Thư gởi bạn xa xôi (10.13)
* Mang Viên Long, bạn nhớ không? Mới đây từ Bình Định phone vào hỏi anh mới bị xe tông, té xuống đất, may có nón bảo hiểm không hề hấn gì nhưng vẫn cứ lo, bây giờ phải làm sao, muốn nhân dịp vào Saigon tái khám tim ở bác sĩ Thân Trọng Minh (Lữ Kiều) sẽ khám thần kinh luôn. Mình hỏi thêm vài chi tiết có … bất tỉnh không? có nhức đầu? nôn mửa… gì không thì không. Lời khuyên dù sao dịp này cũng nên làm cái MRI cho chắc ăn. Tái khám tim, hẹp van động mạch chủ nhưng chưa đến đỗi nào. Lữ Kiều bảo MVL : “Cứ tiếp tục yêu đi, không sao đâu!”. Kết quả MRI cái đầu cũng không có vấn đề. Mừng rồi. MVL bèn… mời anh em một chấu café ”hậu tạ”. Hẹn nhau đến cái quán gần cổng Cư xá đô thành, nơi còn chút vòm lá xanh nhớ không?

Từ trái: Sâm Thương (thấy lưng) Chu Trầm Nguyên Minh, Rừng, Nguyên Minh, Lữ Kiều, Đỗ Nghê, Mang Viên Long) Ngày 10.10.13
Khi mình đến nơi đã thấy có Lữ Kiều, Chu Trầm Nguyên Minh, Rừng, Nguyên Minh, Mang Viên Long. Lát sau có thêm Sâm Thương… cà nhắc tới. Lữ Kiều bảo cả nhóm ngồi đây đa số là thân chủ của bạn. Dĩ nhiên rồi, già thì bệnh, mà bệnh thì không khỏi “ba cao một thấp” (tiểu đường, huyết áp, tim mạch, thấp khớp…). LK là bác sĩ chuyên khoa tim mạch mà! Bản thân Lữ Kiều cũng phải mỗi ngày tự “harakiri” mấy chục đơn vị Insuline vào bụng! Họa sĩ Rừng cho biết sắp mở triển lãm, hẹn anh em đến Du Miên ngày khai mạc, café miễn phí! Ai cũng khâm phục Rừng về nhiều mặt không thể kể… hết. Chu Trầm Nguyên Minh lúc này phụ giúp Nguyên Minh làm tờ Quán Văn, đang chuẩn bị ra mắt số chủ đề sông Mường Mán (Phan Thiết) sau khi đã làm số về Sông Dinh và sông Seine.
Quán Văn có vẻ mê sông nhỉ? Đến nỗi bìa và phụ bản cũng đều do… Sông Ba lo! Khi bảo Chu Trầm Nguyên Minh lúc này… “núp bóng” Nguyên Minh (trầm) thì anh cực lực phản đối. Anh nói anh cao hơn Nguyên Minh hẳn một cái đầu! Mà đúng vậy. Đứng lên đo thì sẽ biết!
* Hôm qua đi dạy về thấy có tin nhắn của nhà thơ Phan Như, từ Huế, bảo có bài viết trên Tuổi Trẻ nhắc mình, sau đó Huỳnh Như Phương lại nhắn, bảo bài viết rất dễ thương, rồi một sinh viên Y5, bé Hương cũng nhắn hỏi thầy đọc chưa? Thì ra có một bài viết ngắn có tựa là “Gửi Dế Mèn của mẹ” của tác giả Nguyễn Thị Huệ kể chuyên đứa con ngày xưa đến mình khám bệnh, nay là sinh viên y năm thứ nhất đang học với mình. Hèn chi mà hôm mình vừa dạy xong, có một em sinh viên chạy lên xin chụp với thầy cái hình kỷ niệm! Làm cái nghề y cũng ngộ. Thỉnh thoảng có một bà mẹ từ phương xa về, ghé thăm, cho hộp chocolat, hộp bánh, nói hồi xưa, con bà bệnh nặng vào cấp cứu ở bệnh viện Nhi Đồng Saigon nhờ mình chữa khỏi, nay đã là một tiến sĩ gíao sư gì đó ở Mỹ, ở Pháp… Cảm động chớ phải không dù chẳng nhớ chút gì cả!
Tuổi Trẻ, thứ Tư 16.10.2013
Gửi Dế Mèn của mẹ
TT – Ba mẹ thường gọi con là Dế Mèn vì con thích tự lập từ nhỏ. Hôm nay, con đi học những buổi đầu tiên ở Trường đại học y Phạm Ngọc Thạch, về nhà líu lo kể chuyện con được học bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc dạy bộ môn sức khỏe cộng đồng hay ơi là hay, rồi còn xin được chụp hình chung.
Mẹ nghe mà rộn vui trong lòng, một niềm vui lâng lâng…
Hồi đó, nhà mình ở một huyện trung du nghèo của miền Trung. Hai tuổi, con bụ bẫm, đôi mắt đen tròn xoe, ai nhìn thấy cũng muốn bồng. Nhưng một hôm, khi đang giành đồ chơi với đứa trẻ hàng xóm mà không được, đột nhiên mặt con bỗng đỏ rựng rồi chuyển sang tím bầm, tức thở ngã ra chết ngất. Mẹ vội bế con chạy đến bệnh viện gần đó mà cứ ngỡ con đã rời xa mẹ. Được các cô chú bác sĩ cấp cứu, con dần hồi tỉnh. Song cảm giác đau đớn đó không bao giờ mẹ quên…
Bệnh con cứ tái phát nhiều lần như thế. Nhà mình ở vùng quê, bệnh viện thiếu thiết bị, chẩn đoán nhiều lần vẫn không rõ nguyên nhân. Xót con, ba mẹ bỏ công ăn việc làm đang hồi khấm khá chuyển hẳn vào Sài Gòn. Nào ở trọ, nào vay mượn, tất cả chỉ để chữa bệnh cho con.
Mẹ đưa con đến những bệnh viện hiện đại của Sài Gòn khám tổng quát, chụp hình CT não. Mọi thứ đều bình thường, các chuyên gia hội chẩn nhưng không rõ nguyên nhân bệnh. Một người quen biết khuyên mẹ đưa con đến gặp bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Sau khi khám rất kỹ, ông cho biết có thể con bị một loại bệnh hiếm là hệ thần kinh phát triển nhanh, nhạy cảm, không tương thích với hệ hô hấp còn non nên bị như thế. Cha mẹ cần gần gũi con, đừng để con gặp trường hợp cảm xúc mạnh mà không nói được; đến khi cơ thể phát triển dần theo tuổi hi vọng khỏi bệnh.
Từ đó, những ngày con đi nhà trẻ, ba mẹ thay phiên nhau đứng ngoài cửa canh con dù đã dặn dò cô giáo thật kỹ. Mỗi khi con khóc, con giành đồ chơi, con có biết mẹ đang khóc thầm bên cửa. May chỉ một hai lần con bị ngất nhẹ rồi tỉnh lại, ba mẹ dần hi vọng. Ơn trời khi con lên 5 tuổi, những lần tái phát của con thưa dần rồi dứt hẳn.
Bây giờ con đã là sinh viên năm đầu của ngành y, bước đầu học những kiến thức chữa bệnh cho người. Và duyên may con được gặp, lại được học chính ân nhân của con, của cha mẹ năm xưa.
NGUYỄN THỊ HUỆ
(http://tuoitre.vn/nhat-ky-nguoi-me/574750/gui-de-men-cua-me.html)
* À, lại có một chuyện khác. Cô Bội Hoàng gởi về cho đặc san “Gia đình Nữ Hộ sinh Saigon” một bài thơ, từ cảm xúc khi đọc mấy câu của mình viết cho mẹ nhân ngày Vu lan năm ngoái. Hỏi thăm mới biết cô là Nữ hộ sinh khóa 19 (1964-1967), hiện ở Sa Đéc. Mình có dạy môn Nhi khoa cho các lớp Nữ hộ sinh từ 1972 đến 1982, cô Bội Hoàng là lớp lớn, học trước đó nên không quen biết cô.
Bài thơ chân thành và rất cảm động. Gởi bạn đọc nhé.
Tình yêu còn mãi
“Con cài bông hoa trắng
Dành cho Mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông”
(Bông Hồng Cho Mẹ)
Đỗ Hồng Ngọc
Đọc bài thơ mà mắt lệ đoanh tròng
Ai thấu hiểu một tình yêu đã mất
Ai tự hào cài hoa hồng lên ngực
Dù đã qua cái tuổi cổ lai hi!
Con chỉ muốn luôn được cài hoa đỏ
Dù tuổi đời Má đã rất mong manh,
Dù con Má đã con cháu vây quanh,
Vẫn muốn được mỗi ngày chăm sóc Má.
Được bón cơm, được đút cháo, châm trà
Được tắm rửa, được thay quần áo mới
Được ngồi bên nghe những lời Má nói
Mà dậy lên niềm thương cảm riêng tư
Má bỏ con năm Má chín mươi tư
Rời cõi tạm, Má lên đường thanh thản
Con cài hoa cho màu áo Má đỏ
Để Má về gặp Ngoại vui đoàn viên
Bội Hoàng
Hẹn thư sau,
Đỗ Hồng Ngọc.


Thăm Anh! Tôi về lại AN-BĐ vào sáng thứ 2 (tuần trước) – đinh gởi mail thăm anh (và hỏi thêm đôi điều về Tập Thơ ” Tình Người” mà ạnh tặng cho tôi hôm gặp nhau cafe) – thì đã đọc được ” Gởi Bạn Xa Xôi”…Chỉ một buổi sáng – nhưng có lẽ – tôi sẽ không bao giờ quên ! Cám ơn Anh đã góp y & động viên cho “bệnh nhân”! Chúc An Lành!
Sẽ gởi thêm hình cho bạn. À, có gì cần hỏi thêm về Tinh Người, cứ gởi email nhé.
Thân mến.