Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

RẤT NGƯỜI “Ningen teki” của Hoshi Shinichi – Quỳnh Chi dịch  

21/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 1 Bình luận

 

Một người bạn vừa gởi ”Rất Người” của Hoshi Shinichi, do Quỳnh Chi dịch. Xin Quỳnh Chi cho phép chia sẻ nơi đây nhé.

Chúng ta cũng đang lo tình trạng ”Rất Robot” nữa đây phải không? 

ĐHN 

 

RẤT NGƯỜI
“Ningen teki” của Hoshi Shinichi – Quỳnh Chi dịch

Ông R là một người cao tuổi có gia sản bề thế, đến thăm một học giả trẻ tuổi là tiến sĩ F. Chuyện trò hồi lâu, ông R nói:
-Robot thì cũng tốt rồi, nhưng có thể nào làm cho khá hơn một chút được không? Ở nhà tôi cũng đã có sử dụng robot từ lâu rồi, nhưng không vừa ý lắm.
Tiến sĩ F bèn hỏi lại:
-Bác không vừa ý về điểm nào ạ? Cháu cũng là một chuyên gia về ngành này, nên cũng muốn biết để tham khảo ạ.
– Nói tóm lại là nhạt nhẽo vô vị. Quả là robot rất chính xác, là một thứ tiện lợi thật đấy, nhưng bảo gì cũng đáp vâng hiểu ạ, rồi chỉ biết làm đúng y như thế. Làm thật đúng một cách máy móc. Tôi hiểu là phải biết ơn thành quả này của khoa học, nhưng vẫn thấy chán làm sao ấy.
Những tưởng sẽ bị phản luận là chỉ được voi đòi tiên, nào ngờ tiến sĩ F gật đầu nói:
-Cháu hiểu được tâm trạng ấy. Từ lâu rồi, cháu đã đoán là thế nào cũng sẽ đến lúc có người đưa ra ý kiến này.
-Thật không ngờ lại được nghe những lời như vậy thốt ra từ một học giả về robot. Cậu nói thế, hẳn là đang nghiên cứu cách giải quyết, phải không?
-Vâng đúng thế. Thật ra là cháu cũng mới chế thử một robot kiểu mới. Và đã cho đi tu tập làm người rồi ạ.
-Tu tập làm người là làm sao? Tôi chưa bao giờ nghe nói tới chuyện cho robot đi tu bao giờ cả. Như thế là thế nào?
Ông R rất đỗi ngạc nhiên, mắt trợn tròn cả lên. Tiến sĩ F bèn giải thích:
-Robot từ trước đến nay khi được chế tạo thì đồng thời cũng được cài sẵn những ký ức cơ bản. Tuy nhiên đó chỉ là những ký ức đủ dùng sau này khi cần đến. Nhưng robot mới lần này thì khác. Bộ phận ký ức được chừa lại một khoảng, rồi cho sống chung với người. Vì thế so với robot từ trước đến nay thì có thêm phần trội hơn này.
-Ra là vậy, nghĩa là robot sẽ mang tính người hơn. Thế kết quả ra sao rồi?
-Dạ, chưa biết có thể nói như thế nào ạ. Là vì robot đi tu vừa mới trở về vào ngày hôm qua. Giai đoạn sắp tới là dùng thử để quan sát xem robot làm trò trống ra sao.
Vừa nghe tiến sĩ F nói xong, ông R đã hăm hở nói:
-Vậy thì cậu cho tôi đem về nhà dùng thử có được không. Tôi sẽ viết báo cáo về cảm tưởng khi sử dụng. Tôi đã chán ngấy, không còn chịu nổi những robot lâu nay, chỉ được mỗi một cái là bảo sao làm vậy. Robot mới này không có gì nguy hiểm chứ nhỉ.
-Về điểm đó thì xin bác yên tâm. Robot này đã được thiết kế để tuyệt đối không làm hại người. Thế nhưng, robot đã lĩnh hội được tính nết gì từ người, thái độ làm việc ra sao, thì hiện hoàn toàn chưa rõ ạ.
-Như thế mới là hay cậu ạ. Cậu cho tôi mượn đi. Nếu phải trả lệ phí sử dụng, tôi cũng xin trả.
Ông R cố hỏi mượn cho bằng được nên cuối cùng cũng khiến tiến sĩ F phải xiêu lòng. Thế là ông mượn được robot của tiến sĩ F và đem về nhà.

***

-Xem nào..
Ông R vừa buông mình xuống ghế và nói thế, thì robot đã đáp ngay:
-Dạ thưa ngài, có việc gì ạ?
-Xem ra thì chú mày cũng chẳng khác những robot từ trước đến giờ là bao. Nhưng thôi cũng được vậy. Ta muốn uống rượu. Hãy pha cho ta một ly cốc tay Blue Nova. Nếu không biết cách pha thì có trong sách để trên giá đấy.
Nếu là những robot từ trước đến nay thì đã bắt tay vào việc ngay, nhưng robot lần này vẫn cứ đứng yên. Ông R giục:
-Ơ kìa, sao không pha đi hả? Chú mày không pha được à?
-Dĩ nhiên là được ạ. Nhưng uống rượu là không nên. Không tốt cho sức khỏe. Hoàn toàn không có lợi lộc gì cho cả ruột gan lẫn trí óc.
-Không phải lo. Nếu đau dạ dày thì đã có thuốc uống.
-Chính vì thế nên mới là không ích lợi gì cả. Ngài nên bỏ rượu ạ. Dĩ nhiên là nếu ngài không quyết chí bỏ được, thế nào cũng bảo phải pha rượu thì robot tôi sẽ pha thôi.
-Thôi được, ta hiểu rồi. Chú mày làm ta chẳng còn hứng thú đâu mà uống rượu. Để khi nào ta tự pha lấy mà uống vậy. Thôi, thay vì uống rượu, bây giờ lái xe ra ngoại ô dạo mát vậy. Chú mày hãy lái xe cho ta.
Ông R bèn sai việc khác, nhưng robot vẫn đứng ì một chỗ. Ông R càu nhàu thì robot đáp:
-Dạo này tai nạn xe cộ ngày càng tăng, là vì phải chi giao cho robot lái thì an toàn xong vẫn có những người thích tự mình lái xe. Hễ đụng phải những hạng ấy thì không biết làm sao. Ngài nên ở yên trong nhà cho được an toàn. Nếu muốn ngắm cảnh thì xin hãy dùng tivi mầu lập thể. Nếu muốn hít thở không khí mới thì vặn nút thiết bị điều chỉnh không khí. Trừ phi ngài bảo dù có bị tai nạn cũng không sao, cứ lái xe đi thay đổi không khí, thì dĩ nhiên là tôi xin tuân lệnh. Cơ thể tôi thì dù có thế nào cũng không hề gì, không hỏng được.
-Chỉ nói toàn những chuyện dở hơi làm người ta chẳng còn muốn đi đâu nữa. Ta đi ngủ đây. Chú mày hãy dán giấy tường mới cho căn phòng này.
Thế nhưng robot lại đáp:
-Nếu vậy, ngài nên đợi thêm ít lâu nữa thì hơn ạ…. Là vì chẳng bao lâu nữa người ta sẽ phát minh ra loại giấy dán tường mới, so với các loại giấy từ trước đến nay thì bền, không bẩn, tuyệt hảo về mọi mặt như màu sắc hay âm hưởng. Nếu thay giấy dán tường bây giờ thì sẽ phí đi, vì rồi sẽ dán lại ngay thôi.
-Chú mày không phải lo về chuyện tiền bạc.
-Dạ vâng. Nếu ngài đã biết rõ là phí phạm vô ích mà vẫn ra lệnh thì..
-Thôi được. Không làm nữa. Chú mày hãy ở đấy mà nghỉ đi.
Ông R chán nản không sai robot làm gì nữa. Ông cũng gọi điện thoại cho công ty sản xuất giấy dán tường để hỏi thử xem sao, thì quả đúng như lời robot, công ty này dự định chỉ trong may mai sẽ bán ra loại giấy mới.

Ngày hôm sau, ông R đem robot đến chỗ tiến sĩ F. Tiến sĩ hỏi:
-Bác dùng thấy thế nào ạ?
-Quả là có vẻ như người, khác với những robot từ trước đến nay. Nhưng lại có vẻ người quá. Hễ mình ra lệnh sai bảo điều gì thì nó lại khuyên bảo mình, nào là không tốt cho cơ thể, nào là nguy hiểm hay vô ích. Như thế cũng là trung thành với chủ đấy, nhưng mà khó dùng quá. Hình như nó đã học được khi đi tu làm người hay ở đâu đấy, cái thói dạy đời thì phải.
-Nhưng mà có cho nó đi tu ở những chỗ hay dạy đời đâu chứ.
-Thế nhưng thực tế là như vậy. Cậu hãy xem kỹ lại cho.
Tiến sĩ F lấy làm lạ, bèn xét nghiệm thật kỹ, rất tốn thì giờ. Ông R tò mò muốn biết kết quả, thì chẳng bao lâu được tiến sĩ F cho biết:
-Ra là vậy, đúng là khác với những robot từ trước đến nay, robot này đã có tính người.
-Chắc là vậy rồi. Nhưng mà, tại sao lại có cả cái thói hay dạy đời thế chứ?
-Thưa bác, đấy không phải là thói dạy đời đâu ạ.
-Thế thì là cái gì?
-Đấy là tính lười, chỉ giỏi nại cớ để trốn việc.

 

Quỳnh Chi dịch “Ningen teki” của Hoshi Shinichi

Thuộc chủ đề:Chẳng cũng khoái ru?, Góc nhìn - nhận định, Thư gởi người bận rộn

Vài ”phản hồi” về trang web dohongngoc.com

19/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

 

Vài ”phản hồi” về trang web dohongngoc.com

Ghi chú: Nhiều bạn đọc gần xa muốn gởi lời cảm tạ, khen ngợi, đến các ”bạn trẻ” đã giúp tôi thực hiện trang www.dohongngoc.com/web/ này bấy nay.

Đó chính là Phùng Minh Bảo và Lê Thị Thùy Linh, Cty SGC là người đã thiết kế và hỗ trợ suốt nhiều năm qua trang web này từ ngày khởi sự, tháng 5 / 2009 đến nay. Đến bây giờ, khi gặp khó khăn, tôi vẫn phải làm việc từ xa ”Teamviewer” gì gì đó với các cháu vì tôi vốn dốt đặc vi tính. Lúc mới đầu, viết bài nào tôi đều phải gởi cho các cháu, rồi nhờ cháu Mai Quyên post lên. Sau thấy phiền quá, tôi học dần cách post bài, cách chèn hình… Lò mó làm riết rồi cũng quen, nhưng chậm như rùa.

Thỉnh thoảng có các clip xuất hiện trên youtube, đó là do bác sĩ TrươngTrọng Hoàng giúp, nhất là những đề tài liên quan ngành Y, Hoàng quay rồi post luôn, có khi chưa kịp coi lại! Gần đây Bs Hoàng vì ở xa và quá bận chuyên môn, ít có dịp cùng làm việc. Sau lại có em Trần Quang Hiếu cũng sẵn sàng xách máy tay đi quay những buổi nói chuyện của tôi đây đó…

Nhưng gần nhất, liên tục là các video clip là do các cháu Quyền và Nga… quay, khá chuyên nghiệp, âm thanh, hình ảnh tốt… đã kịp thời đưa lên buổi Nói chuyện về ”Thở và Thiền dưới góc độ khoa học” tại Tu viện Khánh An,  và nhất là loạt trao đổi, sinh hoạt “”Phật học & Đời sống” tại chùa Phật học Xá Lợi Tp.HCM mỗi chiều thứ 7 vừa qua, được nhiều chia sẻ.

Bản thân tôi cũng dần dần ”rành” cách post các bài viết của mình, chọn hình ảnh… đưa lên cho vui. Già rồi, ngày càng lười, sắp thành ”Vườn Chuối lãn ông” (bắt chước ông Tổ Hải Thượng Lãn Ông của mình), có việc làm lai rai như vầy cũng tốt.

Tóm lại, tôi có được nhiều sự giúp đỡ của các bạn trẻ ở trang web này, đặc biệt Phùng Minh Bảo và Thùy Linh, và không biết phải chuyển lời bạn đọc gần xa đến các ”bạn trẻ” đã giúp mình thế nào cho phải, bèn trích vài đoạn dưới đây để lâu lâu cùng đọc với nhau cho vui vậy nhé.

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Một vài “phản hồi” của bạn đọc (trích):

hiep54321@

Le ra trang web nay phai co mat truoc day chu khong phai den bay gio! Boi nhung dong chu ma bac si Do Hong Ngoc viet ra that su gia tri, that su huu ich, nhe nhang thoi nhung sau sac, nhu chinh cuoc doi anh, nhu chinh nep song cua anh!

quanconghl@

Em thich cai nhin trang nha cua website nay, cach dung “font”, “mau”, va cach trinh bay. Em de y xem anh co trang “doi thoai” khong, thi thay cach anh bay to y kien doi voi nhieu cau hoi bang cach dung mot bai viet de tom tat va huong dan. Em nghi day co le la cach hay nhat de duy tri “doi thoai” voi nguoi doc, gon gang hon cach “go roi to long” cua nhieu websites khac. (…) Gioi tre va nguoi doc co nhieu dieu hoc hoi duoc qua noi dung cua trang web: cai hon nhien, tu tai, cai nhin vo tu, tich cuc cua cuoc song…

phanthuy_baochau@
Khi tìm được trang web này con cảm thấy rất vui. Mỗi lần sau khi lên mạng tìm kiếm đủ thứ thông tin, trước khi offline, con lại vô đây đọc, những bài viết của thầy nhắc nhở con phải trở về. Tâm con bớt lung tung sau khi lang thang trên mạng… Àh, con còn một chuyện nữa. Đó là con đang là một sinh viên y dược. Con rất muốn được trở thành một bác sĩ như thầy…

thanhxuanadc@
Hôm nay tình cờ search trên mạng gặp được trang web của bác em rất vui mừng. Không ngờ hôm nay gặp được bác, em mừng như bắt được vàng. Em vội add vào favorite liền, em sợ bác “chạy” đi đâu mất.

trieuminh020708@
Web của Bác ngon lành nhá! có youtube nửa, cám ơn người giúp nó. TM sẻ nhớ họ đấy…

nhamnhan@

Đã từng cười rúc rich khi đọc “Thư gửi người bận rộn”,”Như thị..” và nhiều nhiều lắm những tạp văn của Bác sỹ (…). Những bài viết thật duyên, những cái nhin ý nhị, thấu suốt… Thật mong Bác sỹ mạnh khỏe, có nhiều bài tạp bút nho nhỏ cho mọi người cùng thưởng lãm. Thật vui vì biết blog này. Cảm ơn Bác sỹ.

thduong86@
… lần đầu gặp trang web này tự nhiên con thấy mừng mừng tủi tủi , vì từ này khỏi cần đi nhà sách ngó nghiêng xem bác có sách mới nào chưa để còn mua về thủ kĩ , đọc rồi để dành mai mốt già đọc tiếp . Hahaha , đừng tưởng con nói giỡn , con nói rất thiệt , tủi vì sao giờ này mình mới biết, mừng vì đã gặp ” người trong mộng ” ( mơ một lần gặp bác sĩ , ra đường lâu lâu ngó tới ngó lui coi có tình cờ gặp không). Những bài viết của bác sĩ cứ ngấm dần vào con, từng ngày từng ngày, từ khi con 16 tuổi ( lúc đó con mua tặng mẹ quyển ” Gió heo may đã về ” và đọc ké ) rồi cứ vậy, trẻ măng mà cứ suốt ngày “gió heo may ” với “già ơi ”, người nào không hiểu tưởng con không bình thường . Về sau này, những ” Như thị ” ” Bát nhã tâm kinh ” của bác vẫn theo con từng ngày, con chưa ngộ ra nhiều điều, nhưng có sao đâu, sống là trải nghiệm từng ngày mà phải không bác… Nhà con giờ rất nhiều người “nghiện” bác, có trang web này chắc sẽ rất vui, cảm ơn bác sĩ đã lập web, cảm ơn luôn người độc giả đã làm web cho bác sĩ…

huynhthi.maihuong@
Thật là đại phước,thật là hữu duyên khi con gặp được trang web này. Cuộc sống con vốn bận rộn, ở quê (Cai Lậy), yêu thích ngành y, yêu văn chương, yêu nhạc Trịnh, thích học Phật, lúc trước rất cầu toàn, bỗng dưng như trúng được kho báu… Thế giới phẳng thật kỳ diệu!!!
Con lưu ngay vào máy và đọc say mê khi vắng khách hàng, có lẽ chư Phật mười phương đã “gửi” đến cõi ta bà này một sứ giả để trị tâm bệnh và thân bệnh cho chúng sanh chăng?!
Con kính chúc bác sĩ vô lượng thọ, vô lượng quang, vô lượng cát tường để luôn là cầu nối giữa phật pháp – khoa học – văn học – và chúng sanh…

quynhanhdvtv@
…Tình cờ vào được trang web của bác, con rất mừng. Cứ như được gặp lại người quen cũ. Con “quen” bác từ khi con bắt đầu mang thai cháu đầu lòng. Năm nay, cháu đã 20 tuổi. Hồi đó, đúng là con đã gối đầu giường quyến sách “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng” của bác…

langthangtrada@
…Lại tra thêm trên mạng, ra trang nè; trang mạng của bác mang vẻ fiêu du lãng tử mà cũng thâm sâu lắm^^. Cháu học ở trường, học tôn giáo…

phuthuysimla1982@
Gặp được chú mừng quá không biệt hỏi cái gì trươc cái gì sau nữa. Bữa nay sao mò mẫm tìm được trang web của chú. Cám ơn trời hehe.

ngquynhtram@
Ngưỡng mộ chú lắm, đặc biệt là tài viết văn của chú, nhẹ nhàng mà thâm thúy. Đọc chú mới thấy tâm hồn con người trở nên đẹp với chút văn thơ. Đọc chú thấy sao tiếng Việt mình thật đẹp (đọc sách giáo khoa văn học có khi lại khó thấy!).
Cháu dốt văn số một, đọc chú cháu thấy cái ý nghĩa của văn chương. .

muitran1954@
Có “chôm” vài bài của BS đưa vào trang nhật ký của gia đình, dĩ nhiên là có ghi đủ đường link, để bạn bè và con cháu sau này có ghé mắt vào xem thì cũng theo đường link mà vào trang nhà của BS để mà suy gẫm thêm.

hodinhkhai@
Cảm cúm con uống vài viên tylenol …. Còn Stress quá thì con uống ” dohongngoc.com ” bớt liền . Mang ơn Bác lắm vì lòng tử tế của Bác dành cho mọi người trong đó có con . Mong Bác luôn an vui .

rosathythy@
… Từ ngày cháu phát hiện ra trang web này, cuộc đời cháu như có thêm niềm vui mới và cháu như tìm thấy sức mạnh, niềm tin mới. Đọc những bài viết của Bác Sĩ, nhiều khi cháu muốn phá lên cười, nhiều khi lại thấy bâng khuâng ray rứt muốn rơi nước mắt. Mỗi bài viết một cảm xúc và khi đọc lại, cháu lại tìm thấy cảm xúc mới. Cháu hiểu thêm về cuộc đời và về bản thân mình.

(…)

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Nguyễn thị khánh minh: Đọc ”Thơ Ngắn Đỗ Nghê”

16/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

 

Nguyễn thị khánh minh: Đọc ”Thơ Ngắn Đỗ Nghê” (bản thảo, 2017)

CON ĐƯỜNG DÀI QUA NHỮNG BÀI THƠ NGẮN CỦA ĐỖ NGHÊ

 

 

Trong những điện thư gửi cho bạn hữu anh em, Nhà Thơ Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc) thường cho đọc những bài thơ ngắn mà anh thường gọi là “thơ trời ơi.” Trời ơi là chuyện không đâu. Trời ơi là tiếng kêu ngạc nhiên. Trời ơi để diễn tả sau đó một vui mừng, một âu yếm. Trời ơi là tiếng than trong cơn bi sầu. Trời ơi đôi khi lại là bótay.com. Mà vì sao lại thốt lên như thế? Vì cảnh đời tang thương ngẫu lục. Vì sáng trưa chiều tối vút qua thoắt cái tất cả đều biến dịch trong từng khoảnh khắc. Trời ơi, Mới Hôm Qua Thôi…

Đến và đi là chuyện thường, biết những thay đổi kia là đương nhiên, thế nên, như hành giả đi ngao du trong đất trời thưởng thức phút giây đang đến rồi đi không vướng bận, sảng khoái đón nhận tất cả như chuyện trời ơi mà nhắn nhe chia sẻ với bạn đồng hành.

Đó là một thái độ sống nhẹ thường với cuộc phù du. Cho nên những bài thơ ngắn này là những trân trọng bật sáng ngay phút giây lúc đang là. Như Thiền sư Chadgud nói, “Thể xác, lời nói, ý nghĩ của chúng ta biến dịch nhanh như thời gian mũi kim xuyên qua cánh hoa hồng.”* Trong tích tắc ấy, Nhà Thơ đã cảm nhận cái trùng phùng của nghìn năm và phút giây, xẹt qua cảm xúc tức thì, lóe lên trong từng nhích kim xuyên qua thời gian lá mỏng.

Tôi cảm nhận như thế vì tính nhanh và chậm cùng cư ngụ trong mỗi bài thơ của Đỗ Nghê (ĐN). Cảm xúc như một đường tơ nối nghìn dặm không gian, thời gian vào lúc con chữ tượng nên lời thơ.

 

Giữa đêm

Thức giấc

Giữa ngày…

 

Boston, 1993

(Trái Đất, tr. 7)

 

Tôi thấy cả một nỗi trăn trở trên ba dấu chấm kia… Lăn về phía đêm hay ngày… lăn qua trở lại bỗng thấy phương em mặt trời đang chiếu sáng, trời ơi quê nhà! Thử hỏi nỗi nhớ xuyên qua đêm và ngày để thấy đây và kia gần quá trong một thức giấc?

 

Tiếng quạ vừa nhấn chiều thu, phản xạ là giật mình bật ra ánh chớp nỗi xa nhà, kêu, nhớ quá, kêu nhanh như vừa thả dây cung. Cái rơi xuống của mũi tên nhớ là một nỗi im lặng dài. Mà âm ba cảm xúc ngân ngân… Tôi không nhớ một nhà phê bình văn học đã nói, đó là “tính Trì Cữu và Trực Tốc ở một bài thơ,” tôi rất thích ý lời này, và thấy thật đúng trong không khí thơ ngắn Đỗ Nghê.

 

Chiều thu

Nghe tiếng quạ

 

Giật mình

Nỗi xa nhà

 

Nhớ sao

Mà nhớ

 

Quá!

 

Boston 1993

(Thu, tr. 74)

 

Khởi đi từ cánh hoa vàng phố thị, người chỉ thấy nhà cao, đi khơi khơi qua những con đường rồi lọt vào cơn gió bấc nhà quê, vỡ trái tim xanh nỗi nhớ nhà, thử hỏi thời gian giữa cánh hoa vàng và cơn gió bấc?

 

Đi giữa Sài Gòn

Phố nhà cao ngất

Hoa nở rực vàng

Mà không thấy Tết

 

Một sáng về quê

Chợt nghe gió bấc

Ơ hay xuân về

Vỡ òa ngực biếc!

 

(Gió Bấc, tr. 67)

 

Trong một tức thì nhìn thôi, mà mùa đang ở đang qua, mà xong bao đời lá, nhờ biết lẽ thay đổi mà người sống rất trọn vẹn từng chớp mi, vậy không phải sao, người sống được miên viễn trong khoảnh khắc?

 

Còn cây

trơ lại với cành

Với linh hồn lá

ngập ngừng trút qua…

 

Boston, 1993

(Đông Boston, tr. 72)

 

Cũng vậy ở bài thơ sau, tính nhanh chậm xô thời gian chập chùng trên cảm xúc chợt đến, ai ngàn năm xa kia bỗng trở thành một làn thơm tho. Trong cột gỗ vô tri bỗng nghe hồn Đường Thi ngân nga trên nét khắc nghìn xưa. Chắc là phút giây thinh lặng lắm nên đôi bên có sức thần thông giao cảm nhau?

 

Dưới những tàng cây

Con đường quanh co

Khúc khuỷu

 

Ai đã qua đây

Ngàn năm cũ

Mà hơi thở còn thơm tho vậy

 

Ta sờ tay vào cột gỗ

Nghe thì thầm

Đẽo gọt

Nét Đường thi.

 

1995

(Văn Miếu, tr. 77)

 

Thời gian ở đây quả là một con đường bất tận của không điểm bắt đầu không nơi kết thúc, mang mang tự hỏi quê nhà ấy là đâu, là nơi chôn nhau cắt rốn hay là nơi mà sinh tử chạm nhau để kết thúc và bắt đầu. Cũng như một vòng biến hóa của hạt nước kia,

 

Lâu không về thăm quê

Những người xưa biền biệt

Lũ trẻ lớn lên

Ngơ ngác

“ Ủa, chú là ai?

Làm sao chú biết…?”

 

(Về Thăm Quê, tr. 52)

 

 

Nước từ đâu đến

Nước trôi về đâu

Từ con suối nhỏ

Từ dòng sông sâu

Từ khe núi lở

Từ dưới nhịp cầu

Từ cơn thác lũ

Từ giọt mưa rơi

 

Nước đến từ đâu

Nước trôi về đâu

Từ cơn gió thoảng

Từ làn mây trôi

Từ hơi biển mặn

Từ phía mặt trời

 

Nước vẫn muôn đời

Không đi chẳng đến

Ai người nỡ hỏi

Nước đến từ đâu

Ai người nỡ hỏi

Nước trôi về đâu…

 

Paris, 1997

(Nước, tr. 9)

 

 

Ta bay vù vù trong không gian

Mà cứ tưởng nằm im

Trên gối

 

Mỗi ngày ta rơi rụng

Mỗi ngày ta phục sinh

Mà cứ tưởng không hề thay đổi…

 

(Vô Thường, tr. 49)

 

Có rơi rụng mới có đâm chồi, có ngày qua đi mới có ngày nay, như hạt nước kia, dòng sông kia luôn chảy và biến hóa phát sinh ra cái khác, có phải người thơ đã nhận biết và chấp nhận nhẹ nhàng những đổi thay, sinh hoại diệt, nên có được an nhiên tự tại, không còn đinh ninh vào ý nghĩ lẫn sự vật?

 

Sông ơi cứ chảy

Cứ chảy về trời

Cứ về biển khơi

Cứ làm suối ngọt

Cứ làm thác cao

Cứ đổ ầm ào

Cứ làm gió nổi

Cứ làm mây trôi…

 

Sông ơi cứ chảy

Chảy khắp châu thân

Chảy tràn ra mắt

Chảy vùi bên tai

 

Dòng sông không tắt

Dòng sông chảy hoài…

 

(Giỗ một dòng sông, tr. 28)

 

Có chút man mác nguyện cầu trong tình ý bài thơ này ở những “cứ, hoài…”

 

 

Ở Hội An Sớm, thấy rõ sự thay đổi nối tiếp nhau theo thời gian trong một vài bước, bước vừa chạm xuống bước cất lên, trăng đã tàn, Hội An, Ta và Gà cùng giật mình vì tiếng chổi sớm, ba câu đầu đều động, nhưng tiếng “gà gáy vàng trong sương” lại u tĩnh vậy…

 

Hội An còn ngái ngủ

Mái chùa ôm vầng trăng

Giật mình nghe tiếng chổi

Gà gáy vàng trong sương

 

(Hội An Sớm, tr. 38)

 

Đâu có gì thường còn, sự vật cùng ý nghĩ ta cứ quay như kính vạn hoa, vậy nên

nhắn bạn đồng hành hãy yêu thương nhau ngay lúc này, tại đây, cái sắc màu vừa hiện,

 

Giả sử sóng thần ập vào Nha Trang

Ập vào Mũi Né

Anh chỉ kịp quẳng em lên một chiếc thuyền thúng

Vút qua những ngọn dừa

Những đồi cát trắng

 

Em nhớ mang theo đôi quả trứng

Vài nắm cơm

Vài hạt giống

Đừng quên mấy trái ớt xanh…

 

Biết đâu mai này

Ta làm An Tiêm

Trở về làng cũ

Nơi này ta sẽ gọi là Nha Trang

Nơi kia gọi là Mũi Né…

 

Cho nên

Sao chẳng sớm mà thương nhau hơn?…

 

2011

(Giả Sử, tr. 21)

 

Trong tập những bài thơ ngắn này, tôi xúc động nhất là bài về Mẹ và những bài về đứa con gái yểu mệnh La Ngà, đọc lên là thấy tim mình phản xạ để đập đồng hành với cảm xúc của người thơ,

 

Con cài bông hoa trắng

Dành cho mẹ đóa hồng

Mẹ nhớ gài lên ngực

Ngoại chờ bên kia sông…

 

2012

(Bông Hồng Cho Mẹ, tr.12)

 

Đâu còn khái niệm sinh tử mất còn, rờ rỡ từng bước hiện thực trong phút giây giao cảm nhất của con và Mẹ, lạ thay phút chia ly lại hoan hỷ đến thế…

 

Mỗi năm

Mỗi người

Thêm một tuổi

Chỉ mình con

Mãi mãi

Tuổi đôi mươi…

 

1990

(La Ngà 3, tr. 26)

                   

 

Ba dạy con

Mỗi ngày

Một chút

 

Không bài học nào

Như ba đã học

Từ con

 

Nỗi mất!

 

1990

(La Ngà 5, tr. 27)

 

Thử đặt mình vào khoảng thời gian con mãi mãi đôi mươi và cha mỗi ngày một thêm tuổi, thì mới thấm thía cảm động nỗi mất con để lại cho cha, và từ đây cha lại học thêm được cách vượt qua phiền não.

Từ đó mà tôi hiểu nghĩa lý bài thơ: Đừng nói điều hạnh phúc / Chẳng ai tin đâu / Hãy nhắc điều bất hạnh / Ai nấy đều vui… (Niềm Tin, tr .54)). Nhắc có nghĩa là chia sẻ, là thương và hiểu, nhắc để cùng nhau tìm cách vượt qua nỗi đau, và vui vì hiểu ra lẽ vô thường.

Việc cùng-tìm cách vượt qua mọi phiền não nghiệp chướng là nguyện của người đang tu tập?

 

Tham chẳng còn

Sân cũng hết

Si đã tuyệt

 

Niết Bàn

Tịch diệt

Để làm chi?

 

(Ngộ, tr. 51)

 

Khi đoạn diệt được Tham Sân Si thì người hẳn sẽ đạt được thân tâm thanh tịnh. Nhưng người tu kia lại tự hỏi Để làm chi, hưởng một mình sao? Khi tôi hỏi, Nhà Thơ bảo, “Niết Bàn này chỉ là ‘hóa thành’ như trong kinh Pháp Hoa nói, còn phải tiến thêm: Phát tâm Bồ Đề để tiếp tục hành Bồ Tát đạo với lòng Từ Bi và Trí Huệ, không chỉ Tự Lợi mà còn Lợi Tha”. (A.Tôi thấy thích thú khi đã viết từ bài Niềm Tin trên, tôi vô tình chạm khẽ vào Tự Lợi Lợi Tha này).

Trong một bài giảng của Thầy Thích Quảng Lục chùa Hội Phước cũng nói, “Có nhiều hành giả đắm chìm trong cảnh giới an lạc tịch tĩnh mà quên mất chí nguyện chia sẻ cho người khác nên đạo hạnh của họ cũng dừng lại ở mức tương đối, vì chỉ có tâm mở rộng đến tha nhân thì trí tuệ mới trải rộng khắp…”** Ra Để làm chi là một nhắc nhở về một chặng đường tiếp nối của đạo hạnh.

 

Con đường rất dài… và phải chăng phải tu tập hằng ngày để mình được vững vàng và theo khả năng đó mà chia sẻ nhắc nhở người khác? Như người thơ đã và đang theo đuổi hằng ngày qua những bài thơ bài viết của mình?

Thiền. Tôi rất thích một thiền đường có lần tôi đến đứng nhìn vào qua ô cửa sổ. Ở đó, thời gian không gian và ý tưởng gặp nhau ở nhịp nhàng hơi thở. Cái không khí lắng trong ấy như tỏa ra bao phủ và thấm vào người tôi. Tôi thích một góc nhỏ trong nhà nơi tôi tập thiền để chữa bịnh, người bạn bảo, cứ tập trung vào hơi thở, nhưng, bao nhiêu thứ trong đầu cứ lăng xăng, tôi thầm nguyện, bước đầu rồi sẽ vượt qua, vượt thêm để đạt được chánh niệm tự thân, vượt nữa… “Hãy nhắm mắt lại, và nghĩ đến niệm lành cho chính bạn, nếu bạn không thể cảm thấy một khát vọng chân thực cho hạnh phúc riêng của bạn- sẽ không có cách nào bạn có thể chân thực ước muốn cho kẻ khác có hạnh phúc.” (Đại SưThanissaro Bhikkhu)***

 

Thả lỏng toàn thân

Như treo móc áo

Ngồi xếp bằng tròn

Vai ngang lưng sổ

Dõi theo hơi thở

Như mượn từ xa

Khi vào khi ra

Khi sâu khi cạn

Chú tâm quãng lặng

Pranasati

Hơi thở xẹp xì

Thân tâm an tịnh

Không còn ý tưởng

Chẳng có thời gian

Hạt bụi lang thang

Dính vào hơi thở

Duyên sinh vô ngã

Ngũ uẩn giai không

Từ đó thong dong

Thõng tay vào chợ…

 

(Vè Thiền Tập, tr. 96)

 

Lại nghe nói, tu ở chợ mới thật là công đức viên mãn, vì tới đây hành giả đã thực sự “tâm bồ đề kiên cố” thõng tay vào chợ để Lợi Tha…

 

Nguyễn thị khánh minh

Santa Ana

11.2017

* Theo Phật Giáo Thực Hành Pháp Đại Hoàn Thiện

**chuahoiphuoc.net

*** https://thuvienhoasen.org/p22a24158/huong-dan-thien-tap

 

Những bài thơ trích từ tâp Bản Thảo 2017 THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ (ĐỖ HỒNG NGỌC) với sự trình bày của Họa Sĩ Lê Ký Thương

 

 

 

 

 

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký, Đọc sách

Kỳ 5: “Phật học & Đời sống”

14/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

 

Video clip Kỳ 5: Chương trình ”Phật học & Đời sống”

Buổi sinh hoạt tại Chùa Phật học Xá-Lợi, Tp HCM, ngày 11.11.2017

 

Thứ bảy 18.11. 2017 từ 15-16h30 tiếp tục kỳ 6 về: ”Đạo đế”.

Thân mời các bạn thu xếp đến vui.

Trân trọng,

Đỗ Hồng Ngọc

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Gươm báu trao tay, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống

“Thơ Ngắn Đỗ Nghê” bản thảo 2017

13/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,

“Thơ Ngắn Đỗ Nghê” bản thảo 2017

Vừa mới nhờ Lê Ký Thương layout và làm bìa xong, mình gởi ngay cho bạn coi còn đang nóng hổi đây. Bạn nói đúng. Năm 1967 mình in tập Thơ đầu tay, Tình Người, thơ Đỗ Nghê, bìa do Lữ Kiều Thân Trọng Minh trình bày, và nay 2017, tập Thơ Ngắn Đỗ Nghê này do Lê Ký Thương trình bày. Mới thôi! Mà đã nửa thế kỷ.

Đúng rồi. Thơ ngắn và rất ngắn. Thời hiện đại, người ta không có nhiều thì giờ như xưa bạn ơi.

 

Bìa tập Tình Người, 1967

Và, vài lời ”phi lộ” trích trong bài phỏng vấn Đỗ Hồng Ngọc của Ngô Nguyên Nghiễm (2010):

 

 

‘’Như không thôi đi được…’’

Phút tâm giao với nhà thơ Đỗ Nghê ( Đỗ Hồng Ngọc)

Ngô Nguyên Nghiễm: Nhà thơ Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc, đã góp mặt với nền văn học nghệ thuật thập niên 60 – 70 thế kỷ qua. Lúc đó, tác phẩm Thơ đầu tay được ấn hành là tập Tình Người (1967), và sau đó Thơ Đỗ Nghê (1973) là một dấu ấn đặc biệt. Sau 1975, rời bỏ bút hiệu Đỗ Nghê, bước sang giai đoạn Đỗ Hồng Ngọc, ấn hành khá nhiều tản văn truyền đạt Y học rồi Phật học. Sự chuyển hướng này có ảnh hưởng thế nào giữa Đỗ Nghê và Đỗ Hồng Ngọc? Ý kiến về cái thực của đời (Y học), và cái huyễn của Thi ca?

Đỗ Hồng Ngọc: Không phải “rời bỏ bút hiệu Đỗ Nghê” đâu. Chỉ là “rửa tay gác kiếm tạm thời” thôi! Thời đó có quá nhiều “Ông Đồ xứ Nghệ”, nên Đỗ Nghê tạm lánh đi để tránh nhầm lẫn. Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc vẫn là một đó chứ dù là viết dưới dạng nào đi nữa bạn không thấy sao? Đỗ Nghê là bút hiệu do ghép họ Cha và Mẹ đó bạn ạ. Ai bảo y khoa là cái thực và thi ca là cái huyễn? Y khoa vừa là khoa học vừa là nghệ thuật! Còn đọc được một bài thơ hay ta chẳng phải đã “sảng khoái” còn hơn ngàn thang thuốc bổ ư?

Ngô Nguyên Nghiễm: Hình như tản văn viết về y học dưới bút pháp Đỗ Hồng Ngọc lại là những tác phẩm văn chương tuyệt diệu. Anh có xem cả hai như một khối duy nhất? Vì sao?

Đỗ Hồng Ngọc: Hình như trong tôi có sự lẫn lộn nào đó.  Thân và tâm đâu có tách rời, sắc thọ tưởng hành thức vẫn là một, “ngũ uẩn giai Không” mà! Viết, chỉ biết viết. Tôi không biết cách nào phân biệt rạch ròi hai lãnh vực nầy. Tại cái tạng nó vậy. Người đọc thơ tôi bảo “đời thường” quá, không có gì bay bỗng tuyệt vời cả, ngưới đọc tạp văn lại bảo như thơ…

Ngô Nguyên Nghiễm: Sự hiện thực được bày tỏ trong tác phẩm thi ca mới nhất của Đỗ Hồng Ngọc/ Đỗ Nghê, là Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác, càng đọc càng làm rúng động lòng người. Anh có thể tâm sự phút giây về những cảm xúc được ghi lại trong loạt thơ đầy nhân bản này?

Đỗ Hồng Ngọc: Bạn vừa dùng một cụm từ lạ: “loạt thơ đầy nhân bản”. Chẳng lẽ có thơ không đầy nhân bản hay sao? Tôi nghĩ thơ, bản chất đã là nhân bản, dù được thể hiện dưới hình thức này hay hình thức khác, ở thời đại này hay thời đại khác. “Người ta đẻ ra mà tỉnh, ấy là tính Giời cho nguyên như thế, cảm ở vật ngoài mà động thời ấy mới là sự muốn của tính. Đã có muốn thời phải có nghĩ, đã có nghĩ thời phải có nói, đã có nói thời những cái ý nhị không thể nói hết ra được mà hình hiện ở trong lúc ngậm ngùi ngợi than, tự nhiên tất phải có những giọng điệu cung bực, như không thôi đi được. Ấy tại thế mà sinh ra có thơ!”. Chu Hy đã viết như thế ngàn năm trước khi đề tựa cho tập Kinh Thi, khi có người hỏi ông: Thơ tại sao mà làm ra? (Tản Đà địch). “Như không thôi đi được”, bạn thấy không? Những người làm thơ… trên cõi nhân gian đều vậy đó, “như không thôi đi được”…!

(…)

(Ngô Nguyên Nghiễm, Người đồng hành quanh tôi, Tác giả tác phẩm,

NXB Thanh Niên, 2010)

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Nghĩ từ trái tim, Uncategorized, Vài đoạn hồi ký

Kỳ 4: ”Phật học & Đời sống” chùa Xá Lợi, Tp.HCM

11/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Video clip buổi sinh hoạt ”Phật học & Đời sống” ngày Thứ bảy 4.11.2017

 

Ghi chú: Trả lời chung các bạn đã hỏi thăm

Ngày Thứ bảy 11.11. 2017 vừa qua Buổi sinh hoạt ”Phật học & Đời sống” tại chùa Xá Lợi Tp.HCM vẫn được tiếp tục bạn ạ, và vẫn chủ đề bàn về Tứ Điệu Đế, căn bản của Phật giáo, được học từ góc độ Đời sống. Cũng vẫn là Khổ đế, Tập đế, Diệt đế, Đạo đế... nhưng đã được thảo luận từ góc độ rất đời, với những câu hỏi đặt ra, và thảo luận sôi nổi. Phật giáo có ”bi quan” không khi nói về ”Khổ”? Vì sao Phật nói chỉ dạy mỗi 2 điều, đó là: Khổ và Diệt khổ? Vì sao đặc điểm của Phật học là “Thiết thực, hiện tại; Không có thời gian và Đến đến để mà thấy’‘… nghĩa là không phải những chuyện viễn vông, xa lạ với đời sống con người, không phải học chỉ để biết mà còn để hành động, để sống. Đến là Thực hành và Thấy là Cảm nhận. Phải tự mình thực hành, tự mình cảm nhận, tự mình chịu trách nhiệm về mình thôi. Phật dạy: Chư ác mạc tác / Chúng thiện phụng hành/ Tự tịnh kỳ ý. Vấn đề chính là Tự mình làm cho cái Tâm ý của mình trở nên thanh tịnh. Và khi Tâm thanh tịnh thì ”cõi Phật thanh tịnh”; cho nên mới nói “Cõi Phật đâu xa!” đó vậy.

Những câu hỏi đặt ra: 1) Khổ đế: Khổ là gì? Ai khổ? Có thiệt khổ không?  Có mấy thứ khổ?… 2) Tập đế: Tại sao khổ? Cái gì làm cho khổ?… 3) Diệt đế? là gi?… và 4) Đạo đế? v.v…

Kỳ sinh hoạt lần thứ 5 ngày 11.11. 2017 đã bàn về Diệt đế. Cuối tuần này mới có bản video clip do em nvquyen gởi qua để bạn theo dõi. Nếu có thì giờ, bạn có thể xem trên trang này các clip từ 1-4 nhé. Tuần tới sẽ bàn tiếp Bát Chánh Đạo (Đạo đế). Rảnh đến vui nhe.

Thân mến,

ĐHN

Vài hình ảnh:

 

 

 

 

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống

Một bài viết trên Bách Khoa 426 về Nguyễn Hiến Lê

09/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Một bài viết trên Bách Khoa 426

Nguyễn Hiến Lê và Tôi

Đỗ Hồng Ngọc

 

Ghi chú: Gs Huỳnh Chiếu Đẳng vừa gởi tặng tôi bài viết về Nguyễn Hiến Lê của tôi trên báo Bách Khoa số 426 tháng 4/1975. Đây cũng là số báo cuối cùng của Tạp chí Bách Khoa sau hơn 18 năm có mặt ở Miền Nam. Gần đây, anh Phạm Phú Minh cũng đã sưu tầm và ”số hóa” toàn bộ 426 số báo này trên một CD. Đây là một công trình rất đáng khen ngợi.

Tôi chưa được quen biết Gs Huỳnh Chiếu Đẳng, nhưng mến mộ ông qua quanvenduong, một địa chỉ rất dễ thương sưu tầm được rất nhiều sách báo, ca cổ… phương Nam và các mục hướng dẫn sử dụng vi tính, đặc biệt mục “bắt vịt”… giúp mọi người tránh bị lừa gạt vì những… con vịt cồ trong thời buổi internet ”bát nháo” hiện nay. Ông gởi tặng tôi bài viết này được chụp nguyên trang báo BK nên với tôi, là một kỷ niệm quý giá. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Đa tạ Gs Huỳnh Chiếu Đẳng,

Đỗ Hồng Ngọc.

Nguyen Hien Le DHN BachKhoa-426

Thuộc chủ đề:Già ơi....chào bạn, Góc nhìn - nhận định, Vài đoạn hồi ký

Kỳ 3: Chương trình “Phật học & Đời sống” 28.10.2017

06/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

Em nvquyen vừa gởi video clip Chương trình ”Phật học & Đời sống” của Ban Phật học Chùa Xá Lợi Tp.HCM ngày Thứ bảy 28.10.2017.

Xin chia sẻ cùng các bạn,

Cảm ơn Quyền – Nga.

ĐHN

 

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống

Trao đổi ”Phật học & Đời sống”

03/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

 

Chương trình Trao đổi ”Phật học & Đời sống”

Chiều Thứ bảy 4.11.2017 từ 15-16h30 tiếp tục buổi Sinh hoạt thường kỳ trong Chương trình ”Phật học & Đời sống” do Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và Cư sĩ Tô Văn Thiện phụ trách.

Địa  điểm: Phòng học Chùa Xá Lợi,

89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3 TP.HCM

Trân trọng kính mời,

Ban Phật Học chùa Xá Lợi.

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống

Thư gởi bạn xa xôi: HÒN ĐÚ

02/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi: HÒN ĐÚ

 

HÒN ĐÚ
photo Thanh Hằng

Từ Mũi Né đi Bàu Trắng ta có dịp thấy Hòn Đú. Mũi Né thì có nhiều hòn lắm. Hòn Rơm nổi tiếng thì ai cũng biết, nhưng Hòn Đú thì ít người biết hơn. Đú là tiếng địa phương gọi Rùa biển. Ở vùng mình, ngày xưa thỉnh thoảng bộ hành đi đường biển dễ gặp mấy ổ trứng đú, hốt về cả trăm trứng như vậy. Trứng đú vỏ dai, chắc, mềm, trắng, giống như trái bóng bàn. Người ta ngâm muối rồi luộc ăn…

Trứng đú (rùa biển)
Theo du lịch Bình Thuận

Chuyến về Lagi, Mũi Né, Bàu Trắng… kỳ này mình đi với vợ chồng bác sĩ Thân Trọng Minh/ Thanh Hằng, vợ chồng họa sĩ Lê Ký Thương/ Kim Quy và ca sĩ Thu Vàng. Dĩ nhiên lâu lâu mới được đi với cả nhóm bạn trong ”gánh hát” như vậy về quê mình nên mình đã ”tranh thủ” đưa các bạn thăm nhiều điểm trên đường đi. Chẳng hạn, ghé qua Đồng cừu ở Suối Nghệ, Châu Pha cho các bạn được dịp… ôm cừu chụp hình! Rồi ghé khu rừng nguyên sinh Bưng Riềng, Bình Châu thăm rừng, thăm suối…

Không thể không ghé nhà mình, căn nhà tuềnh toàng cấp 4 còn đó với biết bao kỷ niệm. Nhớ xưa vợ chồng Thân Trọng Minh, cùng Lữ Quỳnh/ Kim Nhung đã đến trú một đêm trên nền gạch. Rồi Hoàng Quốc Bảo cũng từng ghé uống dừa Lagi. Cũng phải tạt ngang Đập Đá Dựng một chút. Ghé Ngảnh ăn cơm, nơi có ngôi mộ cậu Nguiễn Ngu Í. Đi qua rừng thanh long ngút ngàn dưới chân núi Tà Cú về Phan Thiết, Mũi Né. Sáng hôm sau đã đi Bàu Trắng và ghé Hòn Đú ăn trưa. Chuyến này về Phan Thiết có ghé thăm nhà thơ Liên Tâm và dĩ nhiên không quên cho các bạn ăn bánh căn! Thôi, coi hình cho vui thôi nhé. Lúc này mình làm biếng viết quá rồi bạn ơi.

 

Căn nhà của ĐHN ở Lagi.
Từ trái: Thanh Hằng, Lê Ký Thương, Đỗ Hồng Ngọc, Thân Trọng Minh, Thu Vàng

 

Quán Vên Vên trong khu rừng nguyên sinh Bình Châu vẫn còn những dây leo khổng lồ

 

… và một dòng suối róc rách

 

Bàu Trắng. Phải đi xe ”đặc chủng” để leo đồi cát thôi bạn ạ!

 

ĐHN, TTM… hai bạn già nhắc năm xưa đi với Hoàng Quốc Bảo về đây! Thời đó, HQB còn râu tóc dựng ngược, chưa thành Sư cụ như hôm nay… Mới thôi, đã hơn mười năm rồi! (Phóng lớn hình coi đoàn người trên đồi cát phía xa xa)

 

 

 

 

Lần đó cũng cùng ngồi thiền trên đồi cát mênh mông với HQB.
Hãy phóng to để nhìn đoàn người trên đỉnh đồi phía xa nhé…

 

 

 

 

“Cụng dừa” sắp trở thành ”truyền thống” rồi đó bạn ơi. Leo đồi cát rã rời rồi thì không gì thú bằng cụng dừa dưới bóng mát chân đồi…

 

Hòn Đú… xa xa … Bãi biển nơi đây đã đầy màu sắc tuyệt đẹp. Nếu có nhiều thời gian, đi bộ thì có thể đến sát cận Hòn Đú.

 

Đến Mũi Né mà không ghé thăm một cơ sở làm Nước mắm sẽ là một điều đáng tiếc…

Hẹn thư sau.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc

(14-16/10/2017)

Thuộc chủ đề:Chẳng cũng khoái ru?, Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Nghĩ từ trái tim

”Thở và Thiền dưới góc độ khoa học”

31/10/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 6 Bình luận

Ghi chú: Như đã hứa, hôm nay em nvquyen vừa gởi video clip ghi hình buổi Trò chuyện về ”THỞ và THIỀN dưới góc độ khoa học” tại Tu viện Khánh An, quận 12, Tp.HCM ngày CN 22.10.2017 vừa qua.

Xin chia sẻ cùng các bạn.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Lõm bõm học Phật, Thiền và Sức khỏe

Kỳ 2: Tin thêm về Lớp “Phật học & Đời sống” chùa Xá Lợi

27/10/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 1 Bình luận

Tin thêm:

Thứ bảy 21.10. 2017 vừa qua, Lớp ”Phật học & Đời sống” do Ban Phật học Chùa Xá Lợi tổ chức đã được tiếp tục khá sôi nổi.

Khi nào có clip do nvquyen ghi hình gởi về sẽ post ngay để các bạn tiện theo dõi.

Chiều mai, Thứ bảy 28.10. 2017 Lớp vẫn tiếp tục như thường lệ: 15-16h30. Mời các bạn rảnh rỗi cứ đến vui nhé.

Thấy status này trên một trang Facebook. Xin chia sẻ cùng các bạn.

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

 

Em nvquyen vừa gởi clip Lớp Phật học & Đời sống ngày Thứ bảy 21.10. 2017 vừa qua xin chia sẻ cùng các bạn… xa xôi.

Kỳ tới sẽ là clip ngày Thứ bảy 28.10.2017.

DHN

 

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Trao đổi về THỞ và THIỀN ở Tu viện Khánh An

26/10/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,

Trao đổi về THỞ và THIỀN ở Tu viện Khánh An

 

Chủ Nhật 22.10.2017, trong khuôn khổ khóa tu Sống Tỉnh Thức lần thứ 20 tại Tu viện Khánh An, Quận 12, Tp.HCM, mình đã đến Trao đổi cùng các Phật tử học viên về chủ đề ”Thở và Thiền dưới góc độ khoa học” theo lời mời của Thầy Thích Trí Chơn, trụ trì. Dưới đây là vài hình ảnh để bạn coi qua trước nhé. Nay mai, theo BTC sẽ gởi clip quay buổi sinh hoạt này mình sẽ chuyển đến bạn sau vậy.

Tu viện Khánh An là một tu viện chủ yếu về Thiền, trang nhã, thanh tịnh, cảnh quan khá đẹp. Mình đến sớm, đi loanh quanh chụp một ít hình ảnh, sau thời tụng kinh, gặp thầy Trí Chơn nơi cái Thất Vô Sự của thầy khá dễ thương…

Thất Vô Sự của thầy Trí Chơn, trụ trì Tu viện Khánh An, quận 12

 

Mình chọn chủ đề “Thở và Thiền dưới góc độ khoa học” nhằm góp phần giải thích rõ hơn về Thiền Anapanasati dưới góc độ cơ thể học, sinh lý học và tâm lý học, bao gồm cả thiền chỉ  và thiền quán mà Phật đã dạy từ hơn 2500 năm trước… trong Kinh Tứ Niệm Xứ.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Các bạn sinh viên thư giản trước khi vào Giảng đường dự buổi trao đổi về ”Thở và Thiền”.

 

Dưới đây là đường links để đọc tin từ Tu viện Khánh An:

 

http://tuvienkhanhan.com/index.php/phap-duong-chanh-niem/tin-phap-duong/post/1159:bac-si-do-hong-ngoc-thuyet-trinh-ve-tho-va-thien

http://tuvienkhanhan.com/index.php/phap-duong-chanh-niem/tin-phap-duong/post/1160:nhan-thuc-luan-phat-giao-va-khoa-hoc

 

 

 

 

 

 

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Thiền và Sức khỏe

“Chân dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa” của Ngô Thế Vinh

20/10/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Vài nét về “Chân dung Văn Học Nghệ Thuật & Văn Hóa”

của Ngô Thế Vinh

Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê)

 

 

Ngô Thế Vinh là một thầy thuốc, một bác sĩ y khoa. Nên dù là một nhà văn, nhà báo, nổi tiếng với nhiều tác phẩm, đặc biệt những cuốn sách viết về dòng Mekong gần đây của anh, thì người ta vẫn thấy thấp thoáng bóng blouse trắng. Anh luôn nhìn con người như một tổng thể, thân tâm nhất như. Cho nên những bài viết của anh về các văn nghệ sĩ và các nhà văn hóa trong cuốn tuyển tập này luôn có những chi tiết, những góc nhìn của người thầy thuốc, lấp lánh tình người trong mỗi câu chữ.

 

Võ Phiến “nhà văn lưu đày”

Những ai từng đọc Võ Phiến, từng đọc “Đất nước quê hương’’ với nào áo dài, bánh tráng, tô cháo, chén chè, rụp rụp, đất nước, con người… thì coi bộ khi phải rời xa những thứ quấn quít đó của quê nhà, Võ Phiến đã khốn khổ thế nào!

Trong bài ‘’Một cốt cách ở đời’’ về cuốn sách có tựa là Cuối Cùng của Võ Phiến, tôi viết:

“Suốt một đời người đeo đẳng văn chương chữ nghĩa, chẻ sợi tóc làm tư, lặn lội vào những nẻo u uẩn ngóc ngách của lòng người, bỗng dưng cuối cùng hiện ra trước mắt một vầng sáng: Mộc Mạc

Xưa từng có xóm có làng

 Bà con cô bác họ hàng gần xa

Con trâu, con chó, con gà

Đàn cò, lũ sẻ, đều là cố tri.
(…)

Rồi bây giờ:

Thân tàn đất lạ chơi vơi
Trông lên chỉ gặp bầu trời là quen.

(Mộc Mạc, Võ Phiến)
Một người như thế thì đúng là một kẻ bị lưu đày. Lưu đày tự trong tâm khảm. Cho nên thầy thuốc Ngô Thế Vinh đã có một chẩn đoán chính xác, chỉ cần một dấu chứng (sign): ‘’… bữa ăn ở nhà ông bà Võ Phiến với bánh tráng thuần túy Bình Định nhúng nước, chấm nước mắm nhỉ chanh ớt đỏ au…” Rồi anh cho biết thêm: chanh, ớt đều hái ở vườn nhà, ngay tại Mỹ quốc!

 

Đinh Cường “đốn ngộ’’

Đinh Cường từng nói: “Tôi đã vẽ trong mọi hoàn cảnh, nơi chốn. Không biết để làm gì. Có lúc gần như tuyệt vọng, đôi khi thấy mình được cứu rỗi. Và tôi lại tiếp tục vẽ, tiếp tục suy nghiệm”.

Và, Huỳnh Hữu Ủy nhận xét về tranh Đinh Cường :“Không rực rỡ, không lạc điệu, một chất màu ủ và quánh mà vẫn nhẹ nhàng và reo ca như vàng kim. Một thứ dạ kim với bao nhiêu hào quang quay trở vào bên trong”. Phải. Quay trở vào bên trong. Là một Đinh Cường đốn ngộ vậy.

Ngô Thế Vinh cho biết có lúc Đinh Cường ‘’muốn loại bỏ mô thể /forme của sự vật để chỉ còn giữ lại cái chất liệu /matière thuần túy của sơn dầu” nhưng rồi cuối cùng anh vẫn trở về với hội họa tạo hình!

Bởi, “đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt” (TCS). Sắc tức thị không/ không tức thị sắc rồi đó thôi! Ngô Thế Vinh nói đúng: giờ đây không cần ký tên dưới bức tranh, người ta vẫn nhận ra là tranh của Đinh Cường.

Nhớ năm 1993, khi tôi ở Boston thì Đinh Cường gởi tôi: “Mỗi lần moa đến thác Niagara, moa đều có cảm giác muốn nhảy ùm xuống thác như con diều rơi cho vực thẳm buồn theo của TCS vậy”.

Rồi mới thôi (2014), Đinh Cường trong bài thơ Phương nào viết “gởi Đỗ Hồng Ngọc”:

Vậy đó. ngàn năm trước ngàn năm sau
chỉ nghe Không Lộ hú dài tiếng thơ
hữu thời trực thượng cô phong đỉnh
trường khiếu nhất thanh hàn thái hư

Những ngày tháng nằm bệnh của Đinh Cường, chúng tôi bàn bạc tìm nhiều cách cứu vãn tình thế, không xong, như trong bài Pain, Painter, Paintings dạo đó tôi đã viết:

… Thân Trọng Minh thầy thuốc/ lắc đầu sợ khó qua/ con trăng này, không chắc/ cơn đau đã dập vùi…/ Ngô Thế Vinh tìm kiếm/ một pain specialist/ cho một người painter/ suốt đời tìm cái đẹp… (ĐHN).

 

“Khoảng trống’’ Nghiêu Đề

Lần nọ, Ngô Thế Vinh xin một tấm hình của ông cậu tôi, Nguiễn Ngu Í. Anh nói để viết về Nghiêu Đề, một người bạn mà anh gọi là ‘’bạn tấm cám’’. Có một bài phỏng vấn Nghiêu Đề của Nguiễn Ngu I trên Bách Khoa thời đó (khoảng 1970), trong loạt bài Sống và Viết với… ; Sống và Vẽ với…v.v… Họa sĩ Nghiêu Đề bày tỏ quan điểm nghệ thuật của mình: Ở quê tôi, có một giống chim lạ, sắc trắng, và dáng mong manh lắm, thường bay một mình trong đêm trăng. Người ta bảo nó bay mãi lên cao, và tan vào mặt trăng, không bao giờ trở lại. Tên nó là Nguyệt. Tiếng hót hay vô cùng. Không biết vì sao tôi yêu nó. Chỉ biết mỗi lần nó bay ngang cùng tiếng hát đã làm tôi xúc động. Bây giờ tôi nghĩ Nghệ Thuật tôi muốn là một cái gì hết sức tự nhiên như tiếng hót của chim Nguyệt vậy’’…

Trong ‘’Người bạn tấm cám Nghiêu Đề’’, Ngô Thế Vinh cho biết: Đó là “… một người bạn không ham muốn sở hữu một thứ gì. Sự nghiệp của anh chỉ là những dấu chân chim trên cát, mau chóng bị xóa nhòa bởi lớp sóng thời gian”. Cho nên đã có rất ít bài viết về Nghiêu Đề cho đến nay. Anh muốn lấp ‘’khoảng trống” đó. Bài viết của Ngô Thế Vinh là một kỳ công, không chỉ đầy đủ tiểu sử, quan niệm sống, quan niệm sáng tác mà còn sưu tập được một số hình ảnh, bìa sách, bìa báo quý giá của Nghiêu Đề.

Và tôi thật sự giật mình khi được xem bức Bố Cục Sen của Nghiêu Đề, vẽ năm 1986 khi anh đến Mỹ. Nghiêu Đề từng trả lời Nguiễn Ngu Í : “Nói về mình đã khó, giải thích cả tác phẩm mình nữa, thì thật quá sức…”  nhưng với cảm nhận của một người thưởng ngoạn, tôi tự giải thích cho mình được quá chớ phải không? Tôi không tin cái đẹp của tranh chỉ ở ‘’chất liệu’’, màu sắc, ánh sáng, hình thể… mà cái chính vẫn là ý tưởng, dù nhiều khi còn nằm trong tiềm thức của người họa sĩ ‘’bất khả thuyết’’. Tranh Nghiêu Đề với tôi không chỉ để ngắm nghía, mà để ngẫm suy.

Bố Cục Sen là một. Bố Cục Sen dĩ nhiên không phải Sen. Sen chỉ là cái cớ. Hãy nhìn kỹ mà coi. Từ những làn sóng cuồn cuộn xô bồ dưới kia vươn lên nhưng búp sen e ấp rồi đột ngột tách ra, vút lên trời cao, một đóa sen vừa nở: thiếu nữ!

Mà thiếu nữ trong tranh Nghiêu Đề, đến thi sĩ Luân Hoán cũng choáng: “… thế gian được mấy góc trời / để tay Thánh chúa vẽ môi mắt tình / dẫu từ đường nét hiển linh / nghìn năm em vẫn một mình khói sương”…

Nhưng thiếu nữ ở đây cũng chẳng phải thiếu nữ. Đôi mắt to để nhìn rõ nhân gian, tiếng kêu trần thế, một tay nâng cành dương liễu, một tay rưới giọt cam lồ: Quán Thế Âm Bồ-tát!

Hình như Nghiêu Đề đã tìm ra một lối thoát, như tiếng hót của chim Nguyệt… bay ngang bầu trời!

Cảm ơn Ngô Thế Vinh đã lấp “khoảng trống Nghiêu Đề”.

 

Và, “Tìm lại thời gian đã mất”

Trong Tìm lại thời gian đã mất, viết về người Thầy của chúng tôi ở trường Y thời đó (Y khoa Đại học đường Saigon) – Giáo sư Y khoa Phạm Biểu Tâm – anh đã vẽ nên một nhân cách của vị thầy, một trí thức chân chính, bằng những hồi ức cảm động.

Viết về Thầy nhưng cũng là viết về một thế hệ những người áo trắng, từ thuở còn là sinh viên đến khi là người thầy thuốc trong buổi nhiễu nhương của cuộc chiến tương tàn. Cũng là đoạn hồi ký của chính anh, chính tôi, những ngày gian khó dưới mái trường Y đầy uy nghiêm, đầy lý tưởng. Ngô Thế Vinh học trên tôi một năm nhưng cùng chung mái trường Y khoa suốt 6-7 năm trời, cùng làm báo Tình Thương với nhau nên gần gũi, thân thiết. Dưới mắt tôi, anh là một người bạn thâm trầm, kín đáo, đa cảm, mà như ráng giấu đi những cảm xúc để chỉ bày tỏ trên trang viết!

Tôi còn nhớ khi thầy Phạm Biểu Tâm đón lứa tân sinh viên chúng tôi vào trường Y ở 28 Trần Quý Cáp Saigon, Thầy ân cần dặn dò: “Nghề Y là một nghề cao quý, nếu mình muốn cao quý, nhưng cũng là một nghề thấp hèn, nếu mình muốn thấp hèn!”. Rồi Thầy nói thêm: “Trong đời làm nghề Y, không tránh khỏi đôi khi lầm lỗi, nhưng chỉ nên là những lỗi nhẹ để ân hận mà không nên để phải hối hận!”.

Năm 1988, khi Saigon (tp HCM) chuẩn bị thành lập trường Y riêng (nay là ĐHYK Phạm Ngọc Thạch), tôi đã đến thăm Thầy, xin thầy cho vài lời chỉ dạy. Thầy nói, “Trước hết phải Nghiêm”. Đúng vậy. Sinh mệnh bệnh nhân nằm trong tay người thầy thuốc. Thế hệ thầy thuốc chúng tôi đều đã học được điều này từ tấm gương của chính Thầy trong nếp sống, trong nghề nghiệp.

Hình như ai trong chúng ta rồi cũng có lúc ”tìm lại thời gian đã mất” phải không Vinh?

 

(ĐHN, Saigon, 8/2017)

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Thầy thuốc và bệnh nhân, Vài đoạn hồi ký

Kỳ 1: Về lớp “Phật học & Đời sống”

19/10/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Nhắn tin chung các bạn… gần gũi

Chiều thứ bảy 21.10. 2017, từ 15h-16h30  tại Chùa Xá Lợi, 89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3 Tp.HCM sẽ có buổi trao đổi, giao lưu về ”Phật học & Đời sống”, do Bs Đỗ Hồng Ngọc và Cư sĩ Tô Văn Thiện phụ trách.

Thân mời các bạn rỗi rảnh, ghé vui. 

Trân trọng,

Đỗ Hồng Ngọc.

Ghi chú thêm: Thứ bảy ngày 7.10.2017 vừa qua, để chuẩn bị cho đợt sinh hoạt với chủ đề ” Phật học & Đời sống” này cũng đã có buổi bàn thảo sơ bộ. Hôm đó có em nvquyen tham dự và đã chịu khó ghi hình – chỉ giữ lại phần ”dẫn đề”- thế này và post lên đây để các thân hữu tham khảo.

Rất cảm ơn nvquyen.

Thân mến,

ĐHN

 

 

Tin thêm: Thứ bảy 21.10. 2017 Lớp ”Phật học & Đời sống” đã được tiếp tục khá sôi nổi. Khi nào có clip do em nvquyền ghi hình gởi về sẽ post ngay để các bạn tiện theo dõi.

Ngày mai Thứ bảy 28.10.2017L ớp vẫn tiếp tục như thường lệ. Mời các bạn rảnh rỗi cứ đến cho vui nhé.

Thấy status này trên một trang Facebook. Xin chia sẻ.

Trân trọng ,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Thuộc chủ đề:Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống, Thư đi tin lại

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 47
  • Trang 48
  • Trang 49
  • Trang 50
  • Trang 51
  • Interim pages omitted …
  • Trang 124
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Thiền và Sức Khỏe: Góc nhìn khoa học.
  • Tâm Nhiên: TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ
  • Tâm Nhiên: “DUY MA CƯ SỸ” ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Sách song ngữ Việt Anh: CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HANH PHÚC
  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • HKKM trong Như không thôi đi được
  • Tran Thi Huong trong
  • Mai Linh Le trong Đỗ Hồng Ngọc: CHUYỆN HỒI ĐÓ
  • Huỳnh Vũ La Ngà trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Đoàn thế long trong Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • Văn Bình Nguyễn trong NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”
  • Tú Quyên trong Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Lam Minh Yen (Yen Minh Lam) trong Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email