Thư gởi bạn xa xôi,
Giờ này các bạn cùng khóa Y khoa Saigon 62-69 của mình ở khắp nơi – có đến gần 50 bạn – đang họp mặt ở Washington DC để lang thang ngắm lá vàng giữa mùa thu đông-bắc Mỹ, kỷ niệm hơn 50 năm bước vào Y khoa đại học đường Saigon. Bs Nguyễn Tấn Hiển và Bs Trịnh Trinh Ngân từ Việt Nam cũng bay sang nữa nhé! Mới đó mà đã hơn nửa thế kỷ rồi ư? Mới ngày nào…
Vũ Ngọc Tấn ở Úc viết cho mình cái “meo” rất cảm động, rủ qua họp mặt bạn bè một chuyến cho vui mà mình kẹt việc nhà đành không đi được. Tiếc quá! Rồi Văn Sơn Trường cũng gọi. Chẳng những gọi, còn hứa… sẽ lo mọi thứ cho mình trong hành trình chuyến tham quan thu vàng bắc Mỹ tuyệt vời này! Bác sĩ Văn Sơn Trường là một nhạc sĩ, đã có nhiều bài phổ biến rộng rãi hiện nay.
Mình nhớ Nguyễn Xuân Quang cùng ở LTC Dục Mỹ, nhớ Minh Nerhu, Cẩm Thu… ở Nhi Đồng, nhớ Nguyễn Dương, Nguyễn Kim Hưng cùng trình luận án một ngày, nhớ Hưng Rhadé (nhà văn Nguyên Thạnh) với Gió Mai, Ý Thức, và không quên Cẩm Hồng, Nguyệt Hồng, Tường Vân, Oanh, Thu Thủy, Nguyệt, Hoa…! Thời đó ít nữ sinh viên học Y khoa mà!
Dịp này Văn Sơn Trường dự định làm một DVD, kêu gọi bạn bè gởi cho những hình ảnh kỷ niệm cũ mới, những tư liệu “ngày xưa còn bé” ở Y khoa đại học đường Saigon… Mình gởi Văn Sơn Trường mấy tấm lúc trình luận án cùng với Nguyễn Dương, Nguyễn Kim Hưng… với Hội đồng có các thầy Phan Đình Tuân, Nguyễn Văn Út và Nguyễn Thế Minh.
Hôm qua mình vừa đến xem tranh ở nhà bác sĩ – họa sĩ Thân Trọng Minh, bạn cùng khóa bọn mình ngày xưa. Có họa sĩ Trịnh Thanh Tùng, Lê Ký Thương, nhà văn Sâm Thương, Châu Văn Thuận… TTMinh bày cho mọi người xem trước hằng trăm bức tranh rất đẹp đang tuyển chọn để triển lãm cùng Đinh Cường sắp tới ở Đà lạt và sau đó, sẽ có một cuộc Triển lãm nữa ở Saigon tháng 12 để tưởng nhớ Trương Thìn.
Tuần trước nữa, bọn lớp mình có các Bs Nguyễn Đình Mai, Nguyễn Hữu Cường, Đinh Văn Hòa, Thân Trọng Minh và Đỗ Hồng Ngọc cũng vừa thay mặt anh em YK Saigon 62-69 trao học bổng cho 2 sinh viên năm thứ nhất Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch. Học bổng này nay đã trở thành “truyền thống” sau 4 năm lần lượt trao cho 2 sinh viên năm thứ nhất, một nam một nữ, gia cảnh khó khăn, học giỏi. Nhà trường đánh giá đây là một học bổng rất có ý nghiã, của một khóa đàn anh trực tiếp trao tặng cho đàn em!
Chính Bs Trần Quốc Đông (Australia) là người có sáng kiến lập quỹ học bổng này và đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của anh em trong và ngoài nước!
PS: Nhớ mùa thu Boston, mình gởi bạn bài viết “Nghe tiếng thu giữa Boston” của 20 năm về trước đọc cho vui nhé!
Đỗ Hồng Ngọc.
Email của Vũ Ngọc Tấn (Úc)
Mon, Aug 5, 2013 at 4:43 AM
Dear Ngọc
Moa có vô website để đọc những bài cuả toa. Rất cảm kích và phải nói thật với lòng mình rằng: những bài của toa đã đem lại thanh bình cho những người .. mà lòng lúc nào cũng… phong ba bão táp .
Văn của toa, như tự bao giờ vẫn nhẹ nhàng , nhưng đi sâu vào lòng người , đưa người vào một vùng bình yên không thù hận. Moa rất thích nhửng giai thoại toa kể về ông cậu ( Nguiễn Ngu Í) , về Trần Văn Khê, Phạm Duy, Nguyễn Hiến Lê… Điều đặc biệt trong những bài cuả toa là… cái “tôi” cuả toa hầu như đã được đưa vào hậu trường- mà phần chính là nói về người mình viết. Nếu có nhắc tới cái “tôi” thì cũng chỉ là để đưa đẩy câu chuyện mà thôi.
Cũng với phong cách như vậy, toa đã không nói gì nhiều trong tiêu đề” Một chút tôi”. Thường thì những nhà văn cỡ toa- những người đươc người ta mến và đọc rất nhiều ở quốc nội hay hải ngọại – thì phải có một chút tiểu sử về mình. Moa coi đi coi lại dưới tiêu đề “Một chút tôi”- toa không hề nói gì thêm về tiểu sử của toa ? sao trên đời lại có con người quá khiêm tốn như vậy?
Rất mong được gặp Ngọc tại Washington DC trong kỳ họp mặt YK62-69 sắp tới. Nếu toa tính đi Mỹ- moa nghĩ là nên book vé máy bay ngay từ bây giờ- vì chỉ còn có 2 tháng nữa!
Tấn
Nhớ Tiếng Thu giữa Boston
Tôi đi giữa Boston. Cả một mùa thu. Trọn một mùa thu. Nhớ tới Xuân Diệu với “Lá không vàng, lá không rụng, lá lại thêm xanh, ấy là mùa thu đã về, mùa thu mới về, yểu điệu thục nữ…”. Thực ra, lá như ráng níu lại chút xanh, và vì níu lại nên có vẻ chặt hơn, xanh hơn lên mà thôi. Bởi vì rất nhanh, lá bỗng vàng rượm, vàng rực, vàng tía, vàng buốt… và bầu trời rộng ra, thênh thang, yểu điệu kỳ cục. Mới mấy ngày thôi mà cây cứ tô dần tô dần cái màu vàng buốt, óng ả, rực rỡ chen lẫn với xanh đậm, xanh lợt mong manh đó… và sáng hôm sau, rơi từng lá từng lá tràn ngập các lối đi.
Thu ở Boston hình như lạ hơn thu ở những nơi khác trên nước Mỹ, nên hàng năm cả nước Mỹ hành hương về Boston giữa mùa thu vàng. Họ không gọi Autumn – mùa Thu, mà gọi Fall – mùa Rụng, bởi vì chỉ có lúc lá rụng bời bời như vậy người ta mới thấy hết được nỗi vui mừng, nỗi xót xa, nỗi buốt nhớ… không rõ vì đâu. Và vì Fall, người ta dễ “fall in love” có phải, vì vậy mà người qua đường như cũng đẹp thêm ra, luộm thuộm thêm ra với lụa là gấm vóc, không còn nhếch nhác mùa hè mà cũng chưa cục mịch mùa đông. Tôi chưa có lần nào được sống thu như vậy, hoặc là chỉ sống với mùa thu sách vở, tưởng tượng ra cái mùa thu không có thật giữa miền Nam mưa nắng hai mùa nên tôi cứ lang thang, lang thang mà dòm cho hết cái thu của Boston. Và tôi bỗng nghe. Vâng, lúc đầu tôi chỉ định dòm thôi nhưng tôi bỗng nghe, không phải là tiếng quạ kêu quang quác thảng thốt, cũng không phải tiếng chim cu gù rúc rúc quyến rũ mà là một thứ tiếng lạ, tôi chưa từng nghe bao giờ, tiếng thu. Và tôi giật mình nhớ Lưu Trọng Lư. Chính Lưu Trọng Lư chứ không phải ai khác. Em không nghe mùa thu. Rõ ràng thu không phải để dòm, để ngó, để ngắm, để nghía… mà chỉ có thể để nghe. Mà cũng không phải để nghe tiếng, dù là tiếng lá rụng mà để nghe mùa. Cái tiếng mùa đi, mùa về, cái tiếng đời của mỗi chúng ta. Nó ở trong không gian dằng dặc, đùng đục thênh thang kia, và ở cả trong thời gian hun hút, héo hon rơi rụng nọ, một thứ “tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi…” (TCS) đó chăng.
Tôi bước đi từng bước nhẹ dưới những vòm cây và nghe cho hết tiếng thu về. Dưới chân mình là từng lớp lá rụng, bước chân bỗng như hẫng đi và tôi chợt ngơ ngác. Thấy mình như không còn là mình nữa. Hay mình là nai? Có thể chứ? Con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư? Và… Ơ hay… Có lẽ nào… Hay cũng chính là… Cũng có thể là… không hề có một con nai nào cả, mà nhà thơ, chính nhà thơ là nai! Thôi rồi, đừng có hòng mà giấu giếm gì nữa nhà thơ ơi! Chính nhà thơ là con nai vàng đang bước đi từng bước huyễn hoặc ngơ ngác đó thôi, sao lâu nay cứ làm cho người ta tưởng là có một con nai thiệt, đến nỗi trong một bài dịch thơ sang tiếng Mỹ, người ta cứ dịch con nai là con nai, có tội nghiệp không chứ! Phải rồi chính nhà thơ mới là con nai, một con nai ngơ ngác, nghe tiếng mùa yêu và fall in love. Với ai, vì sao nên nỗi? Có phải cái tiếng thổn thức, cái tiếng rạo rực của ai kia đã một hôm thu làm cho chàng thi sĩ trẻ tuổi trở thành một con nai, lang thang dẫm ngập lá vàng, hẫng bước đi mà chẳng biết về đâu, vì sao…
Đỗ Hồng Ngọc
(Boston, 1993)





Đọc bài viết nầy mới chợt nhớ lại những kỷ niệm ngày học chung Đại Học mà lâu quá rồi không thấy ai khởi xướng họp mặt. Buồn. Tiếc. Niên khóa 1962-1969 nghĩa là đã 50 năm vói bao nhiêu trò dâu bể,thế mà anh Ngọc nhớ dai quá và theo tôi đó chính là “chất lượng của cuộc sống hôm nay”. Các đồng môn rải rác khắp 4 phương trời gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, kỷ niệm nào sâu sắc hơn? Bài anh viết về mùa Thu Boston càng làm cho cuộc sống tinh thần thêm ý nghĩa trong một xã hội xô bồ như VN hiện nay. Với bài nầy thì hình như anh Ngọc nhà văn có phần trội hơn BS Ngọc rồi! Rất khó khăn để nhận ra cái linh hồn của mùa Thu và chuyện quan trọng là khung cảnh thiên nhiên có được tôn trọng hay không để những tâm hồn văn thi sĩ có cơ hội lên tiếng. Có lần trong chuyến du lịch Nha Trang tôi cố ý rời khách sạn để ra bãi biển một mình vào lúc 3 giờ sáng để thử tìm xem mình có còn được cái nhạy cảm của người yêu thơ văn không? Tôi cũng muốn ý thức về cái thân phận “bé mọn” trước trời cao bể rộng nó ra sao? Thế nhưng khi ra đến nơi thì bãi biển đã nhộn nhịp lắm rồi bởi những ngư dân nghèo khó của chúng ta đã làm việc vất vả không biết tự bao giờ? Anh đi giữa Boston mà còn nghe được Tiếng Thu nữa thì quả là “trên cả tuyệt vời”. Thay cho lời kết là sự hân hoan lẫn hạnh phúc vì giữa thời đại toàn cầu hóa nầy vẫn còn đọc được những tâm sự ngọt ngào của những tâm hồn đồng điệu.
Cảm ơn anh NGUYEN KY PHUONG. Anh nhớ câu thơ này của Chu Mạnh Trinh không? “Ta cũng nòi tình / thương người đồng điệu…”
Da doan nhieu nen khong di duoc; KHONG DI thi se NGO NGAN NGAN NGO mot thoi gian do!!!!!
Bác sĩ ơi, thật là một áng văn về mùa thu… trác tuyệt. Trong ngôn từ có tranh vẽ, và có cả âm thanh… phi âm thanh…
Cám ơn anh Ngọc đã cho tụi em được thấy hình của anh Ngọc ngày xưa bên các thầy, các bạn của anh. Những bức ảnh trắng đen, không photoshop, không sắp xếp, không màu mè… nhưng thât cảm động và thiêng liêng. Cái hồn ảnh sáng lên với những người thầy nghiêm cẩn, khả kính; những người học trò còn rất trẻ với lòng chân thành và chút ưu tư lấp lánh trong ánh mắt.
tự dưng em lại nghĩ ngợi và so sánh…
31/10/2013
Đa tạ dh.
“Âm thanh… phi âm thanh” cũng chính là “kiến tướng… phi tướng” phải không?
Thầy Phạm Biểu Tâm, khoa trưởng lúc đó thường nhắc: Dạy và Học y khoa phải thật nghiêm.
Ghi chú: Mình và Thân Trọng Minh đọc thư bạn vô cùng cảm động. Mong có dịp anh chị em đồng môn lại gặp nhau nhiều hơn, đông vui hơn. Cũng mong được nghe những sáng tác mới của Văn Sơn Trường. Bạn cho phép mình đưa thư này lên đây để chia sẻ cùng bạn bè YKSG 62-69 nhé.
Đa tạ. Đỗ Hồng Ngọc.
Thư của Bác sĩ Văn Sơn Trường
Hai bạn Tấn , Duy (Tây ) và các bạn YKSG 62-69 khác :
Thấm thoát đã hơn hai tuần , sau ngày họp khoá vừa rồi . Thấy các bạn về Va. họp mà không có ai chê trách than phiền gì , thì tụi này vui mừng lắm .
Tụi này ở Va. , Dương , Tú , Minh , Chương , Cường , dù có bỏ thời giờ ra lo tổ chức , nhưng nỗi lo lắng cũng không thể nào so sánh được với những cái nhức đầu sửa soạn hành trình ,những chuyến bay xa , những giường ngủ không quen thuộc ( chỉ có người nằm cạnh là quen thuộc thôi ) của các bạn .
Như VN Tấn từ Úc sang , như NT Hiển từ Việt Nam qua , như Duy Tây từ Cali tới , như NV Mai từ Canada xuống v..v.. Tiếc quá , không có ĐM Ánh, Bích Sinh vì con bị đau … Chỉ có ĐT Xương là không nhức đầu gì cả !!!
Gạt bỏ ra ngoài những vụ thưởng thức cơm Tầu ngon, nghe nhạc hay, đi xa du ngoạn phong cảnh đẹp trong kỳ họp bạn vừa rồi, tôi thấy cái đáng nói nhất của buổi họp bạn cùng lớp YKSG 62-69 này là TÌNH BẠN , TÌNH ĐỒNG MÔN .
Tất cả mọi người đều thân thiện , cởi mở , vui vẻ với nhau .
Thấy mặt nhau, tay bắt, mặt mừng. Chỉ hỏi nhau , ” còn đi làm không ? ” hay ” về hưu chưa ” ; vậy thôi .
Không ai thắc mắc gì đến cuộc đời vật chất riêng tư của ai cả .
Đọc thư của Đỗ Hồng Ngọc ” gửi bạn xa xôi ” nhắn về YKSG 62-69 trong web site của Ngọc ( chỉ cần GOOGLE Do Hong Ngoc là thấy ngay ) và những hoạt động khác của DH Ngoc , tôi cũng thấy bồi hồi, xúc động. DH Ngoc bây giờ nổi tiếng là một triết gia, một nhà văn , một thầy tu , một trưởng hướng đạo, một lương y, một thầy giáo, nhưng vẫn chân tình và gần gũi với bạn bè cùng lớp như ngày nào .
DH Ngoc chỉ đường sống cho dân gian, nhưng không có cái hoang đường của nhà ngoại cảm. DH Ngoc viết văn, viết truyện, viết tríết lý, nhận định nhân sinh quan, cuộc đời nhưng không có bài nào có cái quá khích như của một vài kẻ tu hành của những tôn giáo lớn bây giờ. Bài nào cũng gây cho người đọc một cảm nhận, một niềm vui, một sự đồng ý và một chân trời mới .
Thâm tâm tôi xin ngả nón chào với DH Ngọc .
Tôi chỉ không chịu cái DH Ngoc dạy người ta THỞ . Bây giờ, tôi thấy người ta hay dạy nhau thở. Nói thở đi, thở như thế này thì sẽ giúp được cái này, cái nọ, bệnh này, bệnh nọ . Nghe thì có vẻ có lý , nhưng chẳng có Textbook of Medicine nào dạy thở cả, và nói được chữa bệnh cả… Khi mình chú ý, được dạy thở và nghĩ đến cái thở, thì tưởng thở như vậy là tốt lắm. Nhưng khi không còn chú ý, hay hết giờ học thở rồi, thì mình quên bu đi, và thở tự nhiên như thường lệ…. Chẳng có ép phê gì hết ….
Thở là cái tự nhiên. Không thở là chết . Chết là cái buồn nhất. Ai cũng chết. Trước khi chết , nên tìm cái gì vui vui mà sống . Càng nhiều càng tốt . Gặp bạn bè cũ là một trong những niềm vui , như gặp lại người tình xưa mà cô ta còn thương mình, còn hẹn hò với mình . Còn gì vui bằng ?
Hai năm nữa, 2015 , tôi mong sẽ tổ chức lại tại Cali . Ước nguyện của tôi là gặp lại được tất cả các bạn từ VN sang .
Ít ra cũng sẽ là những bạn đã có mặt trong bức hình chụp chung với Trần Quốc Đông vừa rồi, mà tôi còn nhớ tên và nhiều kỷ niệm. Như Đinh Văn Hoà làm phù rể, như Mai lão trượng là trưởng lớp năm thứ sáu, như TT Minh vẽ tranh để triễn lãm và bán cho người biết thưởng thức nghệ thuật v.v…
Các bạn nghĩ sao ?
Thân mến,
Văn Sơn Trường