Thư gởi bạn xa xôi
Những ngày cuối năm không khí như loãng ra mà thời gian như co lại. Mát mẻ thêm một chút. Vội vàng thêm một chút. Ngược xuôi thêm một chút… Nhạc Noel vang vang đây đó. Thiệp Noel, thiệp xuân, thiếp cưới… tấp nập!xem tiếp …
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Những ngày cuối năm không khí như loãng ra mà thời gian như co lại. Mát mẻ thêm một chút. Vội vàng thêm một chút. Ngược xuôi thêm một chút… Nhạc Noel vang vang đây đó. Thiệp Noel, thiệp xuân, thiếp cưới… tấp nập!xem tiếp …
Ghi chú: BS Trần Thanh Hà (vợ BS Trương Thìn) phone nhắc 20.12 có Đêm thơ nhạc nhớ Trương Thìn “Đó đây trong đời” ở Cafe Serenate, nhớ đến nhé. Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh gởi về một bài viết dặn nhớ đi trên trang nhà vào ngày 20.12 để nhớ anh Trương Thìn nhé. Và những bạn bè khác…
ĐHN
PN – Già là một vấn đề sinh học, nhưng trước hết là một vấn đề văn hóa. Về sinh học, người ta có thể “đo già” bằng nhiều cách như đo mức tăng huyết áp, khả năng điều tiết của thủy tinh thể, khả năng nghe…
Ta biết mạch máu giống như cái ống dẫn nước bằng cao su, dùng càng lâu càng khô cứng, không dẻo dai như lúc mới. Càng có tuổi, mạch máu càng căng giòn, huyết áp tăng dần lên và do đó mạch máu dễ vỡ. Thủy tinh thể ở mắt như một cái ống kính của máy hình, co dãn để điều tiết nhìn gần nhìn xa, khi có tuổi, độ co dãn không còn linh hoạt nữa, đơ cứng và vì thế phải mang “kính lão” để điều chỉnh mỗi khi cần đọc sách báo…
Đinh Cường
Sáng mai thức dậy chong đèn nhỏ
gõ mấy hàng thăm Bửu Ý đây…
bạn không xài e-mail. phone không
được. mấy chữ này nhờ chuyển thôi
Siphani nói Đinh Cường, Lữ Quỳnh
đều đã có Quán Văn làm số đặc biệt
chỉ còn anh Bửu Ý. ý kiến đó hay
đúng vậy. phải làm một số về Bửu Ý
người từ Huế vào Sài Gòn làm báo Mai
từ năm 1962 của Hoàng Minh Tuynh
bao nhiêu bạn bè đầu tiên đăng ở đó
tôi có cả hai trang thơ giữ đến bây giờ
bạn còn dịch rất nhiều sách hay. giá trị
người dịch nghiêm túc và tài hoa nhất
tôi mê Vườn Đá Tảng của Nikos Kazantzakis
Le Jardin des Rochers. An Tiêm in 1967
lấy miếng giấy đen làm thủ công của con
tôi cắt xén thành hình tảng đá làm bìa. cũng lạ
lần ra Huế thấy sách cũ. xin lại Bửu Ý cho
cả Đứa Con Đi Hoang trở về của Gide
Bửu Ý dịch và viết lời bạt. tôi minh họa
nhìn những sách thời An Tiêm in thật đẹp
Bửu Ý mê viết kịch và viết nhiều truyện ngắn
có lúc Nguyễn Đức Sơn về ở chung xóm Cầu Kiệu
Bửu Ý- Phạm Công Thiện – Thanh Tuệ
là họ bên nhà trai đi cưới vợ cho Nguyễn Đức Sơn
Bửu Ý viết về Sơn Núi luôn như con tê giác húc tới
năm ngoái năm kia cùng về Đại Lào thăm cảm động
sáng dậy sớm gõ máy hàng thăm Bửu Ý
người vẫn luôn ngủ có mùng che. dù nay phòng máy lạnh
nhìn ảnh bạn đứng nói chuyện ở Huế về thơ tân hình thức
vẫn phong độ lắm Bửu Ý ơi, quên mừng bạn vừa lên chức [1]
Virginia, September 24, 2014
Đinh Cường
[1] Bửu Ý vừa có cháu ngoại đầu tiên
Như đã nói về hưu rồi thì mình bận nhất vào các ngày cuối tuần, còn những ngày trong tuần thì “thất nghiệp”. Chả có gì lạ. Mới về hưu thì cũng còn có người này người khác thăm hỏi. Lâu dần thì chẳng còn ai. Chuyên kể có ông Sếp nọ về hưu, ngày nào cũng ăn mặc tươm tất như lúc còn đi làm, ngồi đợi mãi mà chả thấy ai phone hỏi han điều gì. Cho nên phải có một “kế hoạch già” sớm đi bạn ạ. Phải tập sống “độc cư”, phải biết “tự tại”, thấy “ngũ uẩn giai không” thì mới mong “độ nhất thiết khổ ách”! Dĩ nhiên bạn biết đó, độc cư không phải sống một mình, không phải “ Trời cao đất rộng/ Một mình tôi đi/ Đời như vô tận/ Một mình tôi về/ Một mình tôi về… với tôi!” (TCS) đâu! Độc cư cũng chẳng phải tụng “dĩ vãng đã qua rồi/ tương lai thì chưa tới…” rồi sống hết mình với “ở đây và bây giờ” đâu! Bởi vì biết sống trong hiện tại cũng có nghĩa là sống với tuệ giác, thấy vô thường, vô ngã, duyên sinh… Chà chà, lại “tào lao” nữa rồi!
Bạn có bao giờ Xúc Lùm, Nhảy Hùm, Quậy Đìa, Xuống Bửng, Đặt Lợp, Đặt Lờ, Đặt Rù, Chận Ụ, Làm Mùng, Bắt lươn, Bắt lịch… chưa? Chưa hả? Thì không có gì tốt hơn đọc Mùa màng ngày cũ của Lương Thư Trung tức Hai Trầu đi! Tôi ở miệt biển, Lagi, hồi nhỏ thỉnh thoảng mới được về quê ngoại ở Phong Điền theo người ta tát đià bắt cá, cắm câu… mê lắm, nhưng quả thực đọc Hai Trầu mới biết ở miền Tây đời sống người dân quê mình nhiều sinh hoạt phong phú biết chừng nào!
Ghi chú: Tôi không có khả năng “hư cấu”. Phải trải nghiệm rồi mới dám viết. Khi đã có 3 con mới viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng; khi gần 60 tuổi mới viết gió heo may đã về, già ơi … chào bạn! Nay sắp vào tuổi 75, có ít nhiều kinh nghiệm… già, nghĩ rằng đã đến lúc có thể sẻ chia cùng bè bạn trên dưới 70 của mình và gia đình họ đôi điều.
Người già nay ngày càng đông. Tuổi già nay ngày càng có nhiều vấn nạn… Bèn đề nghị báo Phụ Nữ Tp.HCM mở ra mục “Một tuổi già hạnh phúc” để các bạn già trong đó có mình được… xả hơi! Và ngày Thứ tư, 3.12.2014 này, báo Phụ Nữ đã có bài đầu tiên: Có tuổi già không?
Thân mến,
ĐHN.
(Email: dohongngocbs@gmail.com)
Thư gởi bạn xa xôi (12.14),
HỒ TRÀM
Từ La-Gi (Bình Tuy xưa) xuống Cù-Mi rồi đến Suối nước nóng Bình Châu, Bưng Riềng, Hồ Cốc, Hồ Tràm, Bà Tô, Xuyên Mộc… không xa nữa! Hồ Tràm bây giờ nổi tiếng với hàng loạt Resorts cao cấp, không thua Mũi Né, là nơi người Saigon thường về nghỉ cuối tuần vì không xa như Mũi Né mà lại sạch đẹp hơn Vũng Tàu. Có điều, đắt quá! Tuần trước, vợ chồng đứa con nghỉ phép, rủ Ba-má đi chơi một bữa. Ừ, thì đi. Cho biết.
Khi xem chân dung Nguyệt Mai
Đỗ Hồng Ngọc vẽ
Đinh Cường
Nguyệt Mai về Sài Gòn
gặp thăm nhiều bạn
được mời ngồi cà phê
nhưng chỉ thích nước dừa
nên Đỗ Hồng Ngọc đã vẽ
phác thảo chân dung chị
với trái dừa vỏ trắng đẹp ghê
chỉ mấy nét thôi mà hạnh phúc
chỉ mấy nét thôi là nụ cười
không có tâm lành không bắt được
dù chỉ là mấy nét trời ơi (*)
nét là tài hoa hồn là người
mừng chị được kỷ niệm
của một bác sĩ như Phật
cứ chỉ trăng mà không là trăng
nên nhìn chân dung thấy ánh trăng rằm
Virginia, November 21, 2014
Đinh Cường
……………………………………………..
(*) chữ Đỗ Hồng Ngọc nói về cách vẽ của mình!
Hoa tím hái cài lên áo trắng. Chào anh, chào vĩnh biệt Kiên Giang – người thơ sống giữa hai lằn đạn…chừ ngủ ngàn năm giữa Nước Non!
Kiên Giang, chỗ đất nhiều thi sĩ, anh một người thơ rất đỗi thơ, hơn nữa – anh còn ca vọng cổ, ai ai cũng nhớ chuyện Phà Ca!
Hoa trắng anh cài lên áo tím, những cô nữ sinh xinh một thời. Mỗi một lời thơ là núm ruột hóa thành bom đạn nổ muôn nơi!
Hoa trắng đã thành hoa tím than, hái cài anh đó, anh Kiên Giang! Áo sơ mi trắng anh đang mặc rồi khói trầm hương sẽ nhuốm vàng…
Tôi ở quê người được tin buồn: “Kiên Giang Thi Sĩ Đã Không Còn!”. Những lời ai điếu thương không hết, đành để vào đây chữ Nhớ Thương!
Trần Vấn Lệ
Thư gởi bạn xa xôi (25.10.14)
Như đã hứa, mình lại tiếp tục kể chuyện linh tinh bạn nghe cho vui vậy nhé. Bạn nhớ Khánh Minh, nhà thơ nữ không? Năm xưa, lâu lắm rồi, mình gặp Khánh Minh ở cái “cốc” của bác sĩ Trương Thìn, trong Viện Y dược học Dân tộc. Hôm đó TT vừa mới phổ nhạc mấy bài thơ của KM và kêu mình đến nghe thử… Thơ KM hay mà văn cũng hay. Gần đây thường thấy xuất hiện trên sangtao, phovan, nguyetmai… Mấy tháng trước, KM “meo” hỏi thăm về trường hợp sức khỏe của cô, đã mổ xong, vì đến nay cô vẫn phải đi lững thững với walker (marchette)… Đinh Cường, Lữ Quỳnh cùng các bạn văn nghệ đến nhà thăm nàng thơ. Nàng tiễn mọi người về mặt buồn rười rượi. Quấn quanh mình là chiếc walker như một con rắn. Đó là vì sao mình viết bài “thi sĩ” tặng KM.
Trên trang http://bsngoc.wordpress.com ngày 20 tháng 9 năm 2014 bsngoc đã lên tiếng đính chính rằng bsngoc không phải là bs Đỗ Hồng Ngọc. Mong rằng từ nay các bạn đồng nghiệp, các trang mạng, FB… không còn “Nhầm bác sĩ” nữa!
Trân trọng cảm ơn,
Bs Đỗ Hồng Ngọc.
(14.10.2014)
Đính chính của bsngoc (http://bsngoc.wordpress.com/2014/09/29/)
BS Đỗ Hồng Ngọc bị oan. Mấy tháng qua tôi chú ý thấy một số bài viết trong blog này được các blog khác đăng lại và chuyền nhau trong y giới mà người ta đề tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc. Không đúng. Tôi đã từng đính chính rằng chủ blog này không phải là BS Đỗ Hồng Ngọc. Nay xin đính chính một lần nữa. Xin các bạn đồng nghiệp đừng gán ghép như thế mà làm khổ vị đồng nghiệp đàn anh.
Ghi chú: Nhà thơ Ý Nhi, “người đàn bà ngồi đan” cho biết vanviet vừa đăng bài NGƯỜI BẬN RỘN (về Đỗ Hồng Ngọc) của Ý Nhi ngày 6 tháng 10, 2014. (http://vanviet.info/nghien-cuu-phe-binh/nguoi-ban-ron-ve-do-hong-ngoc/)
Bài viết từ góc nhìn của một nhà thơ nữ, tinh tế và sâu sắc không ngờ!
Cảm ơn Ý Nhi và xin được chia sẻ cùng bè bạn nơi đây.
Thân mến,
(ĐHN)
Tác phẩm của Ý Nhi đã xuất bản: Trái tim – Nỗi nhớ (in chung với Lâm Thị Mỹ Dạ, 1974) Đến với dòng sông (1978) Cây trong phố – Chờ trăng (in chung với Xuân Quỳnh, 1981) Người đàn bà ngồi đan (1985) Ngày thường (1987) Mưa tuyết (1991) Gương mặt (1991) Vườn (1998) Thơ tuyển (2000) Những gương mặt những câu thơ (2008)…
1. Ở Sài Gòn tôi có một số nhóm bạn để thi thoảng gặp nhau, tào lao dăm điều ba chuyện. Nhóm những người bạn học từ cấp 1, cấp 2, nay đã là các bà nội bà ngoại, tuổi trên dưới bảy mươi, thường khoe (hay than van) về con, về cháu, bày nhau thuốc thang, tập tành, cùng nhau nhớ lại “những ngày xưa thân ái”*. Nhóm những nhà văn cùng thế hệ, thường bàn chuyện thế sự, nhóm các bạn viết trẻ để nghe họ nói, họ thông tin những gì mình không biết về đời sống văn học, trong và ngoài nước mà mình không có điều kiện cập nhật …Trong số những nhóm của tôi, có một nhóm đặc biệt là nhóm Lê Ký Thương-Kim Quy, Thân Trọng Minh, Đỗ Hồng Ngọc, Tôn Nữ Hỷ Khương, Tôn Nữ Thu Thủy. Đôi khi có thêm Hồ Đắc Thiếu Anh, Nguyên Minh. Có lần, lại thêm Dương Nghiễm Mậu, Trương Thìn, Sâm Thương, Hồ Văn Thành, Vũ Trọng Quang… Tôi không nhớ tôi “gia nhập” nhóm từ bao giờ, theo cách nào. (Nhiều anh chị ở đây đã quen thân nhau từ hơn 40 năm trước, khi cùng tham gia nhóm Ý thức- Gồm những người trẻ tuổi, đam mê Văn Nghệ, với tư tưởng dấn thân tích cực, chống lại văn nghệ sa-lon, viễn mơ thời ấy). Chỉ nhớ, người chăm lo cho nhóm, chịu trách nhiệm thông tin mọi việc như sức khỏe của ai đó, tin vui của ai đó và nhất là thông tin địa điểm, thời gian gặp nhau, là họa sĩ Lê Ký Thương và vợ, Cao Kim Quy-người phụ nữ Huế lịch thiệp, chu đáo, chí tình và cũng rất cởi mở, thoải mái. Thường thì Kim Quy gọi điện thoại hay gửi meo cho mọi người, thông báo một cuộc gặp. Dù đã nhiều tuổi nhưng mọi người trong nhóm đều còn bận bịu một vài công việc nào đó, ngoài việc lo cho gia đình. Thân Trọng Minh có phòng mạch riêng, chuyên khoa Tim mạch và còn dành thời gian cho việc viết văn, vẽ tranh, mở triển lãm (cùng vợ, HS Thanh Hằng hay cùng bạn bè, HS Đinh Cường), Lê Ký Thương lo phần biên tập cho một tạp chí chuyên ngành, lo vẽ bìa, trình bày sách và sáng tác, Hồ Đắc Thiếu Anh có chương trình dạy nấu ăn trên truyền hình, Tôn Nữ Thu Thủy viết truyện, làm thơ, chồng Thủy, nhạc sĩ Hồ Văn Thành vừa sáng tác vừa đi dạy vừa quản lý Đoàn Xiếc của thành phố…Nhưng người bận rộn nhất chắc chắn là Bác sĩ, nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc.
gởi Đỗ Nghê,
Sáng dậy nhớ biển LaGi
mấy con thuyền thúng nằm im bãi ngoài
nhớ bánh căn chị Tư ngồi
bốc tay từng miếng nóng từ khuôn ra
nước tương chấm cũng mặn mà
không ăn trứng cút, hành pha được rồi
chỉ là miếng bột gạo thôi
sao như cứ nhớ có hồi đã qua
LaGi nói giỡn Là Gì
nhớ Hoài Khanh sông Cà Ty của chàng :
bao nhiêu con nước xa nguồn
thì con sông đó cũng buồn thế thôi
tôi từ xa con sông Hương
hay lên sông Potomac để tìm nhánh rong …
Virginia, September 22, 2014
Đinh Cường
