Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Tháng 6, “sức khỏe trẻ em”

08/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 3 Bình luận

Kỳ 2

Câu 4: Bác sĩ ơi, giúp con với…?

Thưa bác sĩ ! Bé của con là bé gái . Bây giờ bé được gần 20 tháng rồi và con vừa cân và đo chiều cao cho bé. Bé được 10,8kg và cao 81 cm. Bác sĩ ở phòng khám nói làm sao tới khi bé 24 tháng phải đạt chiều cao 85 cm mới được chứ bé của con còn thấp bé lắm. Con phải làm sao để tăng chiều cao của bé cho đạt chuẩn đó. Cho con hỏi là năng lượng trong cháo và sữa thì cái nào nhiều hơn. Nếu con tăng lượng sữa và giảm lượng cháo thì bé có phát triển tốt hơn không ạ. Bé cũng đã mọc được 16 răng rồi nhưng bé vẫn không chịu nhai cơm. Con cho bé ăn bé cứ nuốt trọng. Và bây giờ bé cứ ăn cháo thôi, ăn cơm là ói. Con phải làm sao đây. Tiếp tục cho bé ăn cháo hay cho ăn cơm nát. Đồ ăn của bé con bằm rất kỹ nhưng khi ăn bé vẫn ói. Và con cũng muốn cho bé uống loại sữa can-xi dành riêng cho bé để phát triển xương được tốt. Vậy có nên không bác sĩ. Con cám ơn bác nhiều.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Tháng 6, “Sức khỏe trẻ em”

08/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Vài câu hỏi đáp về Sức khỏe Trẻ em
Tháng 6 vẫn là tháng dành cho “Trẻ Em” phải không? Tôi chọn lại một số câu đã giải đáp trên Webtretho để chia sẻ cùng các bà mẹ, ông bố trẻ ở đây…
Thân mến,
BS Đỗ Hồng Ngọc

Câu 1: Bé không thích bú, chậm lớn, làm sao?

Kính thưa Bác sĩ!
Bé cháu hiện nay 20 tháng, bé sinh đủ 40 tuần, nặng 3kg,khoảng 6 tháng đầu bé phát triển rất tốt, bú giỏi nhưng sau 6 tháng bé bú giảm dần (cháu cho bé tập ăn dặm lúc 5,5 tháng, mỗi ngày ăn 2-3 lần, mỗi lần 2-3 muỗng bột , loại bột mặn), từ đó bé lười bú, phải ép và cả thức đêm cho bé bú nhưng bé cũng phát triển chậm hơn 6 tháng đầu rất nhiều. Đến khi bé được 10 tháng, do công tác xa nhà cháu gởi bé cho bà nuôi và co lần bé bị sốt cả tuần, sụt cân hơn 0,5kg rồi từ đó bé ốm luôn. Cho đến bây giờ bé được 20 tháng nhưng bú rất ít, mỗi ngày bú khoảng 500-600ml sữa, ăn khoảng 3 chén cháo (cháu nấu cháo thịt-rau, cá-rau, óc heo-rau…đổi món mỗi ngày), uống 1 chai sữa chua susu 110ml. Nhưng hiện nay bé mới hơn 10kg, cao khoảng 80cm, mọc 14 cái răng, bé rất lanh lợi, chạy chơi đùa, nói chuyện giỏi. Vậy thưa Bác sĩ bé co bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng không ạ? Bác sĩ chỉ cho cháu cách nào giúp bé bú nhiều hơn và loại sữa nào giúp bé phát triển tốt, giá cả hợp lí vì cháu đã cho bé uống nhiều loại nhưng thấy chất lượng cũng không khác nhau mấy.
Xin cám ơn bác sĩ rất nhiều!

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Chuyện “Sáng mắt”

02/06/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 11 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,
Bạn thân,
Cảm ơn bạn đã nhắc khéo tôi coi bộ muốn giống Ông già lười làng Hải Thượng rồi hay sao mà đã lâu chẳng thấy có bài nào mới cả. “Ông già lười làng Hải Thượng” chính là Hải Thượng Lãn Ông, ông tổ của ngành Y đó bạn ạ, không dễ mà bắt chước đâu! Ông tự nhận mình là “Ông già lười” chỉ vì ông luôn ước muốn sao cho mọi người không ai phải đau ốm bệnh hoạn gì cả để ông được thảnh thơi làm thơ uống rượu, tự tại thong dong…

Tôi thì mấy lúc nay hơi bận bịu vì một số chuyện phải lo để đi mổ mắt cườm (cataract) đó bạn. Cườm già đó mà. Lão hóa đó mà! “Ai bảo… già chi?”. Thế nào bạn cũng cười! Nhưng thời buổi này ai mà không già kia chứ? Rồi bạn cũng sẽ thế thôi. Theo các nghiên cứu thì từ năm 1000 đến năm 1900, tuổi thọ bình quân của loài người chỉ tăng từ 24 đến 30, nhưng từ 1900 đến 2000 thì tuổi thọ bình quân đã tăng lên hơn gấp đôi, đến 65. Các vấn đề bệnh tật của tuổi già trở thành tâm điểm của ngành Y hiện nay. Nhờ những tiến bộ của khoa học y học mà những điều trước kia tưởng không thể làm được thì nay đã trở nên chuyện thường ngày. Chẳng hạn xưa kia một người già bị cườm đành chịu mù lòa thì nay người ta đã có thể lấy cườm đó ra và thay vào một thủy tinh thể nhân tạo…
Trường hợp tôi phức tạp một chút, vì 20 năm trước đây tôi đã từng được mổ cườm một lần- cườm chấn thương, sinh biến chứng, phải đi cấp cứu. Lần này thì cườm già ở mắt còn lại. “Con mắt còn lại nhìn một thành hai” (TCS) bạn nhớ không? Người bạn đồng nghiệp trẻ chuyên khoa mắt ở bệnh viện sau khi giúp tôi làm các thủ tục hành chánh rồi siêu âm, thử máu, khám tổng quát nội tim mạch… các thứ đã nói không chỉ bị cườm già mà tôi còn thoái hóa hoàng điểm nên mắt mổ xong cũng sẽ nhìn kém so với những trường hợp khác. Tôi cười dù vậy cũng còn khá hơn một số người mà! Mọi người nhìn tôi có vẻ ngạc nhiên.
Thiệt ra tôi cũng hồi hộp. Mổ mắt đâu phải chuyện dễ. Tôi tự nhủ tùy duyên, tùy hỷ, quán niệm hơi thở… vậy mà huyết áp cũng vọt lên như thường.
Kinh nghiệm cho biết người trong ngành mỗi khi có chuyện thường rắc rối hơn thiên hạ! Trước kia, một người bạn tôi bị viêm ruột thừa, được một giáo sư ngoại khoa đầu ngành mổ… mất 3 tháng sau mới lành, trong khi người bình thường chừng tuần lễ là xong! “Cưng” quá mà! Cũng vậy, nhiều nữ bác sĩ rặn đẻ hoài không ra, phải can thiệp! Thì ra trong nghề, biết nhiều quá dễ sinh sự. Người đồng nghiệp trẻ “động viên” tôi, nhẹ nhàng thôi, nhanh thôi, không đau, anh yên tâm. Người phụ mổ nói bác sĩ P mát tay lắm, đừng lo. Rồi người ta chích cho tôi một phát vào mắt để gây tê. Sau đó tùy hỷ. Muốn làm gì thì làm, tôi nhủ. Nghe có tiếng nói quả tôi có duyên với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, vì 20 năm trước, chính tôi cũng đã phụ mổ ca của bác sĩ, lúc đó biến chứng nặng. Lại có tiếng reo vui ủa, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc hả, em rất mê cuốn Nghĩ từ trái tim của thầy. Hôm nào em mang đến nhờ thầy ký tên nhé.
Xong rồi. Tốt đẹp – bác sĩ P nói – anh có thể về được rồi. Người bạn đọc mê sách tôi bấy giờ tình nguyện dắt tôi về phòng. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là… phải vịn vào vai người khác lò dò đi vì mắt đã được băng kín. Bỗng dưng tôi nghĩ mình may mắn ở trong ngành nên đã được nhiều ưu đãi, mọi thứ nhanh chóng, nhẹ nhàng, răm rắp… và ước chi điều này có được với tất cả mọi người. Sáng đến thấy bệnh nhân đông nghẹt, chen chúc, gây gổ, hỏi sao hôm nay đông vậy, cô điều dưỡng bảo hôm nay trời mưa nên chỉ bằng một phần ba những hôm trước!
Sáng ngày hôm sau tôi mở băng mắt của mình ra trước gương soi và giật mình thấy một …quái vật đang trừng trừng nhìn tôi! À mà không, một người lạ quắc! Lắc lắc vài cái, thì ra mình đó. Không ngờ mình già đến thế! Nhăn nheo, nhăn nhúm, da mồi, tóc bạc, tàn nhang đâu đó đậm đà, rõ nét. Tóc nào bạc thì ra bạc, trắng xóa. Tóc nào đen thì đen thủi đen thùi. Nếp nào nhăn thì ra nhăn, sâu hóm… Đâu đó rõ ràng phân minh chứ không lờ mờ như xưa khi nhìn với con mắt bị cườm che lấp. Thì ra cái thủy tinh thể nhân tạo mới thay nó làm việc tử tế rồi. Thế mới hiểu ra tại sao lâu nay mình “trẻ” thế mà nhiều người già khằn cứ gọi mình bằng bác và xưng con xưng cháu ngon lành!
Khổ cái lâu nay quen mang kiếng cận thị, bây giờ hết cận rồi mà đi đâu cũng mò mò tìm kiếng. Cái tivi bị oan. Lâu nay cứ tưởng nó hư, điều chỉnh đủ cách mà hình cứ mờ mờ thấy ghét thì ra là tại mắt mình. Thế mới biết phải “phản quan tự kỷ”, coi lại chính mình như Tuệ Trung Thượng Sĩ (thầy của vua Trần Nhân Tông) bảy trăm năm trước đã căn dặn. Ngay đêm thứ nhì sau mổ tôi đã được xem trận chung kết giữa Barcelona và Manchester United. Tuyệt vời!
Lạ lùng hơn nữa là sách báo, vi tính… từ nét chữ, hình ảnh, màu sắc các thứ đâu đó đều hiện ra rõ ràng, sắc sảo. Thế mà lâu nay mình cứ chê ỏng chê eo sách báo lem nhem chữ nghĩa lờ mờ hình ảnh nhòe nhoẹt… (bác sĩ điều trị chưa cho phép tôi đọc sách báo, làm việc trên vi tính). Phố xá xe cộ cây cối gì quanh tôi cũng… đẹp hẳn ra, màu nào ra màu đó. Đỏ thì thiệt đỏ, Vàng thì thiệt vàng. Xanh thì thiệt xanh. Tím thì thiệt tím.
Hóa ra lâu này mọi thứ đều đẹp lạ lùng đến vậy mà mình không biết. Tôi ngờ rằng những người có đôi mắt tốt xưa nay chắc chưa bao giờ có được cái cảm giác “hạnh phúc” như tôi lúc này. Dĩ nhiên rồi nay mai tôi cũng sẽ quen đi, sẽ không còn nhận ra những thứ tuyệt diệu quanh mình như thế nữa.
Một tuần lễ đã trôi qua. Tôi đã làm quen được với bộ mặt “thật” của mình. Tôi đã “sáng mắt” ra nhiều thứ. Tuy có già đi nhưng thấy mình cũng… dễ thương bạn ạ!
Tôi muốn cảm ơn bệnh viện, cảm ơn các bạn đồng nghiệp của tôi một lần nữa, ở đây.
Vậy là tôi đã “giải trình” đâu đó cho bạn rồi nhé. Đừng có kêu là tôi lười nữa!

Đỗ Hồng Ngọc.
SG 2.6.2011

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Nhân ngày Phật Đản

17/05/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

Thư gửi Cao Huy Thuần
Đọc “Thấy Phật”

Anh Cao Huy Thuần ơi,
Tôi viết thư này cho anh đúng vào ngày Phật Đản, cũng ngộ! Tình cờ thôi. Tôi mới nhận được cuốn Thấy Phật của anh hôm qua, đọc và viết liền cho anh vài “cảm xúc”, kẻo nguội. Nhìn lại lịch, thì ra là ngày Phật đản!

Tôi mừng cho anh, anh Thuần à, mừng anh đã “thấy Phật”, à mà không, anh thấy pháp thân của Phật, à mà không nữa, anh thấy Như Lai. Phật là Như Lai nhưng Như Lai không phải Phật. Như Lai là Như Lai. Là cánh hoa mai nở thiên thu giữa đêm trừ tịch, là cánh hoa đào “năm ngoái” vẫn còn cười với gió đông. Thật ra anh biết đó, làm gì có hoa đào năm ngoái. Hoa đào thiên thu thì có, đời đời kiếp kiếp, chẳng sinh chẳng diệt thì có. Nó cứ việc nở với gió đông và ngộ thay, nó cười mỉm, cười mũi vào anh chàng thi sĩ ngờ nghệch kia cứ tưởng hoa đào năm ngoái của anh còn đó để mà than thở nhân diện đào hoa nay đã về đâu? Về đâu? Chẳng về đâu cả, bởi chẳng đến từ đâu. Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ… Tôi khoái cái “tiếu đông phong” của hoa đào trong thơ Thôi Hộ. Cái hoa đào đó nó cười tủm tỉm anh chàng thi sĩ chưa thấy biết như lai kia. Còn người đẹp nhân diện đào hoa nọ có mất đi đâu bao giờ, có nhạt phai bao giờ đâu, ngàn năm trước ngàn năm sau vẫn vậy, vẫn tương ánh hồng mãi đó thôi. Chỉ có chàng thi sĩ loay hoay trong cái ngã của mình, là ta, của ta, nên mới buồn rầu, than thở. Anh không phải là chàng thi sĩ đó, nhưng như anh nói, cũng chỉ là một người mù với chiếc gậy, tệ hơn, “mắt mở nhưng nào thấy” như phần đông chúng ta, trong đó có tôi. Nhưng vì anh là một phật tử trí thức, tôi không tin là anh “xớ rớ uyên thâm” như người ta vẫn nói mà anh quả đã có con đường để đi, để thấy, để “ngộ” và để “nhập”. Tôi tin anh đã thõng tay vào chợ từ lâu. Anh đã thấy hoa mai nở giữa đêm trừ tịch, anh đã lại thấy mặt trăng tròn nhất, sáng nhất giữa ngày Vu lan, và anh còn thấy được cả bầy khỉ nắm đuôi nhau mò trăng đáy nước, chẳng chịu nhìn lên một chút! Có điều khi thấy biết (tri kiến) như vậy rồi thì người ta thường ú ớ, nói không được, bất khả thuyết, nên phải dùng ẩn dụ, ngụ ngôn. Thấy Phật của anh đầy những ẩn dụ, ngụ ngôn là vậy. Nói vậy mà không phải vậy. Không phải vậy mà vậy. Tức phi thị danh. Anh bắt chước Pháp Hoa kể chuyện trên trời dưới đất để “ẩn đi chỗ khác” mà chỉ đây là diệu pháp, kia là liên hoa, đưa đạo vào đời, cư trần lạc đạo, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Anh nhìn bất nhị, anh thấy cái chẳng khác trong cái chẳng một, nên chẳng cần dính mắc đó đây. Nhưng thú vị nhất trong Thấy Phật, theo tôi, là anh đã bắt chước người xưa mà đi “chăn trăng”. Đầu tiên là anh mơ trăng, rồi nhìn trăng, thấy trăng, theo trăng, tán tỉnh đùa cợt với trăng để rồi sau cùng… trời ơi, hoá ra đằng sau trăng là nguyệt! Chả có trăng nào cả. Anh theo trăng mà gặp nguyệt! Tôi bỗng nhớ Trịnh Công Sơn: Từ khi trăng là nguyệt, cho tôi bóng mát thật là…. Thật là sao thì chàng không nói được, chàng ú ớ, bất khả thuyết. Cái không may của Trịnh là “từ khi em là nguyệt”, thì “trong ta có những mặt trời”!
Anh Cao Huy Thuần, anh “chăn trăng” là để thấy nguyệt. Nhìn trăng thấy Phật. Nhìn Phật thấy Như Lai. Ấy là con đường tất yếu. Nếu không vậy thì Bồ tát Thường Bất Khinh đâu có cả đời chắp tay cung kính vái chào mọi người, rằng “Ngài sẽ là một vị Phật tương lai”. Vấn đề còn lại là mê ngộ như anh nói. Mê là chúng sanh, ngộ là Phật. Nhưng ngộ cái gì, ngộ cái đằng sau trăng là nguyệt, nguyệt Như Lai, nguyệt vĩnh hằng, thường lạc ngã tịnh. Nó vằng vặc ngàn đời, nó tự tròn đầy, nó không dao động… Anh nói “Bây giờ tóc bạc cả rồi, đọc đoạn kinh Ta ẩn đi chỗ khác mà họ không biết, tôi rung động cả người” thì tôi hiểu cái sự rung động đó của anh, đó là cái rúng động của sáu thức đã chuyển hoá thành diệu quan sát trí, khi người ta đã biết nhìn “với mắt ở trong lòng”, mắt Tuệ, mắt Không.
Cho nên khi một nhà văn, một trí thức, chữ nghĩa như anh mà ú ớ, mà nói không được, mà rúng động, thì tôi không ngạc nhiên chút nào cả khi đọc mấy câu thơ “hò hẹn” của anh, khi khép lại cuốn sách. Khác với Trịnh Công Sơn, “những hẹn hò từ nay khép lại”, với anh, thì những hẹn hò từ nay… mở ra!
Đâu có lạ quen gì
Gặp nhau không hò hẹn

Bởi nó là “cái đó”. Nó vậy đó! Cho nên tôi mừng anh chẳng những “thấy Phật” mà còn thấy cả “cái đó”, Tathagata.

Đỗ Hồng Ngọc

Thuộc chủ đề:Đọc sách

Ghi chép lang thang:Trả lời “phỏng vấn”

02/05/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 21 Bình luận

Trả lời “phỏng vấn” của Phùng Hoàng Anh (Hà Nội)

Ghi chú: Phùng Hoàng Anh là nhà giáo, hội viên Hội nhà văn Hà Nội, quê Phương Khê, Ba Vì, Tây Sơn (nay thuộc Hà Nội), là cháu họ Nguyễn Hiến Lê. Theo lời Phùng Hoàng Anh thì Bà nội của anh là em họ cụ Nguyễn. Hoàng Anh vừa có một chuyến vào Nam thực tế, nhân tim thăm người bà con gọi cụ Lê bằng bác ruột hiện đang sống tại Cần Thơ. Dịp này, anh có đến tìm thăm tôi tại TP. HCM. Nay anh gởi tôi mấy câu “phỏng vấn” từ xa, tôi đã trả lời như sau,và xin chia sẻ cùng bè bạn trên trang này.

1. Thưa nhà văn Đỗ Hồng Ngọc, đến nay ông đã bước sang tuổi 72, nếu đánh giá lại chặng đường đã qua của mình với những thành công có được, ông thấy đáng quí nhất là điều gì ?

Chưa. Tôi mới 71. Tính theo tuổi Tây. Nhưng tôi không hề có ý thức về tuổi tác bạn ạ. Tôi thấy nó gỉa tạo. Nó là thứ thời gian trừu tượng. Không thật. Tôi đang sống với mẹ mình, năm nay bà mới 95 tuổi và lúc nào cũng coi tôi như một đứa trẻ nít. Tôi nhớ André Maurois bảo có người 20 tuổi mà đã quá già, trong khi có người 80 mà hãy còn rất trẻ. Lại nhớ bài thơ tình hay nhất của Bertrand Russel viết là lúc ông đã 92 tuổi: To Edith!
Tôi chưa bao giờ “đánh giá lại chặng đường đã qua của mình” nên chẳng biết nó ra sao. Tôi cứ lững thững. Và mỗi bước lững thững cũng đã là một niềm vui rồi. Ai đó đã nói “Hạnh phúc là con đường chứ không phải đích đến”. Và Bùi Giáng cũng nhắc “Xin chào nhau giữa con đường/ Mùa xuân phía trước miên trường phía sau…” nhớ không?
Với tôi, được sẻ chia ấy là điều hạnh phúc. Và có thể nói, “thành công” chính là hạnh phúc chớ không phải gì khác. Thành công không đo đạc bằng tiền tài danh vọng mà bằng hạnh phúc- sự cảm nhận rất chủ quan của nội tâm mình. Hải Thượng Lãn Ông lên non hái thuốc về chữa bệnh cho người giữa lúc bản thân ông cũng đang bị bệnh: ông gọi cái đó là hạnh phúc. Tôi muốn học “Ông già Lười”. Những điều tôi viết ra là từ cảm nhận chủ quan, từ trải nghiệm cá nhân cũng như kinh nghiệm trong nghề nghiệp có được để sẻ chia. Nó không phải là “văn chương” gì đâu nên khi được gọi là “nhà văn” tôi ngại lắm. Tôi chỉ viết những chuyện đời thường, cái ăn, cái ngủ, cái thở, cái nghĩ, cái sống… Được bạn bè đọc, đồng cảm, vậy là quý rồi. Tóm lại, với tôi, cái đáng quý nhất là hạnh phúc được sẻ chia. Mà hạnh phúc thì “rất đơn sơ” bạn ơi.

2. Ông vốn là một Bác sĩ, duyên cớ gì mà ông lại trở thành nhà thơ Đỗ Nghê và nhà văn Đỗ Hồng Ngọc như ngày nay ? Có phải ông chịu ảnh hưởng từ người cậu của mình là nhà văn Nguiễn Ngu Í ?

Câu hỏi này ngộ ghê! “Duyên cớ” gì ư? Làm gì có một thứ duyên cớ gì để ta trở thành… nhà thơ hay nhà văn? Chẳng khác chi ta hỏi duyên cớ gì mà hoa nở mà trăng lên? Nó Như thi, nó Như lai, bạn ơi. Bạn bảo tôi “vốn là” một bác sĩ. Điều này thì lại không đúng rồi. Bác sĩ không thể “vốn là” được. Nó là một cái nghề, phải học hành đàng hoàng và vất vả 6-7 năm trời bạn ạ. Rồi phải hành nghề chừng mươi năm mới có ít nhiều kinh nghiệm “chẩn bệnh bốc thuốc”! Trái lại, làm thơ, viết văn, tôi chưa thấy ai phải học hành 6-7 năm trời ở trường ốc như vậy cả. Đó mới thật là một thứ “vốn là”, hay nói cách khác, nó là một thứ “nghiệp”, gắn tự trong gène. Bạn biết đó, có những “thần đồng” thơ, có những nhà văn “thiên tài”. Ngược lại, nhiều tiến sĩ… văn chương thì không viết được văn, tiến sĩ âm nhạc thì không sáng tác được nhạc… Dĩ nhiên họ có thể nghiên cứu và giảng dạy. Lạ vậy đó. Nó cần năng khiếu, một thứ “vốn là”, thứ “trời cho”. Ảnh hưởng tác động từ bên ngoài nếu có, rất ít! Không phải ông chủ báo nào cũng viết được báo, không phải ông chủ nhà xuất bản nào cũng viết được sách. Khi người ta “gắng sức” để trở thành nhà thơ, nhà văn thì thường… người ta không trở thành nhà gì cả! Nó tự tâm. Văn chương chi sự/ thốn tâm thiên cổ.

3. Ông đã viết rất nhiều sách với nhiều đề tài khác nhau, theo ông, ông tâm đắc cuốn sách nào nhất ?

Cuốn nào đang làm hay vừa làm xong thì thấy “tâm đắc”. Nhưng, như bạn thấy đó, sách tôi viết không thuộc loại “sáng tác”, không phải tiểu thuyết hay truyện ngắn, truyện dài… Tôi không có khả năng “hư cấu”! Tôi theo một trường phái cũ rích: “văn dĩ tải đạo”. Ecrivant hơn là écrivain bạn ạ. Tôi viết vì thấy nó có ích cho tôi, cho người khác về một vấn đề nào đó. Viết cho tuổi mới lớn, viết cho các bà mẹ, viết cho tuổi chớm già v.v… là để tự chữa bệnh cho mình và cũng để giúp ít nhiều cho bạn bè gần xa. Nó không phải “sáng tác”, không làm văn chương, không có tưởng tượng, hư cấu gì cả.. Một người bạn Nhật bảo sách tôi không “best seller” mà là “long seller”. Dĩ nhiên, khi về… già (ủa, bây giờ thì có già?) thì những cuốn nghiêng về tâm linh có vẻ là những cuốn tôi tâm đắc nhiều hơn, chẳng hạn Nghĩ từ trái tim, viết về Tâm kinh bát nhã, và Gươm báu trao tay, viết về kinh Kim cang…

4.Thời gian này ông đang tập trung viết về đề tài nào và bao giờ thì ông cho ra mắt độc giả ?

Tôi đang cho in cuốn Nhớ đến một người, sắp ra mắt nay mai. “Nhớ đến một người” với tôi là “để nhớ mọi người…”(TCS). Đây là một tập hợp các bài viết rải rác của tôi trong hơn 20 năm qua về các nhân vật thân quen, dĩ nhiên dưới cái nhìn rất chủ quan vừa cận thị, vừa “méo mó nghề nghiệp” của mình.
Tôi cũng đang hoàn thành cuốn “Thư gởi người bận rộn” (Tập 2) vì ngày càng có thêm nhiều người bận rộn… rất bận rộn như bạn biết đó!

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang

Lại một bài không biết gọi là gì!

06/04/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 9 Bình luận

Rùng mình…

Tùng địa dũng xuất
(Pháp Hoa kinh)

Người rùng mình hỏi vì sao động đất sóng thần cứ triền miên
hết ngày này sang ngày khác?
Vì sao núi lửa cứ phun trào?
Vì sao băng tan vì sao bão táp…?
Vì sao trẻ con người già bị cuốn trôi bị thiêu đốt
thành phố tan hoang cửa nhà đổ nát như món đồ chơi
của một đứa trẻ đang giận dữ
Vì sao và vì sao?…

Nhưng hãy lắng nghe
Dù trong giây lát

Trái đất cũng đang rùng mình tự hỏi vì sao
những ngọn núi cứ triền miên đổ sập?
vì sao những dòng sông nghẽn tắt?
vì sao những mủi đao cứ ngày đêm xoáy sâu vào lòng đất?
Vì sao chim rừng cá biển không chốn nương thân
Vì sao cổ thụ mầm xanh bị tận diệt
Vì sao lúa bắp phải cấy ghép gen người?…
Vì sao và vì sao?

Ta nương tựa vào nhau.
Nay có vẻ đã không còn cần nhau nữa!
Đất rùng mình phận đất
Người rùng mình phận người…

Đỗ Nghê
(4.2011)

Thuộc chủ đề:Uncategorized

ĐI CŨNG LÀ VỀ !

30/03/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 23 Bình luận

Đỗ Hồng Ngọc

Có người hỏi tôi có phải Trịnh Công Sơn là một thiền sư không mà sao cứ thấy tôi nhắc và trích dẫn ca từ của anh trong các bài viết về Thiền, về Phật pháp của tôi?

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Đọc sách Tag với:BS Do Hong Ngoc, BS Đỗ Hồng Ngọc

Một bài không biết gọi là gì!

28/03/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 13 Bình luận

LOÀI NGƯỜI THẬT VUI!

vô vô minh
diệc vô vô minh tận…
(Tâm Kinh)

mặc cho sóng thần
mặc cho động đất
mặc cho rò rỉ hạt nhân
bom vẫn nổ ở afghanistan
đạn vẫn bay ở lybia
và nhiều nơi khác nữa…
loài người thật vui!

mặc cho núi lửa
mặc cho băng tan
mặc cho dịch bệnh
mặc cho đói rét
vẫn loay hoay tận diệt
tiếp tay trời đất…
loài người thật vui!

đỗ nghê
(3.2011)

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Ghi chép lang thang: THẢ MỘT TỜ THƯ

05/03/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 4 Bình luận

THẢ MỘT TỜ THƯ

HDũng
Hodung@.com
2011/02/27 at 11:30 sáng
Con đã từng “băn khoăn đứng giữa hai dòng nước, chọn một dòng hay để nước cuốn trôi”, vì nghĩ rằng cuộc đời mình đi theo nghiệp “thơ ca” thì đúng hơn. Nhưng tình cờ biết được Thầy, đọc được văn của Thầy – một Bác sĩ, một Nghệ sĩ – thì con đã tin tưởng vào con đường mình đã chọn – con đường chữa bệnh cứu người. Và khi được học ở mái trường Y khoa Phạm Ngọc Thạch những ngày đầu tiên với những bài giảng của Thầy, của thầy Trương Thìn, thầy Trương Trọng Hoàng…con càng hiểu hơn thế nào là Nghệ thuật trong Y thuật!
Nhân ngày Hiến chương của các Thầy thuốc, con chúc thầy mạnh khoẻ và ngày càng thành công hơn nữa trong sự nghiệp trồng người cũng như cứu người.
Con mong rằng sẽ được trò chuyện với Thầy nhiều hơn nữa trong tương lai (nhất là trong môn KHHV sắp tới đây! ^^).

TBPhong
Phongtran@.com
2011/03/01 at 9:49 sáng
Kính BS Ngoc
Em thường có tật đọc sách trước lúc đi ngủ. Hôm qua tìm trên kệ sách thấy cuốn “Nghĩ từ trái tim” của BS nên quyết định chọn để đọc lại. Đọc được mấy trang em đã ngũ, phàn còn lại để danh cho nhũng hôm sau chứ đọc hết hôm sau lấy gì để đọc (Cái thàng ham ngủ trong con người em thanh minh như vậy). Sang nay, cầm tờ báo tuổi trể trên tay có bài của BS đọc hết bài thấy còn thèm mới lên mạng google tim BS cho “thỏa chí tang bồng”
Té ra hạnh phúc bên mình mà lâu nay ‘đi đâu loanh quanh cho đời mõi mệt’.
– Người xưa nói “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” Em phần nào đã cảm nhận được.
– Em mới đọc mấy đoạn trả lời phỏng vấn của BS mà em cảm thấy BS như là ngừời thầy của em từ thủa nào ( hẹn hò gặp nhau trứớc sân nhà).
– Em lấy làm cảm khái viết vài dòng bày tỏ mến mộ BS, và kính chúc BS sức khỏe để cho chúng em có những bài viết hay.
Kính!

Bac Si Do Hong Ngoc
2011/03/01 at 1:56 chiều | In reply to TBPhong.
Cảm ơn em. Quả có vậy, nhiều khi “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thật em ạ.
Lại cảm ơn em lần nữa. Sách “hay” đến nỗi đọc vài trang đã ngủ thì tuyệt quá rồi còn gì. Thuốc ngủ sẽ bị ế dài dài!

YNhi
dkhoa@.com
2011/03/01 at 10:04 sáng
Con rất bất ngờ vì Đỗ Nghê lại chính là Vị Bác sỹ mà con rất ngưỡng mộ. Những bài viết của Bác sỹ làm con thật sự thích thú bởi sự gần gũi và zí zỏm, chưa cần nói đến những kiến thức bổ ích mà Bác sỹ cung cấp trong từng bài viết thì cách hành văn mộc mạc và tuyệt vời của Bác sỹ cũng sẽ làm cho ai đã từng đến webside này, đều muốn trở thành người thân thiết để thường xuyên được ghé thăm” nhà của Bác sỹ” rồi!. Khi nào Bác sỹ phát hành tập thơ thì ” ra thông báo” cho mọi người biết , để con tìm đọc, được không ạ?Cám ơn Bác sỹ rất nhiều!

ĐNTrân
bsmeo@.com
2011/03/02 at 12:09 sáng
Kính chào Chú Ngọc.
Cháu tên là Trân, cháu đang là sv y5 của Đại học Y Dược tp.HCM. Từ năm 2 đến h cháu đọc được nhiều bài viết của Chú lắm, rất muốn được liên lạc với Chú, vì cháu cũng rất thích viết, mỗi lần đi lâm sàng, có điều gì ấn tượng hoặc trong cháu có những cảm xúc muốn viết ra để lưu lại ,và thế là cháu viết. Những bài viết của Chú có sức ảnh hưởng rất lớn đến tinh thần của cháu, mỗi lần thấy nản, thấy áp lực trước những kì thi, cháu lại ra nhà sách tìm những cuốn sách có bài viết của Chú để đọc, mỗi lần đọc, cháu như được tiếp thêm lửa, như thấm thía hơn những điều cháu học được ở trên lâm sàng.( cháu thích nhất là cuốn sách Thầy Thuốc Và Bệnh Nhân ).Mỗi lần đọc bài Chú viết, Cháu ước gì được gặp Chú và nói ” Con Cảm Ơn Thầy NHIỀU LẮM “.
Hôm nay tình cờ biết được web của Chú, cháu thầy vui lắm, vậy là từ nay cháu có thể làm quen và liên lạc với Chú qua Web của Chú ^.^ .Sau này , cháu có tâm tư hay tâm sự gì khi đi lâm sàng , cháu có thể gởi mail chia sẻ với Chú được không ?
Chúc Chú thật nhiều sức khỏe ^.^ .

Bac Si Do Hong Ngoc
2011/03/02 at 7:19 sáng | In reply to ĐNTrân.
Cảm ơn Trân. Cháu có những cảm xúc lúc đi lâm sàng như vậy là rất tốt. Hãy nuôi dưỡng cảm xúc, và , cứ viết ra. Nếu không, thời gian trôi, mình sẽ quên dần hết cháu ạ… Thỉnh thoảng, gởi chú vài bài viết ưng ý nhé. Email: dohongngocbs@gmail.com
Lại cảm ơn cháu đã đọc kỹ cuốn “Thầy thuốc và Bệnh nhân” của chú, và tìm thấy trong đó niềm chia sẻ. Nếu muốn, cháu có thể gọi chú là Thầy như các học trò chú cũng được. Những năm 1981-1995, chú có tham gia giảng dạy bên Đại học Y dược Tp.HCM, Bộ môn Nhi, thời GS Tạ thị Ánh Hoa làm Chủ nhiệm đó cháu ạ…

NgSơn
nguyenson@.com
2011/03/03 at 4:01 chiều
Thưa anh
Em là Sơn. Trước nhất em xin được một chút tự giới thiệu. Em năm nay 55 tuổi. Em đang làm Giám Đốc một Nhà máy sản xuất VLXD. Em có 2 bằng Thạc sỹ: Thạc sỹ kỹ thuật xây dựng và Thạc sỹ QTKD. Thật lòng mà nói từ ngày còn nhỏ em rất mơ trở thành BS nhưng rồi đường đời trăm vạn nẻo nên em trở thành thằng Tôi như bây giờ. Mặc dầu gia đình êm ấm, công việc ổn định, thu nhâp vững vàng.. Nhưng em vẫn luôn mang một tâm trạng không an. Có lẽ là do mình kg đạt được những hoài bảo của thời trai trẻ. Lại thêm hôm trước đọc được bài” Ghiền mùi nhà thương rồi trở thành BS” của anh nên em quyết định nhờ anh tư vấn là em có thể học để thành một BS với cơ chế như hiện nay? Nếu kg phải giành chỗ của các em SV trẻ thì em có thể học dự thính được kg? Em cũng chẳng mong làm giàu từ nghề Y. Em chỉ học để giúp mình, giúp người , giúp đời trong quảng đời còn lại ít ỏi của mình. Em hứa là sẽ kg để anh thất vọng khi đã giúp em.
Xin cám ơn anh trước
NgSơn

Bac Si Do Hong Ngoc
2011/03/03 at 4:45 chiều | In reply to NgSơn.
Sơn ơi,
Theo anh thì với lứa tuổi của Sơn bây giờ em nên tập trung làm điều có ích hơn nữa: Phát huy tài “quản trị kinh doanh” và “sản xuất vật liệu xây dựng” của em để lập một cái “Nhà thương thí” giúp dân nghèo. Em sẽ mời một số bác sĩ, điều dưỡng đến giúp và qua đó trao đổi học hỏi với họ, không phải để trở thành bác sĩ mà trở thành người làm… từ thiện trong ngành y. Như vậy, em chẳng những có dịp “nghe mùi nhà thương”, mà còn thấy lòng thanh thản, giúp được bà con nghèo khó… Như vậy chẳng hơn sao?

NgSơn
nguyenson@.com
2011/03/04 at 4:20 chiều
Thưa anh. Ý kiến của anh quá hay , em xin tiếp thu.
Chúc anh luôn mạnh khoẻ
Chào anh

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Người bác sĩ có tâm hồn thi sĩ

28/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Thanh Loan

http://tamnhin.net/Vanhoathethao/9014/Nguoi-bac-si-co-tam-hon-thi-si.html

(Tamnhin.net) – Không chỉ riêng tôi mà có lẽ hàng trăm, hàng nghìn độc giả đã “yêu thầm, nhớ trộm” người bác sĩ này bởi ông chính là tác giả của những tác phẩm đem lại cho mọi người tiếng cười, cảm giác dễ chịu cùng những lời khuyên đời thường, dung dị và khoa học…

Tôi không ngờ được gặp trực tiếp “người trong mộng” của mình giữa đời thường như thế. Cái nhìn đầu tiên đã thấy yêu quý, gần gũi nhưng được nói chuyện với ông, được nghe ông nói lại càng thêm yêu quý và kính trọng biết bao. Ông chính là “người bác sĩ có tâm hồn thi sĩ” Đỗ Hồng Ngọc.

Với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, báo chí đã dành nhiều ngôn từ hoa mỹ để ngợi ca ông và tôi không định sẽ lặp lại điều ấy. Bởi những gì mà ông làm tự thân đã đi vào lòng người nhẹ nhàng, gần gũi và tự nhiên nhất.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về ông là một bác sĩ có nụ cười hiền hậu, phong thái giản dị mà đĩnh đạc… Ông có đôi bàn tay và trái tim ấm nóng đến kỳ lạ. Và người ta thấy ông trẻ hơn rất nhiều so với cái tuổi “thất thập cổ lai hy” của mình. Nhà thơ Đỗ Trung Quân đã “vẽ” ông: “Có một chàng thi sĩ một hôm vì lẽ gì đó bỏ đi làm thầy thuốc. Mười năm, hai mươi năm… anh cặm cụi chăm sóc, chữa lành, làm dịu nỗi đau của trẻ thơ…”

“Mộng văn chương” là ước mơ thuở thiếu thời nhưng ông chọn y khoa bởi cho rằng văn chương phải là cái “nghiệp”. Nếu ai có cái nghiệp đó, tự khắc nó sẽ tìm đến.

Ông chọn y khoa và mang trong mình một tâm hồn nghệ sĩ. Để rồi y đức của người thầy thuốc và tâm hồn luôn đau đáu, thổn thức cho đời, cho người hòa quyện từ lúc nào ông cũng không biết.

Để đến hôm nay, có lẽ không nhiều người Việt Nam có nhiều danh xưng như ông: một Đỗ Hồng Ngọc viết văn, làm thơ; một Đỗ Hồng Ngọc viết về Phật học; có một Đỗ Hồng Ngọc là bác sĩ và cũng là nhà tư vấn tâm lý, sức khỏe cho tuổi mới lớn, doanh nhân, người già… được nhiều người quý mến. Tất cả những “con người” đó đều tồn tại hài hòa, tự nhiên trong ông.

Vị “bác sĩ già” cho biết ông “mê” trẻ con ngay từ khi còn là một sinh viên y khoa, đi thực tập ở các bệnh viện nhi. Ông “mê” chúng đến nỗi đã chọn trở thành một bác sĩ nhi khoa và vì: “Khám chữa bệnh cho trẻ con có cái thú là chúng không… biết nói, thỉnh thoảng còn giật kiếng cận và ống nghe của mình, lúc cao hứng còn… “tè” vào mặt mình. Thú vị nữa là chỉ cần bẵng đi một thời gian, đã thấy chú nhóc bệnh nhi dạo nọ bế trên tay một… chú nhóc khác (đứa con) đến khám bệnh!”.

Vậy đấy, cứ phải dí dỏm, hài hước và đơn giản triệt để như vậy nhưng ai cũng hiểu rằng chỉ tài hoa thôi chưa đủ, phải bắt đầu từ trái tim đầy ắp yêu thương.

Ông quan niệm: “Là thầy thuốc nhi khoa phải đặc biệt thương trẻ con. Phải coi nó như con mình mới biết xót biết thương. Cần thiết lắm mới chọc hút, xét nghiệm… Đừng coi bệnh nhân là phương tiện thử nghiệm cách chữa mới, thuốc mới của mình. Không làm đau nó nếu không cần thiết, tội nghiệp lắm!”.

Ông không chỉ được gọi là bác sĩ nhi khoa, rất nhiều người còn gọi ông là bác sĩ của tuổi mực tím, tuổi trưởng thành và cả tuổi… trăng xế. Ông không chỉ đến để giúp họ chữa lành những nỗi đau thể xác mà còn xoa dịu những bất an, những mất mát về tinh thần cho từng số phận.

Những ai từng đọc tác phẩm của ông như “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng, “Thư cho bé sơ sinh” hay “Những bệnh thường gặp ở tuổi học trò”… đều nhận thấy những trang viết, lạ thay, đủ sức lay gợi cho người đọc cái cảm giác dễ chịu và thư thái hơn, dễ dàng áp dụng vào đời thường cứ như chính ông đang ngồi đối diện cầm tay chỉ bảo ân cần.

Với các tác phẩm “Gió heo may đã về”, “Già ơi… chào bạn”, “Nghĩ từ trái tim”, “Gươm báu trao tay”, “Như thị”, “Chẳng cũng khoái ru”… người ta lại chợt thấy cần đơn giản hóa cuộc sống này để hạnh phúc hơn, biết quý trọng bản thân mình hơn và biết “nhìn” không chỉ bằng mắt mà bằng cả trái tim nữa.

Y đức, tâm đức của ông tự thân nó đã tỏa sáng, đã đến được với mọi người.

Tôi nhớ mãi câu trả lời đơn giản, ngắn gọn của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trong một hội thảo với các bạn trẻ là sinh viên y khoa về đạo đức người thầy thuốc: “Học làm người rồi mới học làm nghề”. Ước sao triết lý đào tạo này được nhiều, thật nhiều người thực hiện.

Đã ở vào tuổi “70 xưa nay hiếm” nhưng ông vẫn như con ong chăm chỉ, cần mẫn làm mật cho đời. Nét trẻ trung và “phong độ” vẫn lan tỏa trong nụ cười, ánh mắt người thầy thuốc này. Ông sống mẫu mực, giản dị, cách sống này đã xóa nhòa khoảng cách giữa ông với mọi người và cũng vì lẽ đó, ông được tất thảy mọi người yêu thương là điều tất yếu. Xin được gửi đến ông những lời chúc tốt đẹp nhất nhân ngày Thầy Thuốc Việt Nam!

Thanh Loan

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Mùa thi lại đến rồi sao?

22/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

Báo GIÁO DỤC TP.HCM phỏng vấn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
“Làm thế nào để đạt kết quả tối ưu trong các kỳ thi quan trọng (THPT, ĐH – CĐ); xây dựng cho mình một thời gian biểu sao cho vừa đảm bảo kế hoạch ôn tập, vừa giữ gìn sức khỏe để có thể bước vào cuộc thi với tâm thể tốt nhất…” là những trăn trở của nhiều phụ huynh, học sinh trước mỗi mùa thi. Báo Giáo Dục TP.HCM đã mang những thắc mắc này đến trao đổi với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nhằm giúp các bạn học sinh có thêm những bí quyết, bài học giữ gìn sức khỏe trước, trong và sau mỗi mùa thi.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized Tag với:Mùa thi. Giao duc. Suc khoe.

Gọi chiều nước lên…

06/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 12 Bình luận

“Gọi chiều nước lên…”
( Vài cảm nghĩ khi đọc XA XỨ, Thơ Trần Hoài Thư, Thư Ấn Quán Xuất Bản 2010)

Đỗ Nghê

Tập thơ mỏng tanh mà nặng trĩu với tôi. Tôi đọc mà nghe lòng mình rưng rứt. Toàn tập thơ có thể nói chỉ là một bài duy nhất từ đầu đến cuối- như một bản trường ca chưa viết xong – mà cũng có thể coi là một tập hợp của nhiếu bài thơ rải rác mang một cái tên chung: Xa Xứ.xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Đọc sách

“Bánh Căn Phan Thiết”

04/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc 16 Bình luận

“Bánh Căn Phan Thiết”
Viết cho Trần Vấn Lệ

Sao gọi là “Bánh Căn”? Có lẽ đó là món bánh “căn bản” của con nhà nghèo vùng Phan Rang, Phan Thiết. Ở Tuy Hòa, Nha Trang, Đà Lạt… cũng thấy có nhưng khác một chút. Saigon còn khác xa hơn và xuống tới Vũng Tàu thì Bánh Căn trở thành… “Bánh Khọt”!
“Dân” Phan Thiết thường cho rằng Bánh Căn xứ mình là… ngon nhất, đúng “chuẩn” nhất! Bánh căn thực chất là một món bột nướng, ăn với nước mắm. Có lẽ vì nước mắm Phan Thiết nổi tiếng nên bánh căn Phan Thiết … cũng ngon hơn các nơi khác chăng? Ai đi xa Phan Thiết cũng nhớ món bánh “căn bản” này của quê hương.xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Uncategorized Tag với:bánh căn, Phan Thiết

Có một bức thư đầu năm từ Nhật

04/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

“TIẾNG VIỆT MUÔN NĂM !!!!”

Ma Cam Long Ha
longha@u01.gate01.com
113.41.32.142
2011/02/03 at 7:18 chiều

Kinh chao Thay Do Hong Ngoc.
Truoc het kinh xin Thay luong thu vi con danh tieng Viet khong co dau.
Mot ngay mua he nam 2006, con dan hai chau den thu vien dia phuong de tim sach cho cac chau lam bai tap he. (Hoc sinh tieu hoc o Nhat thuong co cac bai tap he, trong do co phan viet van cam tuong ve mot cuon sach da doc.). Trong luc cac chau tim sach, con giet thoi gian bang cach lang thang cac day sach, roi dung kha lau o khu sach van hoc nuoc ngoai. Co mot cuon sach co tua de hoi dai, nhung dong chu Viet Nam trong tua de dap vao mat, con ben rut ra xem thu. Do la cuon sach dich tieng Nhat, tam dich la… . That ra neu chi nhin qua tua de chac con cung chi xem so qua roi tra tro lai ngan sach, nhung khi doc ten tac gia ben canh, mac du dich ra theo phien am tieng Nhat, con ngo ngo phai chang la sach cua Bac si Do Hong Ngoc ? Luot qua vai trang, dung la cua Bac si, nguoi Thay ma con chua mot lan gap, nhung con da hoc duoc rat nhieu tu cac bai viet, tu van cua Thay tren trang bao. Vay la con muon cuon sach mang ve nha doc.
Thoi gian do, tren cac trang bao, truyen hinh cua Nhat thuong co nhieu chuyen de ve phuc loi nguoi cao tuoi. Con khong may hung thu lam, vi chi toan nhung tin tuc mang mau xam sit, chi cang lam cho minh them lo lang, hoang mang ve mot tuong lai gia co don noi xu nguoi, nhung loi van hom hinh, uyen bac, di dom da loi cuon con doc lien tuc trong hon hai tuan, doi khi tre ca gio nau com chieu. Phai cam on Dich gia Minagawa, vi du von tieng Nhat co han, nhung loi dich tieng Nhat cua Dich gia Minagawa, cung nhung chu thich giai nghia rat de hieu, khong lam con kho khan lam trong viec doc het cuon sach. Sau do hai nam, con nho nguoi nha gui ban tieng Viet , va con chi doc trong vong ….nua ngay. (Tieng Viet muon nam!!!!)
Chinh cuon sach cua Thay la khoi diem cho con quyet dinh thi vao truong Dai hoc Nihon Fukushi Daigaku. Sau 2 nam hoc, con hoan thanh chuong trinh thac si voi luan van tot nghiep loai A . Hien con dang tham gia nhom nghien cuu ve nguoi cao tuoi Chau A. Truoc mat vi hai chau con nho (dang hoc tieu hoc), nen con chua co thoi gian ve Viet Nam nhieu, nhung con co ke hoach du tinh mong muon dong gop de phat trien nganh phuc loi nguoi cao tuoi o Viet Nam trong tuong lai.
Hy vong mot ngay gan day, khi co dip ve nha, con mong duoc gap va nghe nhung y kien chi day cua Thay.
Kinh chuc Thay va gia dinh mot nam moi doi dao suc khoe, hanh phuc, binh an.
Kinh
Ma Cam Long Ha

Bac Si Do Hong Ngoc
dohongngoc.com
dohongngocbs@gmail.com
118.68.105.229
2011/02/04 at 8:36 sáng | In reply to Ma Cam Long Ha.

Hôm nay Mùng 2 Tết Tân Mão. Năm còn rất Mới. Thầy chúc con và gia đình an vui, hạnh phúc. Đọc thư con, Thầy mừng lắm. Cảm động nhất là câu: Tiếng Việt muôn năm!!!! (với 4 dấu chấm than, chứng tỏ con đang rất nhớ VN phải không?). Thầy mong gặp con ở Việt Nam một ngày nào đó để bàn về “Kế hoạch phát triển ngành phúc lợi người cao tuổi ở Việt Nam” nhé.
Thân mến,
Thầy Do Hong Ngoc.

Thuộc chủ đề:Uncategorized Tag với:Do Hong Ngoc, Gia oi... Chao ban, Minagawa, Nhat

Phút tâm giao

01/02/2011 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Phút tâm giao với nhà thơ-bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC
Ngô Nguyên Nghiễm

Ghi chú: Ngô Nguyên Nghiễm là một dược sĩ nhưng người ta biết đến anh nhiều hơn như một nhà thơ. Một hôm anh phone tôi, đòi gặp gấp để làm một cuộc phòng vấn “bỏ túi” cho tập sách của anh sắp ra mắt: Người Đồng Hành Quanh Tôi, Tác giả Tác phẩm, tập II (*). Tôi không có cách nào khác hơn là hẹn anh bạn đồng nghiệp ra một quán cà phê góc phố…

Ngô Nguyên Nghiễm (NNN): Nhà thơ Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc, đã góp mặt với nền văn học nghệ thuật thập niên 60 – 70 thế kỷ qua. Lúc đó, tác phẩm Thơ đầu tay được ấn hành là tập Tình Người (1967), và sau đó Thơ Đỗ Nghê (1973) là một dấu ấn đặc biệt. Sau 1975, rời bỏ bút hiệu Đỗ Nghê, bước sang giai đoạn Đỗ Hồng Ngọc, ấn hành khá nhiều tản văn truyền đạt y học. Sự chuyển hướng này có ảnh hưởng thế nào giữa Đỗ Nghê và Đỗ Hồng Ngọc? Ý kiến về cái thực của đời (Y học), và cái huyễn của Thi ca?

Đỗ Hồng Ngọc (ĐHN): Không phải “rời bỏ bút hiệu Đỗ Nghê” đâu. Chỉ là “rửa tay gác kiếm tạm thời” thôi! Thời đó có quá nhiều “Ông Đồ xứ Nghệ”, nên Đỗ Nghê tạm lánh đi để tránh nhầm lẫn. Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc vẫn là một đó chứ dù là viết dưới dạng nào đi nữa bạn không thấy sao? Ai bảo y khoa là cái thực và thi ca là cái huyễn? Y khoa vừa là khoa học vừa là nghệ thuật! Thuốc “giả” vẫn chữa được nhiều thứ bệnh thật đó chứ! Còn thi ca? Đọc được một bài thơ hay ta chẳng phải đã “sảng khoái” còn hơn ngàn thang thuốc bổ ư?

NNN: Hình như tản văn viết về y học dưới bút pháp Đỗ Hồng Ngọc lại là những tác phẩm văn chương tuyệt diệu. Anh có xem cả hai như một khối duy nhất? Vì sao?

ĐHN: Hình như trong tôi có sự lẫn lộn nào đó. Tôi không hề nghĩ rằng lúc này ta đang làm thơ và lúc này ta đang viết về y học. Thân và tâm đâu có tách rời, sắc thọ tưởng hành thức vẫn là một, “ngũ uẩn giai Không” mà! Viết, chỉ biết viết. Khi viết một bài về y học, thì hình như tôi đang làm thơ và khi viết một bài thơ thì hình như tôi đang làm… y học! Tôi không biết cách nào phân biệt rạch ròi hai lãnh vực nầy. Tại cái tạng nó vậy. Người đọc thơ tôi bảo “đời thường” quá, không có gì bay bỗng tuyệt vời cả, ngưới đọc tạp văn lại bảo như thơ… Thôi thì, nó sao kệ nó. “Phân biệt trí” đã làm ta khổ lâu rồi!

NNN: Sự hiện thực được bày tỏ trong tác phẩm thi ca mới nhất của Đỗ Hồng Ngọc/ Đỗ Nghê, là Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác, càng đọc càng làm rúng động lòng người. Anh có thể tâm sự phút giây về những cảm xúc được ghi lại trong loạt thơ đầy nhân bản này?

ĐHN: Bạn vừa dùng một cụm từ lạ: “loạt thơ đầy nhân bản”. Chẳng lẽ có những loạt thơ không đầy nhân bản hay sao? Tôi nghĩ thơ, bản chất đã là nhân bản, dù được thể hiện dưới hình thức này hay hình thức khác, ở thời đại này hay thời đại khác. “Người ta đẻ ra mà tỉnh, ấy là tính Giời cho nguyên như thế, cảm ở vật ngoài mà động thời ấy mới là sự muốn của tính. Đã có muốn thời phải có nghĩ, đã có nghĩ thời phải có nói, đã có nói thời những cái ý nhị không thể nói hết ra được mà hình hiện ở trong lúc ngậm ngùi ngợi than, tự nhiên tất phải có những giọng điệu cung bực, như không thôi đi được. Ấy tại thế mà sinh ra có thơ!”. Chu Hy đã viết như thế ngàn năm trước khi đề tựa cho tập Kinh Thi, khi có người hỏi ông: Thơ tại sao mà làm ra? (Tản Đà địch). “Như không thôi đi được”, bạn thấy không? Những người làm thơ… trên cõi nhân gian đều vậy đó, “như không thôi đi được”. Vậy nên lại có tập “Thư cho bé sơ sinh & những bài thơ khác”…!

NNN: Thỉnh thoảng đọc các bài viết về Phật pháp của Đỗ Hồng Ngọc trên các tạp chí Phật giáo. Và tôi còn chiêm nghiệm về số vốn cao thâm của anh ở những ý kiến về Phật học. Tất cả tư tưởng trên có ảnh hưởng sâu sắc vào những sáng tác hơn 30 năm nay? Nếu phải, thì hé mở chút duyên ngộ mà nhà thơ, nhà văn hóa Đỗ Hồng Ngọc có được?

ĐHN: Hồi nhỏ tôi sống mấy năm trong một ngôi chùa ở Phan Thiết với người cô vì sớm mồ côi cha. Cô bị tai nạn xe lửa, không đi lại được nhưng rất mê sách. Tôi có nhiệm vụ đi mướn sách cho cô đọc. Mặc dù bị cấm con nít không được đọc, tôi đã ngốn hết… toàn bộ sách trong tiệm cho thuê sách đó. Lớn, đi học ở Saigon, dành tiền mua sách, mỗi sáng chỉ ăn một cục xôi. Sách đầy nhà. Tôi nhớ Tôn Hành Giả với 72 phép thần thông và cân đẩu vân tuyệt vời vậy mà cũng không nhảy qua khỏi bàn tay Phật, đành “tè” bậy dưới ngón tay. Thế nhưng, mãi đến năm 1997, sau cơn bệnh thập tử nhất sanh, tôi mới lại tìm đến với Tâm kinh, Kim cang… một cách khác. Học cách khác, hành cách khác. Cho nên như bạn thấy đó, những bài viết có chút hơi hướm, mà tôi nghĩ mình đang lõm bõm học từng chút, từng chút… rồi chia sẻ với bạn bè gần xa.

NNN: Tác phẩm Đỗ Hồng Ngọc nghiêm túc, hình như anh có một phương pháp và lộ trình sắp đặt cho hướng khai phá trong văn chương, dù đó là Nghệ thuật hay Y học. Nếu có dự trù nào cho tương lai, đề nghị hé mở những đóng góp quý giá này?

ĐHN: Tại cái “tạng” nó vậy. Tôi nghĩ khó có ai sắp đặt một lộ trình, một phương pháp… trong cõi văn chương! Tại cái tạng thôi. Có người nói tôi nghiêm túc lại có người nói tôi hài hước, dí dỏm; có người bảo tôi sơ sài quá, có người lại bảo thâm thúy đó chứ… Vậy thì không phải “lỗi” ở người viết mà tại người đọc. Người đọc cũng “đồng tác giả” mà! Bạn thấy không, “văn chương chi sự thốn tâm thiên cổ”!
Còn “dự trù” gì đó ư? Sau Tâm kinh, Kim cang, tôi đang “nghiền ngẫm” kinh Pháp Hoa, và giật mình thấy nó đã được gói gọn trong bốn câu ca dao mà người Việt mình ai cũng thuộc: “Trong đầm gì đẹp bằng sen/ Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng/ Nhị vàng bông trắng lá xanh/ Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”…

NNN: Cảm ơn anh Đỗ Hồng Ngọc, chúc thân tâm an lạc.
ĐHN: Cảm ơn bạn, Ngô Nguyên Nghiễm.

NGÔ NGUYÊN NGHIỄM thực hiện.
Mùa thu 2010.
……………………………………………
(*) Người đồng hành quanh tôi, Tác giả tác phẩm, tập II, NXB Thanh Niên, 12/2010

Thuộc chủ đề:Uncategorized Tag với:Do Hong Ngoc, Ngo Nguyen Nghiem, Phong van, Phut tam giao...

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 93
  • Trang 94
  • Trang 95
  • Trang 96
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Bv Đại học Y Dược Tp HCM: Bs Đỗ Hồng Ngọc – Thiền và Sức Khỏe.
  • Tâm Nhiên: TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ
  • Tâm Nhiên: “DUY MA CƯ SỸ” ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Sách song ngữ Việt Anh: CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HANH PHÚC
  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • HKKM trong Như không thôi đi được
  • Tran Thi Huong trong
  • Mai Linh Le trong Đỗ Hồng Ngọc: CHUYỆN HỒI ĐÓ
  • Huỳnh Vũ La Ngà trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Đoàn thế long trong Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • Văn Bình Nguyễn trong NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”
  • Tú Quyên trong Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Lam Minh Yen (Yen Minh Lam) trong Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email