Thư gởi bạn xa xôi (sinh nhật)
Sáng nay ngồi café với Thân Trọng Minh, Trần Tuấn Mẫn, Châu Văn Thuận và Kim Quy (Lê Ký Thương mệt, không đến được) ở Đông Hồ, nơi mình từng ngồi cafe với Tùng-Duyên, Nguyệt Mai, Nguyễn Quang Chơn, Thu Vàng, Hoàng Quốc Bảo… Mình khoái chỗ này vì nó yên tĩnh, không có nhạc ôn ào, không có khói thuốc lá, lại có cái hồ nho nhỏ xanh um bóng cây…
Bạn bè “tào lao” đủ thứ chuyện trên đời, nhưng cũng không quên bàn sâu về các vấn đề Phật pháp vì Trần Tuấn Mẫn chính là Bàng Ẩn, người phụ trách trả lời trên báo Văn hóa Phật giáo, cũng là dịch giả của Vô Môn Quan từ hơn 45 năm trước…
Dĩ nhiên có chút bánh Trung Thu đầu mùa để nhâm nhi. Lúc chia tay ra về, mình nói “Hôm nay sinh nhật mình đó” thì Thuận kêu lên: Happy Birthday to Me! Thì ra cũng là ngày sinh nhật của Thuận. Vui ghê.
Tứ trái: Đỗ Hồng Ngọc, Thân Trọng Minh, Trần Tuấn Mẫn, Châu Văn Thuận
Về đến nhà thì Kim Quy nhắn tin kêu đã mở trang Trần Thị Nguyệt Mai chưa?
Ôi trời, thì ra TTNM làm một surprised birthday cho Đỗ Hồng Ngọc, lại đăng cả bài phòng vấn của Huyền Chiêu và bài của Nguyễn Hiệp! Thật bất ngờ và cảm động.
(https://tranthinguyetmai.wordpress.com/2016/08/15/happy-birthday-bac-si-nha-van-nha-tho-do-hong-ngoc/#more-19730)
U80 rồi chớ ít sao! Vậy mà bạn bè còn nhớ chúc mừng sinh nhật.
“Đa tạ…”
Rảnh coi vui nhé.
ĐHN.
Trần Vấn Lệ
Mừng Bạn Tôi Đỗ Hồng Ngọc
Sinh Nhật 2016
Bạn thêm một tuổi nữa, gửi về bạn lời Mừng! Chúng mình xa bao năm… còn một ngày để nhớ, coi như là cổ độ cây đa làng còn xanh… coi như còn mái tranh quán cà phê thời chiến, bờ sông nhìn én liệng trên lầu nước Phan Thành, những chiếc lá mong manh rớt xuống sông chìm nổi…
Quả thật mình có đợi thời gian qua từng ngày. Thời gian qua hay bay? Thời gian qua hay bay… Ngọc ơi, mau quá nhỉ, mới mà cuộc chung thủy sắp hết một đời người trong khi Nước Non Vui cứ còn là mộng ước!
Tự hỏi: Người thuở trước tại sao thương đời sau? Ngoại vuốt từng trái cau nói trái tim Ngoại đó! Nội lấy tay che gió cho đứa cháu mà thương! Chúng ta vẫn còn buồn khi nhớ về Nội, Ngoại! Mình nhớ thời quan ải, nhớ biết bao bạn bè, những đứa chết… không dè đời người như gió thoảng!
Mình mừng còn có bạn. Bạn chắc mừng còn mình? Gửi bạn quà… Quà Bình, Má mình mong chừng vậy. Má mình mất chưa thấy một món quà dễ thương! Chúng mình hạnh phúc hơn… bởi vì còn có tuổi!
Bạn, ngày thêm một tuổi, ra ngõ nhé, mong chờ… đón nhận mình bài thơ đọc để mờ con mắt! Nhiều khi người ta khóc bởi vì lòng quá vui! Ngọc ơi, bạn mình ơi, xa xôi còn mấy chữ. Mình sẽ gửi thêm nữa, sang năm nhé bạn hiền!
Trần Vấn Lệ
*****
Đinh Cường
Bây Giờ Tháng Năm

Đỗ Hồng Ngọc qua trí nhớ
trong một sát na ở Starbucks coffee, May 3, 2014
bây giờ tháng 5
mùa hạ về vườn nở hoa và kết trái
(Ngô Kha – Gió)
Bên này là mùa xuân
hết than van những ngày tuyết đổ
bông nở rực trời
gió làm bay xác bông
từng thảm hồng
giá như có một đám cưới
đi trên đó
như hồi xưa đám cưới bửu ý
đi thuyền rồng…
tôi vẫn đi bộ qua cánh rừng
người bạn ở toledo nhắn
anh qua starbucks. nếu thấy hứng
vẽ cho cái portrait anh đỗ hồng ngọc
như anh vừa gặp ở coffee bean sàigòn
tháng 11. chao ơi lại nhớ
buổi trưa trên cái chuồng chim
(tên ai đặt). tòa soạn quán văn *
nơi nguyên minh và bạn bè hay gặp
nhớ chị elena tóc vàng luôn cười vui
trương văn dân dịch cho vợ qua tiếng ý
khi có những tiếng lạ ở quê miền trung
ví dụ như cái trột cúi…
mùa này ở quảng trị gió lào
những đụn cát buồn hiu
những em nhỏ chân đất. đi về từ phía núi
đi tìm những đầu đạn
chiến tranh đã hết lâu rồi
vẫn còn những em bị cụt tay cụt chân
vì đập đầu đạn lấy đồng bị nổ
và như thế tôi nhớ đỗ hồng ngọc. một thời
đạn đan trên nền trời
thành hai chữ việt nam [1]
chúng ta đã qua một thời chiến tranh
chiều ra góc quán quen ngồi. nhớ bạn
phóng mấy nét chân tình để nhớ lagi….
Virginia, May 3, 2014
Đinh Cường
[1] Ước mơ – Tình người
Đỗ Nghê, thơ – saigon 67
—-
* Ghi chú: Chính Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc là người đã đã đặt tên tòa soạn Quán Văn của anh Nguyên Minh là “cái chuồng chim”, vì nó giống hệt cái chuồng chim bồ câu!
*****
Nguyễn Quang Chơn
Anh Đỗ Hồng Ngọc

Đỗ Hồng Ngọc – Nguyễn Quang Chơn (SG 21.12.2015)
Mình có tật tối đi ngủ sớm nên hay trở giấc giữa khuya. Điều đầu tiên là quờ chiếc iphone và bật lên. Trước hết là xem giờ. Rồi… check mail.
Hôm nay cũng thế. 3:00 sáng, nhận một lô thư bạn bè, anh em ở trời xa gởi về. Có một cái thư nho nhỏ, của một người nho nhỏ, viết “len lén”: Anh Chơn ơi, Nguyệt Mai muốn làm một surprised birthday cho anh Đỗ Hồng Ngọc. Anh có bài, hình vẽ chi thì gởi cho Mai. Bí mật. Đừng nói anh Ngọc biết nhé!
Đúng là Trần Thị Nguyệt Mai. Một con người dễ thương mà ai cũng quý mến. Chị là người yêu văn chương hết mực. Quý trọng văn nghệ sĩ hết mực. Mấy năm gần đây chị giúp anh Trần Hoài Thư làm Thư Quán Bản Thảo để lưu giữ những bài vở và hình ảnh văn nghệ sĩ miền Nam trước 1975. Chị lập blog TTNM để post bài của anh em bằng hữu như một sự trân trọng tình cảm của nhau. Nhớ một lần lên Đà Lạt với họa sĩ Đinh Cường, ngày nào anh cũng viết một đoạn ghi, theo thứ tự “Đoạn ghi 1”, “Đoạn ghi 2” … như một nhật ký thơ. Rồi anh nhờ tôi typing lại trên iphone và gởi Mai Trần. Anh nói mình quý cô này lắm mặc dầu chưa gặp mặt. Cổ đã tập hợp tất cả các bài viết, tranh của mình trên internet để lưu giữ… TTNM là vậy. Người nhỏ bé nhưng tâm hồn rộng lớn, đôi mắt vô tư luôn mở to ngơ ngác với cuộc đời…
Tôi gọi vui anh Đỗ Hồng Ngọc là “sư thầy”. Sư là vì anh thấu hiểu và giảng giải kinh Phật “siêu” như sư trong chùa. Thầy là vì anh thực hành y khoa giỏi như… thầy thuốc (hic!). Anh Ngọc hay tếu táo, vui đùa, nhưng kỹ tính lắm à nha. Chụp cho sư thầy bức hình nào là săm soi rất kỹ. Phải cắt sửa gọn, đẹp, cân đối mới cho tung lên mạng. Mình hay viết nhanh và ẩu. Viết xong là send ngay cho anh đọc. Vậy là bị anh chỉnh hoài. Với anh chữ nghĩa phải đúng. “Biên cương hành” là “Biên cương hành”, không thể “Hành biên cương” được. Trích thơ, trích nhạc cũng phải đúng từng từ, từng dấu chấm phẩy. Thậm chí anh còn edit cả đoạn mà theo anh không nên gởi cho đại chúng, sợ những hiểu lầm. Tôi thích lắm nên lâu lâu không thấy anh reply mấy comments là tôi… cố tình sai cho anh sửa. Để thấy lòng vui. Được Đỗ Hồng Ngọc sửa chữ thì cũng như được Đinh Cường bày pha màu. Còn gì bằng!…
Ngày xưa Đức Thích Ca mỗi lần xuống phố không biết có chăm chút áo cà sa không chứ Đỗ Hồng Ngọc ra đường thì áo quần giày dép thận trọng lắm. Anh hay dùng trang phục màu trắng, sạch sẽ, chỉnh tề. Tuổi 76 rồi mà bước chân còn rất trầm ổn. Bức hình nào cũng cười tươi thân thiện. Hình như anh muốn kiểu “niêm hoa vi tiếu” của Phật…
Anh sướng một cái là đi đâu cũng được người đời ái mộ. Từ em nhỏ học sinh đến các cô sồn sồn. Từ sinh viên y dược đến mấy ông cụ heo may. Từ bác xích lô đến sư trụ trì các chùa… Bởi, những bài viết của anh đến được mọi tầng lớp nhân gian, được các giới tìm đọc và nghiền ngẫm. Anh làm cái chi cũng giỏi, nhưng tôi thích nhất là những bài anh viết về kinh Phật. Anh viết tưng tửng, nhẹ nhàng, dễ hiểu nên thấy “Cõi Phật đâu xa” thật!…
Vậy là ngày 15 tới, anh sắp bước được thêm một tuổi nữa. Nói như anh. Bạn bè gặp, khen. Tôi thấy ông không khác chi cả. Đúng rồi. Bởi vì mình già sớm, già nhanh, già tới nóc, hết chỗ già rồi nên các bạn thấy lúc nào cũng vậy (nhơ nhớ đọc Đỗ Hồng Ngọc viết ở đâu đó, không thể đúng nguyên văn được, anh Ngọc đọc có thấy sai thì thông cảm nhé). Riêng tôi thì thấy Đỗ Hồng Ngọc rất trẻ. Anh trẻ ở phong cách đời thường. Ở lối hành văn. Ở tâm hồn, trái tim đầy y đức. Và tôi thấy anh có cái tai to, dài, rất Phật. Theo thầy tướng, thọ lắm đó à nghe!
Nguyễn Quang Chơn
Nhân sinh nhật bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
8/2016
*****
Trần Thị Nguyệt Mai
Sinh Nhật Tháng Tám

Đỗ Hồng Ngọc – Sài Gòn 2013 ( ảnh DC )
Tháng 8 sinh nhật Người
(Hình như không có tuổi)
Gần gũi với cuộc đời
Rất nhiều fan hâm mộ
“Viết cho các bà mẹ…”
Và cho những người “già”
Không quên “những người trẻ”
Cùng tuổi chớm “heo may”
Bạn đã đọc hay chưa:
Ở “Giữa hoàng hôn xưa”
“Gió heo may đã về”
“Vòng quanh” rồi “Ghi chép
lang thang”, “Những người trẻ
lạ lùng” khi khám phá
“Có một con mọt sách”!!!
Và “Già sao cho sướng”
Khi “Một hôm gặp lại”
Được “Gươm báu trao tay”
“Ngàn cánh sen xanh biếc”…
Thắp ngọn nến sinh nhật
Tạ ơn đời, người thơ
Cũng là một bác sĩ
Đã “Nghĩ từ trái tim”
Gieo niềm vui khắp chốn.
Trần Thị Nguyệt Mai
12/8/2016
* Những chữ nghiêng và trong ngoặc kép là tên những tác phẩm đã xuất bản của Bác sĩ / Nhà văn / Nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc.
*****
Thu Vàng
Nhật ký của người hát thơ
“Thư cho bé sơ sinh”
Thủ bút của nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu
Mình vừa thu âm xong bản “Thư cho bé sơ sinh”, thơ của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, nhạc của Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu. Bản nhạc khó với nhiều sắc thái tình cảm đối chọi nhau, hân hoan, ngậm ngùi, trong sáng, xót xa…
Lần đầu mình đọc bài thơ, cứ tưởng tượng một chàng trai non nớt ngoài hai mươi tuổi, mắt trong vắt, còn lóng ngóng mọi điều mà đã bày tỏ nhân sinh quan trong một tình huống thật bất ngờ. Tứ thơ bất chợt đến khi chàng vừa đỡ em bé ra khỏi lòng mẹ, niềm thương cảm dâng lên khi nhìn ra cánh cửa cuộc đời rồi nhìn lại hình hài nhỏ bé còn đỏ hỏn trên đôi tay mình. Những chờ đợi phía trước của em là tối tăm, cô đơn, đau khổ, lừa lọc… Những ưu tư này là cho bé, cho mình hay cho cả nhân gian, cho một kiếp người? Câu hỏi lớn được đặt ra bởi một chàng tuổi trẻ!
Nhưng việc phân tích bài thơ đã và sẽ có những cây bút chuyên môn. Điều cho mình ấn tượng nhất là động tác bất ngờ cuối cùng của chàng, phóng bài thơ ngay vào cuối bệnh án, phía dưới những con số, những chi tiết báo cáo cụ thể của một bác sĩ. Lúc ấy có lẽ người thơ chưa bước ra khỏi chàng nên chàng không hề sợ bất cứ hình phạt nào. Chàng chính là một nghệ sĩ thứ thiệt. Lại một điều thú vị nữa đối với số phận của bài thơ: Vì sao lại có một vị giáo sư khả kính, hay ho đến thế nhỉ! Chỉ khiển trách nhẹ rồi cho chép lại bài thơ lên bảng lớn để cả khoa cùng đọc.
Và sau đó bài thơ đi vào… nhà tù. Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu đã phổ nhạc bài thơ này trong nhà tù. Có lẽ khó khăn lắm ông mới xin được một tờ giấy khổ lỡ cỡ, chất giấy không tốt nên nhiều năm anh Đỗ Hồng Ngọc cất giữ quá cẩn thận, giấy thâm, màu mực nhạt đi. Mình nói với anh Ngọc: “Hay là anh nhờ một nhạc sĩ ký âm lại cho ổn, anh ngần ngại mãi, cuối cùng người hát đành phải làm… nhạc sĩ thôi. Vì trình độ của nhạc sĩ này kém, bèn lấy tờ giấy y khổ của nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu để tính ô, phách cho dễ, y như một bản copy. Mỗi ô phải cộng cộng trừ trừ cho đủ phách. Rất nhiều đoạn, nhiều từ ngữ phải dùng kính lúp vì ông anh mình để nguyên nếp gấp làm 4, cất giữ mấy chục năm. Tiếp đến là solfier theo guitar, chọn điệu cho mỗi đoạn vì bài có nhiều đoạn trạng thái khác nhau theo cảm xúc và động tác của một bác sĩ.
Khi trao tặng bản nhạc tại nhà riêng anh Đỗ Hồng Ngọc, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu có gửi gắm, bản nhạc này ông viết cho ca sĩ Thái Thanh nhưng vì thời cuộc, ca sĩ thượng thặng này đã ra nước ngoài, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu cũng đi xa, bản nhạc đành xếp lại. (Còn tác giả bài thơ thì, lúc đôi mươi, nhân sinh quan như một người lớn; bây giờ, dường như đang học tập, rèn luyện để trở thành một… cậu bé vô ưu.) Cảm ơn anh Đỗ Hồng Ngọc đã giao trọng trách này cho một người hát còn quá non nớt so với yêu cầu. Chính vì sự trao gửi này, Thu đã cố gắng từng động tác.
Sau khi thu bài, mình thư đến anh Đỗ Hồng Ngọc: “Chắc chắn Thu không đủ độ chuyên nghiệp để chuyển tải phần thơ, nhạc, kịch, hồn … với nhiều trạng thái tâm lý. Chỉ có hàng sư như Thái Thanh mới làm nổi. Nhận trọng trách nên Thu… liều mạng thôi”… Mong rằng những người nghe bản này đều là thi sĩ, để thưởng thức bài nhạc bằng đôi tai của những người thơ.
Thu Vàng
12/8/2016



Dễ thương làm sao đó Thầy ơi, con mừng sinh nhật Thầy và cũng mừng cho Thầy có những mối quan hệ đáng quý thế này.
Vua doc cac bai Tao lao, Về Huế va Sinh Nhat. Vay la Happy Birthday tre nha! Ve lai ngay 15 benh them 1 tuan. Moi di lam lai 1 ngay nhung sao ngan qua.
Đi chơi được như vậy là đã quá giỏi. TM nên làm cho vui thôi, ít thôi, lai rai thôi…
Nếu vẫn thấy ngán quá thì nghỉ, về quê tưới kiểng cũng tốt!