Ghi chú: Hôm qua một người bạn trẻ hỏi “Già sao cho… sướng?” và mong có một bài tóm tắt những điều phải nhớ thay vì phải đọc cả một cuốn sách dài…
Vậy nên, hãy đọc lại lần nữa. Vì trước sau gì cũng phải già mà!
DHN
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Ghi chú: Hôm qua một người bạn trẻ hỏi “Già sao cho… sướng?” và mong có một bài tóm tắt những điều phải nhớ thay vì phải đọc cả một cuốn sách dài…
Vậy nên, hãy đọc lại lần nữa. Vì trước sau gì cũng phải già mà!
DHN
Đôi dòng giới thiệu tập “…QÊ HƯƠNG…” của Nguiễn Ngu Í (tiếp theo)
Đỗ Hồng Ngọc
Bài thơ Nguiễn Ngu Í viết cho Mẹ trong tập Qê Hương:
MÁ
Má ơi! Con Má điên rồi,
Má còn trông đứng đợi ngồi mà chi?
Đôi dòng giới thiệu tập “…QÊ HƯƠNG…” của Nguiễn Ngu Í
Đỗ Hồng Ngọc
Ghi chú: Gần đây, tôi có giới thiệu lại bài Thơ điên Ngu Í (1921-1979) trên một vài trang mạng của bạn bè và nhận được sự quan tâm của nhiều bạn đọc gần xa. Riêng anh Mai Bá Lộc, hiện sống ở Bruxelles còn thư về có ý muốn được photo lại tập “…QÊ HƯƠNG…” vì anh nghe nói đây là một “kỳ thư” qua lời Tựa của ông Nguyễn Hiến Lê. Tôi cũng đã có thư riêng phúc đáp. Nay xin trích đăng Lời tựa của Nguyễn Hiến Lê và có dịp sẽ trích vài trang trên quyển sách “kỳ dị” này để gởi đến các bạn tham khảo.
Chân thành cảm ơn Trần Thị Nguyệt Mai và Đèn Biển đã chịu khó “gõ” lại các bài này từ trong hình chụp những trang sách…
Trân trọng,
(ĐHN)
Tóm tắt bài Nói chuyện của Bs Đỗ Hồng Ngọc với các SV Y5 trong hội thảo Y Đức ngày 3/7/2016 tại ĐHYK Phạm Ngọc Thạch, Tp HCM.
Ghi chú: Các bạn có thể sử dụng bộ Ppt này, và nhớ ghi nguồn (source) theo thông lệ.
Vài hình ảnh Hội thảo Y Đức ( SV Y5, PNT, 2016)
BS Đỗ Hồng Ngọc
Cố vấn Bộ môn Y đức-Khoa học hành vi
Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, Tp.HCM
Ghi chú: Buổi hội thảo về Y đức năm nay (3/7/2016) dành cho SV Y khoa năm thứ 5 (các năm trước dành cho SV năm thứ 6) có rất đông SV tham dự, khoảng 400 em, và thảo luận cởi mở, sôi nổi hơn các năm trước. Có lẽ do BTC năm nay đã có một khâu chuẩn bị tốt, lấy ý kiến các em để đưa ra các tiệu đề thảo luận.
PGS TS BS Nguyễn Thị Ngọc Dung hiệu trưởng, kiêm Trưởng bộ môn, cùng thầy Đỗ Hồng Ngọc chủ trì. Thầy Trương Trọng Hoàng, phó trưởng Bm chuẩn bị một Đề dẫn công phu, thầy Nguyễn Dũng Tuấn, phòng Đào tạo và Khảo thí có bài trình bày đi sâu về vấn đề đánh giá Năng lực người bác sĩ theo những tiêu chí mới, Bs trẻ Lê Thanh Tân, Bm Tâm thần chia sẻ một vài kinh nghiệm thực tiễn, Cô Tâm Nhàn đóng góp góc nhìn tâm lý học…
Riêng tôi, một ông thầy thuốc già, nhìn ở một góc độ khác, kể vài chuyện xưa rồi nhắc các em một số nguyên tắc cơ bản của Y đức có tính phổ quát (toàn thế giới) và nhấn mạnh về Làm thế nào để trở thành một Bác sĩ hạnh phúc. Quả thật, người Bác sĩ trẻ hiện nay… rất trăn trở, hoang mang, lo lắng, sợ hãi, đời sống vật chất thì quá thiếu thốn (trừ con nhà giàu), tinh thần thì bị “thập diện mai phục”, không ít em đã bỏ nghề, hoặc đi vào lối khác… Tôi muốn gợi rằng, “Bác sĩ hạnh phúc làm cho bệnh nhân hạnh phúc; Làm cho bệnh nhân hạnh phúc bác sĩ hạnh phúc”.
Dĩ nhiên, làm cách nào?
Hôm đó tôi chỉ dùng các hình ảnh slides để gợi nhớ. Và nay, thể theo yêu cầu các bạn trẻ, tôi ghi lại vài hình ảnh đó với đôi dòng chú thích nho nhỏ khi cần.
*ĐHN
(còn tiếp)
Thư gởi bạn xa xôi (7.2016)
Lúc này mình làm biếng tệ bạn ơi. Đâu có được tứ thơ “nườm nượp” như bạn. Thiệt là hạnh phúc nhé!
Vậy nên, gởi bạn mấy tấm hình này coi vui thôi.
Thư gởi bạn xa xôi (7.2016)
Ghi chú: 5 năm trước, Trần Vấn Lệ nhắc tôi có về Phan Thiết thì nhớ thăm Ngô Đình Miên. Và ngay sau đó, tôi nhận được email của Miên…
2.8.2011
Kính thăm anh Đỗ Hồng Ngọc!
Xin được tự giới thiệu với anh, tôi là Ngô Đình Miên, người Bình Thuận, đang sống ở Phan Thiết.
Lí do tôi mạo muội viết thư cho anh là theo lời khuyên của anh Trần Vấn Lệ. Trước đây, tôi có viết một số bút kí có liên quan đến Phan Thiết. Anh Lệ đọc, thích và có viết thư cho tôi. Vì vậy, nên vừa rồi tôi chọn một số bút kí (trong đó có những bài về Phan Thiết) làm thành tuyển tập và có ý định xuất bản, tôi có gởi tập bản thảo cho anh Trần Vấn Lệ đọc trước. Anh Lệ đọc xong nói, Đỗ Hồng Ngọc là bạn học hồi Phan Bội Châu mà anh rất phục, tài và người đều hiếm có, Đỗ Hồng Ngọc rất yêu Phan Thiết. Anh cho địa chỉ e mail của anh Đỗ Hồng Ngọc và khuyên tôi nên gởi tập bản thảo cho anh Ngọc đọc và góp ý kiến.
Âu đó cũng là duyên. Lâu nay, tôi đọc văn anh nhiều hơn thơ, nhất là đọc sách anh viết về thiền và cuộc sống rất sướng. Nay, tôi xin phép được gởi anh tập bản thảo này và trân trọng nhờ anh đọc giúp và có ý kiến. Nếu anh đọc những bài viết có liên quan tới Phan Thiết mà chợt nhớ “Phan Thiết của Đỗ Hồng Ngọc”, là coi như tôi đã thành công hơn một nửa rồi…!
Đỗ Hồng Ngọc
Để chuẩn bị cho buổi Hội thảo về Y đức dành cho sinh viên y khoa năm thứ 5 (Đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch, Tp.HCM), Bộ môn Y đức- Khoa học hành vi đã có một buổi trao đổi “mở” với một số sinh viên Y5 ở một quán cà-phê bên cạnh hồ nước đầy hoa phượng đỏ giữa cơn mưa chiều nặng hạt…
Các em thẳng thắn phát biểu, nêu những băn khoăn, thắc mắc, âu lo…, và cả những điều mắt thấy tai nghe trong quá trình học tập nhiều năm dưới mái trường y để gợi ý đề mục thảo luận cho Hội thảo sắp tới.
Cô Ngọc Dung, hiệu trưởng, bận không đến được, giao thầy Đỗ Hồng Ngọc, cố vấn, “chủ trì” cùng thầy Trương Trọng Hoàng, Phó trưởng Bô môn và các bác sĩ trong Bộ môn Lê Kiều Chinh, Mai Ngọc Thanh Ngân.
NÓI CHUYỆN CHUYÊN ĐỀ:
Kính mời quý vị đến tham dự buổi nói chuyện chuyên đề với đề tài:
“LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÂN TÂM AN LẠC?”
Diễn giả: Bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC
Thời gian: 19g00 ngày Thứ Bảy 04-06-2016 (nhằm ngày 29 tháng 4 năm Bính Thân)
Địa điểm: Giảng đường Chánh Trí Chùa Phật học Xá Lợi, 89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3, TP.HCM
Đơn vị tổ chức: Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam & Ban Phật học Chùa Phật học Xá Lợi.
Vào cửa tự do. Hoan hỉ chào đón.
BTC
Lõm bõm học Phật
Đỗ Hồng Ngọc
Hai ngàn sáu trăm năm trước, một nhà minh triết phương Đông – Đức Phật – bảo đừng vội tin, đến nếm thử đi rồi biết! Đến là thực hành. Nếm thử là cảm nhận. Phải tự mình thực hành và tự mình cảm nhận. Không thể nhờ ai khác. Rồi Ngài vạch ra một con đường “thoát khổ” cho chúng sanh.
« Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết-bàn »…
Có một con đường như vậy thật ư? Phật nói chắc là phải có rồi. Nói từ hồi bắt đầu dạy những bài học đầu tiên cho đến lúc sắp nhập Niết bàn. Nói đi nói lại. Sợ người ta quên. Sợ người ta coi nhẹ, mải mê chạy theo những “hí luận” nọ kia… Đó là thiền Tứ niệm xứ (Satipathana), thân-thọ-tâm-pháp. Rồi hình như thấy Tứ niệm xứ hãy còn có vẻ phức tạp quá, Ngài giản lược vào Thân hành niệm, rồi lại giản lược lần nữa cho phổ cập đến tất cả mọi người: Anapanasati (còn gọi là An-ban thủ ý, Nhập tức xuất tức niệm) để ai ai cũng có thể tiếp cận mà thực hành con đường “giải thoát”, bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào .
Ana là thở vào, Apana là thở ra và Sati là niệm, là nhớ, nghĩ. Nhớ nghĩ về sự thở vào thở ra. Chỉ có vậy thôi sao ? Chỉ có vậy. Mà vô vàn. Mà “bất khả tư nghì”.
Thư gởi bạn xa xôi (4.2016)
Nói là đi “nói chuyện tào lao” vậy chớ mình cũng phải suy nghĩ làm sao có thể mang lại chút ích lợi gì đó cho người nghe chứ phải không?
Bạn nhớ thầy Nguyễn Hiếu Học ở Bình Dương không? Thầy giới thiệu mình đến nói chuyện về “Đọc sách” nhân Ngày Đọc sách VN với các bạn đọc, nhất là giới trẻ, sinh viên học sinh ở Bình Dương. Ừ thì đi. Năm ngoái thầy cũng mời một lần rồi mà kẹt. Vì đã có thầy Lê Trung Hưng nói về ý nghĩa của việc đọc sách v.v… nên mình chỉ “tào lao” kể chuyện vì sao mình trở thành người mê sách, đọc sách rồi viết sách… Kể những chuyện như hồi nhỏ lén đọc sách thế nào, chuyện cuốn sách nào đã làm “thay đổi cuộc đời” mình, và làm cách nào cho trẻ con bây giờ mê đọc sách, chịu đọc sách…Buổi nói chuyện trở nên sôi nổi vì có tranh luận, có hỏi đáp. Lần nào cũng vậy, mình luôn tạo nên buổi hỏi đáp, bởi vì đâu có phải diễn thuyết chi đâu, có “thuyết” gì để “diễn” đâu. Chỉ là trò chuyện trao đổi thân tình, thân mật, nên càng “tào lao” càng tốt thôi mà! Sợ nhất là những chuyện thuyết lý, dạy dỗ, “nghiêm trọng hóa”… Cho nên kinh nghiệm là nên tùy thuộc vào đối tượng đích, tùy theo vấn đề của đối tượng đích đặt ra mà “tào lao”… Vậy là đã trả lời bạn vì sao người ta thích nghe mình “tào lao” rồi phải không?
Đọc Tùy Bút Đỗ Hồng Ngọc
MỘT HÔM GẶP LẠI
Trần Vấn Lệ
Đỗ Hồng Ngọc là một Bác Sĩ Y Khoa nhưng cũng là một nhà thơ, nhà văn có tiếng trên văn đàn Việt Nam thời cận đại và nay, thời hiện đại. Trước, thế kỷ trước, thế kỷ hai mươi, ông làm thơ và ký bút hiệu là Đỗ Nghê, kết hợp nội ngoại sinh thành ra ông, Đỗ là họ thân sinh và Nghê là họ của thân mẫu. Với Mẹ, với Cha, với ông bà Tiên Tổ ông luôn luôn nhớ ơn, nhớ công, thì với đối tượng nghề nghiệp, y khoa bác sĩ, các bé mới ra đời, các sản phụ, ông không quên. Đất nước ông, xã hội ông và thân chủ của ông, và bạn bè bằng hữu của ông, ông không quên ai. Đặc biệt, đâu đó, trong một hay nhiều lần, chúng ta nghe ông nói về lòng biết ơn của ông đối với học giả Nguyễn Hiến Lê, ông coi như người Thầy, người chỉ đường cho ông vào cuộc đời với hành trang là tinh thần xây dựng, cầu tiến và với trái tim đầy tình người. Nay, thế kỷ này, ông ký tên thật của mình là Đỗ Hồng Ngọc. Bạn bè ông quen biết ông xưa nay đều một nhận xét: Đỗ Hồng Ngọc là một người dễ thương, hòa nhã, thuận thảo và luôn luôn trẻ trung dù bây giờ ông đang ở tuổi khá cao…
Một tuần “hành hương”… (tiếp theo)
N3 ở Huế:
Hôm nay là ngày dành để viếng các chùa Huế. Trần Đình Sơn cho thăm trước hết chùa Quốc Ân, Tổ đình thiền Lâm Tế, do Sư Nguyên Thiều khai sơn, năm 1682, thời chúa Nguyễn Phúc Tần. Thanh Nguyên trong đoàn vốn xuất thân từ chùa này. Hôm nay về nơi chốn xưa anh không khỏi bồi hồi xúc động, đưa anh em đi thăm nơi này nơi khác. Gõ lại một tiếng mõ. Gióng lại một tiếng chuông… Như ngày nào, lúc còn thơ anh đã tu tập. Từ đó, mọi người bèn gọi Thanh Nguyên là… Ôn, bởi nếu vẫn tiếp tục tu hành đến nay thì anh đã là một vị Hòa Thượng! Mưa vẫn nặng hạt.
