Rùng mình…
Tùng địa dũng xuất
(Pháp Hoa kinh)
Người rùng mình hỏi vì sao động đất sóng thần cứ triền miên
hết ngày này sang ngày khác?
Vì sao núi lửa cứ phun trào?
Vì sao băng tan vì sao bão táp…?
Vì sao trẻ con người già bị cuốn trôi bị thiêu đốt
thành phố tan hoang cửa nhà đổ nát như món đồ chơi
của một đứa trẻ đang giận dữ
Vì sao và vì sao?…
Nhưng hãy lắng nghe
Dù trong giây lát
Trái đất cũng đang rùng mình tự hỏi vì sao
những ngọn núi cứ triền miên đổ sập?
vì sao những dòng sông nghẽn tắt?
vì sao những mủi đao cứ ngày đêm xoáy sâu vào lòng đất?
Vì sao chim rừng cá biển không chốn nương thân
Vì sao cổ thụ mầm xanh bị tận diệt
Vì sao lúa bắp phải cấy ghép gen người?…
Vì sao và vì sao?
Ta nương tựa vào nhau.
Nay có vẻ đã không còn cần nhau nữa!
Đất rùng mình phận đất
Người rùng mình phận người…
Đỗ Nghê
(4.2011)

妙法蓮華經 從地湧出 品第十五
Diệu Pháp Liên Hoa Kinh – Tùng địa dũng xuất – Phẩm thứ 15.
Bác sĩ ơi! lâu rồi chưa tụng lại kinh Pháp Hoa.
Đọc bài chợt thấy rùng mình với ta và đất trời.
Lê Nhật Ánh (Thu quan Đo Đo http://www.quandodo.com)
Đọc bài này tự nhiên giật mình. Đúng là
“Ta nương tựa vào nhau.
Nay có vẻ đã không còn cần nhau nữa!
Đất rùng mình phận đất
Người rùng mình phận người…”
Bao nhiêu câu hỏi, là bấy nhiêu câu trả lời!
Dường như con người chưa bao giờ thoát khỏi những “mâu thuẫn”, những “bế tắc” mà lắm khi chính mình “đan” nên!^-^.
Khi rùng mình, ta nương tựa vào thơ!
LUV xin phép tác giả copy bài thơ này về làm “của để dành” và chia sẻ với các bạn . Xin cảm ơn Đỗ Nghê thật nhiều!
Ta rung minh khi nghi tai ach se den voi TA.
Luc do chi con biet THIEN va THO
Ta không yêu đất.
Đất không yêu ta,
Khổ đau tràn ngập
Cõi Ta Bà.
Mặt trời là trái tim
Trái đất là hơi thở.
Ta đã làm trái tim loạn nhịp
làm hơi thở ngắt quãng hỗn hển.
Tham vọng cuồng điên, khiến cõi này thành lò bát quái.
Trái đất oằn mình, rên xiết giãy giụa, nổ tung.
Ta về đâu !?
Về đâu !?
Bài thơ hay và ý nghĩa quá .
Cảm ơn bạn.