người ta ở bển…
bạn có qua cồn Thới Sơn
người ta ở bển…
(Trần Vấn Lệ)
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
bạn có qua cồn Thới Sơn
người ta ở bển…
(Trần Vấn Lệ)
Có một “kế hoạch già” thì dĩ nhiên tốt hơn cứ để đến đâu hay đến đó. Nhưng không phải dễ làm một kế hoạch như vậy. Con cái có hiếu có thể giúp một tay! Nhớ rằng lơ là một chút thì trách sao bỏ mặc, còn quan tâm một chút thì kêu “ không có gì qúy hơn độc lập tự do”…! Cho nên cần một kế hoạch… lỏng lẻo và uyển chuyển để tùy cơ ứng biến.
Thư gởi bạn xa xôi
Khởi hành trễ nên đến hơn 9 giờ đoàn mới tới Mỹ Tho. Lần nào cũng vậy, hễ về miền Nam là mình ghé Mỹ Tho trước. Phải ghé Mỹ Tho để làm một tô hủ tíu Mỹ Tho danh tiếng và một tách cà phê sáng… bên dòng sông Tiền. Cầu Rạch Miễu vắt ngang nối Mỹ Tho và Bến Tre làm cho đoạn đường về miền Tây ngắn lại, khác hẳn với thời lênh đênh trên chiếc phà ghé qua Cồn Phụng thuở nào. Xưa, Bến Tre thanh bình, nghe nói từ ngày có cây cầu hiện đại thì tình trạng mất cắp xe gắn máy ngày càng tăng…và bệnh tật cũng lan nhanh!
Ghi chú: BS Nguyễn Quý Khoáng về Nha Trang, dịp may được gặp nhà thơ Nguyễn Văn Anh và được ông đích thân đọc cho nghe bài thơ này, anh nói anh không cầm được nước mắt và chuyển ngay cho tôi. Quả thật, đây một bài thơ tuyệt vời viết về Mẹ, đọc không thể không rưng rưng! Xin phép nhà thơ Nguyễn Văn Anh cho chia sẻ cùng bạn bè anh em trên trang này.
Đa tạ,
Đỗ Hồng Ngọc.
Như đã nói, cha mẹ già thường nhìn các con 40, 50 tuổi đầu của mình như một đứa con nít, còn đứa con thì luôn thấy cha mẹ của mình như một người… lớn khỏe mạnh, chớ không ngờ cái già nó đã “xồng xộc” đến với họ, đã làm thay đổi bản thân họ mà chính họ cũng không hề hay biết!
Cho nên muốn biết cha mẹ đã… già chưa thì chỉ còn có cách “lén” quan sát họ đã có những dấu hiệu tâm sinh lý bất thường và những vấn đề về sức khỏe của tuổi già chưa mà thôi. Biết sớm thì tốt. Nhưng biết để quan tâm, chăm sóc, can thiệp kịp thời thôi chớ không phải để “dán nhãn” cho họ đã già nua, lỗi thời, rồi không để họ còn có chút độc lập tự do gì nữa cả thì rất không hay!
Gởi bạn vài hình ảnh, coi vui nhé.
28.12.14 Một buổi họp mặt bạn bè do nhà thơ Trần Thiệp Hiệp tổ chức ở Thủ Đức, có ăn nhẹ, ngâm thơ và hát hò… Trần Thiện Hiệp, năm nay đã 80 tuổi, niên trưởng bọn mình ở trường Phan Bội Châu Phan Thiết, anh của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh nhớ không? Anh khoe đã check up toàn bộ cơ thể, sức khỏe tốt cả. Có khá đông anh em, bạn có thể nhận ra nhạc sĩ Tôn Thất Lan, nhạc sĩ Nguyễn Phú Yên, họa sĩ Mặc Trí, Ls Huynh tấn Thời, Ds Lê Văn Cư, nhà thơ Đoàn Văn Khánh, Võ Hiếu Nghĩa v.v…
Và ngày đầu năm với tôi
vẫn nhớ về tình bạn
những người bạn lâu năm
và những người bạn mới
tôi muốn vẽ một vầng trăng
trên màu trời xanh cobalt
để nói rằng thiên nhiên thật đẹp
khi hoàng hôn chưa khép
nhưng tôi biết rằng màu mây kia
và vầng trăng kia rồi sẽ khuất
nhưng tình bạn là có thật
luôn ở bên tôi những ngày này …
Virginia, January 1, 2015
Đinh Cường
Ghi chú: Nhà văn Nguyễn Hiệp, sinh năm1964, quê Hàm Tân – Bình Thuận, hiện sống tại Hàm Thuận Nam, dưới chân núi Tà Cú, đã xuất bản: Mang cả chiều đi – 1996; Trả áo về Trời, thơ 1999; Ngã Hai – tiểu thuyết, 2006; Bông cỏ Giêng – tập truyện ngắn 2006 v.v…
Bài viết đã được đăng trên Báo Bình Thuận, tháng 8/2014, nay có người nhắc hỏi sao không thấy trên dohongngoc.com bèn… post lại để chia sẻ cùng bè bạn anh em nhân ngày đầu Năm Mới 2015.
(ĐHN)
Nguyễn Hiệp
Có bạn hỏi thật hay! Tại sao tôi không phải là bác sĩ lão khoa mà dám viết về… người già? Đúng vậy, tôi là một bác sĩ nhi khoa – bác sĩ của trẻ con – nhưng sở dĩ viết về người già là bởi vì trước sau gì mấy “nhóc” mà tôi đã và đang chăm sóc cũng sẽ trở thành một người già, và hơn thế nữa, tôi nay cũng đã là một bác sĩ… già! ! Nửa thế kỷ trước, khi còn là sinh viên y khoa thực tập ở bệnh viện Từ Dũ, tôi đã có dịp đỡ đẻ cho một số trẻ sơ sinh, bây giờ nhớ lại, các “nhóc” đó cũng đã 50 cả rồi đó. Còn mấy chú nhóc mà tôi có dịp khám chữa bệnh mấy chục năm qua thì bây giờ lại thấy mang trên tay một chú nhóc khác – là con của chú – đến khám! Thời gian đã trôi qua lúc nào đó vậy? Cuộc sống như một dòng sông. Lão khoa, nhi khoa…chẳng qua là một cách gọi! Bác sĩ Từ Giấy trước đây thường nhắc chúng tôi: “ Hãy chăm sóc các cụ từ trong… bụng mẹ”!
Ghi chú: Coi cái hình rất ngầu của nhà thơ Trần Vấn Lệ trên nguyetmai.wordpress.com tôi cao hứng nguệch ngoặt mấy nét “trời ơi”… và viết đôi dòng gởi bạn.
Ngay tức khắc, bạn đã “reply”.
Đọc vui ngày cuối năm nhé.
(Tôi và Trần Vấn Lệ… cùng học Đệ thất Phan Bội Châu, Phan Thiết, năm 1954!)
ĐHN.
Sức khỏe vẫn là yếu tố quan trọng nhất để có một tuổi già hạnh phúc, có chất lượng cuộc sống tốt nhất. Thật là một sai lầm lớn khi ta nghĩ rằng già sẽ đến từ từ, cứ từ từ mà thích nghi, mà giải quyết mọi chuyện lần lượt. Không đâu. Già nó xồng xộc trên trời rơi xuống, dưới đất vọt lên. Không những xồng xộc nó còn gia tốc, tàn bạo như cơn sóng vỗ vào bờ đá, vội vã để mau chóng nhập vào dòng nước cuồn cuộn đuổi theo sau. Nó mạnh mẽ và tàn nhẫn, tung tóe, tan tác, lắng chìm, không một chút xót thương. Nó lãnh đạm bởi nhiệm vụ nó phải thế. Nó thú vị bởi nó không phân biệt. Giàu nghèo sang hèn, da trắng da đen… đều phải già, nếu sống lâu dĩ nhiên! Còn ta, ta chần chờ, chểnh mảng, làm ngơ… Đi đâu mà vội…
Những ngày cuối năm không khí như loãng ra mà thời gian như co lại. Mát mẻ thêm một chút. Vội vàng thêm một chút. Ngược xuôi thêm một chút… Nhạc Noel vang vang đây đó. Thiệp Noel, thiệp xuân, thiếp cưới… tấp nập!xem tiếp …
Ghi chú: BS Trần Thanh Hà (vợ BS Trương Thìn) phone nhắc 20.12 có Đêm thơ nhạc nhớ Trương Thìn “Đó đây trong đời” ở Cafe Serenate, nhớ đến nhé. Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh gởi về một bài viết dặn nhớ đi trên trang nhà vào ngày 20.12 để nhớ anh Trương Thìn nhé. Và những bạn bè khác…
ĐHN
PN – Già là một vấn đề sinh học, nhưng trước hết là một vấn đề văn hóa. Về sinh học, người ta có thể “đo già” bằng nhiều cách như đo mức tăng huyết áp, khả năng điều tiết của thủy tinh thể, khả năng nghe…
Ta biết mạch máu giống như cái ống dẫn nước bằng cao su, dùng càng lâu càng khô cứng, không dẻo dai như lúc mới. Càng có tuổi, mạch máu càng căng giòn, huyết áp tăng dần lên và do đó mạch máu dễ vỡ. Thủy tinh thể ở mắt như một cái ống kính của máy hình, co dãn để điều tiết nhìn gần nhìn xa, khi có tuổi, độ co dãn không còn linh hoạt nữa, đơ cứng và vì thế phải mang “kính lão” để điều chỉnh mỗi khi cần đọc sách báo…
Đinh Cường
Sáng mai thức dậy chong đèn nhỏ
gõ mấy hàng thăm Bửu Ý đây…
bạn không xài e-mail. phone không
được. mấy chữ này nhờ chuyển thôi
Siphani nói Đinh Cường, Lữ Quỳnh
đều đã có Quán Văn làm số đặc biệt
chỉ còn anh Bửu Ý. ý kiến đó hay
đúng vậy. phải làm một số về Bửu Ý
người từ Huế vào Sài Gòn làm báo Mai
từ năm 1962 của Hoàng Minh Tuynh
bao nhiêu bạn bè đầu tiên đăng ở đó
tôi có cả hai trang thơ giữ đến bây giờ
bạn còn dịch rất nhiều sách hay. giá trị
người dịch nghiêm túc và tài hoa nhất
tôi mê Vườn Đá Tảng của Nikos Kazantzakis
Le Jardin des Rochers. An Tiêm in 1967
lấy miếng giấy đen làm thủ công của con
tôi cắt xén thành hình tảng đá làm bìa. cũng lạ
lần ra Huế thấy sách cũ. xin lại Bửu Ý cho
cả Đứa Con Đi Hoang trở về của Gide
Bửu Ý dịch và viết lời bạt. tôi minh họa
nhìn những sách thời An Tiêm in thật đẹp
Bửu Ý mê viết kịch và viết nhiều truyện ngắn
có lúc Nguyễn Đức Sơn về ở chung xóm Cầu Kiệu
Bửu Ý- Phạm Công Thiện – Thanh Tuệ
là họ bên nhà trai đi cưới vợ cho Nguyễn Đức Sơn
Bửu Ý viết về Sơn Núi luôn như con tê giác húc tới
năm ngoái năm kia cùng về Đại Lào thăm cảm động
sáng dậy sớm gõ máy hàng thăm Bửu Ý
người vẫn luôn ngủ có mùng che. dù nay phòng máy lạnh
nhìn ảnh bạn đứng nói chuyện ở Huế về thơ tân hình thức
vẫn phong độ lắm Bửu Ý ơi, quên mừng bạn vừa lên chức [1]
Virginia, September 24, 2014
Đinh Cường
[1] Bửu Ý vừa có cháu ngoại đầu tiên
