Hội quán Các bà mẹ có buổi trao đổi về chuyện Nghỉ hè cho trẻ.
Rảnh xem vui nhé.
DHN
Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Làm thế nào giúp học sinh “động não” và “sáng tạo”?
Nhận lời mời của Cô Đàm Lê Đức, Hiệu Trưởng danh dự trường THCS-THPT Đức Trí và trường Bồi Dưỡng Văn Hóa 218 Lý Tự Trọng, tôi đến làm “speaker” cho một buổi tọa đàm về đề tài Làm thế nào giúp học sinh “động não” và “sáng tạo”? tại Văn phòng nhà trường trên đường Mạc Đỉnh Chi.
Thư gởi bạn xa xôi (Đà-lạt 3),
Sáng nào cũng cafe với Lữ Quỳnh thật sớm. Khá nhiều tiệm cafe dọc theo con đường dốc lên khu Hòa Bình. Có khi bọn mình ra ngồi rồi mà chưa có người bán. Đâu dễ có dịp tốt để chuyện trò như vậy phải không?. Nhớ xưa có lần mình ra ngồi mà chưa có chủ quán đến, có mấy bạn trẻ từ Saigon lên sớm kéo ghế ngồi rồi quắt tay kêu mình đến đặt hàng, người cafe sữa, người cafe đá, người pạt-xỉu, người yaourt… Mình lẳng lặng đứng nghe. Xong bảo các bạn cứ tự tiện xuống bếp pha chế theo ý mình đi nhé… Họ nhìn mình bật cười, xin lỗi, thì ra…
Thư gởi bạn xa xôi (2)
Ghi chú: Bạn đã muốn biết thêm về chuyện phòng tranh của Bs TTM và bài thơ Suzanne, mình post sớm cho bạn coi trước một chút vậy nhé.
Khi đến thăm phòng tranh của Lữ Kiều (bác sĩ Thân Trọng Minh, chuyên khoa tim mạch), triển lãm tại Phòng Mạch đường Ngô Quyền – Quận 5 Tp.HCM năm 1982, tôi thấy một người con gái đang ngồi ngay dưới bức tranh Suzanne xanh xao như tàu lá… vội viết mấy dòng lên tờ Brochure tặng bạn, bởi tôi nghe rất rõ tiếng thổi tâm thu suzanne… suzanne… của bệnh nhân một chiếu cuối năm… đang đợi khám quả tim đau…
Đỗ Nghê
(Đỗ Hồng Ngọc)
Thư gởi bạn xa xôi
Chuyến đi Đà Lạt
Nhớ chứ. Không quên đâu. Chỉ hơi làm biếng thôi. Vả lại, trước kia, đi Đà Lạt là cũng cố ý lang thang tìm cô bé 17 tuổi, dân Đà Lạt thứ thiệt, học trò của bạn, nay thì bạn đã tự tìm được rồi nên mình hết lang thang. Cũng may còn có Thân Trọng Minh. Ai đời bác sĩ tim mạch mà vẽ tranh là… chính! Vẽ toàn Suzane mới chết chứ! Mà Suzane cũng ở Đà lạt, mới 16 tuổi. Hắn nhìn nàng qua cái chậu thủy tinh có mấy con cá tung tăng. Từ đó, hắn vẽ cá, vẽ cú, vẽ Suzane rồi đem triển lãm ngay ở Phòng mạch. Mình đến thăm phòng triển lãm, cảm động thấy một bệnh nhân đau tim, xanh lè xanh lét, ngồi ngay dưới bức tranh Suzane nên viết liền tại chỗ một bài thơ cho hắn. Đó là năm 1982, tại phòng mạch Lữ Kiều TTM đường Ngô Quyền Chợ Lớn! Để hôm nào gởi bạn xem nhé.
Bây giờ chuyện Đà Lạt. Thân Trọng Minh và Thanh Hằng, Châu Văn Thuận… bay từ Saigon lên. Lữ Quỳnh… bay từ Huế vào. Cả bọn hẹn nhau ở Đà Lạt. Không để làm gì cả. Chỉ để uống cafe và nói chuyện hồi đó. Già rồi mà. Già hay nói chuyện xưa. Cuộc đời như vở kịch có ba hồi. Hồi trẻ, Hồi trung niên và Hồi đó. Bọn mình là Hồi đó.
Mình thì đi xe đò với người bạn, bác sĩ Phước ở Bạc Liêu. Phước thường đi Đa Lạt, rủ đi xe đò hay lắm. OK. Hay thiệt. Muốn xe giường nằm hay xe ghế nằm? Giường thì khó ngồi. Ngồi thì dễ nằm. Phước nói. Gì cũng được. Đi xe đò bây giờ sướng quá. Có cả wifi, khăn ướt, nước lọc, mền đắp…chẳng thua máy bay. Có điều máy bay bay nửa giờ còn xe mất 7 tiếng! Hai trăm cây số đầu từ Saigon lên Bảo Lộc chạy 3 tiếng. Một trăm cây số sau, từ Bảo Lộc lên Dalat 3 tiếng. Đường xấu. Nghỉ ngơi cơm nước dọc đường 1 tiếng! Đi cho biết đó biết đây chứ! Nhớ xưa, năm 1964, còn là sinh viên y khoa, đi Dalat lần đầu theo đoàn Sinh viên Phật tử dự trại ở Đại học Dalat cùng với Bùi Ngọc Điệp. Lần đó, do anh Huỳnh Bá Huệ Dương hướng dẫn đoàn. Anh cao lớn, đẹp trai, điềm đạm và rất dễ mến. (Anh Huệ Dương đã mất năm 2015). Trên xe mọi người kể chuyện tiếu lâm, ca hát quên cả đường dài. Một bạn ra câu đối: “con cò lửa nằm trước cửa lò”, một bạn khác đối ngay “lấy cái ghế ngồi… kế gái” làm mình phục lăn.
Đường Dalat hồi đó vắng hoe, hẹp lé, qua đèo ù tai, thấy như đi trong mây. Bây giờ xe cộ dập dìu, đường rộng mở, qua đèo không còn ù tai, không thấy rùng rợn gì nữa. Chuyến đi năm đó có ghé Phương Bối, hì hục làm đường cũng vui. Nhớ có làm quen với một cô yểu điệu thục nữ Huế, thì ra là LKTL, ái nữ của một vị bác sĩ bậc Thầy.
Chuyện xe cộ có lẽ nên nhắc thời sau 75, thường đi xe than vì không có xăng. Xe đi công tác y tế thì đi đâu cũng chở theo thùng xăng dự phòng. Có lần mình mượn được cái xe bệnh viện Tâm thần đi về Lagi Hàm Tân chơi, nhóm bác sĩ và gia đình lố nhố ngồi xe có dòng chữ Bệnh viện Tâm thần tổ bố bên hông làm cả làng ra dòm, chỉ chỏ… !
***
Buổi tối cả bọn kéo nhau vào quán cafe Violet gần nhà Thân Trọng Minh. Rôm rả. Mấy lần trước có Đinh Cường, Bửu Ý, Lữ Quỳnh, Khuất Đẩu, Huyền Chiêu, Lê Ký Thương, Kim Quy… đông vui cùng về thì mình lại không có dịp đi, tiếc quá.
(còn tiếp)
NÓI CHUYỆN CHUYÊN ĐỀ:
Kính mời quý vị đến tham dự buổi nói chuyện chuyên đề với đề tài:
“LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÂN TÂM AN LẠC?”
Diễn giả: Bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC
Thời gian: 19g00 ngày Thứ Bảy 04-06-2016 (nhằm ngày 29 tháng 4 năm Bính Thân)
Địa điểm: Giảng đường Chánh Trí Chùa Phật học Xá Lợi, 89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3, TP.HCM
Đơn vị tổ chức: Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam & Ban Phật học Chùa Phật học Xá Lợi.
Vào cửa tự do. Hoan hỉ chào đón.
BTC
Qua cầu tre lắt lẻo, ai cầm tay con đi? Qua biết bao sơn khê, ai một mình lặng lẽ?
Người dắt con là Mẹ, người khổ nhọc là Cha. Từ khi sinh con ra, Mẹ Cha đều khổ cực!
Thương Mẹ thì nhiều nhất, tại vì sao hả con? Đứa con mở miệng tròn: “Tại Mẹ Gần Con Mãi!”.
Cha gật đầu nói “Phải” rồi nâng mặt Mẹ, hôn! Nói với Mẹ: “Mình còn thì con còn chỗ tựa.”
Ngày Của Mẹ, Cha nhớ, gửi tấm thiếp về mừng, gửi Mẹ trọn tấm lòng khi Cha đi muôn dặm…
Ngày Của Cha, Mẹ nhắn: “Mình ơi, đi mau về, con nhớ mình lắm nhe, em nhớ anh cũng vậy!”.
Đời có một Lẽ Phải: “Người Luôn Luôn Yêu Người”. Mẹ Cha yêu trọn đời, đó là lời tha thiết…
Tình Mẹ Cha bất diệt nên mới có Ngày Vui. Mẹ sinh con ra đời, mừng Mẹ trước là đúng!
Cha thì bận làm lụng, mừng Cha sau, chẳng sao! Miễn sao Tình Ngọt Ngào đều dành cho Cha Mẹ!
Trần Vấn Lệ
Ghi chú: Thầy Thích Không Nhiên (Tâm An) phụ trách giai phẩm Liễu Quán Huế nhắn tin xin gấp một bài cho số đặc biệt Phật đản 2016. Bí quá. Có bài viết kể chuyện lang thang về Huế, Hội An, Đà Nẵng chuyến rồi có dịp đi thăm một số chùa xứ Huế có được không? Được, được, anh viết lại cho nhé… Vậy đó. Bài đã đăng kịp Liễu Quán ra mắt hôm qua, Rằm tháng Tư, ngày Phật đản. Xin chia sẻ cùng bạn bè nơi đây.
Thân mến, ĐHN.
Ghi chép lang thang
Đỗ Hồng Ngọc
Hẹn 6 giờ sáng có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để bay đi Huế lúc 7h30. Vây mà thức dậy từ 4h. Không hiểu sao. Chắc tại nôn. Loa vang. Máy bay hoãn nửa giờ vì sân bay Huế sương mù dày đặc, máy bay không đáp được. OK. Hoãn là chuyện thường ngày ở huyện mà. Đã dặn “Ngoài không dính mắc là thiền/ Trong không lay động là định” (Huệ Năng) rồi mà. Vả lại lâu lâu mới có dịp ngồi đợi ở sân bay coi người ta qua lại như coi trình diễn thời trang cũng hay! Thời trang bây giờ quái dị, có người hình như chỉ mặc áo đi qua đi lại. Lại xin lỗi, hoãn thêm nửa giờ nữa. Rồi lại hoãn nửa giờ nữa. Máy bay vẫn đi Đà Nẵng ngon lành mà Huế thì cứ chờ mãi. Cách nhau có chút đèo Hải Vân chớ nhiêu. Rồi hình như thấy đã khá trưa, mọi người chắc đói bụng, VN Airline bèn tử tế mời hành khách vào ăn sáng. Xếp hàng rồng rắn đợi lấy thức ăn, chưa kịp ăn thì loa mời lên máy bay gấp! Ùn ùn xếp hàng. Vừa lên xe bus trung chuyển thì một cô hành khách cùng đi chào hỏi có phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc không, rồi cô mở túi xách lấy cuốn Nghĩ Từ Trái Tim ra xin chữ ký! Cô nói nhóm cô đi Lào. Cô chỉ mang theo mỗi cuốn này để đọc vì đã đọc nhiều lần chưa hiểu lắm, bây giờ có tuổi thấy hiểu nhiều hơn! Ô hay, máy bay lại là Cambodia, Angkor Air chớ không phải VN Airline. Thôi kệ. Air nào cũng Air. Angkor càng hay! Nhưng không.
Lõm bõm học Phật
Đỗ Hồng Ngọc
Hai ngàn sáu trăm năm trước, một nhà minh triết phương Đông – Đức Phật – bảo đừng vội tin, đến nếm thử đi rồi biết! Đến là thực hành. Nếm thử là cảm nhận. Phải tự mình thực hành và tự mình cảm nhận. Không thể nhờ ai khác. Rồi Ngài vạch ra một con đường “thoát khổ” cho chúng sanh.
« Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết-bàn »…
Có một con đường như vậy thật ư? Phật nói chắc là phải có rồi. Nói từ hồi bắt đầu dạy những bài học đầu tiên cho đến lúc sắp nhập Niết bàn. Nói đi nói lại. Sợ người ta quên. Sợ người ta coi nhẹ, mải mê chạy theo những “hí luận” nọ kia… Đó là thiền Tứ niệm xứ (Satipathana), thân-thọ-tâm-pháp. Rồi hình như thấy Tứ niệm xứ hãy còn có vẻ phức tạp quá, Ngài giản lược vào Thân hành niệm, rồi lại giản lược lần nữa cho phổ cập đến tất cả mọi người: Anapanasati (còn gọi là An-ban thủ ý, Nhập tức xuất tức niệm) để ai ai cũng có thể tiếp cận mà thực hành con đường “giải thoát”, bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào .
Ana là thở vào, Apana là thở ra và Sati là niệm, là nhớ, nghĩ. Nhớ nghĩ về sự thở vào thở ra. Chỉ có vậy thôi sao ? Chỉ có vậy. Mà vô vàn. Mà “bất khả tư nghì”.
Một hôm gặp lại… Lữ Quỳnh
Lữ Quỳnh về đến Saigon thì đã hẹn ngay cho Thân Trong Minh và Đỗ Hồng Ngọc ra cafe… Đông Hồ hàn huyên cho đỡ những ngày lạnh lẽo!
Thư gởi bạn xa xôi (4.16 tiếp theo)
Thiền và Sức khỏe người có tuổi
“Người có tuổi” là lứa tuổi trung niên, khoảng từ 30 đến 60! Chưa già mà cũng không còn trẻ nữa.
Gặp nhiều vấn đề của lứa tuổi: cả về thể chất, tâm thần, và xã hội. Trách nhiệm với gia đình, với xã hội nặng nề hơn. Cha mẹ già nhanh, con cái lớn nhanh. Giao tiếp bạn bè rộng mở. Công danh. Sự nghiệp. Trách nhiệm. Các mối quan hệ trong gia đình và ngoài xã hội đã thay đổi, tâm sinh lý cũng đã thay đổi, khó giữ được sự cân bằng trong cuộc sống, ảnh hưởng đến sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần…
Thư gởi bạn xa xôi (4.2016)
Nói là đi “nói chuyện tào lao” vậy chớ mình cũng phải suy nghĩ làm sao có thể mang lại chút ích lợi gì đó cho người nghe chứ phải không?
Bạn nhớ thầy Nguyễn Hiếu Học ở Bình Dương không? Thầy giới thiệu mình đến nói chuyện về “Đọc sách” nhân Ngày Đọc sách VN với các bạn đọc, nhất là giới trẻ, sinh viên học sinh ở Bình Dương. Ừ thì đi. Năm ngoái thầy cũng mời một lần rồi mà kẹt. Vì đã có thầy Lê Trung Hưng nói về ý nghĩa của việc đọc sách v.v… nên mình chỉ “tào lao” kể chuyện vì sao mình trở thành người mê sách, đọc sách rồi viết sách… Kể những chuyện như hồi nhỏ lén đọc sách thế nào, chuyện cuốn sách nào đã làm “thay đổi cuộc đời” mình, và làm cách nào cho trẻ con bây giờ mê đọc sách, chịu đọc sách…Buổi nói chuyện trở nên sôi nổi vì có tranh luận, có hỏi đáp. Lần nào cũng vậy, mình luôn tạo nên buổi hỏi đáp, bởi vì đâu có phải diễn thuyết chi đâu, có “thuyết” gì để “diễn” đâu. Chỉ là trò chuyện trao đổi thân tình, thân mật, nên càng “tào lao” càng tốt thôi mà! Sợ nhất là những chuyện thuyết lý, dạy dỗ, “nghiêm trọng hóa”… Cho nên kinh nghiệm là nên tùy thuộc vào đối tượng đích, tùy theo vấn đề của đối tượng đích đặt ra mà “tào lao”… Vậy là đã trả lời bạn vì sao người ta thích nghe mình “tào lao” rồi phải không?
Đọc Tùy Bút Đỗ Hồng Ngọc
MỘT HÔM GẶP LẠI
Trần Vấn Lệ
Đỗ Hồng Ngọc là một Bác Sĩ Y Khoa nhưng cũng là một nhà thơ, nhà văn có tiếng trên văn đàn Việt Nam thời cận đại và nay, thời hiện đại. Trước, thế kỷ trước, thế kỷ hai mươi, ông làm thơ và ký bút hiệu là Đỗ Nghê, kết hợp nội ngoại sinh thành ra ông, Đỗ là họ thân sinh và Nghê là họ của thân mẫu. Với Mẹ, với Cha, với ông bà Tiên Tổ ông luôn luôn nhớ ơn, nhớ công, thì với đối tượng nghề nghiệp, y khoa bác sĩ, các bé mới ra đời, các sản phụ, ông không quên. Đất nước ông, xã hội ông và thân chủ của ông, và bạn bè bằng hữu của ông, ông không quên ai. Đặc biệt, đâu đó, trong một hay nhiều lần, chúng ta nghe ông nói về lòng biết ơn của ông đối với học giả Nguyễn Hiến Lê, ông coi như người Thầy, người chỉ đường cho ông vào cuộc đời với hành trang là tinh thần xây dựng, cầu tiến và với trái tim đầy tình người. Nay, thế kỷ này, ông ký tên thật của mình là Đỗ Hồng Ngọc. Bạn bè ông quen biết ông xưa nay đều một nhận xét: Đỗ Hồng Ngọc là một người dễ thương, hòa nhã, thuận thảo và luôn luôn trẻ trung dù bây giờ ông đang ở tuổi khá cao…
Mũi Né: mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ…
Thúy Vy vừa gởi về một clip nhạc, Mũi Né, thơ Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) do nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo phổ nhạc và Randy Ames hòa âm… với tiếng sóng biển rạt rào, tiếng chim hải âu ríu rít… cùng những hình ảnh tuyệt vời của một miền quê hương xứ biển… cát gió mênh mông!
Và vì clip nhạc không có ai… hát cả, nên mỗi người đều có thể một mình mình hát cho một mình mình nghe…
Vậy nhé.
ĐHN.
