Vinh Danh Chúa Trên Trời Bình Yên Người Dưới Thế
Cứ mỗi lần Noel, tôi nhớ con-bé-ấy
Con bé nghèo bán diêm, bên nhà thờ lộng lẫy…
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Vinh Danh Chúa Trên Trời Bình Yên Người Dưới Thế
Cứ mỗi lần Noel, tôi nhớ con-bé-ấy
Con bé nghèo bán diêm, bên nhà thờ lộng lẫy…
26/11/2013 08:07 (GMT + 7)
TT – Kể từ số báo này, Tuổi Trẻ khởi động lại chuyên mục “Quyển sách thay đổi cuộc đời”, một phần của dự án xã hội do Thư viện thông minh Samsung, báo Tuổi Trẻ, Nhà xuất bản Trẻ, Nhà sách Fahasa cùng phối hợp thực hiện. Bài đầu tiên của chuyên mục này là bài của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
Hơn nửa thế kỷ trước, một chú nhóc vào tuổi 15, thất học, phụ mẹ bán hàng xén tại thị trấn nhỏ ở một vùng biển, một hôm theo xe cá nước đá vào Sài Gòn bổ hàng cho mẹ đã tình cờ mua được một cuốn sách “xôn” trên vỉa hè, đó là cuốn Kim chỉ nam của học sinh, tác giả Nguyễn Hiến Lê. Cuốn sách nhỏ đó đã làm thay đổi đời chú.
Giao Hưởng
24/11/2013 02:50
Hôm qua 23.11, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã giao lưu với bạn đọc và báo giới theo chủ đề Thơ, Thở & Thiền tại Nhà sách Ebook Phương Nam – Vincom TP.HCM.
Đỗ Hồng Ngọc được bạn đọc biết đến trước tiên là một nhà thơ qua thi phẩm Tình người xuất bản cách đây hơn 45 năm (1967) và tiếp đó là tập Thơ Đỗ Nghê (1973), cùng các sáng tác đăng trên tạp chí Bách Khoa, Mai, Văn ở Sài Gòn thời ấy.
Ghi chú: Tình cờ chiều qua (18.11.2013) tôi mới cùng ngồi café với Mina và Lan tại Saigon Center thì sáng nay được thư Huyền Chiêu-Khuất Đẩu từ Ninh Hòa gởi vào bài viết của Khuất Đẩu, cứ y như có “thần giao cách cảm” giữa những người bạn chưa hề quen biết này!
Kazuo Minagawa, là người đã dịch cuốn “Già Ơi… Chào bạn!” của tôi sang Nhật ngữ từ 12 năm trước đã cùng vợ là Lan vừa có kế hoạch cho những ngày về hưu của Mina tại… Việt Nam! Hai anh chị vừa mua một căn hộ ở Saigon và Mina hỏi tôi thêm một ít kinh nghiệm… của người về hưu!
ĐHN
Thư gởi bạn xa xôi,
Bạn ơi, câu hỏi của bạn đặt ra hơi khó đó, lại có chút gì như hằn học, mỉa mai, chua chát nữa, nên tôi đành phải viết mấy dòng này cho bạn. Bạn hỏi tôi nghĩ gì về Người thầy thuốc hôm nay? Tôi nghĩ đơn giản thôi bạn ạ: không có Người thầy thuốc hôm nay hay hôm qua, ngày mai gì cả. Người thầy thuốc là người thầy thuốc vậy thôi. Dù xã hội có nhiều biến động, y học tiến bộ không ngừng, quan hệ thầy thuốc – bệnh nhân có nhiều thay đổi nhưng Người thầy thuốc vẫn là người thầy thuốc. Anh ta được sinh ra, được làm nghề y vì cái nghiệp của mình, cái mà ngày nay gọi là “vocation”, thiên hướng, “Trời cho” đó! Cho nên Người thầy thuốc dù ngày xưa được coi là phù thủy, quan đốc, đại phu hay ngày nay được coi là người cung cấp “dịch vụ chăm sóc sức khỏe” (health care provider) gì đi nữa thì anh ta cũng phải luôn đứng trước lương tâm. Dân gian mình có câu hay bạn nhớ không? “Làm nghề thuốc mà ác đức thì đẻ con không có lỗ đít”!
Chiều 5.11.2013 GS Trần Văn Khê gởi tặng tôi 2 tập Hồi ký mới tái bản của ông, kèm 2 đĩa mp3 do chính giọng ông đọc cùng với cuốn sách mới: “Tính dân tộc trong âm nhạc Phạm Duy & Tình bạn Duy-Khê” vừa xuất bản. Tôi phone cảm ơn thì được ông cho hay sắp phải vào Viện Tim điều trị vì có dấu hiệu suy tim nặng, “hai chân sưng vù như chân voi”, ông nói. GS Thy Khuê người chăm sóc bệnh tiểu đường của ông bấy lâu quyết định gởi ông vào Viện Tim.
Sáng 9.11.2013 tôi ghé thăm thì tình trạng ông đã bớt nhiều, chân bớt sưng nhưng tim vẫn còn “loạn nhịp”. Ông vẫn vui vẻ trò chuyện và cho biết có nhà thơ Hỷ Khương, nghệ sĩ Kim Cương, Thanh Bạch… cùng nhiều người quen biết ghé thăm. Sức khỏe ông đã tốt hơn nhiều.
Đỗ Hồng Ngọc.
Đinh Cường
Như vậy lần này về không còn gặp bạn rồi sao Thìn
không còn ghé qua đường Nguyễn Trọng Tuyển
sau bốn giờ bạn rảnh, lớp học châm cứu cũng vừa tan
nhớ buổi trưa bạn hẹn đi ăn ở quán Phương Nam
lần đó có Nguyễn Hòa vcv, Hồ Thanh và mấy
người bạn nữa vậy mà bây giờ Hòa đang bệnh lắm
như vậy là mới hai năm mà lần này về đã vắng
chỉ còn Đỗ Hồng Ngọc, Thân Trọng Minh, ba ông bác sĩ
tài hoa hết mực: viết vẽ làm thơ bạn còn thêm tạc tượng
bây giờ ai tạc tượng bạn đây với nụ cười đầy vị tha ấy
luôn nhớ vóc dáng khuôn mặt tiếng đàn guitare bạn gãy
say sưa say sưa làm sao Thìn ơi Kiều ca rồi Bùi Giáng ca
cả Dạ khúc trăng thơm từ thơ Bích Khê và Hàn Mặc Tử
bây giờ tôi dại tôi điên chắp tay tôi lạy cả miền không gian
miền không gian xa xưa Bao Vinh hay trong Thành Nội
những chiều trải chiếu ngồi bên nhau uống cùng nhau cốc rượu
thời còn Trịnh Công Sơn còn Tôn Thất Văn nay đều ra đi hết
bạn cũng ra đi gần tròn năm ôi tháng mười hai Trương Thìn ơi …
Virginia, Nov. 9, 2013
Đinh Cường
BUỔI SÁNG CAFÉ Ở AQ &
TẬP THƠ NHỎ ĐẦU TAY…
Tạp Bút
MANG VIÊN LONG
Buổi sáng anh em gặp nhau ở Café AQ đường Điện Biên Phủ theo lời đề nghị của anh Đỗ Hồng Ngọc và anh Lữ Kiều. Cũng là duyên tình cờ nhân chuyến vào Saigon tái khám tim của tôi, trước khi về lại quê – tôi rất mong được “sum họp” một buổi với vài bạn văn cũ hiện đang sống và làm việc tại Saigon, đề trò chuyện thoải mái, cho vui. Trước đây, thỉnh thoảng, chúng tôi có gặp nhau, nhưng thường là trong một cuộc họp mặt chung, hay trong một “khung cảnh” không mấy thích hợp để… cà kê dê ngỗng đủ chuyện cũ mới cho thỏa!
Thư gởi bạn xa xôi,
Giờ này các bạn cùng khóa Y khoa Saigon 62-69 của mình ở khắp nơi – có đến gần 50 bạn – đang họp mặt ở Washington DC để lang thang ngắm lá vàng giữa mùa thu đông-bắc Mỹ, kỷ niệm hơn 50 năm bước vào Y khoa đại học đường Saigon. Bs Nguyễn Tấn Hiển và Bs Trịnh Trinh Ngân từ Việt Nam cũng bay sang nữa nhé! Mới đó mà đã hơn nửa thế kỷ rồi ư? Mới ngày nào…
Thư gởi bạn xa xôi (10.13)
* Mang Viên Long, bạn nhớ không? Mới đây từ Bình Định phone vào hỏi anh mới bị xe tông, té xuống đất, may có nón bảo hiểm không hề hấn gì nhưng vẫn cứ lo, bây giờ phải làm sao, muốn nhân dịp vào Saigon tái khám tim ở bác sĩ Thân Trọng Minh (Lữ Kiều) sẽ khám thần kinh luôn. Mình hỏi thêm vài chi tiết có … bất tỉnh không? có nhức đầu? nôn mửa… gì không thì không. Lời khuyên dù sao dịp này cũng nên làm cái MRI cho chắc ăn. Tái khám tim, hẹp van động mạch chủ nhưng chưa đến đỗi nào. Lữ Kiều bảo MVL : “Cứ tiếp tục yêu đi, không sao đâu!”. Kết quả MRI cái đầu cũng không có vấn đề. Mừng rồi. MVL bèn… mời anh em một chấu café ”hậu tạ”. Hẹn nhau đến cái quán gần cổng Cư xá đô thành, nơi còn chút vòm lá xanh nhớ không?
Đỗ Hồng Ngọc gởi Dutule:
Thu, Oct 10, 2013 at 8:57 PM
Dutule ơi,
Mình nghĩ đến nay, “Trò chuyện trên dutule.com” của mình đã qua 24 kỳ, như vậy đã là quá “date”, không nên kéo dài thêm.
Vậy, cho mình chấm dứt nhé.
Và, bạn ơi, làm sao cho mình gởi lời cảm tạ đến tất cả, anh Hai Trầu, cô Nguyệt Mai, Lê Uyển Văn…và các anh chị, các bạn, đã đặt những câu hỏi rất… tuyệt vời;
Và, đặc biệt, cho mình đa tạ những bạn bè thân thiết gần xa đã chịu khó đọc những câu trả lời của mình suốt thời gian qua…
Riêng dutule, bạn thấy đó, mình cứ “Và,” kiểu này là vì “thư bất tận ngôn”, vả, chắc cũng đã ít nhiều chịu ảnh hưởng thơ dutule rồi đó vậy!
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê)
Dutule trả lời:
Fri, Oct 11, 2013 at 6:51 AM
Đỗ Nghê của tôi,
Cảm ơn thi sĩ đã chịu khó “trò chuyện” với độc giả trang nhà, một thời gian dài….kỷ lục.
(…..)
Cám ơn bạn-tôi, thi sĩ.
Câu hỏi của Nguyệt Mai:
Kính thưa anh Đỗ Hồng Ngọc,
Hôm nay em lại có thêm những “thắc mắc” này. Mong anh, nếu được, chia sẻ với độc giả về một ngày của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Ở lứa tuổi “xưa nay hiếm” người ta thường hay nhắc đến “quỹ thời gian”, ráng thu xếp và làm những việc gì mình thích hoặc muốn thực hiện cho xong. Anh có như vậy không?
Những công việc liên quan đến “nghề” và “nghiệp” mà anh đã làm / thực hiện khiến anh cảm thấy hài lòng, vinh dự.
Và những sáng tác văn chương, nghệ thuật ưng ý nhất của anh.
Cám ơn anh.
Đỗ Hồng Ngọc trả lời:
Cảm ơn Nguyệt Mai đã khéo nhắc. Nhưng, câu trả lời là không. Hình như tôi không có ý niệm có một “quỹ thời gian” nào đó, bởi tôi không thể biết trước tôi có bao nhiêu, đã xài hết bao nhiêu, còn lại bao nhiêu để… lên kế hoạch. Bùi Giáng có câu “Một đời lận đận đo rồi đếm / Mỏi gối người đi đứng lại ngồi” nhớ không?
Thư gởi bạn xa xôi…(tiếp)
“Sinh hoạt văn nghệ”
Kể chuyện sinh hoạt văn nghệ gần đây hả? Ừ được. Trong tháng 9 này cũng khá sôi nổi. Mình kể bạn vài “vụ” mình có tham dự thôi nhé.
* Đầu tiên là Thứ bảy 7.9, mình nói chuyện ở chùa Xá Lợi về “Vận dụng tư tưởng Kim Cang Bát Nhã trong cuộc sống”. Ủa, cái chuyện vận dụng này không phải “văn nghệ” hả? Mình lại thấy nó văn nghệ. Nếu không, sao lúc này thấy thơ bạn nhiều bài về thầy và chùa? Nào có người tự dưng mang con giao cho thầy, rồi tự dưng đến đòi lại, nào chuyện thầy quét lá trước cổng chùa gặp… tiền kiếp của mình v.v… Vậy mà không văn nghệ là gì? Chỉ cần “vận dụng” câu ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm hay “tức phi / thị danh” cũng đủ quá văn nghệ rồi? Vì nó làm cho cuộc sống đẹp hơn, bạn không thấy sao?
* Ngày 14.9 có buổi “Tọa đàm khoa học” về Bùi Giáng ở trường Đại học khoa học xã hội và nhân văn (Văn khoa). Nghe “khoa học” mình cũng hơi ớn! Bùi Giáng hồi đó chắc không tính làm thơ cho “tọa đàm khoa học” chi đâu! Nhưng ôi, đông quá. Những người yêu mến Bùi Giáng và sinh viên tề tựu rất sớm. Gia đình Bùi Giáng có đại diện là nhà nghiên cứu triết học Bùi Văn Nam Sơn (vai chú BG) và các vị từ Quảng Nam vào. Có các bài trình bày của Huỳnh Như Phương, Nhật Chiêu, Lê Minh Quốc… Mình gặp ở hành lang rất nhiều bạn bè, có cả cô Kim Cương. Gặp Kim Cương đi… cà nhắc. Hỏi sao vậy? Bị viêm khớp, đau chân! Mình mong được nghe bài của Giao Hưởng (Trần Phá Nhạc) về Phật tánh trong thơ BG mà không được vì thiếu thời gian. Thơ BG thường hạ mấy chữ “hà dĩ cố?” (tại sao vậy?) trong kinh Kim Cang nhớ không? Nhưng mình vẫn nhớ nhất 2 câu: “Em ơi em đẹp vô cùng/ Vì em có cái lạ lùng bên trong” mà mình đã xin phép thêm: “Em ơi em đẹp vô song/ Vì em có cái bên trong lạ lùng” (và cứ thế đọc lòng vòng) trong một bài viết về Cái Đẹp năm nào.
Ghi chú: Sách vừa mới in xong, còn nóng hổi. Nhà xuất bản gởi trước vài cuốn để đọc. Xin chia sẻ. Thân mến, (ĐHN).
THIỀN và SỨC KHỎE
“Tô chức Sức khỏe Thế giới (WHO) định nghĩa Chất lượng cuộc sống là những cảm nhận của các cá nhân về cuộc sống của họ trong bối cảnh văn hóa và các hệ thống giá trị mà họ đang sống, liên quan đến các mục đích, nguyện vọng, tiêu chuẩn và các mối quan tâm của họ. Chất lượng cuộc sống như vậy đặt trọng tâm trên cảm nhận chủ quan của cá nhân, cho thấy có cái nhìn khác xưa đối với bệnh tật và sức khỏe vốn lâu nay chủ yếu dựa vào “cảm nhận” của thầy thuốc và sự “mách bảo” của máy móc xét nghiệm!
Người thầy thuốc chỉ có thể chữa được cái đau mà không chữa đựơc cái khổ, chỉ có thể chữa đựơc cái bệnh mà không chữa được cái hoạn. Do vậy mà dù y học ngày càng phát triển với những thành tựu đáng kinh ngạc nhưng tình trạng tâm thần, tự tử, bạo lực, bất an và các bệnh do hành vi lối sống gây ra như tim mạch, tiểu đường, béo phì… cứ ngày càng phát triển!
Thiền, phải chăng là một lối thoát?”
BS Đỗ Hồng Ngọc
(Saigon, 2013)
Câu hỏi của Lê Uyển Văn:
Kính gửi Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, nhà thơ Đỗ Nghê
Là một fan trung thành của dohongngoc.com, Lê Uyển Văn rất tâm đắc và ngưỡng mộ với những bài viết được xếp trong mục “Ghi chép lang thang”. Nhất là những ghi chép về Huế, Vũng Tàu, Đà Lạt, Phan Thiết, Bà Nà,…giúp người đọc hiểu rằng mỗi tấc đất quê hương đều là cẩm tú để rồi háo hức tìm thăm, để rồi yêu thương gắn bó.
LUV xin được hỏi điều gì làm nên chất keo gắn kết giữa riêng và chung, giữa trí tuệ và cảm xúc, giữa nghệ thuật và khoa học,.. trong những bài viết độc đáo này?
Lại thêm câu hỏi như một niềm mong ước ” Khi nào thì những “ghi chép lang thang” đó được in thành sách ạ?”
Trân trọng kính chào
