Có hai giai đọan trong đời, người ta lớn như thổi. Người ta thay hình đổi dạng như là một “biến thái” đầy phép lạ. Đó là lúc ở trong bụng mẹ và ở tuổi dậy thì! Khi mới thụ tinh, chỉ là một tế bào nhỏ xíu, tách làm đôi, làm tư, làm tám… Nhỏ đến nỗi phải soi dưới kính hiển vi mới thấy… Khi đựơc ba tháng tuổi trong bụng mẹ, nguời ta cũng mới cao bằng ngón tay út, và nặng bằng một cục chewingum, thế mà lúc sáu tháng, người ta đã cao vọt tới 35cm và nặng đến một ký rồi! Một bà mẹ mang thai dưới năm tháng còn giấu giếm thiên hạ được nhưng đến sáu tháng thì hết đường giấu giếm! Kỳ diệu là ngay lúc mới bốn tháng tuổi trong bụng mẹ, người ta đã biết nghe, biết ngửi, biết ách xì, biết…ho! Và dĩ nhiên cũng biết buồn vui, lo lắng, sợ hãi… Cha mà hút thuốc thì con ho. Mẹ mà nghiện xì ke thì con nghiện. Cha mẹ uống rượu thì con…lâng lâng say xỉn suốt ngày, đầu óc mụ mẫm. Cha mẹ mà gây gỗ thì con căng thẳng, quậy phá, có khả năng tật nguyền. Và ngựơc lại, dĩ nhiên, người ta thích những lời ru, mơn trớn, dỗ dành , âu yếm, yêu thương. Lúc này người ta bơi trong…nước như cá, hai con mắt thồ lộ, mũi hếch, miệng bự, có vẻ nghiêm trang nhưng có lúc nhếch mép cười… ! Đến chín tháng mười ngày, người ta đòi ra. Đòi quyết liệt. Đòi nằng nặc. Chắc có hẹn trước với ai đó. Lúc bấy giờ đã nặng đến ba ký và cao trên nửa thước, oai phong lẫm liệt, đẹp trai, đẹp gái ra phết! Trang phục bấy giờ là… trần truồng như nhộng. Nhưng đặc biệt có một lớp áo khóac thiên nhiên bao bọc chở che gọi là vernix caseosa. Giống như khách tắm bùn bây giờ trần truồng như nhộng chỉ có lớp bùn che khắp thân thể. Vernix caseosa chính là thời trang thuở chào đời của con người. Một thứ thời trang sinh học. Nó là chất… kem dưỡng da, có khả năng chống nóng lạnh và cả vi trùng xâm nhập, giúp trẻ an toàn nhảy tọt từ bụng mẹ ra ngòai, tức từ mội trường nước sang môi trường khí.
Chiếc áo làm nên thầy tu !
– Mấy bài viết gần đây trên các báo thấy hình như bác sĩ đang ra sức bênh vực cho… áo dài nữ sinh thì phải?
– Có “ra sức” gì đâu! Chẳng qua tôi chỉ viết theo cảm xúc của một… ông già, nghĩa là của một người bảo thủ, sợ mất đi cái gì đẹp của ngày xưa! Áo dài của người phụ nữ Việt Nam là một trong những “món” đậm đà bản sắc dân tộc nhất trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, khi cả thế giới có khuynh hướng mặc một thứ trang phục, ăn một thứ thức ăn, nói một thứ ngôn ngữ, ca hát nhảy múa theo một kiểu nào đó…
– Có món gì ngoài áo dài cũng “đậm đà bản sắc dân tộc” nữa không?
Một cuốn sách đáng đọc
Lần nào đọc Cao Huy Thuần tôi cũng có một cảm giác sảng khoái. Có lúc giật mình. Có lúc tủm tỉm cười. Anh có kiểu viết vừa bác học lại vừa bình dân, vừa giáo sư đại học vừa thầy giáo làng, vừa là nhà luật học vừa là một người “hành thâm Bát nhã”. Cái gì tôi cảm thấy lờ mờ thì hình như được anh “zoom” lại cho, giải thích có ngành có ngọn. Văn anh thâm trầm, kín đáo, mà không thiếu dí dỏm, hài hước. “Nói chung” là nhẹ nhàng, dễ đọc, dù đề cập một vấn đề không dễ như cuốn Tôn Giáo & Xã Hội Hiện Đại, một cuốn sách mới của anh luận về sự biến chuyển lòng tin ở phương Tây trong bối cảnh “cực hiện đại”, “siêu hiện đại”, do Thuận Hoá vừa mới xuất bản.
Chuyện “coi” đẻ !
Bác sĩ ơi, chồng tôi nhất định đòi ” coi” tôi đẻ. Coi xong, ông tỏ vẻ … sợ tôi tới bây giờ? Làm sao đây…?
Tr.thu…@yahoo.com
Không làm sao cả! Cứ để vậy. Thời gian sẽ nguôi ngoai đi rồi thì đâu lại vào đó. Chuyện chồng đựơc tham dự vào cuộc sanh đẻ của vợ là một tiến bộ của Sản khoa, nó giúp cho người vợ không cô đơn, không có cảm giác “vựơt cạn” một mình: “Đàn ông đi biển có đôi / Đàn bà đi biển mồ côi một mình” ! Ở phương Tây đã có những nghiên cứu chứng tỏ sự hiện diện này là có ích, giúp sản phụ dễ chịu, cụôc đẻ nhờ đó nhanh chóng hơn. Trong phim ảnh, ta thường thấy người sản phụ đang đau quặn từng cơn toát mồ hôi mà tay vẫn nắm chặt lấy tay người chồng, ánh mắt trìu mến, biết ơn và… mỉm một nụ cười thỏa mãn! Chuyện cười “nước ngoài” còn kể rằng có anh chồng nọ thấy cô vợ đau quá chịu không nổi cũng bật khóc theo và kêu lên: lỗi tại anh, lỗi tại anh. Cô vợ thấy vậy bèn nói: Không, không phải lỗi tại anh đâu, anh yêu!
BUSĂC
– BUSẮC bú ư?
- Đúng vậy! Nhưng đó chỉ là một cách “chế biến” cho dễ nhớ, chứ nguyên gốc bằng tiếng Anh là GOBIF, chữ viết tắt của 5 biện pháp căn bản để nuôi con sao cho khỏe, không phải ốm đau, bệnh họan, mất thì giờ, tốn tiền tốn bạc, nhiều khi tiền mất tật mang…
- Thật vậy sao? Xin nói rõ giùm…
- xem tiếp …
Không thể hiểu nổi!
Tôi không thể hiểu nổi tại sao một cái quần… lót giá có mấy ngàn đồng mà bán tới hơn nửa triệu vẫn có người mua? Nó nói lên điều gì vậy? quanlek06@yahoo.com
Nó nói lên một điều là ngừơi ta đang giảm lòng tin vào khoa học y học chính thống nên chạy theo những lời quảng cáo trời ơi của lang…băm! Thời đại của công nghệ truyền thông ngày nay đã lên cao tới mức… người ta quảng cáo bán đất trên mật trăng mà vẫn có người tranh mua nên chẳng có khó hiểu! Với chiếc quần đó, bán sold chưa chắc đã có ai mua, nhưng gắn cho nó cái khả năng phòng và chữa bách bệnh rồi bán với giá thiệt đắt thì người ta sẽ tranh nhau thôi! Nghệ thuật là ở chỗ đó. Chỗ làm sao cho người ta sợ, rồi làm sao cho người ta ham, thế là người ta sẵn sàng mua hy vọng. Phải vất vả lắm mới nghĩ ra đựơc cách đánh vào tâm lý khách hàng chớ dễ đâu! Một người bạn kể chuyên chữa yếu sinh lý, rối lọan dương cương, của một lang băm. Ông cho người ta ăn mấy hột sầu riêng ( vì hột sầu riêng trông giống tinh hoàn), và bảo đó là ….tinh hoàn của giống khủng long thời tiền sử vừa tìm thấy trong một hang động và, dĩ nhiên, giá rất đắt. Hiệu quả thấy rõ! Bởi không thành công cũng “thành nhân”. Đố ai dám hô hoán chuyện “nhạy cảm” này!
Sóng vỗ mạn đời
Đọc thơ PHAN NHƯ:
Làm sao mà người ta lớn lên bên một dòng sông ngát xanh màu áo tím đó với những tiếng chuông chùa lung linh trên mặt nước lờ lững đó mà có thể không làm thơ? Cho nên như những chàng trai xứ Huế khác, Phan Như đã làm thơ. Mà có lẽ anh cũng đã làm thơ từ rất lâu lắm rồi, nhưng mãi đến bây giờ mới chia sẻ cùng chúng ta.
Xin một lần giữa dòng Hương ngát
Tắm tràn truồng giỡn với nước mây
(Cùng với nước mây)
Hiển nhiên là anh đã tắm trần truồng nhiều lần trong dòng sông đó, những ngày còn thơ. Nhưng đến bây giờ ở tuổi “gió heo may đã về”, anh vẫn còn thèm tắm một lần hay nhiều lần nữa cũng trần truồng như thế giữa một đêm sáng trăng hoặc một chiều nhạt nắng. Người của Huế yêu Huế không cần phải nói nhiều hơn.
Dằng dặc khôn nguôi
(Đọc “Lời Ca Cỏ Non” của Từ Thế Mộng)
Cái bài thơ có vẻ ít thơ nhất trong tập Lời Ca Cỏ Non của anh lại là bài làm cho tôi xao xuyến nhất. Không chỉ một lần mà hai lần rồi ba lần, mỗi lần đọc lại tôi đều thấy rưng rưng. Đó là bài “Như hai giọt nước”. Tôi bảo nó không phải thơ nhất chỉ vì nó có vẻ như một câu chuyện kể bình thường, những lời lẽ đời thường, giản dị, chân chất… về một chuyện trong gia đình – giữa thời buổi mà người ta đang cố làm mới thơ với những hình thức cầu kỳ, câu chữ bí hiểm thì bài thơ của anh có gì đó xa lạ với “thơ hôm nay”, thơ “hậu hiện đại”:
Tại sao phải ăn?
Lý Lap Ông, một triết gia Trung quốc thế kỷ thứ 16 viết trong Nhàn tình ngẫu ký: “Xét cơ thể con người, chỉ có hai cơ quan không cần thiết chút nào cả mà Trời phú cho là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của con người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá; mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp…” .
Rồi ông ao ước: phải chi con người có cái diều như diều chim, có cái dạ dày như loài nhai lại! Loài người mà có cái diều như diều chim thì tất hiền lành, hòa bình, vì loài ăn hạt, trái cây, rau cỏ thì ít hiếu chiến, tàn ác.
Gà trống cũng thường đá nhau nhưng không phải vì thức ăn mà vì gà mái. Nếu loài người mà có cái diều…thì chỉ còn những cuộc chiến nho nhỏ để…giành gà mái thôi!
Nên có một “Y bạ”…
Cũng như học bạ ghi quá trình và thành tích học tập của một cá nhân, y bạ ghi quá trình và thành tích… bệnh họan của một người nào đó! Có một y bạ, nó giúp ta mỗi khi đau ốm đi khám bác sĩ không quên tình tiết bệnh sử, tiền căn ( bệnh cũ) các thứ, giúp bác sĩ nắm đựơc bệnh tình, chẩn đoán và điều trị hiệu quả; y bạ còn giúp ta thỉnh thoảng nhìn lại để “ôn cố tri tân”, biết đường mà phòng tránh, mà thay đổi hành vi lối sống để nâng cao sức khỏe của bản thân mình….
Ho ơi là ho!
Bác sĩ ơi! Con bi ho cách đây 4 năm rồi mà chữa không khỏi. Dù con đã đi khám qua rất nhiều bệnh viện và nhiều bác sĩ ( kể cả bệnh viện quốc tế ) vẫn không tìm được nguyên nhân, kiểm tra thì mọi thứ đều bình thường. Con bi ho tiếng như chó sũa vậy, lúc đầu chỉ ho nhưng không mệt, càng ngày con ho tiếng nặng hơn và ho thành tràng dài nên mỗi lần ho xong con phải ngồi thở, rất mệt ạ! Thuốc chỉ có tác dụng với con trong 2 liều đầu tiên sau đó thì mọi thứ vẫn như cũ.
Ba mẹ con đã tìm mọi cách để chữa bệnh cho con nhưng vô hiệu. Con muốn được khỏe mạnh vì bây giờ mà ốm yếu thì không làm được gì cả! Hongphuc…@gmail.com
Ho đến 4 năm, đi rất nhiều bệnh viện kể cả bệnh viện quốc tế… mà vẫn tìm không ra thì hơi lạ. Tuy nhiên, điều đáng mừng là không có bệnh gì nặng và nguy hiểm như… lao, ung thư hay ngoại vật, vì nếu có người ta đã tìm ra rồi! Nghe mô tả thì có vẻ giống cơn ho gà. Ho gà còn goi là ho “trăm ngày”, có thứ “chính thống” do vi trùng Hemophilus Pertussis gây ra, có thứ do một lọai vi trùng tương tự nhưng không phải. Dùng thúôc chặn cơn ho không hiệu quả.
Cần một “bác sĩ riêng”!
Ta thường nghĩ chỉ những ông lớn, bà lớn mới có thể có bác sĩ riêng hay chỉ các đại gia mới “sắm” nổi cho mình một bác sĩ riêng. Thực ra, không hẳn vậy. Ai cũng nên có một bác sĩ riêng của mình, của cả gia đình mình nữa. Bác sĩ “riêng” ở đây là muốn nói đến mối quan hệ gần gũi, thân thiết, gắn bó lâu dài của vị bác sĩ đó với gia đình – có khi qua nhiều thế hệ- đựơc sự tin cậy của cả gia đình. Vị bác sĩ đó không chỉ hiểu rõ bệnh tật mà còn hiểu rõ tâm tính, hoàn cảnh… của từng người trong gia đình, không chỉ chữa trị các bệnh thông thường ( đến 90% các trường hợp) mà còn quan tâm đến sức khỏe toàn diện về thể chất, tâm thần, cảm xúc, xã hội…. của từng thành viên, và khi cần thì chính họ sẽ giúp ta có những quyết định đúng đắn hoặc gởi ta đến chữa trị ở một chuyên khoa sâu nào đó để tránh tình trạng “tiền mất tật mang”!
Chuyện xét nghiệm
… Thua BS neu khong co gi phien xin BS vui long huong dan cho doc gia cach doc ket qua khi di thu mau ve Viem Gan B – thi du nhu… HBsAg – HBcAg, AntiHBe .. Asat – Alat …Tôi và cả nhà đang rối vì một tờ kết quả xét nghiệm về gan!
hoangyen 1974@
Nói chung, không bao giờ nên tự đọc kết quả xét nghiệm rồi suy đóan lung tung. Ngay cả bác sĩ cũng không bao giờ chỉ xem kết quả xét nghiệm, rồi “phán” là bệnh này hay bệnh khác.Thậm chí, tuy kết quả xét nghiệm giống nhau mà ở hai người, bệnh cảnh cũng đã khác nhau, cách xử lý, chữa trị cũng khác nhau. Vì vậy mà trong ngành y có câu châm ngôn:” Chỉ có người bệnh chớ không có bệnh!” Xét nghiệm chỉ là một phần bổ sung cho khám lâm sàng của bác sĩ, nhằm xác định chính xác một thứ bệnh nào đó để có kế họach điều trị tùy trường hợp.
Thấu cảm
Thấu cảm không phải là thông cảm, cũng không phải là đồng cảm. Tiếng Việt ta có nhiều từ “thấu” rất hay như thấu hiểu, thấu đáo, thấu… xương ( lạnh thấu xương! ) và… bò bóp thấu! Cho nên thấu cảm (empathy) không dễ chút nào! Thấu cảm đòi hỏi phải có khả năng đặt mình vào vị trí người khác để hiểu, và có hiểu mới thương! Đối với thầy thúôc thì thấu cảm là hiểu được đằng sau nỗi đau kia còn có nỗi khổ nào, đằng sau cái bệnh kia là cái hoạn nào của người bệnh. Nhờ vậy mà mối tương giao thầy thúôc bệnh nhân trở nên “đằm thắm” hơn. Y khoa bây giờ ngày càng nặng về kỹ thuật. Người thầy thuốc trẻ đựơc dạy để biết sử dụng các máy móc tân kỳ, thay đổi mẫu mã xoành xoạch, dần dần có khuynh hướng chạy theo kỹ thuật, lệ thụôc máy móc và qua đó cũng lạnh lùng, máy móc, “khoa học”, xa cách dần với…con người. Nó làm cho người thầy thuốc trở nên bí hiểm… chẳng khác gì các phù thủy của những bộ lạc ngày xưa! Thế nhưng con người từ xưa đến nay vẫn không thay đổi: cũng những âu lo, phiền muộn, sợ hãi, cũng những ganh tị, ghen ghét, mừng vui, cũng vẫn già nua, tuổi tác, ốm đau bệnh họan …
Chữa trị từ bên trong
Ông xã tôi suốt ngày lầm lỳ với vợ, nhưng gặp bạn bè thì nói say sưa, nổ như bắp rang, nói với vợ thì cộc cằn, nhưng với các đồng nghiệp nữ thì ngọt ngào lắm! Chuyện vợ chồng thì có vẻ miễn cưỡng, yếu toàn diện, nhưng nghe nói đi bia ôm tăng hai tăng ba thì hăng hái lắm. Sao vậy bác sĩ?
Phm12…@ yahoo.com
Cẩn thận! Một hôm đẹp trời nào đó ổng bỗng hết lầm lì với vợ, trở nên ngọt ngào kỳ lạ hoặc nổ như bắp rang với vợ thi phải cảnh giác! Nhưng thôi, hãy tưởng tượng một chút: giả sử ổng luôn lầm lì với xếp, cộc cằn với khách hàng, “chua chát” với bạn bè đồng nghiệp (nữ?)… thì chuyện gì sẽ xảy ra? Trên thực tế có lẽ ổng đã quá mệt mỏi vì cả ngày phải cười cười nói nói, phải sắm vai ngọt ngào, thân thiết với mọi người nên khi về đến nhà mới có dịp đựơc “hiện nguyên hình” cho thoải mái một chút! Nếu vợ nhà mà cũng không hiểu, cũng buộc ổng phải coi như… khách hàng, như đồng nghiệp (nữ)… thì tội nghiệp ổng biết bao! Đó cũng có thể là lý do dẫn đến chỗ “yếu toàn diện”. Bởi vì khi người ta bị động, bị phê phán, bị suy diễn, “chụp mũ”…người ta dễ trở nên “suy sụp” toàn diện! Suốt ngày đã đóng kịch, đã mang mặt nạ thì về nhà cho người sống tự nhiên với mình một chút chứ phải không? Lúc trông ổng có vẻ lầm lỳ, cộc cằn… như vậy mà có khi trong lòng đang hạnh phúc, yên ổn bên vợ con thì tốt hơn nhiều chứ. Một người vợ nhạy cảm có thể nhận ra điều đó, biết lúc nào ổng thực bụng lúc nào ổng đóng kịch chứ! Cũng vậy, người phụ nữ ngày nay phải bươn chãi ngoài xã hội, đầu tắt mặt tối, căng thẳng với công việc này nọ, về nhà đã mệt đừ, bơ phờ, hốc hác, người chồng cũng phải thông cảm để cho họ được “hiện nguyên hình” một chút chứ! Nếu người chồng cũng trách cứ ra ngoài thì rôm rả, ngọt ngào, về nhà thì cộc cằn, lầm lì… cũng tội nghiệp lắm chứ!
