu đó sao?
(Gươm báu trao tay)


楓 橋 夜 泊
月 落 烏 啼 霜 滿 天,
江 楓 漁 火 對 愁 眠。
姑 蘇 城 外 寒 山 寺,
夜 半 鐘 聲 到 客 船。
張 繼
Mong rằng mọi người đến chùa để ngưỡng nhìn nụ cười của Phật và tĩnh tịnh, tự tu tập để “nội công thâm hậu” mà “đáo bỉ ngạn”, chứ đừng đến chùa như mùa tết và lễ hội của mấy năm vừa qua, trên tay các vị La hán đầy tiền lẻ, cảnh chùa vương đầy rác!
Ôi! ồn ào quá đời này!
Sách của bác sĩ diễn giảng dưới nhiều góc độ, đọc thấy gần với đời thường, mong mọi người đều được đọc đến. Để “tâm” bớt tẩu hỏa nhập ma.
đọc xong bài , con cũng con chưa hiểu hết ý. chắc con phải đọc thêm vài lần nữa nhưng con rất thích câu:đừng trụ vào đâu cả để mà sanh tâmcứ sanh tâm đi miễn là đừng trụ vào đâu cả. Cảm ơn BS
BS tư vấn dùm về bệnh của con: con 38 tuổi nhưng đã mãn kinh hơn 03 năm rối. đi khám thì bình thường, chỉ là buồng trứng bị teo. cũng đã thử máu để làm nội tiết tố, chỉ vì con quá mập, cao 1m4 mà 70kg. con làm đủ mọi cách mà vẫn không thể nào xuống cân. BS có thể bày cho con cách gì đó được không ạ?
Toi cung dong y voi GBL, vao CHUA muc dich cot de ngam PHAT, chiem nguong Nu Cuoi hien lanh, tha thu cua NGAI de TAM tu tu TINH va cung Tu Tu giac ngo, Hanh phuc cung se tu tu den voi minh va nguoi chung quanh.
Tuy nhien den CHUA cung vi nhu di xem ngay LE HOI, moi nguoi Vui ve Chao PHAT va chao lan nhau. Dem Nu cuoi niem Vui, su sang khoai cho nhau, quen het moi Uu Phien Lo toan trong cuoc song; Mien la xem Chua nhu Nha Cua To Phu, biet giu VE SINH va Trang Nghiem. Nhu vay nhung ngay HOI LE PHAT moi con ton tai va dong vui, Vui nhat la tre THO hon ho di gap PHAT. Va Boi Vo luong PHAP cho Vo luong TAM.
” Và Bởi vô lượng pháp cho vô lượng tâm”. Đúng vậy. Rất cảm ơn bạn. Hiện nay cũng đã có nhiều chùa không cho phép đốt nhang, vàng mã… mù mịt làm ô nhiễm không khí như xưa. Nhưng quả thật không vui khi thấy trước cổng chùa Hương bán đầy thịt rừng…
KG:
Le Hunh Dieu Nhan
Neu muon giam can xin vao web cua Chua Long Huong Co-TU
Doc cai bai ve PP thuc-duong ( gao lut muoi me )
SAu 1 thang thuc-hanh se thay hieu qua chua tung thay.
web cua chua long huong
http://chualonghuongtthai.com.vn/Lich%20giang%20phap.html
doc cac bai ve thuc duong
va benh nhan phat bieu ve ket qua tri lieu trong le gio TO oshawa
Đúng là không có Hàn San tự kia thì sao có tiếng chuông chùa ngân lên giữa đêm khuya để Trương Kế giựt mình làm tiếp bài “Phong Kiều Dạ Bạc” lưu danh hậu thế.
“Người thỉnh chuông có ý gì đâu? Tiếng chuông có ý gì đâu?” Nhưng sư ông có ý gì mà tự dưng nửa đêm gióng lên tiếng chuông thánh thót phá tan cảnh đêm tịch mịch còn vương giấc hồ (?)
BS ơi, con không thể vào được mục giao lưu, không biết con có thao tác bị sai không, con thi lại vị dở ẹc vi tính. BS bày con với