ĐI LỄ
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Đường im tiếng bước
Cho gần nhau hơn
Em tin có Chúa
Ngự ở trên cao
Còn anh tin Chúa
Ngự ở trong nhau
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Em làm dấu thánh
Anh làm dấu em…
Đỗ Hồng Ngọc
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
ĐI LỄ
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Đường im tiếng bước
Cho gần nhau hơn
Em tin có Chúa
Ngự ở trên cao
Còn anh tin Chúa
Ngự ở trong nhau
Đưa em đi Lễ
Vầng trăng treo nghiêng
Em làm dấu thánh
Anh làm dấu em…
Đỗ Hồng Ngọc
Cảm Ơn Em Học Trò Yêu Quý
“Không ai nghèo đến nỗi không có gì để cho. Không ai giàu đến nỗi không cần gì được tặng!”. Câu nói đó là mặt trời chiếu sáng / trái tim người hơn vạn vạn pho Kinh!
Tôi đọc bài luận của em, tôi thật sự giật mình; tôi không tin…em thông minh như vậy! Em nhìn thấy…cái gì ai cũng thấy / nhưng xưa nay chưa ai thốt nên lời!
Dĩ nhiên chúng ta chung một mặt trời. Dĩ nhiên chúng ta chung một vầng minh nguyệt. Người ta không nói không phải vì người ta không biết, chỉ “cảm thông” thôi nên thế giới im thinh!
Mỗi buổi sáng, người ta đón bình minh, mỗi buổi chiều đinh ninh ngày chạng vạng. Sống là sống, tự nhiên và bình thản…nếu “vô thường” là tại Tham, Sân, Si!
…cho nên mới có chữ Từ Bi! Cho nên người ta mới kêu gọi đến lòng Bác Ái! Tấm huy chương nào cũng có bề trái, cầm săm soi…nó là tấm huy chương!
Con người ở thế gian / giàu nghèo không phân biệt / ai có lòng tha thiết / đến cõi đời, người đó đáng tôn vinh!
Tôi cảm ơn em yêu quý của tôi – không biết lời nào tỏ bày trọn vẹn. Em chỉ cho tôi thấy trên đời có điểm hẹn: Chỗ Loài Người Sống Để Yêu Thương!
Có nhà tỷ phú sinh đầu lòng đứa con, vợ chồng cho thiên hạ chín mươi chín phần trăm gia tài, giữ lại một – ông bà sợ mai mốt con mình nghèo, dốt, nó cũng có gì để kiếm cách sinh nhai…
Em là đứa học trò có một-không-hai, em phát biểu câu chưa ai nói! Em không kêu không gọi, tiếng trái tim em trời đất chắc đã nghe!
Tôi cảm ơn, tôi còn có một quê, tôi sẽ trở về nhìn em cấy lúa. Tôi sẽ nhìn theo bước chân em hoa nở, thế gian này đầy ắp Niềm Vui!
Trần Vấn Lệ
Kỷ Niệm 2 Năm NHÓM HỌC PHẬT Chùa Xá Lợi Tp.HCM
TRÍ BÁ
Sáng 2-12-2015, tại Chùa Phật học Xá Lợi Tp.HCM, Nhóm học đã tổ chức buổi Họp mặt kỷ niệm 2 năm sinh hoạt. Thượng tọa Thích Đồng Bổn đại diện Ban Trụ trì đã đến dự. Tất cả 8 thành viên của Nhóm đều có mặt gồm Đỗ Hông Ngọc, Trần Đình Sơn, Trần Đức Hạ, Trần Phi Hùng, Tô Văn Thiện, Thanh Nguyên, Minh Ngọc, Diệu Châu. Ngoài ra còn có một số khách mời là bạn bè thân thiết.
Ghi chú: Gần đây, bài Tàn Nhẫn của BsNgoc đã đăng trên http://bsngoc.wordpress.com ngày 18.5.2011 từ hơn 4 năm về trước, bỗng nhiên được tung trở lại trên Facebook dưới tên tôi, Bs Đỗ Hồng Ngọc, không biết vô tình hay cố ý nhưng đã gây rất nhiều phiền toái cho tôi.
Chính BsNgoc cũng đã lên tiếng đính chính nhiều lần rằng tôi là đàn anh của ông (http://bsngoc.wordpress.com/2014/09/29/) nhưng hình như vẫn có sự nhầm lẫn đáng tiếc.
Vậy, một lần nữa xin được nói rõ, bài viết Tàn Nhẫn… lan truyền trên facebook hiện nay không phải của tôi, Bs Đỗ Hông Ngọc.
Tôi nay đã 76 tuổi, không sử dụng facebook nên chân thành viết mấy dòng này mong các bạn tự động gỡ bài nhầm lẫn này xuống hoặc đính chánh giùm tên tác giả thì tôi rất biết ơn.
Đa tạ,
Bs Đỗ Hồng Ngọc
(www.dohongngoc.com/web/
Email: dohongngocbs@gmail.com)
Dưới đây là bài Đính Chính cũ đã post trên www.dohongngoc.com/web/ xin được đăng lại lần nữa:
ĐÍNH CHÍNH:
Tác giả bài viết TÀN NHẪN là BSNGOC, không phải là của BS ĐỖ HỒNG NGỌC.
Tôi, Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (www.dohongngoc.com/web/) một lần nữa xin đính chính rằng bài viết có tựa TÀN NHẪN không phải của tôi mà của tác giả BSNgoc, vốn đã được đăng trên http://bsngoc.wordpress.com ngày 18.5.2011.
Gần đây bài Tàn Nhẫn này được phát tán rộng rãi trên mạng, không biết ai đó đã nhầm lẫn, sửa đổi tên tác giả BSNgọc thành BS Đỗ Hồng Ngọc khiến nhiều bạn bè tôi khắp nơi hỏi thăm, yêu cầu xác định.
Tôi cũng đã nhiều lần đính chính về sự nhầm lẫn này và cả BsNgọc cũng đã lên tiếng (http://bsngoc.wordpress.com/2014/09/29/ ) nhưng không hiểu sao đến nay bài này vẫn được lan truyền dưới tên tôi.
Vậy nay một lần nữa xin nói rõ bài Tàn Nhẫn không phải của tôi mà của BsNgoc.
(http://bsngoc.wordpress.com).
Trân trọng,
BS Đỗ Hồng Ngọc.
Xin tham khảo thêm:
Đính chính của BsNgoc (29/09/2014)
BS Đỗ Hồng Ngọc bị oan. Mấy tháng qua tôi chú ý thấy một số bài viết trong blog này được các blog khác đăng lại và chuyền nhau trong y giới mà người ta đề tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc. Không đúng. Tôi đã từng đính chính rằng chủ blog này không phải là BS Đỗ Hồng Ngọc. Nay xin đính chính một lần nữa. Xin các bạn đồng nghiệp đừng gán ghép như thế mà làm khổ vị đồng nghiệp đàn anh. (http://bsngoc.wordpress.com/2014/09/29/ )
Thấp thoáng Lời Kinh
Đỗ Hồng Ngọc
1. Lúc ấy, Thế Tôn hỏi Duy-ma-cật: “Như ông muốn thấy Như Lai thì quán Như Lai bằng cách nào?”
Duy-ma-cật thưa: “Như tự quán cái ‘thật tướng’ của thân, quán Phật cũng như vậy…”
Phật đã không hỏi “Như ông muốn thấy Phật thì quán Phật bằng cách nào?” mà hỏi “quán Như Lai” bằng cách nào.
Phật là Như Lai nhưng Như Lai không phải Phật. Như Lai là Như Lai: “vô sở tùng lai diệc vô sở khứ”, chẳng đến từ đâu, chẳng đi về đâu…
Phật không hỏi về cách “quán Phật” nhưng Duy-ma-cật vẫn trả lời: “quán Phật cũng như vậy”, nghĩa là cũng như quán cái Thật Tướng của chính bản thân mình, không khác.
By support1
Ghi chú: Trước hết là lời xin lỗi chân thành của tôi gởi tới các bạn bè đã lặn lội đến Pháp viện Minh Đăng Quang tận Cát Lái chiều 15.11.2015 để nghe buổi nói chuyện về đề tài “Ăn Chay và Sức Khỏe” của tôi đã phải trở về vì không vào chùa được, lý do vì hôm đó có buổi trình diễn nấu món ăn chay của ông “Yan can cook” và tiệc buffet chay nhằm gây quỹ xây dựng Pháp viện.
Lúc đầu tôi cứ ngỡ tổ chức hai nơi riêng biệt nhau, một ở Thiền đường (như Thư mời), một ở Giảng đường rộng lớn nhưng rồi Ban tổ chức đã gọp chung vào một nơi cho tiện.
Thôi thì hẹn lại một dịp khác, ở một nơi nào khác yên tĩnh hơn và hoàn toàn… miễn phí nhé!
Dưới đây là vài hình ảnh buổi Trò chuyện hôm đó ở Pháp viện Minh Đăng Quang.
Thân mến,
ĐHN.
Ghi chú: Một bài viết rất hay của Trần Minh Hiền về thơ Trần Vấn Lệ, tác giả tập Dã Quỳ Thương Nhớ vừa được giới thiệu trên trang này. Xin phép Trần Minh Hiền cho trích một phần bài viết để chia sẻ cùng bạn bè anh em.
Trân trọng,
Đỗ Hồng Ngọc
ĐỌC TRẦN VẤN LỆ
trần minh hiền orlando November 16, 2015
Tôi (TMH) rất thích đọc thơ Trần Vấn Lệ vì thơ của ông có một nét rất riêng, rất Trần Vấn Lệ, không lẫn lộn với ai khác, vì nghệ thuật dùng từ ngữ rất độc đáo và cách diễn đạt cũng lạ. Thơ ông như là những đoản văn có vần điệu, đọc lên nghe như nhạc, như tranh, như ảnh như bài kinh … Và cao hơn tất cả, sâu hơn tất cả là tình yêu tha thiết, da diết với đời, với người dù đôi khi dường như là thứ tình yêu đơn phương và tuyệt vọng. Chẳng hề chi, chẳng can chi. Thi sĩ vẫn viết, trải lòng mình ra với trang giấy, với bàn phím và màn hình computer. Vẫn có rất nhiều người âm thầm đọc thơ TVL và mê. Tôi thích nhất bài thơ sau đây:
Nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh với Bông Hồng Cài Áo (2015)
Một đoản văn của Thầy Thích Nhất Hạnh, Bông Hồng Cài Áo, hơn nửa thế kỷ trước vẫn còn đượm mãi khôn nguôi trong lòng người…
Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã có bài nhạc Bông Hồng Cài Áo tuyệt vời từ ngày đó: “Một bông hồng cho anh, một bồng hồng cho em, một bông hồng cho những ai… cho những ai đang còn mẹ...”
Nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh cũng vừa mới đưa lên Youtube bản nhạc Bông Hồng Cài Áo (2015) với tiếng hát ngọt ngào, đằm thắm, lắng sâu của ca sĩ Diệu Hiền, xin giới thiệu hôm nay đến bè bạn thân quen, dù còn hay đã mất mẹ vẫn nên nghe một lần…
Nguyễn Thanh Cảnh vừa mất Mẹ ở tuổi sắp 70. Vì thế, bài hát còn là nỗi lòng thiết tha của người con bạc tóc mồ côi:
“Cho dù em còn đôi mươi/
cho dù em đã bốn mươi/
khi mất mẹ em vẫn là một trẻ mồ côi…”
Tôi muốn sửa lại: “Cho dù em đã bảy mươi…/ khi mất mẹ em vẫn là một trẻ mồ côi!”
Thử nghe nhé!
Đỗ Hồng Ngọc
Xưa đọc truyện thường thấy có “Thơ làm chứng”, ý rằng “chuyện kể ở đây là có thiệt” chớ không phải… hư cấu (như văn!).
Họa sĩ Đinh Cường có những bài thơ, là những notes độc đáo, chuyện về bạn bè anh em, một lối thơ mà tôi gọi là “Thơ làm chứng rằng”…
Xin được chia sẻ.
ĐHN
Nguyễn Quốc Thái đi Mỹ thăm Đinh Cường về cho biết sức khỏe Đinh Cường lúc này đã khá lên nhiều lắm. Sáng chemo thì chiều đã lái xe đưa NQT đi café, còn hẹn tháng Hai tới sẽ về Saigon triển lãm…
Bèn có “Thơ làm chứng” rằng:
gởi Đinh Cường
sáng chemo một mình
chiều café cùng bè bạn
thứ café chemo khó kiếm
ngon hơn mocha
ngon hơn espresso
pacamara jember
có hương thơm bạn bè
có vị nồng bè bạn
vị đắng thời gian
vị ngọt không gian
tối chui vào hang
vẽ cùng người tiền sử
hẹn ngày tái ngộ
bày tranh giữa saigon
cho người mắt xanh
thưởng thức
café chemo…
đậm đà
hương sắc!
đỗ hồng ngọc
Thấp thoáng Lời Kinh
Đỗ Hồng Ngọc
Lúc ấy, Phật đang thuyết pháp trong vườn cây Am-la. Cảnh đất ấy bỗng nhiên trở nên rộng lớn, nghiêm đẹp. Tất cả chúng hội đều ánh lên màu vàng ròng.
A-nan bạch Phật: “Thế Tôn! Do nhân duyên gì mà có điềm lành ứng hiện: Cảnh này bỗng trở nên rộng lớn, nghiêm đẹp. Tất cả chúng hội đều ánh lên màu vàng ròng?”
Phật bảo: “Ấy là Duy-ma-cật và Văn-thù với đại chúng muốn đến đây, cho nên ứng hiện ra điềm lành ấy.”
Thì ra, Duy-ma-cật và Văn Thù cùng đại chúng đã thực hiện xong buổi huấn luyện đặc biệt về Bồ-tát đạo tại căn thất trống của Duy-ma-cật sắp trở lại vườn xoài bái kiến Phật để được nghe dặn dò, giao nhiệm vụ cụ thể…
Đối tượng đích vẫn là các Bồ-tát tại gia tương lai, gồm Bảo Tích và năm trăm vị vương tôn công tử, thiếu gia, con nhà trưởng giả đã phát tâm Bồ đề nhưng còn nhiều ưu tư, nên Phật đã giao cho Văn Thù, Xá-lợi-phất cùng Duy- ma-cật mở một lớp huấn luyện đặc biệt với phương pháp giáo dục chủ động cho thấy một mô hình thực tế sống động tại Tỳ-da-ly hôm ấy. Bấy giờ lớp học đã xong phần… lý thuyết, đã trang bị đầy đủ kiến thức và thái độ, nay xin đến bái kiến Phật để được chỉ dạy thêm và giao nhiệm vụ cụ thể để thực hành con đường Bồ-tát hướng về Phật đạo đầy cam go trước mặt.
Thấp thoáng lời Kinh
Đỗ Hồng Ngọc
Lúc ấy, Xá-lợi-phất nghĩ bụng: “Sắp đến giờ thọ thực rồi. Các vị Bồ-tát này sẽ ăn thức gì đây?”.
“Các vị Bồ-tát này” dĩ nhiên đó là Bảo Tích và năm trăm vị vương tôn công tử, thiếu gia con nhà viên ngoại, là những Bồ-tát tại gia tương lai, đối tượng đích của buổi huấn luyện đặc biệt tại cái thất trống trơn của Duy-ma-cật ở thành Tỳ-da-ly hôm đó.
Lần nào cũng vậy, cứ đến lúc mọi người đang bay bổng trên chín từng mây với những lý luận cao vời thì Xá-lợi-phất lại kéo ngay xuống mặt đất! Một lần ông đặt câu hỏi hỏi: “Các vị Bồ tát này rồi sẽ ngồi ở đâu?”. Một câu hỏi tưởng chẳng ăn nhập gì vào chuyện lớn đang bàn luận, thế nhưng, đó là một câu hỏi vô cùng quan trọng nhằm để xác định vai trò, vị trí của các Bồ-tát tại gia tương lai này. “Ngồi đâu?” nói lên nhiệm vụ chính của họ. Họ sẽ trở thành các Pháp sư, là “thầy giảng pháp” để giải thoát chúng sinh, để tạo cõi Phật thanh tịnh nơi cõi Ta bà đầy ô trược. Muốn vậy, họ phải “vào nhà Như Lai, mặc áo Như Lai” cái đã rồi mới xứng đáng “ngồi tòa Như Lai”! Và Duy-ma-cật đã mang về những “tòa sư tử” nghiêm chỉnh, cao vời để họ… hì hục trèo lên!
thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng
Sau 4/1975, một hôm, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu chống nạng đến tìm tôi tại nhà nói là gặp “để tặng cho tác giả thơ” bài nhạc “Thư cho bé sơ sinh” mà anh đã phổ ngày còn ở trong tù, nhờ đọc được bài thơ này của tôi trên một tạp chí y học của bác sĩ Lương Phán (1973)! Anh nói anh viết bài này dành cho giọng hát Thái Thanh, nhưng bây giờ tình thế đã khác! Rồi anh hát thử tôi nghe với cái giọng ồ ề dễ thương của anh! Tôi rất cảm động. Và đó là lần đầu tiên chúng tôi quen nhau.
Thấp thoáng lời Kinh
Đỗ Hồng Ngọc
Vào cửa Bất Nhị (Không-hai) là mục tiêu buổi huấn luyện dành cho Bảo Tích và bạn bè, những vị “Bồ-tát tại gia tương lai” hôm đó tại Tỳ-da-ly. Họ là những vương tôn công tử đầy quyền uy cùng các thiếu gia con nhà viên ngoại giàu có tuy đã phát tâm Bồ đề: “chúng sanh vô biên thệ nguyện độ/ pháp môn vô lượng thệ nguyện học…” mà vẫn loay hoay chưa tìm được phải bắt đầu từ đâu.
Phật dạy Bảo Tích: “Bồ Tát tùy lòng ngay thẳng (trực tâm) mà khởi làm. Tùy chỗ khởi làm mà được lòng sâu vững (thâm tâm). Tùy lòng sâu vững mà tâm ý được điều phục…”.
Nghĩa là phải luôn bắt đầu với “trực tâm” – lòng ngay thẳng, không phân biệt, không thiên lệch, kỳ thị – thì mới hành được Bồ-tát đạo. Lòng còn thiên lệch, còn kỳ thị, còn quanh co thì còn lâu mới là Bồ-tát! Bởi khi còn chia chẽ, còn phân biệt đối xử (discrimination) thì còn đấu đá, còn tranh giành, còn hơn thua, không thể nào tạo được một “cõi Phật thanh tịnh”!
Đỗ Hồng Ngọc
(Vài cảm nghĩ khi đọc Cuối Cùng của Võ Phiến, NXB Thế kỷ 21, 2009)
Cuối Cùng của Võ Phiến là sự Mộc Mạc.
Suốt một đời người đeo đẳng văn chương chữ nghĩa, chẽ sợi tóc làm tư, lặn lội vào những nẻo u uẩn ngóc ngách của lòng người, bỗng dưng cuối cùng hiện ra trước mắt một vầng sáng: Mộc Mạc.
Phải, Mộc Mạc. Đó là tựa của một bài Thơ đặt ở trang cuối cùng của cuốn Cuối Cùng, như một khép lại: Những hẹn hò từ nay khép lại. Thân nhẹ nhàng như mây… Chút nắng vàng giờ đây cũng vội… (Trịnh Công Sơn). Với tôi, Cuối Cùng là bài thơ, một bài thơ Thiền. Nhiều người tưởng Võ Phiến là một nhà văn, hóa ra ông là một nhà thơ. Đọc kỹ đi rồi thấy. Có người mắt tinh đời sớm nhận ra điều đó: “Võ Phiến là thi sĩ. Mà là thi sĩ của trần gian nữa. Dù có khi anh viết bằng văn xuôi”. (Đặng Tiến).
Cuối Cùng của Võ Phiến là một tập sách trang nhã. Bìa cứng cổ điển. Nhưng bìa bọc ngoài lại là một mầu trời xanh và mây trắng với những cái bóng của Võ Phiến. Không phải hình, mà bóng. Một cái lõi, xưa cũ, cứng cáp bên trong; một cái vỏ, bay bỗng, tuyệt mù.. bên ngoài.
Trang cuối không đánh số trang của Cuối Cùng như đã nói là một bài thơ. Mộc Mạc là tên bài thơ đó. Một sự trở về. Về với mộc mạc, với chất phác. Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt (Trịnh Công Sơn). Chắc vậy rồi. Với Võ Phiến, chốn về đó là xóm là làng, có con trâu, con chó, con gà, đàn cò, lũ sẻ, bà con cô bác…
Xưa từng có xóm có làng
Bà con cô bác họ hàng gần xa
Con trâu, con chó, con gà
Đàn cò, lũ sẻ, đều là cố tri.
(Mộc Mạc)
Thư gởi bạn xa xôi,
Nhân Ngày Quốc Tế Người Cao Tuổi (IDOP) 1.10, mình nhận lời mời của nhóm các bạn trẻ SGC (Phùng Minh Bảo, Thùy Linh, người đã giúp thực hiện trang nhà www.dohongngoc.com/web/) và Nha khoa Apona (Hồng Anh), có buổi giao lưu thân mật về THIỀN với SỨC KHỎE NGƯỜI CAO TUỔI cho một số bạn bè thân hữu.
