Thư gởi bạn xa xôi (4.2016)
“Tào lao” thôi mà!
Nói là đi “nói chuyện tào lao” vậy chớ mình cũng phải suy nghĩ làm sao có thể mang lại chút ích lợi gì đó cho người nghe chứ phải không?
Bạn nhớ thầy Nguyễn Hiếu Học ở Bình Dương không? Thầy giới thiệu mình đến nói chuyện về “Đọc sách” nhân Ngày Đọc sách VN với các bạn đọc, nhất là giới trẻ, sinh viên học sinh ở Bình Dương. Ừ thì đi. Năm ngoái thầy cũng mời một lần rồi mà kẹt. Vì đã có thầy Lê Trung Hưng nói về ý nghĩa của việc đọc sách v.v… nên mình chỉ “tào lao” kể chuyện vì sao mình trở thành người mê sách, đọc sách rồi viết sách… Kể những chuyện như hồi nhỏ lén đọc sách thế nào, chuyện cuốn sách nào đã làm “thay đổi cuộc đời” mình, và làm cách nào cho trẻ con bây giờ mê đọc sách, chịu đọc sách…Buổi nói chuyện trở nên sôi nổi vì có tranh luận, có hỏi đáp. Lần nào cũng vậy, mình luôn tạo nên buổi hỏi đáp, bởi vì đâu có phải diễn thuyết chi đâu, có “thuyết” gì để “diễn” đâu. Chỉ là trò chuyện trao đổi thân tình, thân mật, nên càng “tào lao” càng tốt thôi mà! Sợ nhất là những chuyện thuyết lý, dạy dỗ, “nghiêm trọng hóa”… Cho nên kinh nghiệm là nên tùy thuộc vào đối tượng đích, tùy theo vấn đề của đối tượng đích đặt ra mà “tào lao”… Vậy là đã trả lời bạn vì sao người ta thích nghe mình “tào lao” rồi phải không?


























