Một tuần “hành hương…” (tiếp theo và… hết!)
N4-N6: Đà Nẵng, Hội An
Rời Huế sớm để lên đường về Đà Nẵng. Ai nấy đều có vẻ quyến luyến, cứ như học trò xứ Quảng ra thi! Lại cafe Liễu Quán. Lại sông Hương dùng dằng.
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu.
(Thu Bồn)
Chương trình trên đường sẽ ghé thăm Thiền viện Trúc Lâm Bạch Mã và Lăng Cô, sau đó về Đà Nẵng cho kịp cáp treo để một nhóm đi Bà Nà, nhóm về Hội An, cứ như nhóm theo Lạc Long Quân, nhóm theo Âu Cơ vậy!
Trúc Lâm Bạch Mã đẹp tuyệt vời. Gặp thầy Tâm Hạnh, trụ trì thiền viện, trao đổi nhiều điều thú vị.
Rồi ghé Lăng Cô, đầm Lập An cơm trưa. Nhìn cảnh non nước mênh mông không thể không nhớ Phạm Lãi với Tây Thi ngày nào… Bỗng thèm một đêm trăng. Thèm một tiếng tiêu. Thèm một giọng hát. Có anh Trương Chi…
Huế vào Đà Nẵng bây giờ chỉ có chui hầm là hầm. Thật đáng tiếc.
Định ghé thăm chùa Quan Thế Âm của thầy Huệ Vinh một chút theo lời mời của thầy, nhưng Trời ơi, nhằm ngày Lễ vía Quan Thế Âm nên thiện nam tín nữ đông nghẹt. Thu Nhi chạy tới chạy lui cũng không xong. Thầy Huệ Vinh đích thân ra tận lộ, kịp tặng tập san Diệu Âm. Hẹn hôm khác vậy. Vả, cũng vội vàng về Hội An kịp hẹn với Thu Vàng và các bạn.
Một buổi văn nghệ “bỏ túi” ở Hội An, bên bờ sông Hoài, trước sân ngôi nhà rường xinh đẹp của thầy Ngữ và cô Bích Hường. Có cao lầu, có bắp, có đâu phọng Hội An, ngon chi lạ. Có Khôi, có Chi Mai, có Thao… các thầy cô giáo, các nhạc sĩ chơi guitare và mandoline.
Hình như ai cũng đã từng quen biết dù chưa gặp bao giờ. Chiều Hội An lạnh 18 độ. Mưa đã ráo hột. Mọi người kê ghế ra sân, quây quần nghe Thu Vàng hát mấy bài của Phạm Duy, của Trịnh Công Sơn và dĩ nhiên có Mũi Né của Hoàng Quốc Bảo phổ thơ Đỗ Hồng Ngọc.
Đọc cho các bạn nghe bài thơ Thư cho bé sơ sinh (1965) rồi bài Mũi Né (1970)… Và sau đó là Thu Vàng. Giọng ca mà ai cũng khen rất sang. Hoàng Quốc Bảo khó tánh mà cũng chịu. Khi nhóm mình đã về, các bạn còn yêu cầu Thu Vàng hát thêm bài Thư cho bé sơ sinh đã được nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu phổ nhạc từ trước 75. Thu Vàng nhắn tin: “các bạn em rất “ưng cái bụng” đó anh!”.
Buổi tối Hội An rực rỡ đèn lồng, muôn hồng ngàn tía, tấp nập người người… Mùa này đa số người nước ngoài, rất ít người Việt. Món ăn nào cũng ngon cũng rẻ bất ngờ! Nhưng phải nói, buổi sáng Hội An mới tuyệt vời vì sự vắng lặng. Nhớ mấy câu viết xưa: “Hội An còn ngái ngủ/ Mái chùa ôm vầng trăng/ Giật mình nghe tiếng chổi/ Gà gáy vàng trong sương…” (Đỗ Hồng Ngọc).
Hỏi thăm thì các bạn trên Bà Nà cũng được thầy trụ trì chùa Linh Ứng tiếp đãi ân cần, chu đáo, chỉ có đêm thì quá lạnh mà sáng thì mù sương nên xuống núi khá sớm.
Ngày hôm sau, cả nhóm đã tập trung lại đủ, đi thuyền qua sông Thu Bồn thăm làng Mộc rồi thuyền về ghé chợ Hội An, chiều thăm làng rau Trà Quế, bãi An Bàng (cấm tắm, biển động), rồi làng Gốm, làng Lụa… Không quên cao lầu, cơm gà, đậu hủ, chí mà phủ (chè mè đen) và chè khoai môn… các thứ!
Từ Hội An về lại Đà Nẵng, đoàn ghé thăm chùa Quan Thế Âm, chuyện trò rôm rả cùng thầy Huệ Vinh. Thầy hướng dẫn đi thăm Bảo tàng Phật giáo và tặng mỗi người một xâu chuỗi dâu tằm “ngàn năm” rất quý theo lời thầy nói. Ghé qua Ngũ Hành Sơn một chút. Nay đã có thang máy lên đỉnh núi. Phải đi cho biết. Chớ leo núi thì hết nổi rồi!
Chiều đó đoàn viếng chùa Bãi Bụt. Rồi còn đi Chợ Cồn mua chút quà xứ Quảng.
Riêng mình ngồi nhâm nhi café với nhóm bạn Đà Nẵng ở à la carte tầng 23 để có dịp nhìn xuống bãi Mỹ Khê xinh đẹp và thành phố Đà Nẵng đang phát triển từng ngày.
Sáng hôm sau (29/3/2016) ra sân bay sớm về lại Saigon.
Đỗ Hồng Ngọc








Rất cảm ơn Bác!!6 ngày hành hương của Bác thật giá trị,không chỉ Bác trải nghiệm mà tụi con được ‘ké’ thích vô cùng.Kính chúc Bác nhiều sức khỏe,nhiều niềm vui để tụi con được ké tiếp,hihi…
Có người chịu “KÉ” là vui rồi!