MỘT HÔM GẶP LẠI. TIẾP TỤC…
nguyễn xuân thiệp
anh đỗ hồng ngọc ơi
hôm nay thấy có hứng chút chút
nên muốn được cùng anh
trở lại với mùa thu boston
cùng anh đi trên chuyến bus. có cô susan
ngồi kể thơ
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
MỘT HÔM GẶP LẠI. TIẾP TỤC…
nguyễn xuân thiệp
anh đỗ hồng ngọc ơi
hôm nay thấy có hứng chút chút
nên muốn được cùng anh
trở lại với mùa thu boston
cùng anh đi trên chuyến bus. có cô susan
ngồi kể thơ
MỘT HÔM GẶP LẠI*
Bạn từ quê nhà gởi cho cuốn sách
ôi. món quà quý giá biết bao
và tôi gặp lại
chàng hoàng tử bé
với hình con trăn nuốt con voi. đang nằm nghỉ. như chiếc nón úp
đơn giản vậy. mà người lớn không ai hiểu cả
và cậu đã trồng. một cây hồng. trên hành tinh bé xíu
saint-exupéry ơi. ông sẽ sống mãi. với cây hoa hồng. và chàng hoàng tử bé này
tôi cũng thấy. mình là người đi chia lửa. như lời phật nói
ghi trong sách đỗ hồng ngọc
Đôi dòng giới thiệu tập “…QÊ HƯƠNG…” của Nguiễn Ngu Í (tiếp theo)
Đỗ Hồng Ngọc
Bài thơ Nguiễn Ngu Í viết cho Mẹ trong tập Qê Hương:
MÁ
Má ơi! Con Má điên rồi,
Má còn trông đứng đợi ngồi mà chi?
Tóm tắt bài Nói chuyện của Bs Đỗ Hồng Ngọc với các SV Y5 trong hội thảo Y Đức ngày 3/7/2016 tại ĐHYK Phạm Ngọc Thạch, Tp HCM.
Ghi chú: Các bạn có thể sử dụng bộ Ppt này, và nhớ ghi nguồn (source) theo thông lệ.
“Hạnh phúc đến từ Ruột già”
Đỗ Hồng Ngọc
Nhận lời mời của TS BS Phạm Huy Hùng, chủ nhiệm Câu lạc bộ Dưỡng Sinh, Đại học Y dược Tp.HCM, tôi có buổi trao đổi “vấn đề” này với gần trăm thân hữu. Gọi là thân hữu vì đây đa số là các bạn có tuổi, và tôi cũng đã có vài lần đến trò chuyện tại giảng đường này.
Đề tài nghe vui vui này thiệt ra là từ một bài viết của tôi trong cuốn “Để có một tuổi già hạnh phúc” (Già sao cho sướng? Đỗ Hồng Ngọc, 2015), nay được BS Hùng mời đến “tào lao” với CLB.
Thư gởi bạn xa xôi (7.2016)
Ghi chú: 5 năm trước, Trần Vấn Lệ nhắc tôi có về Phan Thiết thì nhớ thăm Ngô Đình Miên. Và ngay sau đó, tôi nhận được email của Miên…
2.8.2011
Kính thăm anh Đỗ Hồng Ngọc!
Xin được tự giới thiệu với anh, tôi là Ngô Đình Miên, người Bình Thuận, đang sống ở Phan Thiết.
Lí do tôi mạo muội viết thư cho anh là theo lời khuyên của anh Trần Vấn Lệ. Trước đây, tôi có viết một số bút kí có liên quan đến Phan Thiết. Anh Lệ đọc, thích và có viết thư cho tôi. Vì vậy, nên vừa rồi tôi chọn một số bút kí (trong đó có những bài về Phan Thiết) làm thành tuyển tập và có ý định xuất bản, tôi có gởi tập bản thảo cho anh Trần Vấn Lệ đọc trước. Anh Lệ đọc xong nói, Đỗ Hồng Ngọc là bạn học hồi Phan Bội Châu mà anh rất phục, tài và người đều hiếm có, Đỗ Hồng Ngọc rất yêu Phan Thiết. Anh cho địa chỉ e mail của anh Đỗ Hồng Ngọc và khuyên tôi nên gởi tập bản thảo cho anh Ngọc đọc và góp ý kiến.
Âu đó cũng là duyên. Lâu nay, tôi đọc văn anh nhiều hơn thơ, nhất là đọc sách anh viết về thiền và cuộc sống rất sướng. Nay, tôi xin phép được gởi anh tập bản thảo này và trân trọng nhờ anh đọc giúp và có ý kiến. Nếu anh đọc những bài viết có liên quan tới Phan Thiết mà chợt nhớ “Phan Thiết của Đỗ Hồng Ngọc”, là coi như tôi đã thành công hơn một nửa rồi…!
Đi thăm nhà thơ Phạm Ngọc Lư
Nguyễn Quang Chơn
Nhà thơ Phạm Ngọc Lư sinh 1946 tại Huế, tốt nghiệp ban Hán văn, đại học văn khoa Huế, dạy học tại Tuy Hòa. Ông làm thơ hay và nổi tiếng từ trước 1975. Bài thơ nhiều người biết nhất là “Biên cương hành ” ông viết năm 1972, đăng đầu tiên trên Văn. Giọng thơ hào sảng, bi hùng, gần gần với Tây tiến của Quang Dũng nên rất được nhiều bạn đọc, thanh niên, lính tráng ưa thích… Sau 1975, anh về ngụ cư Đà Nẵng. Anh vẫn làm nhiều bài thơ rất hay về thân phận, bè bạn, quê hương như “Đề thơ trước mộ Thanh Xuân”, “Quá giang tự vịnh”, “Ngập ngừng trông núi”…
NÓI CHUYỆN CHUYÊN ĐỀ:
Kính mời quý vị đến tham dự buổi nói chuyện chuyên đề với đề tài:
“LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÂN TÂM AN LẠC?”
Diễn giả: Bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC
Thời gian: 19g00 ngày Thứ Bảy 04-06-2016 (nhằm ngày 29 tháng 4 năm Bính Thân)
Địa điểm: Giảng đường Chánh Trí Chùa Phật học Xá Lợi, 89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3, TP.HCM
Đơn vị tổ chức: Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam & Ban Phật học Chùa Phật học Xá Lợi.
Vào cửa tự do. Hoan hỉ chào đón.
BTC
Qua cầu tre lắt lẻo, ai cầm tay con đi? Qua biết bao sơn khê, ai một mình lặng lẽ?
Người dắt con là Mẹ, người khổ nhọc là Cha. Từ khi sinh con ra, Mẹ Cha đều khổ cực!
Thương Mẹ thì nhiều nhất, tại vì sao hả con? Đứa con mở miệng tròn: “Tại Mẹ Gần Con Mãi!”.
Cha gật đầu nói “Phải” rồi nâng mặt Mẹ, hôn! Nói với Mẹ: “Mình còn thì con còn chỗ tựa.”
Ngày Của Mẹ, Cha nhớ, gửi tấm thiếp về mừng, gửi Mẹ trọn tấm lòng khi Cha đi muôn dặm…
Ngày Của Cha, Mẹ nhắn: “Mình ơi, đi mau về, con nhớ mình lắm nhe, em nhớ anh cũng vậy!”.
Đời có một Lẽ Phải: “Người Luôn Luôn Yêu Người”. Mẹ Cha yêu trọn đời, đó là lời tha thiết…
Tình Mẹ Cha bất diệt nên mới có Ngày Vui. Mẹ sinh con ra đời, mừng Mẹ trước là đúng!
Cha thì bận làm lụng, mừng Cha sau, chẳng sao! Miễn sao Tình Ngọt Ngào đều dành cho Cha Mẹ!
Trần Vấn Lệ
Ghi chú: Thầy Thích Không Nhiên (Tâm An) phụ trách giai phẩm Liễu Quán Huế nhắn tin xin gấp một bài cho số đặc biệt Phật đản 2016. Bí quá. Có bài viết kể chuyện lang thang về Huế, Hội An, Đà Nẵng chuyến rồi có dịp đi thăm một số chùa xứ Huế có được không? Được, được, anh viết lại cho nhé… Vậy đó. Bài đã đăng kịp Liễu Quán ra mắt hôm qua, Rằm tháng Tư, ngày Phật đản. Xin chia sẻ cùng bạn bè nơi đây.
Thân mến, ĐHN.
Ghi chép lang thang
Đỗ Hồng Ngọc
Hẹn 6 giờ sáng có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để bay đi Huế lúc 7h30. Vây mà thức dậy từ 4h. Không hiểu sao. Chắc tại nôn. Loa vang. Máy bay hoãn nửa giờ vì sân bay Huế sương mù dày đặc, máy bay không đáp được. OK. Hoãn là chuyện thường ngày ở huyện mà. Đã dặn “Ngoài không dính mắc là thiền/ Trong không lay động là định” (Huệ Năng) rồi mà. Vả lại lâu lâu mới có dịp ngồi đợi ở sân bay coi người ta qua lại như coi trình diễn thời trang cũng hay! Thời trang bây giờ quái dị, có người hình như chỉ mặc áo đi qua đi lại. Lại xin lỗi, hoãn thêm nửa giờ nữa. Rồi lại hoãn nửa giờ nữa. Máy bay vẫn đi Đà Nẵng ngon lành mà Huế thì cứ chờ mãi. Cách nhau có chút đèo Hải Vân chớ nhiêu. Rồi hình như thấy đã khá trưa, mọi người chắc đói bụng, VN Airline bèn tử tế mời hành khách vào ăn sáng. Xếp hàng rồng rắn đợi lấy thức ăn, chưa kịp ăn thì loa mời lên máy bay gấp! Ùn ùn xếp hàng. Vừa lên xe bus trung chuyển thì một cô hành khách cùng đi chào hỏi có phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc không, rồi cô mở túi xách lấy cuốn Nghĩ Từ Trái Tim ra xin chữ ký! Cô nói nhóm cô đi Lào. Cô chỉ mang theo mỗi cuốn này để đọc vì đã đọc nhiều lần chưa hiểu lắm, bây giờ có tuổi thấy hiểu nhiều hơn! Ô hay, máy bay lại là Cambodia, Angkor Air chớ không phải VN Airline. Thôi kệ. Air nào cũng Air. Angkor càng hay! Nhưng không.
Đọc Tùy Bút Đỗ Hồng Ngọc
MỘT HÔM GẶP LẠI
Trần Vấn Lệ
Đỗ Hồng Ngọc là một Bác Sĩ Y Khoa nhưng cũng là một nhà thơ, nhà văn có tiếng trên văn đàn Việt Nam thời cận đại và nay, thời hiện đại. Trước, thế kỷ trước, thế kỷ hai mươi, ông làm thơ và ký bút hiệu là Đỗ Nghê, kết hợp nội ngoại sinh thành ra ông, Đỗ là họ thân sinh và Nghê là họ của thân mẫu. Với Mẹ, với Cha, với ông bà Tiên Tổ ông luôn luôn nhớ ơn, nhớ công, thì với đối tượng nghề nghiệp, y khoa bác sĩ, các bé mới ra đời, các sản phụ, ông không quên. Đất nước ông, xã hội ông và thân chủ của ông, và bạn bè bằng hữu của ông, ông không quên ai. Đặc biệt, đâu đó, trong một hay nhiều lần, chúng ta nghe ông nói về lòng biết ơn của ông đối với học giả Nguyễn Hiến Lê, ông coi như người Thầy, người chỉ đường cho ông vào cuộc đời với hành trang là tinh thần xây dựng, cầu tiến và với trái tim đầy tình người. Nay, thế kỷ này, ông ký tên thật của mình là Đỗ Hồng Ngọc. Bạn bè ông quen biết ông xưa nay đều một nhận xét: Đỗ Hồng Ngọc là một người dễ thương, hòa nhã, thuận thảo và luôn luôn trẻ trung dù bây giờ ông đang ở tuổi khá cao…
Mũi Né: mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ…
Thúy Vy vừa gởi về một clip nhạc, Mũi Né, thơ Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) do nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc và Randy Ames hòa âm… với tiếng sóng biển rạt rào, tiếng chim hải âu ríu rít… cùng những hình ảnh tuyệt vời của một miền quê hương xứ biển… cát gió mênh mông!
Và vì clip nhạc không có ai… hát cả, nên mỗi người đều có thể một mình mình hát cho một mình mình nghe…
Vậy nhé.
ĐHN.
Thư gởi bạn xa xôi
Trần Vấn Lệ về Việt Nam chơi mấy hôm! Ái chà chà. Không dễ đâu nha. Anh chàng thi sĩ từng đòi “một đi không trở lại” mà lần này quyết về thăm “người ta ở bển…”, nơi Cồn Thới Sơn sông nước Tiền Giang một chuyến. Lại vừa có tập thơ Dã Quỳ Thương Nhớ ra mắt, có bài thơ do nhạc sĩ Tuấn Khanh phổ nhạc rất hay và một ca sĩ hát rất dễ thương nữa! Rồi làm một vòng lên Dalat, đến Dran, về Phan Thiết… có bạn bè tháp tùng rất vui.
Chiều nay, đưa chàng về… dinh! Tiếc thời gian chàng ở Saigon thì mình lại có Chương trình “giang hồ vặt” ở Huế, Hội An và Đà Nẵng với Nhóm học Phật nên không đi đây đó cùng bạn được! Nhưng cũng đã có người khác lo đâu đó chu đáo.
Sẵn dịp này, bèn gởi mấy cuốn sách cho Tùng Duyên, Nguyệt Mai và Khánh Minh! Hy vọng thi sĩ không bỏ quên lại phi trường!
Kỷ niệm 5 năm ngày giỗ thi sĩ Phạm Công Thiện
Ngân Hà
Kỷ niệm 5 năm ngày giỗ thi sĩ Phạm Công Thiện, Phiên Chợ Sách (*) có nhận được một bài viết của Thầy Thích Phước An, chùa Hải Đức Nha Trang, người đã miệt mài viết trên 17 trang giấy với 6.475 chữ về Phạm Công Thiện khi nghe tin dữ đến vào buổi chiều mồng bốn tháng hai năm Tân Mão 2011.
Và hôm nay là mồng bốn tháng hai năm Bính Thân 2016
vào starbucks nhớ Đinh Cường
Thư gởi bạn xa xôi
Có lần mình vào cafe starbucks hồi mới mở ở Saigon thử xem sao, thấy không khoái lắm. Cafe đã không ngon, lại phải sắp hàng chờ, điệu đàng quá! Mình thích cái kiểu cafe filtre quen thuộc của mình hơn, ngồi nơi bờ hồ, góc phố, lắng nghe từng giọi từng giọt lặng lẽ rơi và nhớ André Maurois từng viết một lần nọ khi lấy muỗng quậy sữa đặc dưới đáy ly cafe lên, ông thấy cả một dãi Ngân Hà hình thành đã tạo nên vũ trụ…
Đinh Cường đã 49 ngày. Mình viết vài dòng tặng Đinh Trường Giang và Đinh Trường Chinh:
49
49 ngày là thời gian
dưới cội Bồ đề
Thích Ca thành Phật
“Chánh đẳng Chánh giác” …
cũng vậy thôi
những người
sống vì cái đẹp
cũng vậy thôi…
đỗ hồng ngọc
