Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

thơ Trần Vấn Lệ: Cảm Ơn Em Học Trò Yêu Quý

06/12/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Cảm Ơn Em Học Trò Yêu Quý

“Không ai nghèo đến nỗi không có gì để cho. Không ai giàu đến nỗi không cần gì được tặng!”. Câu nói đó là mặt trời chiếu sáng / trái tim người hơn vạn vạn pho Kinh!

Tôi đọc bài luận của em, tôi thật sự giật mình; tôi không tin…em thông minh như vậy! Em nhìn thấy…cái gì ai cũng thấy / nhưng xưa nay chưa ai thốt nên lời!

Dĩ nhiên chúng ta chung một mặt trời. Dĩ nhiên chúng ta chung một vầng minh nguyệt. Người ta không nói không phải vì người ta không biết, chỉ “cảm thông” thôi nên thế giới im thinh!

Mỗi buổi sáng, người ta đón bình minh, mỗi buổi chiều đinh ninh ngày chạng vạng. Sống là sống, tự nhiên và bình thản…nếu “vô thường” là tại Tham, Sân, Si!

…cho nên mới có chữ Từ Bi! Cho nên người ta mới kêu gọi đến lòng Bác Ái! Tấm huy chương nào cũng có bề trái, cầm săm soi…nó là tấm huy chương!

Con người ở thế gian / giàu nghèo không phân biệt / ai có lòng tha thiết / đến cõi đời, người đó đáng tôn vinh!

Tôi cảm ơn em yêu quý của tôi – không biết lời nào tỏ bày trọn vẹn. Em chỉ cho tôi thấy trên đời có điểm hẹn: Chỗ Loài Người Sống Để Yêu Thương!

Có nhà tỷ phú sinh đầu lòng đứa con, vợ chồng cho thiên hạ chín mươi chín phần trăm gia tài, giữ lại một – ông bà sợ mai mốt con mình nghèo, dốt, nó cũng có gì để kiếm cách sinh nhai…

Em là đứa học trò có một-không-hai, em phát biểu câu chưa ai nói! Em không kêu không gọi, tiếng trái tim em trời đất chắc đã nghe!

Tôi cảm ơn, tôi còn có một quê, tôi sẽ trở về nhìn em cấy lúa. Tôi sẽ nhìn theo bước chân em hoa nở, thế gian này đầy ắp Niềm Vui!

Trần Vấn Lệ

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim

Kỷ Niệm 2 Năm NHÓM HỌC PHẬT Chùa Xá Lợi

06/12/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Kỷ Niệm 2 Năm NHÓM HỌC PHẬT Chùa Xá Lợi Tp.HCM

TRÍ BÁ

Sáng 2-12-2015, tại Chùa Phật học Xá Lợi Tp.HCM, Nhóm học đã tổ chức buổi Họp mặt kỷ niệm 2 năm sinh hoạt. Thượng tọa Thích Đồng Bổn đại diện Ban Trụ trì đã đến dự. Tất cả 8 thành viên của Nhóm đều có mặt gồm Đỗ Hông Ngọc, Trần Đình Sơn, Trần Đức Hạ, Trần Phi Hùng, Tô Văn Thiện, Thanh Nguyên, Minh Ngọc, Diệu Châu. Ngoài ra còn có một số khách mời là bạn bè thân thiết.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Nguyễn Thanh Cảnh với Bông Hồng Cài Áo (2015)

17/11/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

 

Nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh với Bông Hồng Cài Áo (2015)

Một đoản văn của Thầy Thích Nhất Hạnh, Bông Hồng Cài Áo, hơn nửa thế kỷ trước vẫn còn đượm mãi khôn nguôi trong lòng người…

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã có bài nhạc Bông Hồng Cài Áo tuyệt vời từ ngày đó: “Một bông hồng cho anh, một bồng hồng cho em, một bông hồng cho những ai… cho những ai đang còn mẹ...”

Nhạc sĩ Nguyễn Thanh Cảnh cũng vừa mới đưa lên Youtube bản nhạc Bông Hồng Cài Áo (2015) với tiếng hát ngọt ngào, đằm thắm, lắng sâu của ca sĩ Diệu Hiền, xin giới thiệu hôm nay đến bè bạn thân quen, dù còn hay đã mất mẹ vẫn nên nghe một lần…

Nguyễn Thanh Cảnh vừa mất Mẹ ở tuổi sắp 70. Vì thế, bài hát còn là nỗi lòng thiết tha của người con bạc tóc mồ côi:

“Cho dù em còn đôi mươi/

cho dù em đã bốn mươi/

khi mất mẹ em vẫn là một trẻ mồ côi…”

Tôi muốn sửa lại: “Cho dù em đã bảy mươi…/ khi mất mẹ em vẫn là một trẻ mồ côi!”

Thử nghe nhé!

Đỗ Hồng Ngọc

 

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

THƯ CHO BÉ SƠ SINH, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

19/10/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư cho bé sơ sinh

thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhạc Phạm Trọng Cầu, tiếng hát Thu Vàng

Sau 4/1975, một hôm, nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu chống nạng đến tìm tôi tại nhà nói là gặp “để tặng cho tác giả thơ” bài nhạc “Thư cho bé sơ sinh” mà anh đã phổ ngày còn ở trong tù, nhờ đọc được bài thơ này của tôi trên một tạp chí y học của bác sĩ Lương Phán (1973)! Anh nói anh viết bài này dành cho giọng hát Thái Thanh, nhưng bây giờ tình thế đã khác! Rồi anh hát thử tôi nghe với cái giọng ồ ề dễ thương của anh! Tôi rất cảm động. Và đó là lần đầu tiên chúng tôi quen nhau.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Duy-ma-cật 8. PHẬT ĐẠO

29/09/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thấp thoáng lời Kinh

8. Phật đạo

Đỗ Hồng Ngọc

Văn-thù hỏi Duy-ma-cật: Bồ-tát làm cách nào để thông đạt Phật đạo? (Bồ-tát vân hà thông đạt Phật đạo?).

Duy-ma-cật đáp: Nếu Bồ-tát làm những việc trái đạo thì sẽ thông đạt Phật đạo (Nhược Bồ-tát hành ư phi đạo, thị vi thông đạt Phật đạo).

Thiệt là choáng váng! Bồ-tát phải làm những việc “trái đạo” mới thông đạt Phật đạo ư? Mà đúng vậy! “Phật đạo” ở đây không phải là Đạo Phật. Phật-đạo là con đường trở thành Phật. Cũng như Bồ-tát đạo là con đường trở thành Bồ-tát. Do vậy, câu hỏi của Văn Thù đặt ra là “muốn thành Phật thì Bồ-tát phải làm những gì?”. Duy-ma-cật trả lời muốn thành Phật thì Bồ-tát phải làm những việc “trái đạo”, không như người ta vẫn nghĩ,  dám làm những việc ngược thói đời, những việc không giống ai… thì mới hy vọng thành Phật được! Nếu cứ trốn lên núi cao rừng thẳm, chui vào hang đá, ngồi dưới gốc cây, ôm bình bát đi khất thực… thì còn lâu mới thành Phật!

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Góc nhìn - nhận định, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Thấp thoáng lời kinh: “Quán Chúng Sanh”

15/09/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

 

Thấp thoáng lời kinh

7. Duy-ma-cật: “Quán chúng sanh”

Đỗ Hồng Ngọc

Lúc ấy, Bồ-tát Văn-thù hỏi Duy-ma-cật: “Bồ-tát nên quán chúng sanh như thế nào?”
Duy-ma-cật đáp: “Như nhà ảo thuật nhìn thấy ảo vật mình tạo ra. Bồ-tát quán chúng sanh cũng như vậy đó”.

duymacat thien nu tan hoa “Quán” đây không phải là nhìn, là ngó, là quan sát, mà là nhìn xuyên qua, nhìn xuyên thấu, thấy ở bên kia cái trình hiện, cái biểu hiện bên ngoài. “Quán” như vậy không chỉ cái thấy bằng mắt nữa mà bằng trí, bằng huệ. Như người thầy thuốc nhìn bệnh nhân thấy những tế bào, thấy những hệ thống, cơ quan đang vận hành ra sao, chỗ nào đang có vấn đề để can thiệp. Thấy các proteine, enzym, hormone hình thành ra sao, các DNA với các gène thế nào, thấy các phân tử Carbon, Hydrogen, Oxygen, Nitrogen – mà người xưa gọi là đất nước gió lửa- với hơn 60 nguyên tố đồng chì sắt kẽm, calcium, phospho, magan, magné… đã tạo nên con người ra sao… Dù vậy, cái thấy đó của người thầy thuốc chỉ là cái thấy còn hạn chế, cái thấy trong cái gọi là sắc uẩn mà thôi. Một Bồ-tát không chỉ “quán” có vậy. Bồ-tát còn phải thấy toàn bộ cái hình thành, phát triển, sinh trụ dị diệt, thấy cái vô thường, khổ, không, vô ngã, vô tướng ra sao, thấy cái sự duyên sinh chồng chéo lắp ráp trùng trùng duyên khởi ra sao và cuối cùng nhận ra cái chúng sanh đó thực ra là “ảo hóa”. Thú vị là “ảo vật” đó do chính Bồ-tát, một “ảo thuật gia” đã khéo léo vo tròn bóp méo tạo nên. Quán như vậy rồi mà vẫn còn dính mắc, còn ôm lấy ấp lấy phiền não khổ đau thì Bồ-tát chưa phải là Bồ-tát… Bồ-tát mà còn thấy ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng, thọ giả tướng thì không phải là Bồ-tát vậy (Kim Cang).

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Thư gởi bạn xa xôi (8.15)

31/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

29.8.2015

Thư gởi bạn xa xôi (8.2015),

1. Bạn nhớ Hoàng Công Bình không? HCB, nguyên hiệu trưởng trường Trung học Phan Bội Châu Phan Thiết (1994-2003) đó? Bình thuộc thế hệ thứ 5 của trường PBC (1956-1963), vào trường sau bọn mình 2 năm. Lứa đầu tiên vào Đệ thất (lớp 6 bây giờ) khi trường mới thành lập năm 1952 thì có anh Nguyễn đình Tư (nhà thơ Từ Thế Mộng đã mất) và nhà thơ Trần Thiện Hiệp… nhớ không?

Mình thì chỉ học PBC có một năm Đệ thất (1954-1955) rồi “lưu lạc giang hồ” trôi dạt về tỉnh mới Bình Tuy như bạn đã biết, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ và hãnh diện về mái trường PBC Phan Thiết đó của mình. Còn bạn vào Sư phạm rồi lang thang lên xứ hoa đào làm thơ… tình cho đến bây giờ chưa chịu ngưng, chắc vẫn chưa quên PBC?

Năm 1955, thầy LT về làm hiệu trưởng thì mình đã rời trường rồi! Phan Đồng Lý, bạn cùng lớp bọn mình, giờ ở Úc, từng kể chuyện anh “thù” nhất Thầy hiệu trưởng vì ông rất khó tánh, thường phạt mấy trò tinh nghịch của anh, nhưng anh “thù cha mà không ghét con”, vì cô LTX, con gái của Thầy thì đẹp tuyệt trần!

Hoàng Công Bình cùng nhóm bạn gồm các anh chị Cẩn, Thăng, Phẩm, Chiêu, Kim Liên…     vừa in một tập Kỷ Yếu, lưu hành nội bộ, để kỷ niệm 60 năm bè bạn ở trường PBC (1956-2016) và gởi tặng mình một bản.

Những bài viết rất cảm động, về mái trường, về thầy cô, về bạn bè, kẻ còn người mất…

Thu goi (29.8 cây vông)

 

 

 

 

 

Nhớ hoa vông và chim sáo

 

Đâu chỉ đỏ thôi, còn nghễu nghện

Quyến chim, dụ trẻ nhất trên đời

Trẻ cúi nhặt hoa reo tở mở

Sáo hội trăm phương tấu ỏi trời!

 

Nghi có lõm rừng lòng phố thị

Tò mò lũ sáo kéo nhau về

Chao ôi sửng sốt màu vông lửa

Sà xuống vòm hoa sáo chết mê!

 

Ta, bạn đâu rồi năm tháng ấy?

Vườn vông đã cỗi sáo bay xa

Có ai cũng nhớ như ta nhỉ?

Bổi hổi trời xuân Phan Thiết xưa!

Nguyễn Thị Kim Liên

Hình như chỉ có dân Phan Thiết mới hay nói “tấu ỏi trời”, “nghễu nghện”, “bổi hổi…” . Thơ Kim Liên hay và rất phan thiết thấy không?

 

2. Tuần trước mình có dịp đi Nha Trang bằng xe lửa với vợ chồng Thân Trọng Minh-Thanh Hằng và Q-T, ghé Ninh Hòa trước để thăm cặp Trương Thanh Sơn – Huyền Chiêu. 5g sáng xe mới tới ga Ninh Hòa mà cặp uyên ương đã ra ga đợi từ 4g khuya! Ai dè bọn trên xe lại đã thức từ 3g vì sợ lỡ ga (chỉ dừng 3 phút cho mấy ông già nhảy xuống xe lửa!). Trên đường đi Ninh Tân uống café… núi sáng hôm đó tình cờ ngang nhà Nội tổ của Khánh Minh, mình xuống chụp vài tấm hình gởi KM, trong lòng cũng mong gặp một ông Thôi Hộ nào đó lớ ngớ trước cổng hỏi “nhân diện bất tri hà xứ khứ ?” thì mình sẽ cho ngay email của nàng mà chả thấy ông Thôi Hộ nào cả. Nghe chuyện, KM kêu “ôi, buồn quá!” bèn post bài thơ Bùa Quê lên tranthinguyetmai.wordpress.com tặng mình.

Bùa Quê

Quen hơi bóng nắng tre xanh
Cho ngơ cho ngẩn khi mình đi xa
Ếm vào chân nỗi nhớ nhà
Đường chông chênh lạ vẫn à ơi quê
Cứ như ai dắt bước về
Chợp con mắt lại bùa mê bóng làng

Bầy cau xanh biếc thời gian
Mầu hoa bí vẫn nở tràn giấc mơ
Bước non bước biển bây giờ
Mênh mông một khoảnh ao xưa, là nguồn

Lá bùa hộ mệnh – quê thơm –
Chở tim đồng nội, che rơm rạ lòng
Biển khơi, nhớ ngụm giếng trong
Nắng mười phương, vẫn hương đòng lúa hoa

Núm quê chiu chắt con xa…

Nguyễn Thị Khánh Minh
2007
(viết lúc xa quê, những ngày mới tới Mỹ)

Thư gởi (hình)

3. “Rau sắng chùa Hương” nhớ không? Chuyện kể nhà thơ Tản Đà rất mê rau sắng ở chùa Hương, năm đó (1923) do không đi được lễ hội, ông đã cho đăng bài Rau sắng chùa Hương lên báo:

Muốn ăn rau sắng chùa Hương

Tiền đò ngại tốn con đường ngại xa

Mình đi ta ở lại nhà

Cái dưa thì khú cái cà thì thâm.

Chẳng lâu sau, ông nhận được một bưu kiện. Mở ra là một bó rau sắng chùa Hương còn tươi nguyên. Bưu phẩm không ghi tên người gửi, chỉ thấy bài thơ họa:

Kính dâng rau sắng chùa Hương

Tiền đò đỡ tốn con đường đỡ xa

Không đi thời gửi lại nhà

Thay cho dưa khú cùng là cà thâm.

Sau mới biết người gởi là cô gái có tên Đỗ Thị Song Khê (em nữ sĩ Tương Phố), biệt hiệu Song Khê. Tản Đà cho đăng bài thơ họa của Song Khê lên báo cùng với bài thơ cảm tạ của mình:

Mấy lời cảm tạ tri âm

Đồng bang là nghĩa đồng tâm là tình

Đường xa rau vẫn còn xanh

Tấm lòng thơm thảo bát canh ngọt ngào

……………..

(theo Wikipedia)

Bạn ngờ không, chuyến đi Nha Trang này mình cũng nhận được một món quà quý. Không phải rau sắng mà là… cá nục kho! Số là anh bạn đồng nghiệp Thân Trọng Minh (nhà thơ Lữ Kiều) có người cháu họ ở NT, là một cô giáo dạy văn.

 

Thư goi (29.8 rau sắng) Khi TTM đến thăm, nghe nói ông đi cùng với Đỗ Hồng Ngọc, cô bèn gởi một mẻ cá nục kho keo, kèm với mấy dòng chữ…

Về Saigon mình gọi phone ra cảm ơn. Cô bảo có gì đâu, bác sĩ đừng bận tâm, “Rau sắng chùa Hương” đó mà!

Cô tên LP, năm nay vừa tròn 70 tuổi.

 

Hẹn thư sau,

Đỗ Hồng Ngọc.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

Vẫn bài thơ nhỏ cho mùa Vu Lan

28/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

                   Bông hồng cho Mẹ

Con cài bông hoa trắng

Dành cho mẹ đóa hồng

Mẹ nhớ gài lên ngực

Ngoại chờ bên kia sông…

Đỗ Nghê

(Vu Lan 2012)

 

BongHongChoMe-2014

 

 

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

VU LAN, ngày của Mẹ

28/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Bảo Nhau Ngày Ấy Vu Lan

Nguyễn Thị Khánh Minh

M is for the million things she gave me
O means only that she’s growing old
T is for the tears she shed to save me
H is for her heart of purest gold
E is for her eyes, with love-light shinning,
R mean right, and right she’ll always be,
Put them all together, they spell “Mother”, a word that means
the world to me.
(Howard Johnson)

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim

Duy-ma-cật 6: KHÔNG THỂ NGHĨ BÀN

20/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thấp thoáng Lời Kinh (tiếp theo)

6. Không thể nghĩ bàn (Bất khả tư nghì)

Đỗ Hồng Ngọc

 

1. Lúc bấy giờ, ngài Xá-lợi-phất thấy trong thất (Duy-ma-cật) không có giường ghế chi cả, liền nghĩ rằng: “Chư vị Bồ Tát và các Đại đệ tử này rồi sẽ ngồi đâu?”

“ Rồi sẽ ngồi đâu?” rõ ràng là một vấn đề mấu chốt. Văn Thù và Duy-ma-cật đã tương tác, thuyết giảng về con đường tu tập: “Bồ-tát phải có nội lực (trí huệ), phải có chiêu thức (phương tiện), biết dùng «sức phương tiện»; đại bi mà không “ ái kiến ». Vô sở trụ. Vô sở đắc… Sống trong  thực tướng vô tướng mà vẫn thấy diệu hữu giữa chân không. Giữ lẽ bình đẳng, không phân biệt. Theo đúng lý mà thực hành nhưng không chấp pháp…” v.v…

“Rồi sẽ ngồi đâu?” đã đến lúc đặt ra để xác định vai trò, vị trí, nhiệm vụ của một Bồ tát tại gia tương lai cũng như các Đệ tử muốn đi vào Bồ tát đạo.

Tất cả thính chúng có mặt hôm đó đều có nỗi băn khoăn thắc mắc trong lòng chứ không riêng ngài Xá-lợi-phất. Rồi sẽ ngồi đâu? Có đủ sức ngồi chưa? Có lòng đại bi không phân biệt, không “ái kiến” chưa? Có đủ nhu hòa nhẫn nhục chưa? Và quan trọng, đã  thấy và sống với “nhất thiết Không” chưa để có thể “ngồi tòa Như Lai”?

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Góc nhìn - nhận định, Gươm báu trao tay, Lõm bõm học Phật

Thơ Nguyễn Lương Vỵ: GƯƠM BÁU

20/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

NGUYỄN LƯƠNG VỴ

GƯƠM BÁU

 

Tặng Bs Đỗ Hồng Ngọc

Nhân đọc “Gươm Báu Trao Tay”

 

A! Gươm báu Kim Cang

Bát Nhã Ba La Mật

Tâm kinh hiện tánh Phật

Thấu Ngũ Uẩn Giai Không

Sương trong vắt mênh mông

Tuyết đỏ ngời diệu nghĩa

Hạt bụi trùm thiên địa

Giây phút hóa thiên thu

 

A! Ưng Vô Sở Trụ… (*)

Vạn pháp nụ sen cười

Phương Ý vẹn mười mươi

Tròn vành trăng thinh lặng

Chớp âm trên đỉnh nắng

Rền vang trong tịch liêu

Chiếc lá rụng trong chiều

Núi ngồi nghe đá hát

 

A! Quay về chơn tâm

Chuông đưa xanh linh ngữ

Bái vọng mây thiền tự

Tri ân tuệ nhãn kinh

Vượt lên bóng với hình

Như nhiên liền sáng tỏ

Đất trời trong lá cỏ

Đáy hồ reo thiên cao…

 

05.2015

(*)Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm (Ở cái nơi chẳng trụ vào đâu cả mà sanh tâm).

Trích từ kinh Kim Cang.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Gươm báu trao tay, Nghĩ từ trái tim

Mới Hôm Qua Thôi (phiên bản mới)

11/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (11.8.2015)

Mới Hôm Qua Thôi

 

Đã có tới 3,4 lần mình chuẩn bị sẵn sàng để trình chiếu cho mọi người nghe bài hát Mới Hôm Qua Thôi sau buổi “tào lao” của mình về các đề tài như “Một nếp sống hạnh phúc”, “Cân bằng cuộc sống”, “Stress trong đời sống hiện đại” v.v… nhưng rồi lần nào cũng vậy, đến lúc đó, mình lưỡng lự, rồi thôi. Rồi thôi, là phải. Chẳng hạn buổi nói chuyện cho những viên chức hưu trí, đa số tuổi mới hơn 60, thấy họ vẫn còn “đằng đằng” thì cảnh giác họ với Mới Hôm Qua Thôi có cái gì bất nhẫn. Bạn còn nhớ câu hát của Phạm Duy không: Đừng lay tôi nhé, cuộc đời! Ai nỡ lay!

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim, Thư đi tin lại

Thư gởi bạn xa xôi (8-2015)

02/08/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi (8-2015)

Cám ơn bạn đã nhắc nhở, nếu không, mình càng ngày càng có vẻ lười ra. Quả thật, “làm biếng” là sướng nhất đời bạn ạ! Hèn chi mà ông Tổ nghề y của mình tự xưng là Hải Thương Lãn Ông: ông già lười ở làng Hải Thượng!

Chuyện “linh tinh” thì nhiều lắm. Ngoài những buổi đi “tào lao” với nhóm này nhóm nọ, nơi này nơi kia, đề tài này đề tài khác, mình sẽ kể bạn nghe vào một dịp khác. Hôm nay có vài chuyện vui vui, mới thôi.

Kể nghe nhe.

Đỗ Hồng Ngọc. 

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Gươm báu trao tay, Nghĩ từ trái tim, Thầy thuốc và bệnh nhân, Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng

Duy-ma-cật 5: CON ĐƯỜNG BỒ TÁT (tiếp theo)

28/07/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thấp thoáng lời Kinh

5. Con đường Bồ Tát

(tiếp theo)

Bồ Tát nên an ủi Bồ Tát có bệnh như thế nào?

Hỏi: “Bồ Tát nên an ủi Bồ Tát có bệnh như thế nào?”
Đáp: “Nên nói thân là vô thường, chẳng nói chán lìa cái thân. Nói thân có khổ, chẳng nói ưa thích Niết-bàn. Nói thân là vô ngã, nhưng khuyên dạy dìu dắt chúng sinh. Nói thân là không tịch, chẳng nói tất cánh tịch diệt. Nhân bệnh mình, thương xót bệnh người. Nên nhớ các khổ não từ vô số kiếp của mình. Nên tưởng việc làm lợi ích cho tất cả chúng sinh. Nhớ chỗ tu phước của mình. Tưởng tới đời sống trong sạch. Đừng sinh lo buồn. Thường khởi tinh tấn. Nên làm vị vua thầy thuốc, liệu trị các bệnh. Bồ Tát nên an ủi Bồ Tát có bệnh như những cách ấy.”

Bồ-tát có bệnh đương nhiên đã hiểu lẽ vô thường, khổ, vô ngã, duyên sinh, nghiệp báo… Nhưng Bồ-tát sơ cơ, mới phát tâm, dễ hoang mang, khi bệnh khổ thì muốn lìa cái thân cho rồi, muốn nhập Niết bàn cho xong, thấy biết vô ngã, không ta không người thì còn dìu dắt chúng sinh làm chi… Thế thì Bồ-tát “đàn anh” phải “Nên nói thân là vô thường, nhưng không chán lìa thân. Nói thân có khổ, chẳng nói nên nhập Niết-bàn…“  Chẳng những thế lấy bệnh mình mà hiểu bệnh người, ra tay giúp đỡ người bệnh như bậc y vương, không chỉ chữa cái đau mà còn chữa cái khổ, vậy mới là Bồ-tát.

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Già ơi....chào bạn, Gươm báu trao tay, Lõm bõm học Phật

Duy-ma-cật 5: CON ĐƯỜNG BỒ TÁT

28/07/2015 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thấp thoáng lời kinh

5. Con đường Bồ tát

Đỗ Hồng Ngọc

Làm sao “ở nơi sinh tử mà chẳng làm việc ô trược, ở nơi Niết-bàn mà chẳng diệt độ mãi mãi », làm sao mặc áo giấy đi với ma, mà vẫn « thị hiện hàng phục chúng ma » ?  Làm sao hành tánh Không mà vẫn trồng các cội công đức ? hành Vô tướng mà vẫn độ chúng sanh ? có tam minh lục thông mà… lậu hoặc vẫn còn ? làm sao đại bi mà không ái kiến ? Con đường Bồ-tát quả là không dễ chút nào!

Nhắc lại hôm đó Bảo Tích, một thanh niên con nhà trưởng giả, cùng năm trăm bạn bè ngựa xe rầm rập đến Vườn Xoài để bái kiến Phật, xin Phật chỉ dạy các “hạnh tịnh độ”. Họ đều đã phát tâm A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam-bồ-đề nhưng chưa thể “xuất gia”, sống nếp sống đầu tròn áo vuông, ngồi yên dưới cội cây già và đi lang thang khất thực… Cùng tham dự buổi hôm đó còn có bậc Bồ-tát, A-la-hán và hằng vạn thính chúng lắng nghe lời Phật thuyết giảng.

Phật dạy: “Lành thay, Bảo Tích! Ông đã vì chư Bồ-tát hỏi Như Lai về hạnh tịnh độ. Hãy lắng nghe, lắng nghe! Hãy suy nghĩ cho kỹ. Ta sẽ vì ông mà giảng thuyết” (…)

xem tiếp …

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Gươm báu trao tay, Lõm bõm học Phật

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 5
  • Trang 6
  • Trang 7
  • Trang 8
  • Trang 9
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Thư gởi bạn xa xôi: Tháng Năm về thăm Lagi-Phan Thiết
  • SÁCH SONG NGỮ: “Con Đường Dẫn Tới An Lạc & Hạnh Phúc || The Path Leading to Peace & Joy”
  • Bv Đại học Y Dược Tp HCM: Bs Đỗ Hồng Ngọc – Thiền và Sức Khỏe.
  • Tâm Nhiên: TINH THẦN BẤT NHỊ TRONG THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ
  • Tâm Nhiên: “DUY MA CƯ SỸ” ĐỖ HỒNG NGỌC

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • HKKM trong Như không thôi đi được
  • Tran Thi Huong trong
  • Mai Linh Le trong Đỗ Hồng Ngọc: CHUYỆN HỒI ĐÓ
  • Huỳnh Vũ La Ngà trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Đoàn thế long trong Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • Văn Bình Nguyễn trong NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”
  • Tú Quyên trong Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Lam Minh Yen (Yen Minh Lam) trong Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email