thông thống. gió
luợng nồm,
từ một phẩy heo may
(tặng BS Đỗ Hồng Ngọc)
linh thần của cá
cách hành xử của tôm
với lũ nghêu sò
chúng ta hằng ăn thịt đỏ
bó rau xanh lăn lóc ngoài hè
bìa đậu trắng vẫn còn nằm trong giỏ
chẳng phải là vua cũng lính hầu tíu tít
chúng ta thưởng thức màn trình diễn ngoạn mục
bò. lết lê
và trườn
đôi bàn chân thống lĩnh
quảng trường kêu ca
không còn sự lựa chọn nào khác, chúng ta
dựa dẫm sự lịch lãm của những chùm nho nâu bóng
men hổ vàng
thứ đã làm nên dưỡng chất
niềm tin thống khoái
khi những cây nấm trồi lên
thực vật sống đời thực vật
và bọn mình ngày mỗi lùn xuống
bằng những nắm đấm
buồn xo
hoàng xuân sơn
9 tháng 8 năm 2017
Ghi chú:
hxs; Từ 1 cơn đau thống phong, từ lời khuyên của bs ĐHN, viết 1 đoạn ngắn chia sẻ cùng quý bạn .
Lời bình của ĐHN: Khi nhà thơ… bị GOUT thì hẳn Gout khác với… thiên hạ! Bởi Gout hóa thành thơ. Bạn đọc kỹ đi nhé. Nếu vẫn chưa hiểu thi sĩ ”rên” cái nỗi gì thì Gout đi một lần rồi biết!




































































