Nụ cười của mẹ
Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm! Lúc nào bà
cũng nhìn tôi mà cười cười. Không
nói. Lạ là vì mỗi lúc bà cười mỗi
khác. Lúc nào tôi có vẻ vội vã chào
bà như để đi đâu đó cho đúng hẹn
chẳng hạn, bà cười cười tha thứ.
Vậy hả con. Ừ đi đi. Lúc nào tôi thấy
mình có lỗi, lần khân bên bà lâu lâu
chút thì nụ cười của bà lại như mỉa
mai. Biết rồi, khỏi nói. Những lúc
tôi mang chuyện bực mình đâu đó về
thì bà nhẹ nhàng cười, thôi đi, đừng
sinh sự! Nhột nhất là khi bà cười
có vẻ châm biếm khi tôi có ý gì đó
thiếu thành thật, loanh quanh kiếm
chuyện…
Ôi nụ cười của một bà mẹ mới lạ
lùng làm sao! Lúc tủm tỉm, lúc chế
giễu, lúc mỉa mai, lúc chua chát, lúc
thứ tha, lúc trách mắng…
Vậy đó, mẹ tôi vẫn cười cười như thế
suốt ba năm qua từ tấm ảnh trên Bàn
thờ!
đỗ hồng ngọc
(Ngày giỗ Mẹ, 17 tháng sáu Âm lịch)

Ngọc ơi,
Ba năm như một ngày, Mẹ mất là Thiên Thu!
Trên đời quả thật có nhiều kỳ quan, nhưng chỉ có một kỳ quan rạng rỡ nhất là Mẹ.
Mình gửi về bạn tiếng trái tim mình đang đập.
Như thị.
Nụ cười của Mẹ nào nói? Nhưng là tất cả ngàn lời… Mẹ biết rõ cả những gì con mình muốn nói… Nhưng không bao giờ hỏi. Mẹ chỉ cười- Một nụ cười thật bao dung của Mẹ
Thi si & van si rat phong phu tri TUONG TUONG?
Tất cả cũng từ tâm mà ra.
Đúng vậy. Nhất thiết duy tâm tạo.