(dutule.com: Tin Văn Học Nghệ Thuật, ngày 04/09/2010 05:22 AM)
dutule.com (ngày 3 tháng 9-2010): Tháng 10 năm 2009, Cơ sở H.T. Productions ấn hành thi phẩm “năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới.”
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
BS Đỗ Hồng Ngọc
– Bác sĩ, tôi 49 nên lúc nào cũng bị ám ảnh bởi câu “49 chưa qua 53 đã tới…” của ông bà mình nói. Thực tế bây giờ tôi cũng đã bắt đầu thấy có chút gì đó lôi thôi rồi?
– Chút gì là chút gì…?
– Đái đêm. Đêm nào cũng phải thức giấc hai ba lần để đi tiểu. Hồi trước đâu có vậy. Ngủ thẳng cẳng tới sáng!
Sáng ngày Chủ nhật 3-10-2010, Đơn vị Sư phạm Y học và Bộ môn Khoa học hành vi & Giáo dục sức khỏe trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch đã phối hợp tổ chức Bàn tròn Sinh viên lần đầu tiên cho sinh viên Y năm thứ nhất với hai chủ đề “Vì sao chọn học ngành Y? » và « Làm thế nào để học Y cho tốt?” Buổi trao đổi kéo dài từ 8g30 đến 11g30, có sự tham gia của một số thầy cô cùng hơn năm mươi sinh viên y khoa. Đặc biệt, có sự hiện diện của thầy Dương Quang Trung, người sáng lập và là hiệu trưởng đầu tiên của trường cũng đến chia sẻ những điều tâm huyết về ngành Y với các tân sinh viên.
“Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu… Hà Nội mùa thu… Mùa thu Hà Nội…Nhớ dến một người… ”(TCS).
“Khúc khích” là từ gợi tả tiếng cười nhỏ và liên tiếp, biểu lộ sự thích thú riêng với nhau. Từ điển tiếng Việt của Ủy ban Khoa học xã hội và Viện ngôn ngữ học nói vậy. Cười nhỏ và liên tiếp. Tại sao nhỏ? Vì muốn không ai nghe. Tại sao liên tiếp? Vì không thể dừng được, không thể ngưng được. Tại sao cười? Vì thích thú. Thích thú cái gì? Chỉ có trời mới biết! Có điều chỉ thích thú “riêng với nhau” thôi. Của hai người thôi. Người ta không thể khúc khích một mình. Một mình chỉ có thể tủm tỉm hoặc ha hả. Cũng không khúc khích chỗ đông người, dễ bị tưởng là mới ở bệnh viện ra. Khúc khích phải có chút rụt rè, bẽn lẽn, “nhột nhột” trong đó mới được. Đó là tiếng cười của Triệu Mẫn lúc lọt xuống hầm với Trương Vô Kỵ, và Trương giáo chủ đã không bỏ lỡ cơ hội vừa quát tháo vừa cù nhẹ vào lòng bàn chân nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng làm cho nàng cười…khúc khích mãi cho đến thành… giáo chủ phu nhân! Khúc khích hẳn không xuất phát từ một ý định cười. Không chuẩn bị cười. Không toan tính cười. Nó phải đến tự nhiên từ một cảm xúc bất ngờ nào đó. xem tiếp …
Một hôm, nhạc sĩ Dương Thụ mời tôi đến Cà phê Thứ 7 của anh trò chuyện một bữa cho vui. Được thôi. Tôi vẫn thỉnh thoảng đến chỗ anh để uống cà phê và nghe chuyện trò mà. Đề tài gì? Thiền và sức khỏe. Vấn đề đang rất được giới trí thức quan tâm. Căn phòng nhỏ xíu, nhưng trang nhã, ấm cúng. Một chỗ chơi nhạc thính phòng, họp mặt bạn bè kiểu salon thế kỷ 18- chỉ thiếu một nữ bá tước- để chuyện trò thân mật, cách biệt với ồn ào nhộn nhịp ngoài kia.
Gió heo may đã về…

Lời cảnh báo dễ thương cho mọi người về một quãng đơi mới.
Vẫn với cách trò chuyện tinh tế và dí dỏm của Đỗ Hồng Ngọc , người thầy thuốc ý nhị và tài hoa…
“Tôi 31 tuổi, một người “bận rộn” trẻ ở TP. HCM. Vừa rồi đi khám bệnh thì phát hiện bị viêm dạ dày, HP+. Tìm hiểu trên mạng thì được biết bệnh này sẽ lây cho người khác qua nước bọt khi nói chuyện hoặc ăn uống chung. Tôi không lo nhiều về bệnh của mình vì tin sẽ hết bệnh sau khi uống thuốc theo chỉ dẫn của bác sĩ điều trị. Nhưng lo là đang làm ở công ty, văn phòng nhỏ 70m2, có sáu người làm chung, sợ khi tiếp xúc, trao đổi công việc sẽ lây bệnh cho mọi người. Cũng rất lo là đã lây bệnh cho công ty mấy ngày trước rồi chăng? Tuần trước nữa tôi có về quê, không biết đã có lây bệnh cho người thân dưới quê không nữa (nhất là đứa cháu mới 1 tuổi, tôi ẳm nó và hun vô mặt, vô miệng nó, lo quá bác sĩ ơi)? Từ đây tới ngày hết bệnh tôi quyết định sẽ không về quê nữa!
…”Theo thông lệ, hằng năm Cty chúng tôi đều có tổ chức cho toàn thể CB-CNV khám sức khỏe tổng quát. Việc tìm một trung tâm tin cậy, phù hợp để có một kết quả tốt thì có thể thực hiện được. Tuy nhiên, rất khó khăn vì chưa tìm được 1 BS hoặc 1 nơi tư vấn về tình trạng sức khỏe của CB-CNV để có thể sử dụng các kết quả có được một cách hiệu quả nhất.
Khi người thầy thuốc dùng thuốc kích thích làm sớm rụng một cái trứng, chọc hút nó ra rồi nuôi dưỡng trong một môi trường cho nó chín muồi; sau đó lọc trong hàng tỷ tinh trùng ướp sẵn trong tủ lạnh, chọn lấy một con cứng cáp, rã đông, đợi nó đủ sức ngọ ngoạy rồi bơm thẳng vào cai trứng kia, thế là đã có thể tạo ra một… con người mới – thì y học tưởng như đã có thể thay thế được… Tạo hóa! Khi vẽ xong được bản đồ gène, người ta cũng hy vọng rồi đây sẽ có một công nghệ can thiệp trực tiếp vào gène người, chọn được màu mắt, màu tóc, lông mi, tình cảm, trí tuệ, ưng ý để phối hợp với nhau làm nên một mẫu người lý tưởng. Bộ phận nào trong cơ thể coi bộ hơi cũ, hơi quá đát một chút, thì có thể ra siêu thị sinh học mua ngay một cái mới để thay. Người ta cũng chế được các loại áo khi mặc vào sẽ cho biết ngay tình trạng tim mạch, nhiệt độ cơ thể mỗi lúc mỗi nơi; chế ra loại toilet khi ngồi vào lập tức hiện lên các thông số phân tích tình trạng phân, nước tiểu các thứ… xem tiếp …
Càng ngày người ta càng bị “vô sinh”, không hiểu tại sao! Vô sinh có tính “toàn cầu hóa” một cách rất rõ rệt. Nước càng tiên tiến, càng vô sinh. Tiên tiến trước vô sinh trước, tiên tiến sau (chậm tiến) vô sinh sau, còn đang phát triển thì… vô sinh từ từ! Trong khi người Âu – Mỹ đi tìm con nuôi dáo dác thì người Mễ, người Uganda… vẫn đẻ ào ào. Tại một quốc gia giàu có… thì người giàu đẻ khó hơn người nghèo. Nhà cao cửa rộng, tiện nghi đầy đủ, cao lương mỹ vị thì vô sinh nhiều còn nhà ổ chuột, thiếu ăn thiếu mặc thì đẻ nuôi không xuể! Trong một cuộc điều tra “Xã hội học – sức khỏe” tại một xã nghèo ở ngoại thành có tỷ lệ phát triển dân số rất cao, một thanh niên cho chúng tôi biết sở dĩ người ta đẻ nhiều là vì không có niềm vui nào khác! Mười năm sau trở lại chốn này đã thấy đô thị hóa, dịch vụ giải trí thừa mứa, người ta bận rộn nhiều việc, có nhiều niềm vui khác nên người ta không buồn đẻ nữa! Kỹ thuật thụ tinh trong ống nghiệm ngày càng dễ dàng và tiện lợi, giá cả phải chăng và tại Anh, người ta còn cho miễn phí nhằm thúc đẩy phát triển dân số, “trẻ hóa” dân số đang già cỗi của họ nên chuyện thụ tinh nhân tạo sẽ ngày càng phổ biến. Cách đây khá lâu, một tạp chí Pháp đăng một bức tranh biếm, vẽ một đám cưới cô dâu chú rể đang âu yếm dắt tay nhau đi chào mọi người thì một đoàn các labo cầm ống nghiệm rồng rắn chạy theo để tiếp thị.xem tiếp …
BS Đỗ Hồng Ngọc
– Vậy thì tôi hiểu rồi bác sĩ ơi!
– Hiểu cái gì?
– Hiểu tại sao bây giờ nhiều cô gái rất xinh mà lại có râu!
– Thiệt hả?
– Chớ bác sĩ không thấy sao? Làm bộ hoài…! Rồi còn…
– Còn gì nữa?
– Còn đàn ông sao ngày càng thấy giống… đàn bà! Ỏng ẹo, lã lướt, mỹ phẩm phấn son, nước hoa sực nức, vào ra mỹ viện …
– Cũng do hormone trong thức ăn ư?
– Không biết. Nhưng tôi có đọc một tin trên báo nói ở một con sông nào đó bên Anh quốc, cá đực biến thành cá cái hết trơn…xem tiếp …
Bùi Trân Thúy
Tôi biết và ngưỡng mộ BS Đỗ Hồng Ngọc đã lâu, từ lần đầu được tiếp xúc với anh (năm 1979) khi con gái tôi (chưa đầy 2 tuổi) bị một bệnh viện ở tỉnh chẩn đoán là “sơ nhiễm lao”. Tôi, lúc ấy, một người mẹ trẻ, là giáo viên tỉnh lẻ, chồng công chức, đồng lương ít ỏi, con gái mà “sơ nhiễm lao” thì sẽ thế nào đây? Gặp anh trong những năm đầu sau 1975, chưa có bệnh viện, phòng mạch tư, BV Nhi đồng thì lúc nào cũng quá tải. Tôi nhớ mãi giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Theo tôi thì cháu không bệnh gì đâu, chỉ suy dinh dưỡng thôi, nhưng tôi sẽ cho làm xét nghiệm để có kết quả chính xác, không sao đâu!”. Với cái vỗ vai thân tình, tôi tưởng như ai đó đã tiêm cho mình liều thuốc hồi sinh và quả thật, con gái tôi không bị chứng bệnh mà lúc nghèo khó ấy, với tôi, thật là khủng khiếp! Chúng tôi ở lại BV Nhi đồng một thời gian và chen chúc cùng mọi người trong những bữa cơm chỉ dành cho bé chứ không dành cho người nuôi vì tất cả, lúc đó, đều ăn bột mì, bo bo, cơm chỉ dành cho bệnh nhi. Tôi không gặp lại anh lần nào và mừng thầm: con không bệnh nặng nên không cần phải được bác sĩ giỏi khám!xem tiếp …
BS Đỗ Hồng Ngọc
– Bác sĩ ơi?
– Dạ, có tui…
– Hổng dám… Chuyện động trời vậy mà bác sĩ im re?
– Chuyện động trời gì đâu?
– Chuyện mấy đứa nhỏ dậy thì…
– Ối, dậy thì thì đã dậy thì từ hồi tạo thiên lập địa…
– Nhưng đây là mấy đứa nhỏ xíu, mới 4 tháng tới 15 tháng tuổi mà đã dậy thì…
– Cái này thì lạ. Tôi thỉnh thoảng cũng có gặp trường hợp dậy thì sớm ở bé gái khoảng 6-8 tuổi làm bà mẹ rất lo lắng…
xem tiếp …
