Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Thư gởi bạn xa xôi (10.2013)

17/10/2013 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (10.13)

*  Mang Viên Long, bạn nhớ không?  Mới đây từ Bình Định phone vào hỏi anh mới bị xe tông, té xuống đất, may có nón bảo hiểm không hề hấn gì nhưng vẫn cứ lo, bây giờ phải làm sao, muốn nhân dịp vào Saigon tái khám tim ở bác sĩ Thân Trọng Minh (Lữ Kiều) sẽ khám thần kinh luôn. Mình hỏi thêm vài chi tiết có … bất tỉnh không? có nhức đầu? nôn mửa… gì không thì không. Lời khuyên dù sao dịp này cũng nên làm cái MRI cho chắc ăn. Tái khám tim, hẹp van động mạch chủ nhưng chưa đến đỗi nào. Lữ Kiều bảo MVL : “Cứ tiếp tục yêu đi, không sao đâu!”. Kết quả MRI cái đầu cũng không có vấn đề. Mừng rồi. MVL bèn… mời anh em một chấu café ”hậu tạ”. Hẹn nhau đến cái quán gần cổng Cư xá đô thành, nơi còn chút vòm lá xanh nhớ không?

Từ trái: Sâm Thương (thấy lưng) Chu Trầm Nguyên Minh, Rừng, Nguyên Minh, Lữ Kiều, Đỗ Nghê, Mang Viên Long) Ngày 10.10.13

Từ trái: Sâm Thương (thấy lưng) Chu Trầm Nguyên Minh, Rừng, Nguyên Minh, Lữ Kiều, Đỗ Nghê, Mang Viên Long) Ngày 10.10.13

Khi mình đến nơi đã thấy có Lữ Kiều, Chu Trầm Nguyên Minh, Rừng, Nguyên Minh, Mang Viên Long. Lát sau có thêm Sâm Thương… cà nhắc tới. Lữ Kiều bảo cả nhóm ngồi đây đa số là  thân chủ của bạn. Dĩ nhiên rồi, già thì bệnh, mà bệnh thì không khỏi “ba cao một thấp” (tiểu đường, huyết áp, tim mạch, thấp khớp…).  LK là bác sĩ chuyên khoa tim mạch mà! Bản thân Lữ Kiều cũng phải mỗi ngày tự “harakiri” mấy chục đơn vị Insuline vào bụng! Họa sĩ Rừng cho biết sắp mở triển lãm, hẹn anh em đến Du Miên ngày khai mạc, café miễn phí! Ai cũng khâm phục Rừng về nhiều mặt không thể kể… hết. Chu Trầm Nguyên Minh lúc này phụ giúp Nguyên Minh làm tờ Quán Văn, đang chuẩn bị ra mắt số chủ đề sông Mường Mán (Phan Thiết) sau khi đã làm số  về Sông Dinh và sông Seine.

tHIỆP mỜI.HC

Quán Văn có vẻ mê sông nhỉ? Đến nỗi bìa và phụ bản cũng đều do… Sông Ba lo!  Khi bảo Chu Trầm Nguyên Minh lúc này… “núp bóng” Nguyên Minh (trầm) thì anh cực lực phản đối. Anh nói anh cao hơn Nguyên Minh hẳn một cái đầu! Mà đúng vậy. Đứng lên đo thì sẽ biết!

 

* Hôm qua đi dạy về thấy có tin nhắn của nhà thơ Phan Như, từ Huế, bảo có bài viết trên Tuổi Trẻ nhắc mình, sau đó Huỳnh Như Phương lại nhắn, bảo bài viết rất dễ thương, rồi một sinh viên Y5, bé Hương cũng nhắn hỏi thầy đọc chưa? Thì ra có một bài viết ngắn có tựa là “Gửi Dế Mèn của mẹ” của tác giả Nguyễn Thị Huệ kể chuyên đứa con ngày xưa đến mình khám bệnh, nay là sinh viên y năm thứ nhất đang học với mình. Hèn chi mà hôm mình vừa dạy xong, có một em sinh viên chạy lên xin chụp với thầy cái hình kỷ niệm! Làm cái nghề y cũng ngộ. Thỉnh thoảng có một bà mẹ từ phương xa về, ghé thăm, cho hộp chocolat, hộp bánh, nói hồi xưa, con bà bệnh nặng vào cấp cứu ở bệnh viện Nhi Đồng Saigon nhờ mình chữa khỏi, nay đã là một tiến sĩ gíao sư gì đó ở Mỹ, ở Pháp… Cảm động chớ phải không dù chẳng nhớ chút gì cả!

 

Tuổi Trẻ, thứ Tư 16.10.2013

Gửi Dế Mèn của mẹ

TT – Ba mẹ thường gọi con là Dế Mèn vì con thích tự lập từ nhỏ. Hôm nay, con đi học những buổi đầu tiên ở Trường đại học y Phạm Ngọc Thạch, về nhà líu lo kể chuyện con được học bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc dạy bộ môn sức khỏe cộng đồng hay ơi là hay, rồi còn xin được chụp hình chung.

Mẹ nghe mà rộn vui trong lòng, một niềm vui lâng lâng…

Hồi đó, nhà mình ở một huyện trung du nghèo của miền Trung. Hai tuổi, con bụ bẫm, đôi mắt đen tròn xoe, ai nhìn thấy cũng muốn bồng. Nhưng một hôm, khi đang giành đồ chơi với đứa trẻ hàng xóm mà không được, đột nhiên mặt con bỗng đỏ rựng rồi chuyển sang tím bầm, tức thở ngã ra chết ngất. Mẹ vội bế con chạy đến bệnh viện gần đó mà cứ ngỡ con đã rời xa mẹ. Được các cô chú bác sĩ cấp cứu, con dần hồi tỉnh. Song cảm giác đau đớn đó không bao giờ mẹ quên…

Bệnh con cứ tái phát nhiều lần như thế. Nhà mình ở vùng quê, bệnh viện thiếu thiết bị, chẩn đoán nhiều lần vẫn không rõ nguyên nhân. Xót con, ba mẹ bỏ công ăn việc làm đang hồi khấm khá chuyển hẳn vào Sài Gòn. Nào ở trọ, nào vay mượn, tất cả chỉ để chữa bệnh cho con.

Mẹ đưa con đến những bệnh viện hiện đại của Sài Gòn khám tổng quát, chụp hình CT não. Mọi thứ đều bình thường, các chuyên gia hội chẩn nhưng không rõ nguyên nhân bệnh. Một người quen biết khuyên mẹ đưa con đến gặp bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Sau khi khám rất kỹ, ông cho biết có thể con bị một loại bệnh hiếm là hệ thần kinh phát triển nhanh, nhạy cảm, không tương thích với hệ hô hấp còn non nên bị như thế. Cha mẹ cần gần gũi con, đừng để con gặp trường hợp cảm xúc mạnh mà không nói được; đến khi cơ thể phát triển dần theo tuổi hi vọng khỏi bệnh.

Từ đó, những ngày con đi nhà trẻ, ba mẹ thay phiên nhau đứng ngoài cửa canh con dù đã dặn dò cô giáo thật kỹ. Mỗi khi con khóc, con giành đồ chơi, con có biết mẹ đang khóc thầm bên cửa. May chỉ một hai lần con bị ngất nhẹ rồi tỉnh lại, ba mẹ dần hi vọng. Ơn trời khi con lên 5 tuổi, những lần tái phát của con thưa dần rồi dứt hẳn.

Bây giờ con đã là sinh viên năm đầu của ngành y, bước đầu học những kiến thức chữa bệnh cho người. Và duyên may con được gặp, lại được học chính ân nhân của con, của cha mẹ năm xưa.

NGUYỄN THỊ HUỆ

(http://tuoitre.vn/nhat-ky-nguoi-me/574750/gui-de-men-cua-me.html)

 

* À, lại có một chuyện khác. Cô Bội Hoàng gởi về cho đặc san “Gia đình Nữ Hộ sinh Saigon” một bài thơ, từ cảm xúc khi đọc mấy câu của mình viết cho mẹ nhân ngày Vu lan năm ngoái. Hỏi thăm mới biết cô là Nữ hộ sinh khóa 19 (1964-1967), hiện ở Sa Đéc. Mình có dạy môn Nhi khoa cho các lớp Nữ hộ sinh từ 1972 đến 1982, cô Bội Hoàng là lớp lớn, học trước đó nên không quen biết cô.

Bài thơ chân thành và rất cảm động. Gởi bạn đọc nhé.

 

 

Tình yêu còn mãi

                                                                                            

                                                                                                                                                                            

                                                                                                                                                                              “Con cài bông hoa trắng

Dành cho Mẹ đóa hồng

Mẹ nhớ gài lên ngực

   Ngoại chờ bên kia sông”

(Bông Hồng Cho Mẹ)

Đỗ Hồng Ngọc

Đọc bài thơ mà mắt lệ đoanh tròng

Ai thấu hiểu một tình yêu đã mất

Ai tự hào cài hoa hồng lên ngực

Dù đã qua cái tuổi cổ lai hi!

 

  Con chỉ muốn luôn được cài hoa đỏ

Dù tuổi đời Má đã rất mong manh,

            Dù con Má đã con cháu vây quanh,

         Vẫn muốn được mỗi ngày chăm sóc Má.

 

Được bón cơm, được đút cháo, châm trà

Được tắm rửa, được thay quần áo mới

Được ngồi bên nghe những lời Má nói

Mà dậy lên niềm thương cảm riêng tư

 

               Má bỏ con năm Má chín mươi tư

               Rời cõi tạm, Má lên đường thanh thản

               Con cài hoa cho màu áo Má đỏ

               Để Má về gặp Ngoại vui đoàn viên

                                                                 

                                                    Bội Hoàng

                                                   


Hẹn thư sau,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Vài đoạn hồi ký

Bình luận

  1. Mang Viên Long viết

    20/10/2013 lúc 2:45 chiều

    Thăm Anh! Tôi về lại AN-BĐ vào sáng thứ 2 (tuần trước) – đinh gởi mail thăm anh (và hỏi thêm đôi điều về Tập Thơ ” Tình Người” mà ạnh tặng cho tôi hôm gặp nhau cafe) – thì đã đọc được ” Gởi Bạn Xa Xôi”…Chỉ một buổi sáng – nhưng có lẽ – tôi sẽ không bao giờ quên ! Cám ơn Anh đã góp y & động viên cho “bệnh nhân”! Chúc An Lành!

  2. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    20/10/2013 lúc 3:30 chiều

    Sẽ gởi thêm hình cho bạn. À, có gì cần hỏi thêm về Tinh Người, cứ gởi email nhé.
    Thân mến.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Minh Lê NT: Trao đổi với Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • Lương Thư Trung: “CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HẠNH PHÚC”
  • Thư gởi bạn xa xôi: Tháng 3 về Mũi Né
  • Thư gởi bạn xa xôi: Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết
  • SÁCH SONG NGỮ: “Con Đường Dẫn Tới An Lạc & Hạnh Phúc || The Path Leading to Peace & Joy”

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • HKKM trong Như không thôi đi được
  • Tran Thi Huong trong
  • Mai Linh Le trong Đỗ Hồng Ngọc: CHUYỆN HỒI ĐÓ
  • Huỳnh Vũ La Ngà trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Đoàn thế long trong Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • Văn Bình Nguyễn trong NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”
  • Tú Quyên trong Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Lam Minh Yen (Yen Minh Lam) trong Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email