Ghi chép lang thang
về Đất Mũi
Đi sớm. Ghé Mỹ Tho ăn sáng. Lần nào cũng vậy. Không phải vì hủ tiếu Mỹ Tho ngon có tiếng mà vì dòng sông Mekong. Sông Tiền. Ngồi ở bờ sông Tiền, sáng sớm nghe mênh mông gió mát từ mặt sông phả lên, nước đục phù sa, thuyền bè xuôi ngược, bỗng cảm thấy một nỗi biết ơn tràn ngập trong lòng. Sáng sớm, đã thấy có những nhóm du khách trong và ngoài nước lần lượt xuống thuyền sang cồn Thới Sơn, cồn Phụng… để được len lỏi với thuyền độc mộc giữa những con rạch nhỏ chằng chịt dưới tàng dừa nước um tùm, rồi ghé đâu đó uống trái dừa xanh, ghé đâu đó coi người ta làm kẹo dừa thơm lựng. Bến Tre, bên kia sông, xưa đầy màu xanh miệt vườn, nay đã đầy ngói đỏ, bê tông. Xưa, đi phà mất 45 phút quanh co, ghé Cồn Phụng, đạo Dừa, nay vèo cái đã qua cầu Rạch Miễu. Xưa, nghe nói Bến Tre không có trộm cắp, để xe gắn máy ngoài sân không cần khóa cổ. Nay, đường tốt, cầu ngon, vèo cái mất xe như chơi! Đến Mỹ Tho, nhớ lần theo cậu Ngu Í ghé thăm Phạm Công Thiện nhà dưới chân cầu Quay. Trời ơi, sách thôi là sách! Sách từ nền nhà lên đến nóc nhà. Có thang cao để leo lấy sách và có bục đứng để đặt sách đọc cho khỏi mỏi tay. Nay bên Bến Tre thì có nhà Trang Thế Hy, cũng gần chân cầu Rạch Miểu. Năm nay ông đúng 90 tuổi rồi. Huỳnh Như Phương và các bạn mới đi thăm ông về nói ông vẫn rất sáng suốt, vẫn dí dỏm nhưng gầy yếu hơn xưa nhiều! Từ ngày “đi chỗ khác chơi” ông về sống ở quê nhà dưới những liếp dừa bên cạnh mấy con mương nho nhỏ. Không ít bạn văn đã tìm đến thăm ông, một “người hiền văn chương Nam bộ” như Nguyên Ngọc từng nói.




