MỘT HÔM GẶP LẠI. TIẾP TỤC…
nguyễn xuân thiệp
anh đỗ hồng ngọc ơi
hôm nay thấy có hứng chút chút
nên muốn được cùng anh
trở lại với mùa thu boston
cùng anh đi trên chuyến bus. có cô susan
ngồi kể thơ
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
MỘT HÔM GẶP LẠI. TIẾP TỤC…
nguyễn xuân thiệp
anh đỗ hồng ngọc ơi
hôm nay thấy có hứng chút chút
nên muốn được cùng anh
trở lại với mùa thu boston
cùng anh đi trên chuyến bus. có cô susan
ngồi kể thơ
MỘT HÔM GẶP LẠI*
Bạn từ quê nhà gởi cho cuốn sách
ôi. món quà quý giá biết bao
và tôi gặp lại
chàng hoàng tử bé
với hình con trăn nuốt con voi. đang nằm nghỉ. như chiếc nón úp
đơn giản vậy. mà người lớn không ai hiểu cả
và cậu đã trồng. một cây hồng. trên hành tinh bé xíu
saint-exupéry ơi. ông sẽ sống mãi. với cây hoa hồng. và chàng hoàng tử bé này
tôi cũng thấy. mình là người đi chia lửa. như lời phật nói
ghi trong sách đỗ hồng ngọc
Ghi chú: Hôm qua một người bạn trẻ hỏi “Già sao cho… sướng?” và mong có một bài tóm tắt những điều phải nhớ thay vì phải đọc cả một cuốn sách dài…
Vậy nên, hãy đọc lại lần nữa. Vì trước sau gì cũng phải già mà!
DHN
Ung dung tự tại
tặng d
xưa hò hét ngoài sân cỏ
khan cả cổ
nay một mình
sân máy lạnh
giữa đêm mệt nhoài
ra lệnh dừng trận đấu
trọng tài cầu thủ răm rắp nghe theo
sáng sớm hôm sau
trận banh lại nối
…
ôi người tự tại!
rất ung dung.
DHN
Thư gởi bạn xa xôi
Chuyến đi Đà Lạt
Nhớ chứ. Không quên đâu. Chỉ hơi làm biếng thôi. Vả lại, trước kia, đi Đà Lạt là cũng cố ý lang thang tìm cô bé 17 tuổi, dân Đà Lạt thứ thiệt, học trò của bạn, nay thì bạn đã tự tìm được rồi nên mình hết lang thang. Cũng may còn có Thân Trọng Minh. Ai đời bác sĩ tim mạch mà vẽ tranh là… chính! Vẽ toàn Suzane mới chết chứ! Mà Suzane cũng ở Đà lạt, mới 16 tuổi. Hắn nhìn nàng qua cái chậu thủy tinh có mấy con cá tung tăng. Từ đó, hắn vẽ cá, vẽ cú, vẽ Suzane rồi đem triển lãm ngay ở Phòng mạch. Mình đến thăm phòng triển lãm, cảm động thấy một bệnh nhân đau tim, xanh lè xanh lét, ngồi ngay dưới bức tranh Suzane nên viết liền tại chỗ một bài thơ cho hắn. Đó là năm 1982, tại phòng mạch Lữ Kiều TTM đường Ngô Quyền Chợ Lớn! Để hôm nào gởi bạn xem nhé.
Bây giờ chuyện Đà Lạt. Thân Trọng Minh và Thanh Hằng, Châu Văn Thuận… bay từ Saigon lên. Lữ Quỳnh… bay từ Huế vào. Cả bọn hẹn nhau ở Đà Lạt. Không để làm gì cả. Chỉ để uống cafe và nói chuyện hồi đó. Già rồi mà. Già hay nói chuyện xưa. Cuộc đời như vở kịch có ba hồi. Hồi trẻ, Hồi trung niên và Hồi đó. Bọn mình là Hồi đó.
Mình thì đi xe đò với người bạn, bác sĩ Phước ở Bạc Liêu. Phước thường đi Đa Lạt, rủ đi xe đò hay lắm. OK. Hay thiệt. Muốn xe giường nằm hay xe ghế nằm? Giường thì khó ngồi. Ngồi thì dễ nằm. Phước nói. Gì cũng được. Đi xe đò bây giờ sướng quá. Có cả wifi, khăn ướt, nước lọc, mền đắp…chẳng thua máy bay. Có điều máy bay bay nửa giờ còn xe mất 7 tiếng! Hai trăm cây số đầu từ Saigon lên Bảo Lộc chạy 3 tiếng. Một trăm cây số sau, từ Bảo Lộc lên Dalat 3 tiếng. Đường xấu. Nghỉ ngơi cơm nước dọc đường 1 tiếng! Đi cho biết đó biết đây chứ! Nhớ xưa, năm 1964, còn là sinh viên y khoa, đi Dalat lần đầu theo đoàn Sinh viên Phật tử dự trại ở Đại học Dalat cùng với Bùi Ngọc Điệp. Lần đó, do anh Huỳnh Bá Huệ Dương hướng dẫn đoàn. Anh cao lớn, đẹp trai, điềm đạm và rất dễ mến. (Anh Huệ Dương đã mất năm 2015). Trên xe mọi người kể chuyện tiếu lâm, ca hát quên cả đường dài. Một bạn ra câu đối: “con cò lửa nằm trước cửa lò”, một bạn khác đối ngay “lấy cái ghế ngồi… kế gái” làm mình phục lăn.
Đường Dalat hồi đó vắng hoe, hẹp lé, qua đèo ù tai, thấy như đi trong mây. Bây giờ xe cộ dập dìu, đường rộng mở, qua đèo không còn ù tai, không thấy rùng rợn gì nữa. Chuyến đi năm đó có ghé Phương Bối, hì hục làm đường cũng vui. Nhớ có làm quen với một cô yểu điệu thục nữ Huế, thì ra là LKTL, ái nữ của một vị bác sĩ bậc Thầy.
Chuyện xe cộ có lẽ nên nhắc thời sau 75, thường đi xe than vì không có xăng. Xe đi công tác y tế thì đi đâu cũng chở theo thùng xăng dự phòng. Có lần mình mượn được cái xe bệnh viện Tâm thần đi về Lagi Hàm Tân chơi, nhóm bác sĩ và gia đình lố nhố ngồi xe có dòng chữ Bệnh viện Tâm thần tổ bố bên hông làm cả làng ra dòm, chỉ chỏ… !
***
Buổi tối cả bọn kéo nhau vào quán cafe Violet gần nhà Thân Trọng Minh. Rôm rả. Mấy lần trước có Đinh Cường, Bửu Ý, Lữ Quỳnh, Khuất Đẩu, Huyền Chiêu, Lê Ký Thương, Kim Quy… đông vui cùng về thì mình lại không có dịp đi, tiếc quá.
(còn tiếp)
Qua cầu tre lắt lẻo, ai cầm tay con đi? Qua biết bao sơn khê, ai một mình lặng lẽ?
Người dắt con là Mẹ, người khổ nhọc là Cha. Từ khi sinh con ra, Mẹ Cha đều khổ cực!
Thương Mẹ thì nhiều nhất, tại vì sao hả con? Đứa con mở miệng tròn: “Tại Mẹ Gần Con Mãi!”.
Cha gật đầu nói “Phải” rồi nâng mặt Mẹ, hôn! Nói với Mẹ: “Mình còn thì con còn chỗ tựa.”
Ngày Của Mẹ, Cha nhớ, gửi tấm thiếp về mừng, gửi Mẹ trọn tấm lòng khi Cha đi muôn dặm…
Ngày Của Cha, Mẹ nhắn: “Mình ơi, đi mau về, con nhớ mình lắm nhe, em nhớ anh cũng vậy!”.
Đời có một Lẽ Phải: “Người Luôn Luôn Yêu Người”. Mẹ Cha yêu trọn đời, đó là lời tha thiết…
Tình Mẹ Cha bất diệt nên mới có Ngày Vui. Mẹ sinh con ra đời, mừng Mẹ trước là đúng!
Cha thì bận làm lụng, mừng Cha sau, chẳng sao! Miễn sao Tình Ngọt Ngào đều dành cho Cha Mẹ!
Trần Vấn Lệ
Một hôm gặp lại… Lữ Quỳnh
Lữ Quỳnh về đến Saigon thì đã hẹn ngay cho Thân Trong Minh và Đỗ Hồng Ngọc ra cafe… Đông Hồ hàn huyên cho đỡ những ngày lạnh lẽo!
Một tuần “hành hương…” (tiếp theo và… hết!)
N4-N6: Đà Nẵng, Hội An
Rời Huế sớm để lên đường về Đà Nẵng. Ai nấy đều có vẻ quyến luyến, cứ như học trò xứ Quảng ra thi! Lại cafe Liễu Quán. Lại sông Hương dùng dằng.
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu.
(Thu Bồn)
N2 ở Huế:
Vẫn mưa. Làm như mùa này không mưa thì không phải Huế vậy. Giữa tháng 2 âm lịch rồi chứ! Vẫn lạnh 17 độ. May mà có mang theo chút đồ lạnh dự phòng. Nghe nói “tháng ba bà già chết rét” mà!
Hẹn với nhà thơ Phan Như. Sáng tinh mơ anh đã đến nhà nghỉ kêu đi ăn sáng… Bánh canh cua rời. Món quen thuộc mỗi lần về Huế. Phan Như vẫn đi cái xe cà tàng của anh, lại vẫn cà nhắc vì bệnh gút nặng của anh. Anh hào hứng khoe đã làm xong Chương trình buổi Recital đặc biệt tại nhà Thân Trọng Minh và Thân Trọng Mẫn. Có ca sĩ Thu Vàng sẽ hát chừng mươi bài, trong đó có một bài Hoàng Quốc Bảo phổ thơ Lữ Kiều (TTM).
Tiếc hôm đó đã vào Hội An. TTMinh kể có Như Ngân, Thái Kim Lan… đều đến đông vui.
Huế, không gì thú vị hơn sáng sớm được ngồi bên bờ sông Hương, khu vực Liễu Quán, Lê Bá Đảng, Phương Nam… nhâm nhi café và gặp gỡ bạn bè. Café Liễu Quán hay lắm. Dưới mỗi phin café có một đèn cầy sưởi nóng! Mình đề nghị nên đặt một cục than hồng thì thú vị hơn. Để nhớ TCS: ngoài phố mùa đông/ đôi môi em là đốm lửa hồng/ ru đời đi nhé…
Gởi Một hôm gặp lại cho vợ chồng nhà thơ Phan Như. Hai mươi năm trước đã cùng ăn tối trên một nhà hàng nổi ở gậm cầu Tràng Tiền nhớ không?… Mới thôi.
Chương trình của đoàn hôm nay đi Huyền Không Sơn Thương thăm thầy Giới Đức và khi về sẽ ghé chùa Linh Mụ. Vài bạn trong đoàn chưa đi Huyền Không Sơn Thượng lần nào nên háo hức lắm. Được biết Sư Giới Đức lại sắp nhập thất 3 năm. Gần như là rửa tay gác kiếm, tuyệt tích giang hồ chớ gì! Sư vốn là một nghệ sĩ, một nhà thơ, nhà văn, nhà thư pháp nổi tiếng từ hơn bốn mươi năm trước: Minh Đức Triều Tâm Ảnh. Nay từ biệt, không thơ, không viết lách gì nữa… chẳng dễ chút nào!
Vẫn mưa lất phất. Khá lạnh. Mây mù trên đỉnh núi xa. Đường quanh co đèo dốc. Nhân và Dũng cùng đi, càng đông vui. Hình như Sư đang phải bận tiếp khách nên anh em đợi hơi lâu dưới quán lương đình. Không bỏ lỡ cơ hội, phải săn một ít hình ảnh cái đã.
Lang thang chợt thấy một túp lều tranh, giữa lòng hồ lớn, có dòng suối róc rách, có nhịp cầu bắt ngang… Lạ nhỉ. Ai mà chọn một chỗ đẹp như tranh vầy nhỉ. Làm nhớ “Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước/ Em đến tôi một lần/ Bao lũ chim rừng họp đàn trên khắp bến xuân…” (Văn Cao). Lần theo chiếc cầu tre nhiều đoạn như sắp gãy tìm chủ nhân. Chó bỗng sủa vang. Nhìn lên thấy một… sư trẻ râu ria rậm rạp, trông rất tiên phong đạo cốt. Chó dữ không thầy? Không. Nó hù thôi. Mời vào. Thì ra đó là thầy Chơn Quán, đệ tử ruột của Sư Giới Đức. Phi Hùng và Thanh Nguyên không biết tự lúc nào đã theo chân nên cùng kéo vào thảo am. Hùng giới thiệu. Thầy bỗng mừng rỡ, ủa vậy hả? Rồi vội vàng châm nước pha trà mời khách phương xa, tuy chưa quen mà không hề lạ. Chơn Quán là đệ tử chân truyền về thư pháp của Sư Giới Đức, người phụ trách website của Huyền Không Sơn Thượng… nên không lạ gì với Đỗ Hồng Ngọc, Thanh Nguyên, Phi Hùng! Đúng là tứ hải giai huynh đệ.
Rồi Chơn Quán đích thân đưa nhóm mình lên cốc của Sư Giới Đức. Thì ra các bạn cũng đã vừa tề tựu. còn để dành cho mình cái ghế… niên trưởng! Mình với Sư thì đã quá quen nhau rồi. Sư cười: anh leo dốc cao vậy mà không thấy mệt hỉ? Rồi nghe Sư… “tâm tình” một buổi, cùng trả lời những thắc mắc của anh em đặt ra về Phật pháp. Phải nói bây giờ Sư đã có cái nhìn rộng mở, xuyên suốt. Sư nói bốn mươi năm tu tập chưa thấy gì, bây giờ nhập thất 3 năm, mong… thấy được cái gì đó, từ đó mới thực sự truyền trao. Sư đã có lời nguyện từ khi xây dựng Huyền Không Sơn Thượng, nay đã gần như hoàn thành tâm nguyện. Giờ đến lúc phải nhập thất. Bỏ hết thơ văn, thư pháp, không tiếp ai, không điện thoại, không vi tính, hoàn toàn tĩnh lặng… Sư nói hôm nay sao vui quá. Chưa có hôm nào vui như vậy. Mọi người cùng chụp với Sư một tấm hình kỷ niệm nhé.
Rời Huyền Không Sơn Thương, đoàn về chùa Linh Mụ. Đã quá trưa. Chùa đông du khách quá! Lễ Phật, tham quan các nơi rồi… kéo nhau xuống núi. Đây là phần quan trọng không kém. “Kim Long có gái mỹ miều/ Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi”! Trẫm mà còn vậy huống chi mình. Nhưng thiệt ra chỉ kịp đến cái quán món Huế ngon do Sơn chỉ dẫn ở Kim Long vườn mướt lá.
Vẫn mưa lất phất không ngơi. Đã hơn 2h chiều rồi, Sơn nảy ý đề nghị mọi người đi thăm chùa Túy Vân, một danh thắng cách Huế chừng 50km, miệt biển, không có trong chương trình. Vẫn mưa. Oải quá. Xin không theo đoàn. Vả, đã có cuộc hẹn đi thăm bệnh cho một “kỳ nhân” xứ Huế, bạn Trương Thìn, bạn Nhân. Cũng là chỗ không xa lạ. Nhất là Nhân đã lỡ giới thiệu “rước học trò của Bậc Y vương” từ Saigon ra chữa bệnh cho thân chủ! Nhân đùa vì biết mình vừa nói chuyên đề: Đức Phật, bậc Y vương tại chùa Xá Lợi mấy hôm trước.
Chiều đó, nơi khu vườn quen mà lạ, thăm bệnh cho chủ nhân xong được mời bữa cơm chiều đặc biệt.
Áp thấp nhiệt đới. Sóng trên sông Hương mạnh dần lên nên chương trình đi thuyền trên sông, nghe ca Huế phải hủy. Tốt. Tối này có trận đấu của đội tuyển Việt Nam đá lượt về với Đài Loan ở sân Mỹ Đình! Ở nhà coi đá banh khoái hơn. Ai dè, Hùng và Thiện về tận phòng bắt tắt TV để đi nghe ca Huế… trên bờ!
Thì ra, không đi thuyền trên sông Hương được thì các bạn tổ chức nghe ca Huế trên bờ tại thính phòng Bảo tàng văn hóa do Võ Quê phụ trách! Võ Quê là một thi sĩ, có tiếng từ trước với tập thơ “Còn thương cây lúa lúa ơi”!
Ca Huế âm điệu ngọt ngào, du dương nhưng anh em nghe không được lời quá tiếc, dĩ nhiên trừ Trần Đình Sơn và Thanh Nguyên, những bạn gốc Huế. Tối đó các nghệ sĩ đã hết lòng phô diễn nghệ thuật và dù Võ Quê có giới thiệu qua ý nghĩa từng bài bản nhưng vẫn nghĩ phải chi anh phát cho mỗi người một bản lời ca thì hay biết bao! Các nghệ sĩ hôm đó đã nghĩ gì về bọn mình ư? Chắc họ cười thầm: đúng là “đàn khảy tai trâu”!
Ngày mai, sẽ đi thăm các chùa Huế…
(còn tiếp)
Một tuần “hành hương” xứ Huế, Hội An, Đà Nẵng…
“Giang hồ ta cũng giang hồ vặt” (Nguyễn Bính)
Đỗ Hồng Ngọc
N1 ở Huế:
Hẹn cả nhóm đúng 6 giờ sáng ngày 23.3.2016 phải có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để bay đi Huế lúc 7h30. Thức dậy từ 4h sáng. Không hiểu sao. Chắc tại nôn đi. Thủ tục thì đã có Khoa giúp check in online rồi, chỉ đợi lấy vé lên máy bay. Loa vang. Máy bay hoãn nửa giờ vì sân bay Huế sương mù dày đặc, máy bay không đáp được. OK. Hoãn là chuyện thường ngày ở huyện mà. Tự dặn mình “ngoài không dính mắc là thiền/ trong không lay động là định” (Huệ Năng) rồi mà. Vả lại lâu lâu mới có dịp ngồi đợi ở sân bay coi người ta qua lại như coi trình diễn thời trang chớ chơi sao. Nhiều thứ thời trang bây giờ quái dị, như có người hình như chỉ mặc áo đi qua đi lại. Các bạn cùng đi là Nhóm Học Phật (NHP) chùa Xá lợi, quyết định đi Huế, Hội An, Đà Nẵng một chuyến để thăm chùa chiền, học hỏi với các vị sư thầy, gặp gỡ các bạn đạo và dĩ nhiên, tham quan các thắng cảnh… Mình cũng vừa ra mắt cuốn Cõi Phật đâu xa (thấp thoáng Lời kinh Duy-ma-cật) và Một hôm gặp lại ở Hội sách ngày hôm qua, nay là lúc cũng cần “xả hơi” một chút. Máy bay lại xin lỗi, hoãn thêm nửa giờ nữa. Hùng bực mình, đến hỏi có phải máy bay bị xẹp bánh không được trả lời thời tiết xấu. Rồi lại hoãn nửa giời nữa. Máy bay vẫn đi Đà Nẵng ngon lành mà Huế thì cứ chờ mãi như vậy. Cách nhau có chút đèo Hải Vân chớ nhiêu. Rồi hình như thấy đã khá trưa, mọi người chắc đói bụng, Air VN bèn mời hành khách vào ăn sáng. Xếp hàng rồng rắn đợi lấy thức ăn, chưa kịp ăn thì loa mời lên máy bay gấp! Ùn ùn xếp hàng. Vừa lên xe bus trung chuyển ra tàu bay thì một cô hành khách cùng đi chào hỏi có phải bác sĩ Ngọc không, rồi cô mở túi xách lấy cuốn Nghĩ Từ Trái Tim ra xin chữ ký! Ôi trời. Ngộ ghê. Cô nói nhóm cô đi Lào. Cô chỉ mang theo mỗi cuốn này để đọc vì đã đọc nhiều lần chưa hiểu lắm, bây giờ có tuổi hiểu nhiều hơn! Ô hay, máy bay lại là Cambodia, Angkor Air chớ không phải Air VN. Thôi kệ, Angkor càng hay! Nhưng không.
Thư gởi bạn xa xôi (4)
Hội sách Tp.HCM lần thứ IX này sẽ diễn ra từ ngày 21/3 đến 27/3/2016 tại công viên Lê Văn Tám như mọi năm.
Sẽ có rất nhiều sách mới của nhiều tác giả được giới thiệu tại đây và cũng sẽ có nhiều buổi giao lưu gặp gỡ giữa người viết và người đọc.
Riêng mình, lần này cũng sẽ có buổi giới thiệu cuốn sách mới: “Thấp thoáng lời Kinh Duy-ma-cật” (Cõi Phật Đâu Xa) vào lúc 9g sáng ngày Thứ Ba 22/3/2016.
Thư gởi bạn xa xôi (3)
Về Lagi, Phan Thiết
Chờ đến hết Mùng (nghĩa là sau Mùng 10, hết Tết) mới dám về Lagi, Phan Thiết. Vậy mà khách sạn nào cũng đầy nghẹt!
Ghé Lagi thăm nhà một chút đã. Căn nhà cấp 4 tuềnh toàng ngày xưa Mẹ ở vẫn còn đó dù đã quá xuống cấp. Mấy cây điều đã to. Cây mít đầy trái. Vườn chuối hột xum suê. Dừa sai. Giếng nước trong veo. Lần nào về cũng thấy thèm: “Đi về sao chẳng về đi/ Ruộng hoang vườn rậm còn chi không về…” (Đào Tiềm). Mà lần nào cũng vội vội vàng vàng. Tạt thăm chỗ này một chút chỗ kia một chút thôi. Ghé thăm gia đình anh Hai Phong (Lâm Hồng Phong), vừa mất ở tuổi 88. Anh là con cả của Cô Hai, hồi nhỏ dạy mình… Trăng mờ bên suối, Lửa rừng đêm, Gió mùa xuân tới, Xuân và tuổi trẻ, Quê hương, Ngày về , Dòng Anoma v.v… và những bài nhạc của Lưu Hữu Phước, Hoàng Quý… Anh làm nghề may, hiền như Bụt. Tết anh thường may cho mình một bộ pyjama rằn bận đi chơi. Rồi ghé qua thăm gia đình Dì Hai, vốn ở ngôi nhà cũ của mình lúc mình còn phụ Mẹ bán hàng xén ở chợ Lagi. Dì Hai cũng vừa mất trước tết, 102 tuổi rồi còn gì.
vào starbucks nhớ Đinh Cường
Thư gởi bạn xa xôi
Có lần mình vào cafe starbucks hồi mới mở ở Saigon thử xem sao, thấy không khoái lắm. Cafe đã không ngon, lại phải sắp hàng chờ, điệu đàng quá! Mình thích cái kiểu cafe filtre quen thuộc của mình hơn, ngồi nơi bờ hồ, góc phố, lắng nghe từng giọi từng giọt lặng lẽ rơi và nhớ André Maurois từng viết một lần nọ khi lấy muỗng quậy sữa đặc dưới đáy ly cafe lên, ông thấy cả một dãi Ngân Hà hình thành đã tạo nên vũ trụ…
Đinh Cường đã 49 ngày. Mình viết vài dòng tặng Đinh Trường Giang và Đinh Trường Chinh:
49
49 ngày là thời gian
dưới cội Bồ đề
Thích Ca thành Phật
“Chánh đẳng Chánh giác” …
cũng vậy thôi
những người
sống vì cái đẹp
cũng vậy thôi…
đỗ hồng ngọc
GẶP GỠ… ĐẦU NĂM
Nghỉ Tết năm nay kéo dài đến 9 ngày, nên sau nghỉ Tết ai nấy đều có vẻ mệt mỏi muốn nghỉ… tiếp cả! Một số đi chơi xa vất vả, đói khát, khí hậu thay đổi nên về bệnh tùm lum!
Anh bạn bác sĩ lên Đà-lạt không có chỗ ở phải lên xe đò trở về lại Saigon, coi xe như… phòng ngủ! Mình khuyên ra Hòa bình, kiếm chiếc chiếu, đặt cái nón… có khi kiếm được chút ít nhưng anh thấy kỳ không chịu làm!
Gởi bạn vài hình ảnh coi vui nhé.
Ghi chú: Nhà xuất bản muốn tôi có một cuốn sách gì đó mới để tham gia Hội sách sắp tới cho vui. Thấy tôi ngần ngừ, có vẻ lúng túng, bèn gợi ý hay là anh tuyển chọn lại một số bài viết ưng ý của mình xưa nay in thành một tập như một kỷ niệm với bạn đọc dịp này.
Vì thế mà sẽ có “Một hôm gặp lại…”
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc
