Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

thư gởi bạn xa xôi 8.17 (tiếp)

15/08/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 1 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp)

Về Phan Thiết

 

Với mình thì ”Phan Thiết” luôn bao gồm cả Lagi và Mũi Né, cả Ma Lâm và Mương Mán.  Vậy là đông tây nam bắc có đủ cả. Cái vùng đó thật lạ. Ngoài địa danh Lagi (đọc là La Di, giọng Nam bộ) thì còn có La Gàn, La Ngâu, La Ngà… Núi thì có Tà Cú, Tà Dôn, Tà Đặng, Tà Lài, Tà Mon… Hàm thì có Hàm Tân, Hàm Thuận, Hàm Đức, Hàm Tiến… Có người bảo La là sông, Tà là núi và Hàm là ruộng. Mình chỉ biết vậy.  Mương Mán nổi tiếng với Ga Mương Mán, trên tuyến đường xe lửa Bắc Nam hàng trăm năm, bỗng dưng sau 75 bị đổi tên thành Ga Bình Thuận, chẳng hiểu tại sao. Có lẽ rồi đây Ga Tháp Chàm sẽ đổi thành Ga Ninh Thuận… và rồi ga Diêu Trì, ga, ga… tiếp tục đổi tên.

Về Phan Thiết, lúc nào cũng ghé Lagi. Thế nào cũng ghé Đập Đá Dựng. Một ly cà phê. Nhìn dòng nước chảy xiết. Ngày nào, mới đó mà đã hơn 60 năm, cùng bạn bè đạp xe vượt đồi, qua các trảng cỏ cao hơn đầu người, lên Đá Dựng tắm sông. Trần truồng như nhộng. Đến khi Bình Tuy làm cái đập nước, có cái nhà một cột giữa dòng, có những con lân đá mang tên mới là Đập Đá Dựng thì vẫn trần truồng như nhộng tắm sông cả bọn. Mới thôi.

 

 

Về Mũi Né lúc này muốn ngắm dừa “xứ Rạng” thì phải vào các resort may ra. Mà rừng dừa cũng già quá đỗi rồi.

 

 

Vườn dừa Rạng.

 

 

 

 

Thuyền thúng (Thúng chai) bây giờ cũng lạ. Xanh xanh đỏ đỏ cũng khá tươi.

 

 

Bàu Trắng, Bàu Sen xưa là một vùng tuyệt đẹp với đồi cát mênh mông, hồ nước mênh mông xanh ngút ngàn mà nay dấu xe đặc chủng du lịch cày xới không thương tiếc… Nhớ ngày nào đưa đoàn T4G đến thăm còn hoang sơ lắm.

 

 

May còn một chút làng chài ở Hòa Thắng, nơi có cái đảo nhỏ trông giống như một con Rùa biển gọi là Hòn Đú (Rùa biển vùng mình gọi là con Đú, nhớ không? Đú lên cát đẻ trứng hằng trăm quả, như trái bóng bàn, mềm mềm và vỏ dai chắc, vùi trong cát để ấp, khi nở ra hằng trăm con đú con đua nhau bò xuống biến…).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lần này về Phan Thiết mình còn ghé lên Ma Lâm. Tính gặp Ngô Đình Miên thăm mà bạn đi Saigon. Thôi ghé chụp cái hình chiếc ga xép nhỏ, ngày nào 12 tuổi, đi theo Chị Ba Oanh từ chùa HN lên thăm bác Năm H, anh Lìn, chị Nhạn… bằng xe lửa. Nay anh Lìn (Lâm Hồng Lân cũng vừa mới mất). Ma Lâm chỉ cách Phan Thiết 15km, thuộc Hàm Thuận Bắc, có đường đi thẳng lên Di Linh Đà Lạt, quốc lộ 28, ngang qua khu rừng nguyên sinh mênh mông đượm vẻ huyền bí nên từ xưa đã được gọi là Ma Lâm chăng? Ở đó có Đập Sông Quao hùng vĩ. Sông Quao đổ về Lương Sơn, Phan Rì, còn nhớ chứ? Lần này mình cũng có ghé thăm Đập Sông Quao. Năm xưa, còn Má, đã đưa Má đến đây.

 

Đập sông Quao

 

Ga xép Ma Lâm

Rồi ghé tạt ngang Chùa HN, nơi mình ở mấy năm tuổi thơ đi học Trường tiểu học Bạch Vân của cô Tiểu Sính (Hồ Thị Tiểu Sính, con Út cụ Hồ Tá Bang) rồi vào đệ thất trường Phan Bội Châu năm đó (1954)… Mấy cây điệp (phượng) to đỏ rực mùa hè và cây me khổng lồ ba người ôm không xuể trong sân chùa đã bị đốn chặt tự bao giờ, may còn sót lại một cây dừa ngơ ngác. Mới thôi.

 

 

 

 

 

Nhưng không thể không kể thêm rằng mỗi lần về Phan Thiết thế nào cũng phải ăn Bánh Căn và ăn chè “Mộng Cầm”, rồi uống trà Lipton đặc biệt chỉ thấy có ở Phan Thiết, quán cafe BM bên bờ biển Vĩnh Thủy (Thương Chánh).

 

 

Trà lipton nóng, tự pha chế. tự vắt trái quất, chanh, cam vào tách trà, có sẵn táo tàu, xí muội, cam thảo… các thứ! Rất ngon. Chỉ thấy có ở Phan Thiết.,

 

Vậy đó, vài chuyến về Phan Thiết gần đây của mình. Phải kể cho bạn nhớ quay quắt chơi!

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Thuộc chủ đề:Chẳng cũng khoái ru?, Ghi chép lang thang, Gío heo may đã về ...., Uncategorized

thơ Hoàng Xuân Sơn

11/08/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

thông thống.  gió

                                                 luợng nồm,

                                                từ một phẩy heo may

 

(tặng BS Đỗ Hồng Ngọc)

 

linh thần của cá

cách hành xử của tôm

với lũ nghêu sò

chúng ta hằng ăn thịt đỏ

bó rau xanh lăn lóc ngoài hè

bìa đậu trắng vẫn còn nằm trong giỏ

chẳng phải là vua cũng lính hầu tíu tít

chúng ta thưởng thức màn trình diễn ngoạn mục

bò.  lết                           lê

và trườn

đôi bàn chân thống lĩnh

quảng trường kêu ca

không còn sự lựa chọn nào khác, chúng ta

dựa dẫm sự lịch lãm của những chùm nho nâu bóng

men hổ vàng

thứ đã làm nên dưỡng chất

niềm tin thống khoái

khi những cây nấm trồi lên

thực vật sống đời thực vật

và bọn mình ngày mỗi lùn xuống

bằng những nắm đấm

buồn xo

 

 

hoàng xuân sơn

9 tháng 8 năm 2017

 

Ghi chú: 

hxs; Từ 1 cơn đau thống phong, từ lời khuyên của bs ĐHN, viết 1 đoạn ngắn chia sẻ cùng quý bạn .

Lời bình của ĐHN: Khi nhà thơ… bị GOUT thì hẳn Gout khác với… thiên hạ! Bởi Gout hóa thành thơ. Bạn đọc kỹ đi nhé. Nếu vẫn chưa hiểu thi sĩ ”rên” cái nỗi gì thì Gout đi một lần rồi biết!

Thuộc chủ đề:Chẳng cũng khoái ru?, Ghi chép lang thang, Nghĩ từ trái tim

gặp Phạm Văn Hạng ở Saigon

26/07/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi

Gặp Phạm Văn Hạng ở Saigon

Gặp Phạm Văn Hạng (PVH) cũng khó. Tuổi con ngựa. Mà ngựa trời. Anh có căn nhà rất đẹp ở Đàlạt, có một vườn tượng ngoài sân và trong nhà thì đầy tranh và tượng… Ở Saigon anh cũng có một căn nhà đẹp không kém, có cả một cái vườn tượng độc đáo mà anh nhại giọng Saigon là “Giường tượng”. Dĩ nhiên là ở Đà Nẵng cũng có một… ngôi nhà và vườn tượng! Không biết còn chỗ nào nữa không không biết. Chớ lên Đà Lạt tìm thì anh đang ở Đà Nẵng. Ra Đà Nẵng tìm thì anh đang ở Saigon. Về Saigon thì biết anh đang ở Đà Lạt…

Lần này anh phone Thân Trọng Minh, rồi gọi mình, nói muốn gặp mấy anh em ở Đường Sách. Đợi mãi không thấy. Thấy một bạn lơ ngơ tìm. Hỏi thì ra PVH hẹn. Rồi một ông bệ vệ, cũng lơ ngơ tìm, hỏi, lại PVH hẹn. Lát sau thêm vài vị nữa. Rồi PVH cũng tới. Kẹt xe, xin lỗi. Đi bên anh là bà xã anh, chị Trần Thị Nim. Chị Nim là một bác sĩ, nhưng viết văn là chính. Hôm nay hóa ra PVH “ra mắt” tác phẩm mới của vợ với hai cuốn truyện lịch sử Nguyễn Trãi và Thăng Trầm Việt Quốc (3 cuốn dày cộm), viết theo dạng chương hồi, như Đông Châu Liệt Quốc, chị Nim cho biết.

Từ trái: Đỗ Hồng Ngoc, Trần Thị Nim, Phạm Văn Hạng, Nguyễn Đăng Hưng, Lê Trọng Nhi, Thân Trọng Minh (Đường Sách SG, 25.7.17)

PVH với mình vốn là chỗ thân thiết lâu năm. Có lần anh nói thân phụ anh cấm anh không được đi theo con đường nghệ thuật, nhưng anh đã “vượt lời nguyền”, quyết đi theo con đường riêng của mình và có thể nói anh đã thành công.

Năm 1999, cách đây 18 năm, một hôm, anh phone mình gọi đến nhà anh đường Cây Trâm ở Gò Vấp uống cà phê chơi. Mình tới, anh cười, ngồi đây cà-phê cho tôi “retouch” cái chân dung của ông một chút. Thì ra anh đã “nắn” cho mình một cái chân dung mà không báo trước, bây giờ kêu ngồi cho anh chỉnh sửa… Vừa cảm động, vừa tức cười cái ông bạn họa sĩ, điêu khắc gia này…

Trong lúc anh hí hoáy ngắm nghía, cạo cạo, sửa sửa cái gì đó, mình cao hứng lấy giấy phác nhanh một cái chân dung anh, gọi là để “đáp lễ”. Không vẽ không được, Anh có cái bộ râu và mái tóc thấy là muốn vẽ. Lúc anh làm xong, mình liền chìa bức phác họa cho anh xem. Anh có vẻ ngạc nhiên và khoái lắm.

Phạm Văn Hạng
(Đỗ Hồng Ngọc vẽ, 1999)

 

 

 

Ít lâu sau, anh mang tặng mình bức tượng chân dung bằng đồng. Mình giấu kỹ. Sợ người nhà cười bày đặt. Thế rồi nhiều năm qua, một hôm mình vào phòng bỗng thấy bức tượng râu tóc đều bạc. Kể anh nghe, anh nói bụi… đó!

Thì ra thế.

 

Đỗ Hồng Ngọc và Phạm Văn Hạng (25.7.2017)
Ảnh: Thân Trọng Minh

Còn cái hình này ở trong cuốn Nghệ thuật Phạm Văn Hạng, Nhà xuất bản Mỹ Thuật, 2005.

Gởi bạn coi vui nhe. Mới thấy hồi đó mình trẻ hơn bây giờ!

 

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Vài đoạn hồi ký

Thư gởi bạn xa xôi: Chuyến về Lai Vung

18/07/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Chuyến về Lai Vung

Nói đến Lai Vung người ta nghĩ ngay đến Nem! Dĩ nhiên rồi. Nhưng Lai Vung còn có quýt. Quýt hồng nổi tiếng. Đặc biệt vào mùa Tết. Mùa này chưa Tết nhưng chỉ cần coi cái vườn quýt xanh ngút ngàn đủ sướng. Rồi tự hứa trong lòng: Mùa Tết lại về Lai Vung…

Quýt Lai Vung (ảnh: Trần Duy)

Lần này đi là đi theo Thân Trọng Minh, người bạn đồng môn từ hơn nửa thế kỷ trước. Anh nói mình đến Sadec, về Lai Vung, rồi đi sâu vào xã Long Hậu thì có anh chị bạn rất thân là Nguyễn Đồng Quan và vợ là Hồ Thị Bạch Nhạn đón tiếp… Anh là một thầy giáo, gốc Lai Vung còn chị không ai xa lạ, là chị của Hồ Thanh Ngạn, người bạn văn chung của chúng tôi đã mất, gốc Huế. Lần này Ngọc sẽ là ”khách quý” của anh chị Quan – Nhạn đó nhé. Minh căn dặn. Sẽ ở khách sạn ngàn sao, đi thuyền trên rạch và được ăn đủ thứ đặc sản miệt vườn. Nghe mê quá. Chuyến đi ngoài Minh/Hằng còn có cặp Lê Ký Thương/Kim Quy, những người bạn thân thiết của ”gánh hát” mình. Thu Vàng đang ở Đà Nẵng nghe tiếc hùi hụi. Các bạn Duyên/Tùng, Nguyệt Mai, Khánh MInh… thì đặt hàng, bận gì thì bận, phải viết ngay Thư gởi bạn xa xôi đó nha.

Sadec thì mình đi lại đã nhiều lần. Cũng có đi ngang Lai Vung, nhưng chỉ dừng mua Nem chớ chưa lần nào vào sâu trong vườn quýt. Ngoài ”phần cứng” do TTM ”thiết kế”, mình đóng góp thêm “phần mềm” cho chuyến đi, cà rịch cà tang, ghé nơi này nơi khác theo…truyền thống giang hồ vặt. Đầu tiên đề nghị các bạn ghé Mỹ Tho, ra tận bờ sông Tiền (Mekong) ăn hủ tiếu Mỹ Tho có tiếng từ xưa. Nhớ Trang Thế Hy, xưa ở bên kia cầu Rạch Miễu, từng có một truyện ngắn đặc sắc : Mỹ Thơ!

Sau đó đề nghị các bạn ghé thăm khu Di tích Rạch Gầm – Xoài Mút, nơi Quang Trung đại phá quân Xiêm! Các bạn lâu nay chỉ đi quốc lộ 1, chưa từng ghé nơi này. Ai cũng ngạc nhiên sao có một khu Di tích hùng vĩ mà thanh nhã đến thế, lại ít người biết. Chụp vài tấm hình lưu niệm.

Dưới tượng đài Quang Trung, khu Di tích Rạch Gầm-Xoài Mút

Ngôi nhà rường Nam bộ trong khu Di tích

Sông Tiền, vùng Rạch Gầm- Xoài Mút, nơi trận chiến xảy ra.

 

Sau khi tham quan khu Di tích, đoàn tiếp tục đi dọc tả ngạn sông Tiền về phương Nam, giữa những khu vườn cây trái xum xuê của Vĩnh Kim, hướng về Cai Lậy, Cái Bè.

Dọc đường nhiều quán xá đơn sơ bày bán trái cây các loại. Mùa này chưa có vú sữa, xoài, măng cụt… nhưng nhiều sa-pô-chê, sầu riêng cũng rất ngon.

”Cô hàng sầu riêng” mời mua một trái sầu riêng chín cây thơm lừng…

Quán bên đường… có võng đu đưa…

Rời Mỹ Tho, đoàn đi qua cầu Mỹ Thuận. Mọi người nhắc thuở đi phà. Sao quên được! “Em đi mau kẽo trễ chuyến phà đêm…”

Qua cầu Mỹ Thuận quẹo phải thì về Sadec. Đi ngang qua Nha Mân, vùng nổi tiếng nhiều gái đẹp. Mà theo truyền thuyết thì vua Gia Long lúc còn bôn ba vùng này  đã ”bỏ” lại nhiều mỹ nữ (lúc đó chưa gọi là phi tần!).

Xe chạy ngang Nha Mân, mình hỏi, ủa sao chẳng thấy cô nào đẹp hết trơn vậy? Mấy người đẹp ở trong vườn chớ ai đứng đây cho ông thấy!

Từ thành phố Sadec về Lai Vung khoảng hơn mười cây số, từ đó đi sâu vào xã Long Hậu, ngang chợ Long Thành, dọc theo những dòng kênh chẳng chịt. Vùng này Long nhiều quá. Địa danh toàn Long. Thì ra nói vua Gia Long từng bôn ba ở đây khá lâu, cho nên vùng này bây giờ con gái cũng rất đẹp! Xe quanh co qua mấy cây cầu ngang nhỏ xíu. Lỡ xe lên cầu mà bên kia cũng có xe đang lên thì chịu, phải lùi xuống chờ, không khéo lọt tõm xuống dòng kênh. Con kênh chính ở Long Hậu đây rồi. Kênh Cán Cờ. Sao lại cán cờ? Anh Quan cho biết, theo Sơn Nam (?) thì lúc chạy đến đây, vua Gia Long bị gãy cán cờ, phải thay cán mới.

Xe phải đậu ở nhà cô Út 12. Căn nhà rộng, có dàn hoa vàng tuyệt đẹp. Hai ông bà có con là bác sĩ, rể bác sĩ nhưng quan trọng nhất là một vườn quýt mênh mông sau nhà!

Nhà cô Út 12, em anh Quan, bên con kênh “Cán Cờ”. Con đường làng đã đựợc tu sửa để chở… quýt!

Buổi cơm trưa… linh đình đã được dọn sẵn. Ôi thôi, ê hề! Mình còn đang “Gút” nên có kiêng dè một chút. Chị Nhạn nói tôi có dự buổi nói chuyện của anh Đến để mà thấy tại chùa Hoằng Pháp ở Hốc Môn năm 2013 đó nhé. Thì ra thế. Tứ hải giai huynh đệ là vậy. Chị nay đã 75, đi chùa, tụng kinh, niệm Phật chăm chỉ. Anh tuổi thìn, 78 (tuổi Ta) bằng với mình. Con cháu đề huề. TTM bảo chị Nhạn… là một trong những người đẹp nhất ở Huế thời đó. Bọn Minh có Hồ Thanh Ngạn, Phan Ngô (Lữ Quỳnh), Châu Văn Thuận, Nguyễn Mậu Hưng… thường đến rủ chị đi uống bia! Thì ra, chị đi theo để trả tiền bia cho các cậu! Chị kể anh chị người Huế người Sadec có duyên tiền định thế nào mà lại gặp nhau ở Saigon trên một chuyến xe buýt! Ở đây người ta gọi chị là Cô hai Sadec!

Cơm nước xong, anh hai Quan đưa bọn này ra thăm ”tịnh cốc” của anh ở sau vườn. Tịnh cốc nằm trên một cái ao anh gọi là ao “Dao Trì”. Cốc chủ trang trọng giới thiệu tịnh cốc của mình. Trời ơi, có cả một tủ sách! Đủ thứ. Cả kiếm hiệp, cả văn thơ, cả Phật học, cả Hồng lâu mộng…!

Tịnh cốc trên ao Dao Trì của anh hai Quan.

 

Tủ sách và bàn thờ Phật

“trà đàm” và ”cà đàm” trong Cốc cùng cốc chủ.

Bất ngờ cốc chủ với tay lấy một cuốn sách đưa cho mình xem. Ối trời, cuốn Gươm Báu Trao Tay của Đỗ Hồng Ngọc. Bất ngờ ở chỗ trên bìa sách, ai đó đã cắt cái hình mình trên báo dán vào. Hình trên báo Tuổi Trẻ năm đó, trả lời phỏng vấn, mình nói tôi học bác sĩ vì ”ghiền mùi nhà thương”!

Bất ngờ nữa là có bức thư của một người bạn anh hai Quan… mà anh đã cho mượn sách đọc.

Một trận mưa như trút nước. May quá. Tạnh sớm. Thân Trọng Minh đã đặt hàng từ trước: một chiếc thuyền sẽ đến chở mọi người đi dạo trên kênh Cán Cờ ra đến sông Hậu (Mékong). Mưa còn lâm râm. Lạnh. Có áp thấp nhiệt đới sắp thành bão. Mọi người xuống thuyền nhưng mình không đi. Nhớ năm xưa đi thuyền trên sông Hương, nửa chừng thuyền lủng lổ, nước vào ào ào. May ghé kịp vào gần bờ phía Kim Long. Lội lóp ngóp. Lần đó có Thái Kim Lan, Tôn Nữ Hỷ Khương, Tường Vân, Như Mai, Như Ngân, Lê Gia Phàm… Ôi, nhớ đời. Mình ở nhà, đi loanh quanh ”thăm dân cho biết sự tình”… Rồi thuyền cũng chỉ đi một quãng, ra đến sông Hậu, sóng to gió lớn bèn phải quay về ngay!

Bữa cháo gà chiều cũng rất ngon. Có Tâm, con trai lớn anh hai Quan cùng dự, cụng ly liên tục với cậu Minh. Trước đó, ba ông bạn mình nói ”nhớ nhà” quá, bèn xách ghế ra sân… hút thuốc! Thì ra ”nhớ nhà châm điếu thuốc”… là vậy!

Tối, anh Quân chủ nhà thu xếp cho mình cùng TTM ra ngủ ngoài cốc với anh, khách sạn ngàn sao như TTM giới thiệu, nhưng một lần nữa mình từ chối, xin được ngủ một mình trên cái divan! Lý do: sợ ”ếch kêu” um sùm! (*). Ao Dao Trì dĩ nhiên là có cá quẫy, ếch kêu ỏm tỏi thiệt, nhưng không phải vậy. Chỉ có LKT biết chuyện, tủm tỉm cười một mình.

Sáng sớm, cà phê cà pháo xong, đi dạo vườn một vòng. Ôi bao nhiêu là cây trái!

anh hai Quan cùng ĐHN thăm vườn sớm.

 

vườn cam trỉu quả

 

 

 

 

 

 

 

 

Đã đến giờ phải lên đường vì còn ghé thăm mấy nơi ở Sadec.

Chủ khách tạm biệt và hẹn ngày tái ngộ. Lần tới, hy vọng có cả ”gánh hát” cùng đi.

Về Sadec, ghé qua chùa Kim Huê, nơi cách đây vài năm, mình đã có dịp đến Trò chuyện cùng quý vị Phật tử. Các thầy gặp lại rất vui. Thầy Thiện Ân, 91 tuổi còn khỏe lắm. Thầy Thiện Lâm trụ trì và thầy Nguyên Thiện đang du học Mã Lai cũng vừa về nghỉ hè. Đang có lớp tu tập ngắn ngày cho học sinh, các thầy mời đoàn ghé thăm và đề nghị phát biểu mấy câu khuyến khích các em tu học!

Sư ông Thiện Ân chùa Kim Huê Sadec.

 

Ghé thăm lại ngôi nhà “Người Tình” Huỳnh Thủy Lê bên bờ Sa giang.

 

 

 

 

 

 

Trên đường về tạt qua Vĩnh Long. Mưa lại ào ào. Ghé Xẻo Mây ở Cái Bè cà phê mà không có, chỉ có món… nhậu! Đây là một điểm khá đẹp. Nhiều du khách từ bên Vĩnh Long băng thuyền qua sông Tiền ghé chơi.

Đầu óc mình ngày càng tệ, không nhớ chính xác địa điểm bắt xe phải  chạy vòng vòng. Tệ nhất là tên gọi Xẻo Mây cũng không nhớ, chỉ nhớ cái gì Xẻo, Xẻo… Ở vùng này, ”xẻo” là chỗ sông ăn sâu vào trong đất liền thành một cái vũng (mà ở ngoài bờ biển thì gọi là vịnh?). Cái Bè có Xẻo Mây, Đồng Tháp có Xẻo Quít…

Bạn thấy đó. Lúc này mình làm biếng viết thấy rõ.

Hẹn thư sau vậy nhé.

Đỗ Hồng Ngọc.

……………………………………………………………………………………………………………………………..

(*) Ở vùng mình, không biết tự bao giờ có câu chuyện kể: Đứa cháu nghe ông mình ”đánh rắm” một tiếng rõ to giật mình hỏi – Cái gì vậy ông? – Ếch kêu! – Ếch kêu sao thúi? Ông lúng túng: – Ếch chết – Ếch chết sao kêu? Ông càng lúng túng: – Hai con!…

Chuyện vậy. Nhảm nhí. Không nên đọc.

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Những người trẻ lạ lùng

Hoàng Xuân Sơn: “chợt thấy lòng vui một chút buồn”

06/07/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

“chợt thấy lòng vui một chút buồn”

 

Đó là câu thơ của Hoàng Xuân Sơn (HXS). Tôi đọc được trong thơ Quỳnh. Tập thơ mới mà rất cũ của anh.

“Trong trùng trùng duyên khởi cuộc nhân sinh, những hạt mầm vay mượn có hạt chắc và lép…”. HXS viết. Chắc gì đã chắc. Chắc gì đã lép. Tôi nghĩ. Thơ là tấc lòng. Thốn tâm thiên cổ.

Rồi anh nhắc người bạn Phạm Nhuận: Có hề chi vàng một chút rong rêu.

Phải có hề chi. Vàng, tái, hay xanh thì ‘’cũng đã chín tới’’ (HXS).
Bỗng nhớ Trịnh: Nhìn lại mình đời đã xanh rêu…

mày râu nam tử sao bàng nhược?
sậy yếu lau mềm có thế thôi!
già trơ một chỏm đầu mốc thếch
tóc bạc kể hoài mây vẫn trôi

“bạch vân thiên tải không du du” là vậy. Nó cứ trôi và chẳng cần biết đã vẽ nên những gì trên khoảng không mênh mông kia.

có. không. ừ nhỉ hơi đâu luận
phù vân rồi cũng trắng ngang đầu

Có lần tôi gởi một bài thơ Đường luật cho Ni sư Trí Hải với hai câu mở:

“có có không không có có không?/ không không có có có không không?”. Và Ni sư họa ngay tức khắc: “có cũng không mà không cũng không…”

May thay HXS cũng vừa tìm thấy:

một buổi mai tịnh độ
vân yên hà đương say
mộng đời không ai giữ
thức dưới tạng hoa gầy

Phải rồi. thức dưới tạng hoa gầy chính là trở về với Như Lai rồi đó. Như Quách Thoại sụp lạy cúi đầu khi nghe cái bông bụp hiền lành trước cửa hàng ngày bỗng cất lên tiếng hát…

Khi nghe được “cát bụi mệt nhoài’’ cũng là lúc thấy biết ‘’cát bụi tuyệt vời’’ (TCS)  ra sao.

hạt bụi bay qua nóc nhà thờ
núp vào thánh giá nép vào thơ
trời cao xanh quá lòng vô nhiễm
một phút an nhiên thổi tới bờ

thổi tới bờ là ‘’đáo bỉ ngạn’’. Yết đế yết đế… rồi đó vậy.

Trong “Thả lỏng toàn thân thả lỏng chưa?’’ trên www.dohongngoc.com/web/ tôi viết: “(…) hạt bụi lang thang/ dính vào hơi thở/ duyên sinh vô ngã/ ngũ uẩn giai không/ từ đó thong dong/ thõng tay vào chợ” (ĐHN). trời cao xanh quá lòng vô nhiễm/ một phút an nhiên thổi tới bờ  thì thõng tay vào chợ được rồi phải không?

Trong bài mười năm, thơ , HXS đề từ ‘’kỷ niệm 10 năm thế vì an sinh’’ khiến tôi ngạc nhiên. Thế vì an sinh ư? Chỉ “thế vì” thôi ư? Có lẽ người thơ đã mỏi mắt đi tìm,

lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình

thơ đau nào phải người mông muội
ngôn cú bày ra một cuộc sầu
khí hào dễ có bùng lên. chốc
khuấy bọt bèo tan sóng rượu trào

để rồi thấy “thơ ở đâu xa” kia thôi! Vậy là đã đủ cho thơ Quỳnh. Tôi nghĩ.

Và bỗng muốn nói nhỏ với nhà thơ:

đừng mở miệng. đừng. tơ trời đương xuống
rụng trên đồi và tiếng hát bao la
đừng vội vã hôn sâu vào mật đắng
hồn lưu cư còn thuở trái cây nhà

Nhưng nỗi đau hình như vẫn còn đó. Khôn nguôi.

lũ lượt người về như ong vỡ
một ngày tan biến giữa thinh không
đạp xe trong quãng bình yên ấy
chợt thấy lòng vui một chút buồn

Chợt thấy lòng vui một chút buồn! Phải rồi đó. ‘’một chút buồn’’ để thấy một trời vui. Bởi vui, ấy là nỗi buồn của “yên ba giang thượng sử nhân sầu”!

Cũng làm nhớ Trịnh “Ta mang cho em một chút buồn’’

Chỉ để rồi: “Trong vườn trăng/ Vừa khép những đóa mong manh ” (TCS)…

Khép, cũng chính là mở thôi vậy!

 

Đỗ Hồng Ngọc.
(Saigon 6.7.2017)

…………………………………………………………………………

· Italic: thơ Quỳnh, Hoàng Xuân Sơn, 2017

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim, Những người trẻ lạ lùng

Chuyện trò cùng các bạn CHS Nguyễn Hoàng (Quảng Trị)

25/06/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,

Buổi chuyện trò cùng các bạn CHS Nguyễn Hoàng (Quảng Trị),

 

Đúng như bạn nói, tháng này mình bận quá nên ít viết lách lăng nhăng như mọi khi! Nhưng bận nhất có lẽ là việc chuẩn bị cho Hội thảo về Y đức cho Sinh viên Y5 trường Đại học Y khoa PNT ngày Thứ bảy 17.6.2017 . Tuy bây giờ mình chỉ làm “cố vấn” thôi, nhưng cố vấn mới thật bận rộn. Nhờ các bạn trẻ trong Bộ môn cùng các sinh viên hỗ trợ nên đây có thể nói là đợt Ht thành công và có chất lượng. Mình sẽ “tường trình” chi tiết cho bạn sau vậy nhé.

Chủ nhật 18.6 lại có buổi Trò chuyện với khoảng 600 sinh viên Phật tử tại Pháp viện Minh Đăng Quang của Sư Giác Toàn. Đề tài: Tại sao tôi học Phật? theo “đặt hàng’ của Sư Minh Liên.

Ngày 23.6 lại có buổi “hướng dẫn” cho các thầy đang về An cư kiết hạ tại Chùa Xá Lợi. Mỗi tuần hai buổi, thầy Đồng Bổn trụ trì giao cho cư sĩ Trần Đình Sơn, Minh Ngọc và Đỗ Hồng Ngọc “phụ trách”. Sơn về lịch sử, MN về Thiền lâm bảo huấn, mình về Y học và Phật học ứng dụng… Một cách làm mới, cũng hay chứ phải không?

Hôm nay Chủ nhật 25.6 lại có buổi Chuyện trò cùng các thầy cô, các bạn Cựu học sinh Trường Nguyễn Hoàng, Quảng Trị tại Saigon, tp.HCM. Buổi nói chuyện khá đặc biệt vì… ở ngoài trời nhưng rất thân mật, gần gũi. Gởi bạn coi trước vài hình ảnh vậy nhé.

Buổi trò chuyện ở một công viên cây xanh trong Thành phố.

Vẫn là đề tài “Nếp sống An Lạc”…

Nhưng mình đã đọc vài bài thơ như Bông hồng cho Mẹ, Thư cho bé sơ sinh và Mới hôm qua thôi cho các bạn nghe và nói về “Tháp Nhu cầu của Maslow” cùng Phương pháp thở bụng của Bs Nguyễn Khắc Viện.

Thu Vàng, một bạn thân, khách mời đặc biệt của Cựu học sinh Trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị hát cho mọi người nghe: Thoi Tơ và Bông hồng cho Mẹ… sau đó ca sĩ  vội vàng “chạy show” đến Quán Văn cho kịp giờ!

 

 

 

 

Và thật bất ngờ, có một bài thơ viết ngay tại chỗ của cô giáo Nguyễn Thị Cao Ly tặng ĐHN. Cô nói mới viết nháp, đợi cô viết lại cho đàng hoàng, nhưng thôi, “nháp” hay hơn phải không?

 

 

Rồi cùng chen chúc chụp chung cái hình kỷ niệm!

 

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Nghĩ từ trái tim, Những người trẻ lạ lùng, Vài đoạn hồi ký

Ghi chép lang thang: “Rửa tay gác kiếm…”

11/06/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 1 Bình luận

Ghi chép lang thang

“Rửa tay gác kiếm…”

Bs Đỗ Hồng Ngọc

(viết cho các bạn trẻ ở Bm YĐ-KHHV)

 

Từ ngày lui về làm “cố vấn từ xa” cho Bộ môn Y đức – Khoa học hành vi do tuổi cao, nhất là từ khi cô Ngọc Dung nguyên Hiệu trưởng kiêm Trưởng Bộ môn cũng đã về hưu và thầy Trương Trọng Hoàng, phó Trưởng Bm được rút về phụ trách Thư viện thì tôi càng ít có dịp làm việc chung với các bạn trẻ ở Bộ môn, có vẻ như ngày càng xa cách tuy các em vẫn giữ một tình cảm quý mến với “thầy Ngọc”. Thỉnh thoảng tôi cũng tổ chức một buổi họp Bộ môn ngoài trời, nơi hồ sen xanh mướt, theo “truyền thống” của Bộ môn từ thời xa xưa khi tôi còn là Chủ nhiệm rồi Trưởng Bộ môn Khoa học hành vi – Giáo dục sức khỏe (KHHV-GDSK) , sau này đổi thành Bộ môn Y đức-KHHV.

Có lẽ nên nhắc một chút chuyện xa xưa đó: Ngay khi thành lập Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng Cán bộ Y tế Tp.HCM (1989), thực chất là một trường Đại học đào tạo Bác sĩ  y khoa 6 năm (sau này được đổi tên thành Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch Tp.HCM) với mục tiêu “vừa lâm sàng vừa cộng đồng” theo hướng đào tạo các chuyên viên sức khỏe (health specialist), không chỉ chú trọng bệnh tật mà còn chú trọng sức khỏe toàn diện cho cộng đồng thành phố, nhà trường đã sớm thành lập Bộ môn Tâm lý-Xã hội học – Sức khỏe do tôi làm Chủ nhiệm, bác sĩ Lâm Xuân Điền phó chủ nhiệm, bác sĩ Nguyễn Khắc Viện, cố vấn. Thời ký đầu còn có cô Nguyễn Thị Oanh và các thầy cô bên Xã hội học và Công tác xã hôi (Social Work) tham gia giảng dạy. Ngay thời đó, Y đức đã được dạy lồng ghép trong Tâm lý học – Sức khỏe, Xã hội học – sức khỏe, dù không nhiều tiết vì các Trường y lúc đó đều chưa có Bộ môn Y đức. Sau này, tôi phụ trách Trưởng Bộ môn Khoa học hành vi – Giáo dục sức khỏe, nằm trong Khối Bộ môn Sức khỏe Cộng Đồng của Bác sĩ Dương Quang Trung, Hiệu trưởng, vẫn tiếp tục giảng dạy về y đức trong tuần lễ nhập môn. Sau này, vấn đề Y đức ngày càng nổi cộm, một bức xúc của xã hội, thì các trường Y mới thành lập Bô môn y đức riêng. Tại Đhyk PNT, gọi là Bộ môn Y đức-KHHV, do Hiệu trưởng phụ trách, Bs Đỗ Hồng Ngọc cố vấn. Nói tóm lại Y đức được quan tâm từ thuở mới thành lập trường tại Đhyk PNT và đã là một truyền thống của Trường.

Hôm nay nhìn các giảng viên trẻ trong Bộ môn đa số nhỏ tuổi hơn mình đến nửa thế kỷ, tôi không khỏi giật mình. Mới ngày nào!

Nay đã đến lúc “rửa tay gác kiếm”, đã đến lúc truyền lại cho các em chút lửa nồng cùng vài “chiêu thức” đặc biệt của một Bộ môn đặc biệt (chăm lo phần hồn của một Đại học y khoa!)  kể cả thức “vô chiêu” để mong các em tiếp tục hành hiệp… Phần mình, lui về một thảo nguyên nào đó thả ngựa chăn…cừu!

Vậy là nhân dịp sắp tổ chức đợt Hội thảo Y đức thường niên cho Y5, tôi rủ các em làm một chuyến giang hồ vặt về Bà Rịa – Vũng Tàu, dĩ nhiên vừa học vừa chơi… theo phương pháp thực địa, tiếp xúc nhân vật và thào luận nhóm….

Dưới đây là vài hình ảnh chuyến đi ngày 4 và 5/6/2017 về một vùng biển:

 

hình ảnh thầy Ngọc… thả ngựa chăn cừu trên thảo nguyên Châu Pha (Cn 4.6.2017)

Thầy Ngọc, thầy Hoàng cùng các đồng nghiệp trong Bô môn Y đức-KHHV (từ trái: Trương Trọng Hoàng, Đỗ Hồng Ngọc, Mai Ngọc Thanh Ngân, Nguyễn Thế Nguyên Hùng, Phương (TL), Lê Kiều Chinh, Lê Thành Tân)

 

Cafe bên hồ Bà-Tô (Xuyên mộc). cần một chút thiên nhiên lắm.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thăm Bác sĩ Lê thị Bích Vân, cùng khóa với thầy Ngọc, tốt nghiệp 1969 tại Y khoa Đại học đường Saigon để nghe kể chuyện xưa tích cũ: học y ngày xưa (7 năm), ra trường làm việc ra sao… Va hình ảnh người thầy thuốc 75 tuổi với mái tóc bạc trắng, tinh thần vẫn minh mẫn, hoạt bát… Bs Bích Vân (bìa trái) cho mỗi người một trái xoài như trái đào tiên và chúc sức khỏe…

 

 

 

Mọi người chụp tấm hình kỷ niệm dưới gốc cây Bồ-đề trước nhà Bs Bích Vân (Đất Đỏ, Bà Rịa)

 

 

 

 

 

 

Chiều 4.6.17 là một buổi Nói chuyện Sức khỏe (Health Talk) của thầy Ngọc với các bà mẹ ở Vũng tàu, đề tài: Giáo dục giới tính cho con em. Thầy Hoàng và anh Tân chia sẻ kinh nghiêm thêm. Buổi nói chuyện sôi nổi với rất nhiều câu hỏi đặt ra… Các bà mẹ còn có dịp tiếp xúc với sách của Hội quán CBM trình bày.
Ngày hôm sau, trên đường về, các giảng viên trẻ đã có dịp thảo luận với thầy Ngọc về buổi Talk này, được không được chỗ nào, tại sao? rút kinh nghiệm gì? cho một buổi Health Talk, cách phá băng, cách dẫn nhập, đặt vấn đề, chuyện kể…

 

Sáng 5/6/17: Buổi trao đổi về hoạt động sức khỏe cộng đồng với bác sĩ Nguyễn Thị Phương Trinh, người có rất nhiều kinh nghiệm thực tiễn, từ các chương trình phòng chống AIDS, Ma túy, Y tế học đường, bác sĩ gia đình, cộng đồng tôn giáo… Sau đó còn có dịp gặp QP, một doanh nhân đang làm chương trình OKULL trên bãi biển Vũng tàu…

 

Các bà mẹ Vũng Tàu và sách.

Không quên hưởng chút gió biển…

 

 

thầy Ngọc “trình diễn” cách ngồi thiền…

 

 

 

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Gươm báu trao tay, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Vài hình ảnh Chùa Phật học Xá-Lợi “ngày xưa”

08/06/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Vài hình ảnh Chùa Phật học Xá-Lợi “ngày xưa”

“Ngày xưa” ở đây là chỉ mới cách đây vài tuần lễ thôi, khi sân chùa còn là một khoảng không gian đầy cây xanh bóng mát, chim hót líu lo và sóc nâu chuyền cành, khách thập phương có thể hít thở chút không gian xanh còn sót lại hiếm hoi ở thành phố ồn ào náo nhiệt này. Hôm nay thì cây xanh đã được chặt đốn dọn dẹp trống huơ để xây dựng thêm những công trình mới.

Chùa Phật học Xá-Lợi là một trong những ngôi chùa cổ, lịch sử của Sài-gòn, Tp HCM, nơi có nhiều di tích được nhiều khách trong và ngoài nước tham quan, thưởng ngoạn. Chùa có một kiến trúc đặc sắc của phương Nam khó tìm thấy ở đâu. Sinh hoạt cũng rất độc đáo. Không có chuyện mê tín dị đoan, bói toán, vàng mã, khói nhang nghi ngút… Chánh điện chỉ thờ duy nhất một tượng Phật Thích Ca uy nghi và tĩnh lặng. Chùa cũng là Trung tâm nghiên cứu Phật học, với nhiều lớp học, Thư viện sách quý, tòa soạn báo Từ Quang, Ban Phật học, gia đình Phật tử, các đạo tràng hoạt động khá tốt…

Dưới đây là vài hình ảnh sân chùa ”ngày xưa” khi còn nhiều cây xanh bóng mát !.

Đỗ Hồng Ngọc

(Saigon, 7/06/2017)

 

 

 

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Phật học & Đời sống, Vài đoạn hồi ký

Hè về (một vài hình ảnh)

03/06/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Hè Về : một vài hình ảnh

Đỗ Hồng Ngọc

 

Những cơn mưa đầu mùa (ảnh: Do Hong Ngoc)

 

Sắp đặt của thiên nhiên (ảnh: Do Hong Ngoc)

 

Phượng hồng đã bắt đầu rải trên hồ sen xanh ngát…
Buổi họp của Bộ môn Y đức-Khoa học hành vi ĐHYK PNT. Thầy Ngọc, thầy Hoàng cùng các bác sĩ trẻ của Bộ môn, để chuẩn bị Hội thảo Y đức cho SV Y5 (Tháng 6/2017).

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Chuyện Mimi

02/06/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Thư gởi bạn xa xôi

Chuyện Mimi

 Vậy là con Mi đã qua đời. Lúc 0h30 ngày 1/6 năm 2017 (nhằm ngày mùng 7 tháng 5 năm Đinh Dậu). Mi là một con mèo. Tên đầy đủ là Mimi. Mimi được đem về nuôi từ lúc còn nhỏ xíu. Một con mèo mướp. Bộ lông thiệt đẹp. Càng lớn dáng càng oai vệ. Đẹp trai ra phết. Thế nhưng Mimi hình như đồng tính luyến ái với con Ky (Lucky), một con chó đực, giống Nhật. Con Ky cứ nhảy lên mình Mimi mà làm càn. Mimi có vẻ chịu trận. Rụng gần hết lông vùng dưới đuôi. Từ ngày con Ky chết thì Mi vẫn ở vậy. Đặc biệt không bao giờ rời khỏi nhà. Không bao giờ đi kiếm một con mèo cái. Mi cũng chẳng thèm săn mồi bắt chuột. Thậm chí mấy con chuột nhắt còn giỡn mặt. Đến ăn ké thức ăn của Mi, hoặc chạy lên chạy xuống thoan thoắt trên sợi dây điện trước mắt Mi. Mi chỉ đứng nhìn. Không quan tâm. Hình như còn có vẻ vui nữa.

Bà xã và cô con út mình rất thương Mimi, coi nó như  một “thành viên” trong gia đình.  Đi đâu cũng vội về vì sợ Mi ở nhà một mình buồn. Lúc đi luôn để sẵn thức ăn nước uống cho Mi và còn ân cần dặn dò này khác. Mi im lặng nghe. Thỉnh thoảng cô út như nói chuyện được với Mi bằng thứ tiếng mèo chuẩn. Mi đáp trả ngon lành. Bà xã mình thì chỉ nói tiếng người, nhưng Mi có vẻ vẫn hiểu. Đi đâu về vùng biển, có cát trắng phau, thơm, sạch, thì bà luôn xúc về mấy bao dành để làm chỗ cho Mi đi vệ sinh các thứ. Mi chỉ khoái vệ sinh trên cát mấy ngày đầu, khi có mùi, Mi chê. Càng lớn tuổi Mi càng đái bậy lung tung cả lên. Đái suốt ba tầng lầu. Đái bất cứ góc nào như để đánh dấu lãnh thổ. Sợ nhất là Mi cao hứng đái vào mấy đống sách của mình. Nhưng không. Mặc dù đang bệnh, bà xã mình cũng phải tận lực lau nước đái mèo. Không càu nhàu, dù đôi khi cũng bực mình rầy la chút đỉnh. Bà còn mua sẵn mấy cuộn giấy vệ sinh cỡ lớn để lau. Mình thì ngầm cảm ơn Mi đã giúp bà xã mình vận động thể lực hàng ngày nên cũng không nói gì. Nghe nước đái mèo riết rồi cũng quen thôi. Chỉ lần nọ, bà được điều trị với thuốc có chất phóng xạ thì Mi mới chịu tự động né tránh mấy hôm. Nó tự biết y như lời bác sĩ dặn. Con nít không được tới gần trong 2 tuần. Người lớn 1 tuần. Cách xa hai thước. Mi có vẻ rành lắm.

Mi chỉ ăn cơm với cá. Không ăn thịt. Về sau, được cho ăn Cat food, hình như là một loại thực phẩm mèo tổng hợp, bổ dưỡng, một thứ fast food. Chẳng bao lâu Mi béo phì, ục ịch, bụng phệ. Ngày càng đái nhiều. Nhưng vẫn còn lanh lẹ lắm. Thoáng cái nhảy vèo. Nhất là mỗi khi thấy có người lạ. Rồi tự dưng Mi bỏ ăn Cat food. Trở lại với cơm cá trong nhà. Cá thôi, mà phải là cá nục chiên hay cá kho thiệt ngon. Mèo gì mà không bắt chuột, không ăn thịt chớ! Chắc có căn tu. Thỉnh thoảng Mi sụt sịt, ho hen, rối loạn tiêu hóa… Được cho uống thuốc bằng cách dùng ống bơm bơm thuốc vào miệng! Vài ba hôm thì khỏi.

Mi ganh tị lắm. Khi có mấy cháu về thăm nhà, Mi gườm gườm. Đeo cứng bà, chen vào giữa, giành bà. Bà đi đâu đeo theo đó. Chỉ khi bà nhỏ nhẹ, kêu con đi chỗ khác chơi đi Mi mới chịu đi. Suốt ngày cứ quanh quẩn quanh bà. Bà sắm cái roi mây để dạy dỗ Mi. Hù dọa thôi chớ chưa đánh đòn lần nào. Bà chải lông, lau rửa, chăm sóc. Mi khoái lắm. Có lần Mi bệnh, cứ xoay vòng vòng một bên. Bà nói nó rối loạn tiền đình. Rồi bà cho uống thuốc. Mi bớt hẳn. Bà tra google, chẩn đoán thêm nó bị “zona thần kinh”!

 Một hôm. Bỗng có một nàng mèo cái xinh đẹp, nũng nịu, õng ẹo, uốn éo… dẫn ba con nhỏ còn bú đến tìm Mi kêu meo meo ở cửa sau. Mèo cái lông trắng muốt, điểm mấy đốm vàng sang trọng, bước đi uyển chuyển cat walk, đúng là một “mèo mẫu” chuyên nghiệp. Nàng đỏng đảnh đu trên song cửa sổ, kêu meo meo. Ba con mèo con, một đực đen và hai cái trắng, leo lưng mẹ, chui bụng mẹ bú chùn chụt. Bà xã mình và cô út thấy thương, mở cửa cho vào, lấy cơm cho ăn. Mi nghe mèo lạ, từ trên lầu rón rén xuống dòm, vẻ ngơ ngác. Mèo cái dợm bước đến. Mi lùi mấy bước rồi vụt chạy. Mấy lần thuyết phục Mi không xong, mẹ con mèo bèn bỏ đi. Một mèo con xinh đẹp được mang gởi cho một gia đình khác nuôi. Cưng như cưng trứng. Nghe nói về sau đã đẻ năm con. Vậy là mèo mẹ thành mèo bà ngoại. Từ đó, biệt tăm.

Mi ngày càng già. Lông bắt đầu bạc. Đi lại lững thững. Càng lười. Ngủ hoài. Uể oải. Uốn éo. Bắt đầu nhức mỏi các khớp.

uể oải, uốn éo, ngủ hoài

Rồi mắt mờ dần. Hình như bị cườm mắt. Tai nghễnh ngãnh. Thấy người lạ không vụt chạy như xưa. Nhưng ý thức vệ sinh lại có vẻ tốt hẳn. Đái ỉa đúng chỗ, đàng hoàng.

Chiều hôm qua Mi mệt. Thở khó. Gầy sút nhanh. Bỏ ăn. Cô út nói chắc nó viêm phổi. Thấy thở lõm ngực. Đến tối, quá nửa đêm thì Mi qua đời. Bà xã mình và cô út rơi nước mắt. Liệm cho mèo xong, nhờ người mang đi hỏa táng. Ghi rõ: Mèo Mimi (2001-2017). Vậy là Mi đã sống cùng gia đình 17 năm. Tính tuổi mèo thì tương đương 84 tuổi người. Một cái chết dịu dàng.

Sáng nay khi được báo tin Mi đã qua đời, mình nói nó cần được chuyển kiếp, cần được tái sinh. Mình sẽ đọc một bài kinh hay câu chú gì đó cho nó. An ủi mọi người. Nhưng khi kể chuyện Mi cho mấy người bạn nghe, hình như mình cũng có chút mủi lòng.

Đỗ Hồng Ngọc.

(Saigon, 01.06.2017)

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Vài đoạn hồi ký

Thư gởi bạn xa xôi: Thơ tình Đỗ Nghê

26/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi,

Thơ tình… Đỗ Nghê (*)

trên Nguyệt san Tình Thương (63-67)

Đúng như bạn nói, trên Nguyệt san Tình Thương (63-67) của Sinh viên Y khoa Saigon thuở đó thì Thơ Đỗ Nghê không chỉ có dòng thơ “Muốn đùa mây về lấp một dòng sông” (xem bài trước) mà còn một mảng thơ tình “ướt át hết sức” nữa! Ướt át hết sức là chữ của Trần Hoài Thư khi anh chịu khó scan toàn bộ thơ Đỗ Nghê trên Tình Thương để gởi về mình và tỏ vẻ ngạc nhiên. Cám ơn bạn già THT. Không có bạn chịu khó lùng tìm được gần toàn bộ Nguyệt san Tình Thương (chỉ thiếu vài số?) thì mình cũng quên tuốt hết rồi đó. Cũng không quên cám ơn bạn Phạm Văn Nhàn. Anh bạn vừa ôm cục sạn thận, vừa ôm đầu gối đau cũng không quên phone hối thúc mình viết bài, còn dọa, nếu làm biếng không chịu viết, bạn sẽ viết thay!

Tuổi 18-20 thuở đó, thơ mình còn cái giọng… ngây thơ hết sức! Mình vốn thủ cựu, nhà quê thứ thiệt, thơ tình chẳng có gì đáng nói. Nhưng nay bạn đã hỏi thì cũng chìa ra cho vui!

Nhưng phải nói thiệt, khi mình in tập thơ Tình Người (1967), mình cũng đã có một bài khá dễ thương, có thể coi như là một “tuyên ngôn” nho nhỏ cho riêng mình:

Bạn thấy đó. Ngây thơ và thiệt thà hết sức! Và quả thật, không biết sao, mình vẫn mến cái nụ cười hai mươi đó, vẫn cảm động khi đọc lại hôm nay. nụ cười đó không  tàn theo năm tháng/ mãi mãi là nụ cười hai mươi/ của những người gái người trai/ suốt đời thương số kiếp/ nhưng chỉ của những người/ mang một niềm tin biển khơi/ TÌNH NGƯỜI ngày mai.

Và đây là một bài thơ viết năm 1958, cho một người con gái:

Quá nhà quê phải không, nghe na ná giọng thơ tiền chiến của ai đó!

Rồi một bài khác nữa, cũng quê không kém:

Và thêm một bài nữa nhé. Dĩ nhiên là những bài đã đăng trên Tình Thương:

Bạn thấy chưa? Những bài nhà quê của một thời xa lắc!

À mà còn một bài chưa tìm ra trên Tình Thương, bài này mình thuộc (nói như cô bé đi Chùa Hương), thôi kệ, đã lỡ thì gởi bạn luôn, vui nhe:

 

Lúc đó trời xanh xanh cao thêm

Biển giăng tay rộng thuyền lênh đênh

Em đi cúi mặt thẹn trong tóc

Cát trắng hôn tròn bước bước em

 

Theo gót chân em lòng ngây say

Bốn phương gió lộng về phương này

Nắng chiều xuống nửa chân trời nhỏ

Em ngại gì em tay trong tay…

 

(Đỗ Nghê, 1960)

Hồi đó khổ vậy đó. Không phải như bây giờ đâu!

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

………………………………………………………………………………………..

(*) Đỗ Nghê là bút hiệu của Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Đã hơn triệu lượt truy cập

20/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Đã hơn triệu lượt truy cập

internet

Tính đến tháng 5 năm nay, trang nhà www.dohongngoc.com/web/ vừa tròn 8 năm! Mới thôi.

Mới ngày nào hai bạn trẻ Phùng Minh Bảo và Lê Thị Thùy Linh mới ngoài 30, bế con đến thăm chú Ngọc và nói để tụi con làm cho chú cái “chấm com” cho vui, để gom góp các bài viết rải rác của chú cho người đọc dễ tìm. Nhớ lần đầu bỡ ngỡ nhìn cái “.com” ngộ nghĩnh của mình trên internet mà tức cười. Nó ngộ nghỉnh làm sao, với cái “diện mạo” mùa thu vàng rụng, cây cao bóng cả… do các bạn trẻ thiết kế dành riêng cho “chú Ngọc”. Nhưng tôi khoái ngay cái “diện mạo” già nua cũ kỹ này và dặn, đừng thay đổi gì nữa nhé! Sau này, có lúc các bạn nói phải thay đổi format gì đó một chút cho các bạn trẻ có thể truy cập dễ dàng qua điện thoại di động bởi bây giờ người ta ít xài ví tính cồng kềnh nữa rồi. Có cái di động trong tay, chỗ nào cũng lên mạng được, chỗ nào cũng đọc được, cũng làm việc được. Ly kỳ quá! Nhưng thay gì thì thay, đừng thay “mùa thu vàng rụng” quen thuộc là được, tôi dặn!

Thời kỳ đầu, viết bài xong, chọn hình xong phải nhờ các bạn SGC của Phùng Minh Bảo và Thùy Linh post lên giùm. Vậy mà sau này, lò tò mò, cũng tự post bài post hình lên được. Mất khá nhiều thì giờ, nhưng cũng vui. Tìm được cái hình minh họa “đắc ý” cũng khoái chứ phải không? Có người còn nói chỉ cần coi cái hình minh họa, chẳng cần đọc bài cũng thấy… đủ rồi! Thời hiện đại mà. Facebook, Tweeter… các thứ, ai cần dài dòng. Sắp tới đây, riết rồi chỉ cần xài ký hiệu với nhau là đủ, khỏi cần viết lách chi nữa cho thêm phiền.

Tám năm trang nhà dohongngoc.com. Chẳng ngờ cũng đã có hơn triệu lượt truy cập. Một “trang nhà” cấp 4, tuềnh toàng, trống hoắc, lâu lâu mới có một bài, có khi “ào ạt” hai ba bài cùng lúc, của một ông già lười, chỉ có “bác đến chơi nhà ta với ta” (Nguyễn Khuyến), cũng ngộ chớ phải không?

Thống kê thấy ghi nhận:

Total page views
2,263,574
Total visitors
1,001,579
Page views per visit
2.26
Last hits time:
16:18:31 16 May

Thời gian đầu chưa có thống kê như vậy, chắc còn cao hơn chút đỉnh. Nhưng… có bạn vào đọc vài trang, vài bài, vài câu, vài chữ cũng đủ vui rồi. Ai có thì giờ mà lang thang như xưa?

Xin ghi lại vài câu đã viết từ thuở ban đầu: “Tôi mù tịt công nghệ thông tin. Tôi cũng không ưa cuộc sống ảo. Dù vẫn biết cụôc sống ngỡ là thực này vẫn chỉ là mộng, huyễn, bào ảnh, sương mai.. Đối với tôi, vi tính là một cái máy đánh chữ, tiện lợi hơn một chút cho việc sửa bài, lưu bài…. dù vẫn kiếm tìm vất vả! Nhưng rồi do nhu cầu nghiên cứu, học hỏi, tôi cũng phải mò mẫm lên mạng lai rai. Bỗng thấy ngày càng nhiều những bài viết, những sách… của mình xuất hiện. Có nhiều chỗ sai sót, nhiều chỗ khuyết danh, tam sao thất bổn! Từ đó, mơ ước có cách nào đó gom góp lại, phân lọai ra, bổ sung thêm… để chính thức thành một tập tư liệu “động”, có thể chia sẻ với mọi người, làm chỗ giao lưu với bạn bè, tương tác với bạn đọc gần xa. Vả lại, thêm tuổi tác, có khi cũng cần chút bận rộn?…

Thế rồi, một hôm, hai bạn trẻ không quen biết đến thăm, nói sẵn sàng giúp tôi làm một trang web, tập hợp các bài víêt lại, làm chỗ trao đổi giao lưu, và có thể trở thành một nơi tham vấn, tư vấn sức khỏe… Và rồi chỉ vài hôm sau, đã thấy xuất hiện www.dohongngoc.com/web/ coi cũng ngồ ngộ. Tôi nói muốn trang web của mình nghiêm túc, vì là một thầy thuốc, tôi phải chịu trách nhiệm về những gì mình viết, mình hướng dẫn chuyên môn. Dĩ nhiên, bên cạnh đó, có phần văn học, bay bổng hơn và phần đạo học, trầm lắng, vốn là những điều tôi vẫn đang sống và viết”. 

internet

Quả thật, có cái “.com” cũng hay! Nó mở rộng tầm liên hệ của mình với mọi người ở mọi nơi, mọi lúc và điều quan trọng, nó làm cho mình thấy có… trách nhiệm hơn với những bày tỏ, viết lách của mình.

Dịp này, một lần nữa, chú Ngọc cảm ơn Phùng Minh Bảo, Thùy Linh và các bạn trẻ SCG nhé.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Ở nơi xa thầy thuốc

Thư gởi bạn xa xôi

28/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Về… Miền Trung

Sẽ viết thêm về các buổi gặp gỡ với nhà thơ Phạm Ngọc Lư ở Đà Nẵng, với nhà thơ Hoàng Lộc, Nguyễn Như Mây… tình cờ gặp ở Hội An, với Đynh Trầm Ca ở Vĩnh Điện… như bạn đã hỏi thăm nhé. Riêng buổi sáng mình đến ”giao lưu” với bạn bè ở “Không gian ĐỌC” Hội An, 31 đường Phan Bội Châu, cạnh bờ sông Hoài thơ mộng thì các ”bạn trẻ” ở đó đã ”phóng” lên youtube mấy đường links. Mình nói các ”bạn trẻ” bởi đa số bạn bè lứa U80 như mình thường lọng cọng với các kỹ thuật công nghệ thông tin hiện đại này!

Thôi, chịu khó, rảnh thì coi qua, nghe qua chút cho vui cũng được. Tùy hỷ nhé.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

 

Hoi an 3

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), ĐHN, Cô giáo Khiếu Thị Hoài (phụ trách Không gian ĐỌC. Hội An)

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), ĐHN, Cô giáo Khiếu Thị Hoài (phụ trách Không gian ĐỌC. Hội An)

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Uncategorized, Vài đoạn hồi ký

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và những khoảnh khắc đáng nhớ ở Hội An

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

16:35, 25/04/2017 (GMT+7)

Khiếu Thị Hoài

(Nguồn: báo Quảng Nam Online)

(QNO) – Cuối tuần qua, trong buổi trò chuyện thân mật với văn nghệ sĩ trí thức của Quảng Nam, Đà Nẵng được CLB Không Gian Đọc Hội An, thuộc trường Đại học Phan Châu Trinh  tổ chức tại Hội An, nhà thơ bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã chia sẻ mối duyên của ông với thành phố di sản và đề tặng Hội An hai bài thơ tứ tuyệt.

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), Bs Đỗ Hồng Ngọc, Cô Khiếu Thị Hoài

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), Bs Đỗ Hồng Ngọc, và Cô giáo Khiếu Thị Hoài

 

Giao lưu với nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”

 

 

Trò chuyện cùng các bé...

Trò chuyện cùng các bé…

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với độc giả thiếu nhi Hội An.

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với văn nghệ sĩ trí thức Quảng Nam, Đà Nẵng.
Đến Hội An chỉ trong vòng một ngày, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã có hai cuộc giao lưu với người yêu sách của thành phố di sản. Trong cuộc giao lưu với các độc giả lứa tuổi thiếu nhi, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc cùng các thành viên của CLB Không Gian Đọc Hội An giới thiệu cuốn sách “Tuổi thơ tấm gương Việt” (Nhà xuất bản Phụ Nữ). Tại đây, các độc giả thiếu nhi đã có cơ hội được tiếp xúc với nhân vật được mệnh danh là “con mọt sách” thuở thiếu thời.

Trong cuộc giao lưu giữa nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc với văn nghệ sĩ trí thức Quảng Nam được tổ chức tại điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học, chủ đề “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc chia sẻ: “Đến Hội An, nhìn người gánh hàng rong, thấy phố yên ắng và dòng sông bình yên nằm bên phố xá là đã thấy hạnh phúc rồi. Ở những thành phố lớn chúng ta không thể thấy những khung cảnh yên bình như vậy”. Ông nói, trong vài năm trước, ông đã đến Hội An, yêu vẻ đẹp về đêm và vẻ đẹp ban sớm của nơi này mà viết hai bài tứ tuyệt.
Hai bài thơ rất ngắn, nhưng đã diễn tả được vẻ đẹp tinh tế của Hội An:

Hội An còn ngái ngủ

Mái chùa ôm vầng trăng

Giật mình nghe tiếng chổi

Gà gáy vàng trong sương

(Hội An sớm),

 

Bập bềnh cơn sóng rợn

Nghìn lồng mắt chao nghiêng

Những linh hồn thức dậy

Thở cùng Hội An đêm

( Hội An đêm).

 

Ngay sau hai buổi giao lưu, hai bài thơ của nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã được ông đề tặng trên một chiếc mẹt tre và trên một bức phướn treo ở cửa sổ của điểm dừng chân miễn phí dành cho du khách tham quan Hội An. Ông Võ Hạ Châu – Trung tâm Văn hóa thể thao nói “Đây là món quà kỷ niệm mà điểm dừng chân dành cho du khách của chúng tôi vinh dự nhận được. Du khách khi đến đây sẽ rất ấn tượng với bài thơ được đề tặng một cách độc đáo như thế này”.

KHIẾU THỊ HOÀI

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim

Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với bạn đọc Hội An

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

14:07, 24/04/2017 (GMT+7)

Minh Quân

(Nguồn: báo Quảng Nam Online)

(QNO) – “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại” – đó là những câu chuyện rất đời thường mà nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vừa giao lưu với các văn nghệ sĩ, người yêu thơ Quảng Nam, diễn ra tại Điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học (TP.Hội An).

Buổi giao lưu do CLB Không Gian Đọc Hội An (thuộc trường Đại học Phan Châu Trinh) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Trung tâm Văn hoá thể thao TP.Hội An.
Hoi an 2 Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với người yêu thơ tại Hội An. Ảnh MINH HẢI

“Giàu có, sang trọng, đầy đủ… chắc gì đã có được hạnh phúc?” – nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc gợi mở câu chuyện về hạnh phúc của con người trong cuộc sống hiện nay. Bởi tất cả bị cuốn theo nhịp sống xô bồ, kinh tế đã hướng con người dường như ít quan tâm đến nhau, kể cả trong gia đình.

“Bây giờ con cái đi làm về đóng cửa phòng, một mình lướt, bấm điện thoại. Trong gia đình gặp nhau tâm sự đã khó rồi huống gì ở xã hội? Không tâm sự, không hiểu nhau… Con nhỏ về bị ép học bài, học thêm; cha mẹ lo toan chuyện kinh tế, cơm áo gạo tiền nên ít có thời gian quan tâm đến con cái, gia đình… Đó là hiện đại, đã hạnh phúc chưa?” – nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nêu thực trạng.

Hoi an 3
Với tấm lòng và sự am hiểu về văn thơ, cuộc sống và cả số phận con người, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã chia sẻ những câu chuyện lôi cuốn người nghe. Ảnh MINH HẢI

Chủ đề của buổi giao lưu chính là “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”. Vì vậy những vấn đề như hạnh phúc là gì? Tại sao cần phải sống hạnh phúc? Và làm thế nào để con người có thể hạnh phúc giữa nhịp sống gấp gáp của cuộc sống hiện đại… được nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc chia sẻ một cách chân tình.

Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc được độc giả và bè bạn trìu mến gọi là “người chữa bệnh bằng văn chương”. Ông có hơn 30 tác phẩm thơ, tạp văn đã xuất bản như “Gió heo may đã về”, “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”, “Thầy thuốc và bệnh nhân”, “Viết cho tuổi mới lớn”, “Nghĩ từ trái tim”, “Thư cho bé sơ sinh và những bài thơ khác”, “Thư gửi người bận rộn”, “Thấp thoáng lời kinh”, “Già ơi, chào bạn”…

MINH QUÂN

 

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 14
  • Trang 15
  • Trang 16
  • Trang 17
  • Trang 18
  • Interim pages omitted …
  • Trang 41
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Khóa hè “Sống trong tỉnh thức” cho học sinh tại Ni viện Viên Không (Bà Rịa).
  • Minh Lê NT: Trao đổi với Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • Lương Thư Trung: “CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HẠNH PHÚC”
  • Thư gởi bạn xa xôi: Tháng 3 về Mũi Né
  • Thư gởi bạn xa xôi: Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • HKKM trong Như không thôi đi được
  • Tran Thi Huong trong
  • Mai Linh Le trong Đỗ Hồng Ngọc: CHUYỆN HỒI ĐÓ
  • Huỳnh Vũ La Ngà trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Đoàn thế long trong Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • Văn Bình Nguyễn trong NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”
  • Tú Quyên trong Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Lam Minh Yen (Yen Minh Lam) trong Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email